Thứ Sáu
23 Jun 2017
2:25 AM
ĐĂNG NHẬP


Dưới đây là "Danh Mục" thu gọn,
xin mời bấm vào "tam-giác" nhỏ để chọn bài xem:







PHÒNG TÁN DÓC TRỰC-TUYẾN
KHÁCH 4 PHƯƠNG:

LỊCH
Statistics
Search
CÁC BÀI VIẾT MỚI NHẤT
<>

[ BÀI VIẾT MỚI · Forum rules · TÌM KIẾM · RSS ]
Page 1 of 11
FORUM » QUÁN BÊN ĐƯỜNG » CHUYỆN VẶT CỦA TUI - ATOANMT » CHUYỆN BỆNH LIỆT DƯƠNG (2001)
CHUYỆN BỆNH LIỆT DƯƠNG
atoanmt Date: Thứ Năm, 18 Oct 2012, 11:48 AM | Message # 1
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5545
Status: Tạm vắng
Hôm nay, tình cờ lục trong USB tìm 1 tài liệu, tôi thấy được lá thư cũ, mà tôi đã viết từ năm 2001 !

Thư gởi cho 1 Bệnh Nhân bên Mỹ, bị bệnh "Liệt Dương" và chưa bao giờ có con ! mặc dù đã "cấy" tinh-trùng cho Vợ 2 lần (1 lần cấy, tốn mấy ngàn Đô !), cũng đều hỏng đến 2 lần !

Vừa muốn trị bệnh, lại muốn có Con !

Nhưng có lẽ nhờ vào ... "Phước Chủ, May Thầy" nên chỉ trong vòng 1 tháng, khỏi bệnh "Liệt Dương", 1 tháng sau, người Vợ có bầu tự nhiên, khỏi "cấy" ! Không phải tốn 1 $ nào !!!

Đặc Biệt:
Khi sinh ra đứa Bé Trai, cháu bé rất dễ nuôi !, và lại thích...cạo đầu trọc ! Và tất cả trong họ hàng, hoặc bạn bè, ai ai cũng nói là:

-"Thằng bé này, cạo đầu trọc lại trông đẹp hơn để tóc dài"

Tôi thấy vui vui, vì trước đây mấy tháng, có gặp qua cả gia đình họ, trông cháu bé đẹp y như các "Chú Tiểu Thiếu Lâm Tự" trong phim vậy.

Do đó, post lại lá thư...cũ xì này để chia sẻ cùng các bạn.

Đặc biệt
:
Tôi muốn các học-trò của mình đọc thử...
Để xem từ lá thư của Tôi, các Em có nhận ra được điều gì đáng nói không ?


ATOANMT

---o0o---


Toronto, ngày 31 tháng 3, 2001

T.A. mến,

Đáng lẽ ra, chú đã gởi gói thuốc này đến T.A. từ tuần trước, nhưng có 1 vài điều chậm trễ, nên mãi đến hôm nay chú mới đi gởi được. Đầu thư, cho Chú kính lời hỏi thăm đến Ông-Bà Nhạc-gia của cháu và gởi lời chào thân-ái đến gia-đình cháu cùng cô bạn Mỹ , Mariam của cháu.

Hẳn là Cô ta rất ngạc nhiên về bệnh "dãn bọng đái" đã phẫu thuật rồi mà không khỏi, cho đến khi Cháu đưa từ Mỹ sang gặp chú, chỉ 1 lần chịu quỳ lạy Phật và uống "nước Phép" mà lại khỏi bệnh dễ dàng phải không cháu?

T.A. mến,
Kể từ khi Gia-đình Cháu đến nhà Chú, tuy chỉ sơ-giao như những người bệnh khác mà chú đã gặp, nhưng riêng đối với T.A., chú lại thấy ở cháu có nhiều ưu-điểm hơn những người khác:
Đó là bản tánh cương-trực, ngay thẳng. Cộng thêm Vợ của T.A. nữa, cả hai thì tuy còn trẻ mà đã biết làm nhiều điều phước-thiện.

Điều mà chú thấy rất cần cho cái xã-hội đầy giả-trá lọc-lừa hiện nay. Chính vì điều đó, chú đã nhìn hai cháu bằng những thiện-cảm đặc-biệt hơn so với những người khác.
Chú hiểu được sự bồn-chồn lo lắng của T.A., và chú bên này cũng có nhiều lúc thấy ‘sốt cả ruột’ lên.

Nhưng biết làm sao hơn, chúng ta sống trong luật tuần hoàn của vũ-trụ, định-mạng chi-phối tất cả, theo thuyết của Phật, thì chuyện gì cũng có "nhân-duyên" cả. Khi "duyên" đến, thì thành-tựu thế thôi.

Tuy nhiên, chú lúc nào cũng cố "Tận nhận lực, tri thiên mạng" trước. Chú thường tin rằng nếu "1 phước" của người bệnh thì chưa đủ, thì cộng thêm vào "1 phước" của chú nữa, sẽ hoá-giải được phần nào nghiệp-chướng gì đó của người bệnh. Đó là cái Lý "Cộng Nghiệp" của Phật giáo !

Quan niệm đó, chú dùng để giúp mọi người, và hễ mỗi lần giúp ai đó một cách bất-vụ-lợi, chú tin là chú lại tăng thêm được 1 điểm phước nữa. Người ta thường "đầu-tư kinh-tế" còn chú lại thích "đầu-tư tình-cảm" hơn !.

Cái điểm phước mà chú tăng lên đó, chú để dành, và dùng cho những người bệnh sau này. Cứ thế, vô-hình-trung, đã tạo thành một vòng tuần-hoàn khá tốt, và chú lúc nào cũng mừng, đôi khi lại lấy làm hãnh-diện về điều đó...

