Thứ Ba
22 Jun 2021
4:26 PM
ĐĂNG NHẬP


Dưới đây là "Danh Mục" thu gọn,
xin mời bấm vào "tam-giác" nhỏ để chọn bài xem:









PHÒNG TÁN DÓC TRỰC-TUYẾN
KHÁCH 4 PHƯƠNG:

LỊCH
Search
CÁC BÀI VIẾT MỚI NHẤT
<> Realtime Website Traffic

[ BÀI VIẾT MỚI · Forum rules · TÌM KIẾM · RSS ]
  • Page 1 of 1
  • 1
FORUM » TRANG PHẬT GIÁO » CHUYỆN PHẬT GIÁO » Sự Tự Do Chân Thật Và Cuộc Sống Trường Thọ
Sự Tự Do Chân Thật Và Cuộc Sống Trường Thọ
phongba Date: Thứ Bảy, 06 Apr 2019, 1:11 PM | Message # 1
Major general
Group: Disciples
Messages: 389
Status: Tạm vắng


Rượu, tình dục, tiền tài và lòng sân giận đã làm sa đọa vô số tín đồ Phật giáo.

- Rượu, tình, tiền, sân giận là bốn tường vây kín;
- Làm nhiều người mê muội bị mắc kẹt bên trong.
- Nếu ai có thể nhảy ra khỏi bức tường này,
- Sẽ tận hưởng cuộc sống trường sanh bất lão.

.Bài kệ này nói về ngũ dục của thế gian là Tài, Sắc, Danh, Thực ,Thùy, là những thứ khiến cho con người bị điên đảo sống say, chết mộng, quá mê mờ không biết quay về.
Ngoài ra còn có “Rượu, tình, tiền và sân giận” (tửu, sắc, tài, khí). Những người thích rượu không ngừng nghĩ về việc uống rượu.
Những người khao khát sắc dục luôn nghĩ về sắc dục.
Những người thèm muốn sự giàu có luôn cố gắng nghĩ cách làm giàu.
Những ai thích nóng giận thì luôn mất bình tĩnh trong mọi vấn đề dù lớn hay nhỏ.

Bốn điều này giống như bốn bức tường vây kín người ta lại (tứ đổ tường), do đó nói: “Làm nhiều người mê muội bị mắc kẹt bên trong” . Không thể nào biết được có bao nhiêu người sống bên trong những bức tường đó. “Nếu ai có thể nhảy ra khỏi bức tường này” , nếu một người có thể kiềm chế không uống rượu, không tham sắc, không tham tiền, và không nóng giận, thì “sẽ tận hưởng cuộc sống trường sanh bất lão”. Nếu quý vị không bị dao động bởi rượu, tình dục, tiền bạc, hay nóng giận, quý vị chắc chắn sẽ sống trường thọ.

Mặc dù đạo Phật dạy chúng ta không nên chấp vào tuổi thọ (vô thọ giả tướng), tuy nhiên nói về tuổi thọ thì cần nên không nóng giận, không uống rượu hay dùng các độc tố (ma túy), và cũng không ham mê tình dục hoặc tiền bạc, tài sản. Được như vậy thì xem như quý vị có thể kiểm soát được tuổi thọ của mình. Nếu quý vị muốn sống lâu hơn một chút, thì quý vị có thể sống lâu thêm một chút. Nếu quý vị không muốn sống quá già , thì quý vị có thể đi tái sanh bất kỳ lúc nào mình muốn. Quý vị tự do và tự tại. Đây thực sự là tự tại. Tự tại có nghĩa là quý vị luôn nắm quyền kiểm soát (tự tại), và không bị điều khác chi phối (tha tại).

Thế nào là bị chi phối bởi thứ khác (tha tại)? Nếu quý vị luôn có những vọng tưởng, đó là bị thứ khác làm chủ (tha tại). Thế nào là tự tại. Nếu quý vị không có vọng tưởng, đó là tự mình làm chủ (tự tại). Nếu muốn trở thành Bồ Tát Quán Tự Tại [Quán Âm Bồ Tát], quý vị không được có vọng tưởng. Khi quý vị phá tan vọng tưởng và các chấp trước thì đó là tự làm chủ (tự tại); đó là Bồ Tát Quán Tự Tại. Đó cũng là “chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhất thiết khổ ách.” [Bát Nhã Tâm Kinh].

Rượu, sắc dục, tiền tài và sân giận đã làm sa đọa vô số Phật tử. Tài, sắc, danh, thực, thùy (tiền tài, sắc dục, danh vọng, ăn uống và ngủ nghỉ) cũng đã hủy hoại tương lai của vô số những người có tiềm năng thành chư thánh hiền. Tuy vậy con người vẫn chưa thức tỉnh. Họ vẫn tiếp tục lối sống say chết mộng, mê mờ không biết làm thế nào để quay lại. Thật là ngu si, thật là đáng thương hại! Đó là lý do tại sao khi còn trẻ, tôi coi Tài, sắc, danh, thực, thùy là cực kỳ ô uế, như phân hoặc bụi bẩn. Tôi coi rượu, sắc dục, tiền tài, và nóng giận như mọi thứ bên ngoài không liên quan gì với thân, tâm hoặc tính mạng của tôi. Tôi bắt đầu tìm kiếm một phương cách rời khỏi ngũ dục và nhảy ra ngoài bốn bức tường. Đó là lúc tôi quyết định xuất gia.