T.A. thân, trở lại chuyện của cháu, chú đã "thấy" được là chú sẽ trị cho cháu khỏi bệnh, chỉ còn vấn đề là thời gian nhanh hoặc chậm mà thôi, cháu phải hiểu bệnh của mình, là 1 "Nghiệp" lớn. T.A. chắc hiểu được chữ "Nghiệp" trong ngôn-ngữ Phật-Giáo chứ?

Nghiệp ở đây là những căn-do phức-tạp về những việc mình làm từ tiền-kiếp cho đến kiếp hiện-tại cộng lại. Muốn giải-trừ "nghiệp" không phải là chuyện một sớm một chiều được. Chú nói thế, T.A. đừng vội âu lo nhé. Nên nhớ, chú đã khẳng-định là bệnh của cháu, chú sẽ trị khỏi!

Tuy nhiên, chính T.A. lại là người quyết-định việc khỏi bệnh hay không! Vì nếu T.A. không tin vào oai-lực của chư Phật, thì khó được lành bệnh, cũng như Kinh-Thánh Công-Giáo có nói:
"Ai gõ cửa thì sẽ được mở".

Do đó, T.A. phải đặt một niềm tin mãnh-liệt vào Phật lực và lòng từ-bi của Phật sẽ cảm được để cứu giúp T.A.
Riêng chú, chú chỉ là một điểm giao tiếp nhỏ, nhỏ như hột cát trong sa-mạc để tiếp dẫn cơ-duyên cho phàm-tục chúng ta có dịp tiếp-nhận được những linh-điển thánh-thiện cao cả của Chư Phật.

Chú biết mình không là gì cả, chú vẫn ngày ngày thường tự tranh-đấu với chính bản-thân mình, sao cho mỗi đêm trước khi đi ngủ, gác tay lên trán và thấy rằng cả 1 ngày vừa qua chú đã không làm 1 điều gì ác hại đến ai cả.
Như vậy đối với chú là một điều hạnh-phúc rồi.

Còn có lúc chú cũng lầm lỗi, thì chú thấy hối-hận vô-cùng, cứ tiếc mãi, tại sao mình lại dở đến vậy.
Từ đó chú tạo thành một thói quen, cẩn-trọng để giảm bớt lỗi lầm.

Chú có đọc được 1 câu danh ngôn của Pháp, năm chú 15 tuổi, câu nói làm chú thích và theo mãi đến bây giờ:
"Bạn hãy làm những gì bạn có thể làm,
để tăng được tổng-lượng hạnh-phúc của nhân-loại".


T.A. thấy cái tầm nhìn của tác giả rất bao-la không? Tác giả dùng chữ nhân-loại, có nghĩa là mình không những chỉ giúp cho những người thân, người cùng dân-tộc, mà là bất cứ ai, ở bất cứ nước nào, không phân biệt chủng-tộc, văn-hoá...

Thôi, chú stop ở chỗ này vậy, sợ T.A. đọc nhiều quá, đâm chán!

Trước khi dừng bút, chú đề-nghị cháu, mỗi buổi sáng sớm, khi vừa thức giấc, còn trên giường, T.A. ngồi dậy, dùng hai bàn tay đưa ra sau lưng xoa lên xoa xuống theo chiều dọc, cặp hai bên cột xương sống, khoảng ngang thắt lưng. Xoa như vậy độ 20 cái là đủ. T.A. nhớ nhé.

Một lần nữa, chú chúc T.A. và toàn gia-quyến được mọi sự an lành, mạnh khoẻ.

Thân ái,
Chú Toàn



Mời xem tiếp:CHUYỆN GIẾT HEO

Dưới đây là "Danh Mục" thu gọn,
xin mời bấm vào "tam-giác" nhỏ để chọn bài xem:


CHUYỆN VẶT CỦA TUI
DIỄN ĐÀN



Nửa Lính, nửa Quan, nửa Thầy, nửa Thợ: Đầu đầy...Chí !, lang-thang trên 4 vùng đất Việt.
Ít Tiền, ít Bạc, ít Bạn, ít Bè: Bụng thiếu...Cơm !, trằn-trọc dưới 8 hướng trời Tây.
 
thanhlongphapsu Date: Thứ Năm, 18 Oct 2012, 6:48 PM | Message # 2
Generalissimo
Group: Moderators
Messages: 2759
Status: Tạm vắng
Thấy anh Toàn để hai chử " Liệt Dương " trong ngoặc kép , tui ngồi suy nghĩ hoài hỏng biết tại sao happy . Biết anh là cao thủ trong thập bát ban võ nghệ, nên hong dám múa riù qua mắt thợ. Nhưng loại " ngu lâu dốt bền khó đào tạo " như tui đây nhiều khi đọc xong lại bị " tẩu hỏa nhập ma " Người bạn trong lá thư này bị chứng hiếm muộn, nghĩa là dương không bị liệt , súng đạn đầy đủ, nhưng đạn lép nên không trúng mục tiêu. Giống như bên Việt Nam mấy bà hiếm muộn mang hoa quả lên chùa cầu tự vậy, về nhà tự nhiên có bầu surprised

Nói theo ông Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ nghĩa là Dương bất cử và cử bất kiêng mới là bệnh Liệt Dương , hoặc khi cần lâm trận thì đầu gà trở thành đầu rùa, súng bị ngâm nước không đánh đấm gì được mới gọi là chứng liệt dương, còn đi cấy tinh trùng được là súng cũng tàm tạm được và đạn cũng tàm tạm được.

Anh đăng bài này lên, chắc mai này anh sẽ không được rảnh rồi vì sẽ có nhiều người đến nhờ anh về cái vụ này. happy
 
LongTracAn Date: Thứ Năm, 18 Oct 2012, 10:00 PM | Message # 3
Generalissimo
Group: Moderators
Messages: 3289
Status: Tạm vắng


Đại Bi Chú
 
atoanmt Date: Thứ Năm, 18 Oct 2012, 10:58 PM | Message # 4
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5545
Status: Tạm vắng
Bạn thanhlongphapsu à,
Tui đã viết "Bệnh Liệt Dương" thì dĩ-nhiên đó là "Bệnh Liệt Dương" !
Bạn đúng là người... " thẳng ruột Ngựa !" nên mới phân tích thêm tùm-lum...
Có lẽ tại phần mở đầu, Tui hông viết rõ ra, nên Bạn mới hiểu lầm là:

"...súng cũng tàm tạm được và đạn cũng tàm tạm được. "

Thực ra là như sau:
Đầu tiên là hông có con, qua yếu sinh-lý, cấy, hư, cấy, hư nữa, xong từ yếu sinh-lý đến liệt luôn ! "mềm như Bún thiu" ! "Thằng Nhỏ" ngủ ly-bì hong thèm chào Cờ nữa !

Một tháng sau khi trị Bịnh, "Thằng Nhỏ" mới sống lại !
Tháng sau đó thì Vợ có bầu tự-nhiên, hông cần cấy !

Dzậy đó Bạn thanhlongphapsu ui !


Nửa Lính, nửa Quan, nửa Thầy, nửa Thợ: Đầu đầy...Chí !, lang-thang trên 4 vùng đất Việt.
Ít Tiền, ít Bạc, ít Bạn, ít Bè: Bụng thiếu...Cơm !, trằn-trọc dưới 8 hướng trời Tây.
 
hailove Date: Thứ Sáu, 19 Oct 2012, 1:48 AM | Message # 5
Major general
Group: Disciples
Messages: 464
Status: Hiện-diện
Dù mình có biết được ý trời thì cũng phải cố gắng hết sức mình tận hết sức để làm việc mình cần làm, khi duyên đến thì việc sẽ thành. Khi làm việc gì phải cẩn trọng để giảm bớt lỗi lầm, phải đặt niềm tin tuyệt đối vào phật và lòng từ bi của phật thì phật sẽ cảm đươc.
Con rất thích lá thư nhiều ý nghĩa của thầy


NAM MÔ DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT

Message edited by hailove - Thứ Sáu, 19 Oct 2012, 2:37 AM
 
thanhlongphapsu Date: Thứ Sáu, 19 Oct 2012, 3:05 AM | Message # 6
Generalissimo
Group: Moderators
Messages: 2759
Status: Tạm vắng
atoanmt, thì ra là vậy
 
atoanmt Date: Thứ Sáu, 19 Oct 2012, 3:32 PM | Message # 7
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5545
Status: Tạm vắng
CON CẦU TỰ

Ngày trước, tôi thường nghe Cha Mẹ cũng như các người lớn tuổi nói về việc "Con Cầu Tự"...đại khái như:
Các gia-đình hiếm muộn, muốn có con, họ thường vào Chùa, khấn vái và xin được phù hộ cho họ sinh được con cái.
Những trẻ em sinh ra trong hoàn cảnh đó, gọi chung là "Con cầu-tự" !
Đặc biệt là...đa-số các người "Con cầu-tự" đó rất khó nuôi ! và thường là những đứa Trẻ ngỗ-nghịch ! Đến nỗi, thấy đứa nào bướng-bỉnh, không nghe lời, hoặc ngổ-ngáo, người ta thường nói:
-"Nó là "Con cầu-tự" mà !"

Con hư vì có nhiều Cha Mẹ không dám rầy la, mắng mỏ hoặc đánh các "Con cầu-tự" đó, vị họ cho rằng, hễ "đụng" đến chúng, là chúng lăn quay ra bịnh gần chết !

Còn Tôi thì nghĩ khác, có lẽ vì những người hiếm muộn đó, họ khao-khát có con, cho nên khi có được, họ cưng quý và nuông-chiều thái quá, thành ra con cái được đà...nhõng-nhẽo và trở nên hư !

Cũng như sự sai lầm của chính-sách Xã-hội Cộng-Sản Trung Cộng vừa qua:
"Mỗi gia-đình chỉ được có 1 Con"

Khiến cho nguyên 1 thế-hệ của cái đám trẻ sinh cùng thời "1 Con" đó , đều là "Quý Tử - Con Cưng" Ăn chơi phá phách thì nhiều, mà học hành lại chẳng có bao nhiêu ! Và gây ra 1 xã-hội đầy tội phạm !

Trở lại chuyện các Cháu bé mà Tôi đã giúp cho Cha Mẹ họ cầu Tự !
Tôi thấy chúng có 1 đểm chung là:
-Ngay từ lúc chưa biết đi, còn ẵm bồng trên tay, các đứa bé đó, khi ngửi thấy mùi Nhang trên Bàn Thờ Phật, là tự động chúng chắp tay vái lạy !

-Khi biết đi, thì chúng chạy lại trước Bàn Thờ Phật quỳ lạy, mà không có 1 sự dẵn dắt nào của Cha Mẹ.

Như trường-hợp của Thằng Nhóc con của T.A. kể trên, khi nó vừa đúng 1 tuổi, vợ chồng T.A. lái xe đưa nó từ Mỹ qua Canada thăm tôi.
Lúc đến nhà Tôi, Cậu Bé ngủ khì, và mọi người thì ngồi chật cả phòng khách nói chuyện um-sùm !
Nhưng lúc Cậu Bé thức dậy, nó nhìn quanh, toàn người lạ, đáng lẽ nó sẽ sợ hãi hoặc gì gì đó, nhưng không ! Nó tuột từ trong lòng Mẹ đang ngồi ở ghế xa-lông, xuống đất, thay vì lạ chỗ lạ người, Cậu Bé lại lẫm chẫm đi thẳng đến chỗ Tôi Thờ Phật ở trên cao. (Trên Bàn Thờ hãy còn Hoa Quả và những nén Hương đang cháy, Lễ Vật mà gia-đình T.A. đem đến cúng Phật.)