Sau khi xuất gia, tôi muốn giúp người, nên tôi đã dùng đến Chú Đại Bi, pháp Bốn Mươi Hai Thủ Nhãn (2) và Chú Lăng Nghiêm để cứu mạng người. Tôi đã cứu cho nhiều người nhưng khi làm việc đó tôi đã gây hấn với nhiều yêu ma quỷ quái. Một số yêu ma quỷ quái đến từ cõi trời, một số yêu ma quỷ quái từ cõi nhân gian, cũng có một số là thủy quái sống dưới nước. Tại vì tôi đã xúc phạm với khá nhiều các loài thiên ma ngoại đạo, các yêu tinh trên núi, thủy quái sông biển v.v. nên tôi suýt bị chết chìm khi có lần đi tàu từ Thiên Tân tới Thượng Hải.

Tôi nhớ là chuyến đi thường chỉ kéo dài độ ba hay bốn ngày thôi (đó là cách đây 40 năm về trước.) Nhưng chuyến tàu tôi đi lần đó lênh đênh trên biển hơn nửa tháng. Tất cả thực phẩm và nước uống trên tàu hầu như đã cạn nhưng con tàu cứ chạy vòng tròn trên vùng biển đen mênh mông. Các máy móc trên tàu đều không hoạt động, và không có cách nào khác để đi đến bờ. Trên tàu có mấy trăm hành khách, ai cũng đều ói mửa. Khi con tàu chồm lên phía trước, mũi tàu vươn cao lên trời hàng mấy thước. Khi con tàu chúi xuống, nó rơi xuống cũng mấy thước, con tàu cứ chúi lên nhào xuống trên biển đen khiến nó gần như muốn lật.

Vào thời điểm đó, niệm chú Đại Bi cũng không linh nghiệm và niệm chú Lăng Nghiêm cũng không linh nghiệm. Tôi nôn ói ra hết tất cả những gì trong bao tử và nằm liệt trên sàn tàu, không tài nào cử động được. Tôi biết con tàu không chạy đuợc vì các thủy quái đang chiến đấu với tôi, chúng muốn lật con tàu và nhấn chìm tôi. Tôi ói ra hết tất cả, ngay cả mật, và tôi kiệt sức. Lúc đó tôi nghĩ đến việc tự nhảy xuống biển để những người khác không bị liên lụy vì tôi. Nhưng tôi còn một niềm hy vọng: Tôi cầu nguyện với Quán Thế Âm Bồ Tát.

Tôi nói, “Bồ Tát Quán Âm, từ khi con ra đời con luôn muốn làm Phật sự. Nếu con có thể giúp ích cho Phật Pháp xin Ngài hãy vươn tay thánh làm dịu đi mặt biển và hướng dẫn con thuyền về đến Thượng Hải. Nếu Ngài không thể đưa bàn tay thánh cứu con, thì con sẽ nhảy xuống biển để mọi người không phải mất mạng vì con. Con sẵn sàng chấp nhận quả báo của mình.”

Khi tôi vừa cầu nguyện xong, thì quả nhiên sóng to gió lớn dịu xuống. Sau hơn mười bốn ngày chiếc tàu cuối cùng đã đến được Thượng Hải (3). Nếu còn lênh đênh trên biển thêm một vài ngày nữa, người ta đói quá rất có thể phải ăn thịt nhau và hậu quả thật không thể lường được.

Đó là những thứ khó khăn phiền hà tôi trải qua khi can thiệp vào các vấn đề của người khác và cố gắng giúp đỡ họ. Từ đó trở đi, sau khi tôi đến Hương Cảng (Hồng Kông), tôi không dám can thiệp quá nhiều vào chuyện của kẻ khác. Ngay cả bây giờ tôi cũng không can dự quá nhiều. Nếu người ta bị bệnh và tôi có thể giúp cho họ thì tôi âm thầm giúp. Nếu tôi không thể giúp được, tôi cũng không thể làm gì hơn.

Bây giờ nghĩ lại thời tôi còn trẻ, tôi thấy mình không biết cách bảo vệ mình, và tôi không biết vũ trụ rộng lớn bao la như thế nào, nên tôi đã xúc phạm vô số sơn yêu thủy quái. Hôm nay tôi nói với quý vị điều này, hy vọng qúy vị sẽ không giống như tôi can thiệp vào các vấn đề của người khác quá nhiều.

Nguồn :http://vanphatthanh.org/su-tu-do-chan-that-va-cuoc-song-truong-tho/


Message edited by phongba - Thứ Bảy, 06 Apr 2019, 1:19 PM
 
atoanmt Date: Thứ Hai, 08 Apr 2019, 6:34 AM | Message # 2
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5030
Status: Tạm vắng



AToanMT
 
FORUM » TRANG PHẬT GIÁO » CHUYỆN PHẬT GIÁO » Sự Tự Do Chân Thật Và Cuộc Sống Trường Thọ
  • Page 1 of 1
  • 1
Search:


TỰ-ĐIỂN TRỰC-TUYẾN :

Từ Điển Online
Bấm vào dấu V để chọn loại Tự-Điển
Gõ Chữ muốn tìm vào khung trắng dưới đây:
Xong bấm GO