Rồi Bé quỳ mọp xuống , 2 bàn tay nhỏ xíu chắp lại lạy Phật luôn 1 hơi mấy lạy, trông thật dễ thương !

Lúc nhìn khuôn mặt nghiêng-nghiêng của cháu Bé đang lạy Phật, tôi bỗng giật mình, vì đây đúng là hình ảnh của 30 năm trước, khi còn ở VN!

Có một Bà Chị họ, cháu của Mẹ nuôi Tôi, gia đình Chị là người Hoa, mà khi đến nhờ tôi giúp, Chị đã có 2 đứa con Gái, đứa lớn 12, Chị sanh bằng máy Hút ! và đứa nhỏ 10 tuổi thì Sanh Mổ !
Theo người Hoa, họ luôn cần phải có Con Trai nối dõi, vì thấy mình già, gầy yếu, nên Chị đã khuyên Chồng lấy thêm Vợ Hai để tìm con nối giòng nối giống.

Nhưng thời điểm đó, vừa “Tiếp Thu”, Nhà Nước đánh Tư-Sản túi bụi, tịch thu của cải của các nhà buôn bán, đồng thời đổi tiền liên tục, khiến ai ai cũng nghèo, nên Chồng Chị không chịu lấy thêm Vợ Hai ... Cho đến khi Mẹ Nuôi tôi biết chuyện, Bà bèn nhờ tôi giúp họ .

Chị này dáng người gầy gò ốm yếu, mà tiểu sử cả 2 lần sinh con lại là 1 lần Hút, 1 lần Mổ, nên Chị đã vô cùng lo lắng khi gặp Tôi, và rồi càng lo lắng hơn khi hay tin đã có bầu sau 10 năm gián-đoạn !!!

Một là sợ sanh ra thêm 1 Cô Con gái nữa, 2 là sợ bệnh Viện địa phương, các bác Sĩ giỏi đã đi vượt biên hết, chỉ còn các Bác Sĩ non choẹt mới ra trường, tối ngày lo Nhậu, đã có ca, 1 Bác Sĩ say rượu, thay vì mổ Ruột Dư, lại đè người Bệnh ra mổ bao Tử, xong may lại ! Mổ chỗ khác !!!
Chính tôi đã thấy tận mắt các dấu thẹo trên Bụng, khi người Bệnh xui-xẻo này chỉ cho Tôi xem !

Thấy Chị ta lo lắng, Tôi đã chỉ Chị niệm 1 câu Chú của Quán Thế Âm Bồ Tát . Và rồi phép lạ xảy ra, ngày đi sinh, khi Chị vừa đến cửa Bệnh-Viện, Thằng Nhóc tự động rớt ra ngoài nhẹ nhàng, không khó khăn gì cả !

Và cháu Bé đó, hễ thấy bàn Thờ Phật là chắp tay lạy lia lịa trông thấy mà thương ! Khiến tôi có 1 ấn-tượng mãi về hình ảnh đó…

Cho đến 2001, 30 năm sau ! Nhìn Cháu Bé bên Mỹ loay hoay lạy Phật, tôi bỗng giật mình, vì 2 hình ảnh của 2 đứa Bé sao lại giống nhau chừng như là 1 cặp sinh đôi vậy !

Và bất giác, Tôi bỗng thấy lòng mình dâng lên niềm sung-sướng nhẹ nhàng …

---o0o---


Mình quên nói đến mấy đứa nhỏ "cầu tự" mà mình đã giúp, là tất cả đều dễ nuôi, dễ dạy, ngoan-ngoãn lại còn thuộc loại...tương-đối khá xinh đẹp nữa...Khiến chính mình cũng thấy lạ ghê...


Nửa Lính, nửa Quan, nửa Thầy, nửa Thợ: Đầu đầy...Chí !, lang-thang trên 4 vùng đất Việt.
Ít Tiền, ít Bạc, ít Bạn, ít Bè: Bụng thiếu...Cơm !, trằn-trọc dưới 8 hướng trời Tây.
 
thanhlongphapsu Date: Thứ Sáu, 19 Oct 2012, 6:46 PM | Message # 8
Generalissimo
Group: Moderators
Messages: 2759
Status: Tạm vắng
Phải công nhận một điều là anh Toàn có khiếu kể chuyện thật hấp dẫn, dù là một mẫu chuyện bình thường mà qua ngòi bút hoặc 10 ngón thiên thần của anh Toàn là cũng trở thành hấp dẫn ngay.

Tui cũng nghe nói là muốn có con cầu tự, thì phải thành tâm khấn vái và lên Chùa hoặc vô đình( cái đình lớn hơn cái miếu nhưng không phải là cái chùa ) rối ra ngoài vuốt ve mấy bức tựơng được điêu khắc rồi năn nĩ họ về với mình và hứa là phải nuông chiều họ , nếu họ chịu đầu thai.( Dù có đầu thai làm đứa trẻ tật nguyền đi nữa họ cũng chịu ) Đó là mấy người hoàn toàn hiếm muộn, còn mấy người vẫn có con bình thường, nhưng toàn là gái hoặc toàn là trai, họ cũng cầu tự để được con trai hoặc con gái theo họ mơ ước. Hồi xưa đâu có cái vụ thụ tinh nhân tạo, và cũng không biết cách sanh trai gái theo ý muốn như bây giờ, con là lộc trời, nên Trời muốn sao thì chịu vậy.

Tui cũng có thằng bạn là con cầu tự ( chính Má của nó nói là cầu hai năm mới được ) . Cái thằng này thì y hệt cái tánh tình của con cầu tự mà anh Toàn kể, nghĩa là nhậu nhẹt, lười biếng và chẳng biết làm gì cả ngoài việc báo đời. Nó tới tuổi quân dịch thì gia đình nó lo chạy chọt để được làm lính gác cầu( Địa Phương Quân ) từ khi tui biết nó đến khi Má nó chết thì hầu như nó chỉ làm phiền gia đình nó hơn là báo hiếu , cơm nước nó được ăn ngon hơn mọi thành viên trong gia đình, cần tiền là có tiền, nói chung là cần gì là có đó.

Nhà nó toàn là chị em gái, có mỗi mình nó là con trai, không những Má nó sợ nó mà tất cả chị em nó ai cũng sợ nó. Nhưng từ khi nó chơi với tui rồi thì tánh tình nó thay đổi rất nhiều, nó biết thương Má nó hơn và thương yêu chị em nó hơn. Không phải tui khoe đâu mà chính gia đình nó nói với tui và cảm ơn tui như vậy . Tui nói rồi mà cung nô bộc của tui toàn tụ hợp nhưng vì sao quái vật, nên suốt đời tui chỉ quen được với mấy người kỳ cục hong à happy , nhưng tui lại cảm hóa họ được và họ coi tui như bạn mà tui chưa bao giờ coi họ là bạn, vì hoàn cảnh vì thời cuộc, gặp nhau, đi chung với nhau, nhậu nhẹt chung nhưng vậy đâu phải là bạn.

Để trả cái ơn cảm hóa đó, Má của nó muốn gả đứa em gái của nó cho tui với sự đồng tình của cả gia đình và cô gái đó. Nhưng lúc đó tui đâu có chịu happy ai mà lấy vợ kỳ cục vậy , nên từ chối khéo mà ai cũng vui vẻ, cuối cùng má nó hứa là sẽ chịu chi phí rước dâu , đám cưới toàn bộ nếu sau này tui ưng cô nào và tuyên bố sẽ lấy vợ.

Tóm lại là gì , là đúng như anh Toàn nói đó là cách giáo dục trong gia đình, cầu tự hay không cầu tự cũng vậy.

Chuyện anh kể đứa bé lạy Phật thật nhiệm mầu, chắc là con của Phật rồi. Để tui copy cái bài một vị sư hóa thân và đăng vào mục truyện huyền thuật hoặc Phật giáo cho các bạn xem, chuyện này chắc ai cũng biết hết rồi nhưng không thấy ai đăng ở trang nhà anh Toàn.

Để tui kể anh nghe chuyện này, có thể là anh không hài lòng hoặc các bạn không hài lòng. Nhưng là chuyện thật của tui, ai không hài lòng cũng huề tiền thôi, vì không phải chuyện của các bạn và tui cũng không có ý định làm hài lòng các bạn. Vì anh Toàn là một cao tăng( không biết dùng chữ có đúng không nhưng thấy pháp danh của anh như vậy thôi cứ cho là vậy đi cũng không chết ai ) mà các bạn lui tới trang nhà này toàn là tín hữu của nhà Phật. Nên có gì thì chỉ mong các bạn hỉ xả cho nghen.

Gia đình tui là đạo Phật, bà Nội tui quy y tam bảo và bỏ tiền ra phụ xây Chùa mà không chia tài sản cho con cái, rồi chịu sống nghèo trong sự đùm bọc của các con, có bao nhiêu tiền bà Nội tui cũng cúng dường Tam Bảo. Con cháu bà rất đông vì bà Nội tui có đến 10 đứa con trai gái đầy đủ hết. Trong số đám cháu nội ngoại của Bà, tự nhiên bà chỉ chọn có mỗi mình tui là theo bà lên Chùa lễ Phật vào các ngày rằm hoặc cúng vía gì đó. Có lẽ bà đoán biết tui là thằng bạc phước nhất trong số đám cháu nội ngoại của bà, mà cũng có lẽ do tui là thằng ba trợn nhứt trong cái đám nhóc lộn xộn, nên bà muốn cảm hóa chăng? Tui mang câu hỏi suốt cuộc đời vì không biết hỏi ai, vì bà Nội tui qua đời năm tui 10 tuổi.

Lần đầu tiên theo chân Nội lên Chùa để hái lộc nhà Chùa, Nội tui dụ đi theo vì trên Chùa có rất nhiều đồ ăn, các thầy rất thương con nít. Năm đó, tui đã có trí khôn và đã biết đánh vần chữ Quốc Ngữ. Nội tui vui vẻ nhe hàm răng đen xì ra giới thiệu tui với vị sư chủ trì và các sư thầy ni cô khác là đây là cháu nội của bà, mọi người ai cũng hiền và xoa đầu tui khi được nội tui dẫn đến giới thiệu. Sau đó tui được chạy rong khắp nơi trong Chùa , nhà kho, nhà bếp phòng đọc sách và phòng ngủ của các vị sư thầy. Kể cả phòng tro cốt và hình ảnh của những người quá cố.

Được một chập sau thì có một chú tiểu lớn hơn tui một cái đầu, đến biểu tui quay lại phòng khách để nội tui dẩn lên chánh điện. Lên chánh điện thì nội tui giảng giải cho tui biết đây là ông thiện ông ác, kia là Phật Tổ, kia là Địa Tạng Vương bồ tát.... tượng ông nào cũng quá sức to đối với đôi mắt nhỏ bé của tui. Rồi nội kêu tui theo nội lên hàng trên để qùy và nghe tụng kinh, ngồi bên cạnh nội tui cứ thấy nội chấp tay thi tui chấp tay, nội cuối gập người xuống lạy Phật thì tui cũng làm theo . Được một lát, tui thấy không có gì vui nên tui nói với nội là tui muốn đi tiểu, nội tui nói đi lẹ rồi vào đây nghe kinh không được chạy loan. Kỳ thực là tui đâu có đi tiểu mà là không thấy thích thú gì để nghe kinh Phật và cũng không hiểu lời kinh tiếng kệ là gì.

Tui rời chánh điện và chạy chơi tiếp. Tui đi lòng vòng thế nào mà gặp ngay cái hồ nuôi cá và rùa ở trong chùa, ở giữa cái hồ là bức tượng Quan Thế Âm, mà lúc đó tui đâu có biết đó là Quan Thế Âm. Tui ngước nhìn bức tượng mà lòng xót xa( nghĩa là thấy tội nghiệp, thấy buồn, thấy thương , cảm giác của đứa con nít thấy tội nghiệp vật gì hay cái gì đó )

Tui nhớ đến bây giờ là gì hồi ở bậc tiểu học , trung học, rồi học tùm lum tá lả....... tui hay cười cười kể lại chuyện tui nói chuyện với tượng Quan Âm khi còn bé cho bạn bè, và tình nhân nghe.

Tui nhớ là tui nói với bức tượng Quan Âm như vầy nè : Chị ơi sao người ta bắt chị đứng ngoài đây vậy, trời nắng trời mưa chị có lạnh hong, mai mốt em lớn em có tiền em sẽ xây cái nhà cho chị ở như mấy ông kia, chị đừng buồn nghe, ráng đợi em lớn nha, mấy ông kia xấu và bự nữa( ý tui nói mấy bức tượng khổng lồ của Phật Tổ trong chánh điện )mà ngồi trong nhà, bà Nội em kêu em lạy mấy ổng mà hong biết sao phải lạy, nên em chạy ra đây chơi rồi gặp chi.

Mấy lần sau, theo chân Nội lên Chùa, tui ít chịu vô Chánh điện mà chỉ lanh quanh bên tượng Quan Âm, và cũng từ đó tui không có cảm tình với Phật Tổ. Sau này lớn lên có dịp Tết , Rằm lớn, có đưa bạn gái đi Chùa, nhưng tui không bao giờ thắp nhang cho Phật Tổ mà chỉ nhìn tượng Quan Âm để tự cười một mình cái thuở còn con nít.

Đến khi vượt biên, ghe của tui bị chết máy sau 14 tiếng cố gắng vọt ra tới hải phận Quốc Tế . Và thả nổi trôi tự do thêm 12 ngày nữa, ngày cuối cùng bị bão tưởng làm mồi cho cá mập rồi, ai ngờ Quan Âm hiển linh kéo chiếc ghe ra khỏi vùng bị bão và đẩy chiếc ghe đi vun vút về hướng đảo Bi Dong, những người trên thuyền ai nấy hớt hải nhìn lên bầu trời xanh, Phật Bà hiển linh hiện thân tay cầm nhành liễu nhẹ nhàng cưỡi mây về tiên cảnh. Nguyên chiếc ghe lên đến đão Pu Lau BiDong cạo đầu quy y tam bảo hết trọi . Chỉ riêng mình tui là chưa quy y , chẳng biết tại sao và lý do gì mà lòng tui chưa làm được, có thể tui không có căn, cũng có thể tui không xứng đáng vào cửa Phật, cũng có khi Phật Tổ không chịu nhận tui hong chừng vì cái tội tui kênh xì po với ổng khi tui còn nhỏ dại.

Mà khi tâm ma tui nó phát dử dội, hoặc lúc cô đơn cùng cực tui niệm : Nam Mô Đại Từ Đại Bi Thành Tâm Cứu Khổ Cứu Nạn Quảng Đại Linh Cảm Bạch Y Quan Thế Âm Bồ Tát Nam Mô A Di Đà Phật,thì trong lòng tui lại dịu xuống.

Hoặc khi ngủ , chiêm bao thấy ma đè, tự nhiên trong tiềm thức tui niệm câu đó lên, là hết bị đè và ngủ tiếp. hoặc khi đang lái xe trên xa lộ thấy hồi hộp , lòng dạ bất an như linh tính có điều gì sắp sửa xảy ra, tui lại niệm Quan Âm và mọi chuyện lại bình an.

Anh Toàn kể chuyện hay quá, làm bất giác tui động " tà tâm " xin quý vị hoan hỉ mà bỏ qua, nếu có làm phiền đến đôi mắt của quý vị.

Dù sao cũng chân thành cảm ơn anh Toàn đã làm tui nhớ lại một ký ức xa xưa
 
LongTracAn Date: Thứ Sáu, 19 Oct 2012, 7:33 PM | Message # 9
Generalissimo
Group: Moderators
Messages: 3289
Status: Tạm vắng
Atoanmt & phapsudatinh



Đại Bi Chú
 
atoanmt Date: Thứ Bảy, 20 Oct 2012, 8:12 PM | Message # 10
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5545
Status: Tạm vắng


Quote thanhlongphapsu
những người trên thuyền ai nấy hớt hải nhìn lên bầu trời xanh, Phật Bà hiển linh hiện thân tay cầm nhành liễu nhẹ nhàng cưỡi mây về tiên cảnh.


Mong Bạn kể thêm chi-tiết ở đọan này....Bạn có chính mắt thấy Phật Bà hiện ra không?

thanhlongphapsu


Nửa Lính, nửa Quan, nửa Thầy, nửa Thợ: Đầu đầy...Chí !, lang-thang trên 4 vùng đất Việt.
Ít Tiền, ít Bạc, ít Bạn, ít Bè: Bụng thiếu...Cơm !, trằn-trọc dưới 8 hướng trời Tây.
 
hailove Date: Chủ Nhật, 21 Oct 2012, 2:01 AM | Message # 11
Major general
Group: Disciples
Messages: 464
Status: Hiện-diện
phapsudatinh.hailove cũng đang tò mò cái chi tiết phật bà hiện thân cứu khổ cứu nạn của chú,chú có thể kể chi tiết hơn 1 chút được không chú,tại hằng ngày hailove nghe mẹ tụng bài sám gì không nhớ tên có câu là:
"Gió đông đi biển chìm thuyền
Niệm danh bồ tát sóng tan hết liền"


NAM MÔ DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT
 
thanhlongphapsu Date: Chủ Nhật, 21 Oct 2012, 9:25 AM | Message # 12
Generalissimo
Group: Moderators
Messages: 2759
Status: Tạm vắng
Kính anh Toàn và chào bạn hailove,

Câu hỏi này rất nhiều Người họ đòi hỏi tui kể thêm nhiều chi tiết về việc Phật Bà hiện thân giữa Biển Đông, kể cả các vị Đại Đức, Hoà Thượng và tăng đoàn. Nhưng tất cả đều thất vọng hoặc trầm ngâm khi nghe tui kể, bởi họ mong muốn một Phật Bà hiện thân với hào quang chói lọi, tọa trên toà sen hoặc trên mây ngủ sắc, có thiên binh thiên tướng hoặc thần tiên theo hộ pháp sau lưng, giống như trong kỷ nghệ điện ảnh.

Do vậy, chi tiết đâu mà kể lể dài dòng, chính mắt mình thấy và mọi người nhìn thấy giữa ban ngày, trên bầu trời xanh trong vắt không một áng mây.

Đại Dương bao la đến vô cùng tận, khi bạn là người ngồi trên chiếc ghe và lênh đênh giữa biển khơi( chiếc ghe thì to hơn chiếc xuồng nhưng nhỏ hơn chiếc tàu, nó to gấp 5 lần chiếc taxi mà dân vượt biển hay gọi những chiếc xuồng đưa khách ra tàu lớn đậu ngoài khơi ) ghe tui đi không có mui mà cũng không có hầm trú ẩn, chỉ có chút xíu mái che ở cuối ghe cho tài công ngồi điều khiển bánh lái phía sau.

Người ta nói trước khi biển động thì trời quang mây tạnh, biễn êm ắng một cách lạ thường, chiếc ghe không có gió thổi, không có sóng để đẩy đưa con thuyền đến một phương trời bất định, nên nó cứ lững lờ, chập chờn ở một chổ hoặc âm thầm trôi dạt qua trái qua phải, rồi đứng yên. Bạn có thể nhảy xuống biển tắm rồi trèo ngược vô ghe, nếu bạn biết bơi. Nói chung là biển rất êm, nhưng tuyệt nhiên không thấy con cá hoặc con sứa biển nào. Trong khi mấy ngày trước, chúng tôi bị trôi đi hết nới này đến nơi khác thì thấy nhiều cá, có khi cả đàn cá bơi song song với chiếc ghe, có khi cả bầy cá heo tung mình phóng qua đầu và đùa giởn với chiếc ghe, hoặc bầy sứa biển bơi nhẹ nhàng và đẹp kinh hồn với màu sắc tuyệt vời mà dám chắc là không có một họa sĩ tài ba nào có thể pha được màu sơn đó.

Giữa biển bạn nhìn xa xa, cự ly khoảng hết tầm nhìn của con mắt. Bạn có thể nhìn thấy biễn động nhẹ, hoặc mưa rơi, và mây đen vần vũ trên bầu trời. Nhìn thấy như vậy nhưng mưa không bao giờ đến gần ghe của mình được vì mây di chuyễn thì cũng bị gió thổi bay đi hướng khác hoặc tan ra .

Chiếc ghe đang nằm yên như bất động trên mặt biển, những người trên ghe thì cũng nằm yên nghiêng ngã theo vị trí của từng người trong lòng chiếc ghe, họ nhắm mắt để nghĩ ngơi hay để phó mặt định mệnh, hoặc đang mơ tưởng về những người thân ở quê nhà, cũng có thể là đang cầu nguyện theo tôn giáo của mình cho mọi việc được tốt đẹp, và được quới nhân ra tay cứu vớt, vì suốt hành trình chúng tôi bị trôi đi như vậy, chúng tôi thấy rất nhiều tàu buôn qua lại, nhưng ai cũng ngoảnh mặt làm ngơ, dù chúng tôi có ra tín hiệu cầu cứu, những con tàu khổng lồ, ì ạch cố gắng tăng tốc độ nhưng muốn chạy trốn những oan hồn đang chờ tử thần lôi về địa phủ.

Định mệnh, lòng người, tình nhân loại là những thứ xa xí phẫm ở giữa lòng đại dương, người ta chỉ làm từ thiện khi được đăng báo, lên tivi, hoặc ra tay nghĩa hiệp cứu người khi được người khác chưng kiến và ca tụng công đức , hoặc bẩn thỉu hơn nữa là một sự đổi chát tiền tài, danh vọng và xác thịt. Thiếu những thứ này thì người ta rất ngại ngùng khi làm việc thiện.

Không còn nước mắt để khóc than, cũng chẳng còn lời kinh nhiệm mầu nào để mà cầu khẩn, chờ chết và cầu may.... chắc chỉ có thể như vậy, vì máy móc đã hư từ hơn 10 ngày trước, đồ đạt dầu mở cũng đã liệng bớt xuống biển cho nhẹ ghe, để ghe dể trôi đi, chỉ còn chút nước ngọt và gạo sấy.

Một vài cơn gió nhẹ đủ làm lắc chiếc ghe, và làm cho những người trên ghe cử động để thay đổi tư thế nằm ngồi, ngước mặt nhìn trời rồi lẹ làng khép lại đôi mi, sau một tiếng thở dài não ruột. Không có gió thổi nữa, ghe cũng bớt lắc lư, nhưng có hơi lạnh ập đến làm mọi người co ro tay chân lại, người tài công vói tay lôi chiếc áo trong giỏ ra mặc thêm vào người và ánh mắt vô hồn thả vào làn nước biễn xanh rì lăn tăn sóng.

Đại dương mênh mông không có một chiếc tàu buôn nào qua lại, chúng tôi cũng không biết là mình đang ở tọa độ nào và thuộc quốc gia nào, mặt trời lên chênh chếch, tui chợt nghĩ chắc cũng khoảng 9 hoặc 10 giờ sáng.

Gió bắt đầu thổi và đẩy chiếc ghe đi , cũng bình thường giống như mọi ngày, nhưng sáng nay, gió lại có vẻ hơi lạnh hơn và ghe cũng không trôi được bao nhiêu, chiếc ghe chònh chành theo từng cơn gió, rồi gió bắt đầu thổi mạnh hơn, chiếc ghe không trôi về phía trước mà cũng không giạt qua bên trái hay bên phải như mọi khi mà nó bắt đầu xoay vòng tròn , người tài công cố ghìm lấy tay lái nhưng vô ích, hình như là nước xóay chứ không phải là gió làm ghe quay vòng vòng , có tiếng khóc, tiếng cầu kinh xen lẫn tiếng hú của gió càng lúc càng tăng, mây đen ùn ùn kéo đến như báo hiệu một trận mưa to giữa biển, người tài công ra lệnh cho mọi người bình tỉnh và lo chuẩn bị tát nước nếu mưa to quá , và cố gắng tìm cách ghìm chiếc ghe lại cho nó bớt xoay vòng vòng.

Gió mạnh thổi tung chiếc mái ghe nơi anh tài công đang ngồi, bay lên cao rồi mất hút giữa bầu trời đen kịch và mưa nặng hột. Anh thét lên giữa tiếng mưa rơi : Mọi người cố gắng bình tỉnh và bám chặt vào thành ghe, chia ra hai bên để ghe cân bằng..... tiếng gió mưa gầm thét và một đợt sóng to ụp lên chiếc ghe bé nhỏ và tiếng anh tài công cũng im bặt. Không còn ai dư hơi mà lo tát nước, mạnh ai thì người đó dùng hết sức mình mà bám chặt vào chiếc ghe khốn khổ. Trên đầu thì mưa xối xả, bên hông thì sóng thay nhau chụp lên chiếc ghe, nước lênh láng không ai biết là mình còn trên ghe hay là đã bị lọt xuống biển, chỉ cảm nhận được đôi tay của mình đang bám vào sườn ghe.

Chiếc ghe bây giờ không xoay vòng vòng nữa mà là bị hất tung lên cao theo con sóng, rồi lại bị nhận chìm xuống dưới để đón nhận con sóng khổng lồ khác đập lên đầu lên vai những con người bất hạnh. Không ai còn dám hả họng la hét hay khóc lóc nữa, vì nước khắp nơi , vì ngộp thở. Một con sóng khác cao hơn lại nâng chiếc ghe lên thật cao và chuẩn bị đập xuống thật mạnh vào lòng đại dương để kết thúc sinh mạng của những con người bất hạnh này , thì bất ngờ một luồng gió mạnh giử chiếc ghe thăng bằng và lao vút ra khỏi cơn cuồng nộ của đại dương , nước biển lấp sấp ngang bụng của mình nếu mình đứng lên, thế mà chiếc ghe tự nhiên lướt vun vút trên mặt biển và rời xa vùng bị bão, giống như là có ai cẩm sợi giây mà kéo chiếc ghe đi vậy. Ra xa rồi, mọi người ngơ ngác hoàn hồn , nhìn lại thì nơi đó mây đen vẫn vần vũ với đại dương mịch mù sóng nước.

Giống như là trong mơ, không ai hiểu chuyện gì xảy ra, phản ứng tự nhiên là mọi người nhìn lên trời cao để thấy một màu xanh bát ngát không một áng mây, nhưng trên đó là một người phụ nữ tay cầm nhành liễu,mặc áo xanh, đầu đội vương miệng vàng, ánh mắt nhân từ nhìn xuống mọi người lần cuối rồi xoay mình bay đi, dưới chân một cụm mây trắng cuồn cuộn bay theo gót. Chung quanh người không có rực rỡ hào quang , không có mây ngũ sắc, giống như mình thấy một người phụ nữ bình thường đứng trên mặt đất vậy, nhưng cái này thì là đứng trên không trung , giữa bầu trời xanh ngác.

Chiếc ghe tự động xoay mũi và cũng lướt đi trên mặt nước, mà chẳng có máy móc hay chèo chống gì cả , ghe cứ đi như vậy đến chiều rồi qua đêm và sáng hôm sau thì bị chận lại bởi tàu tuần duyên của cảnh sát Mã Lai .

Bây giờ, đôi khi ngồi buồn ngẫm nghĩ không hiểu tại sao, thế giới bị thiên tai, sóng thần giết hại hàng triệu sinh linh, nhưng Phật Bà lại không hiển linh ra tay cứu độ.

Bạn, câu trả lời dành cho bạn nhé, tự sửa mình, sống với chính cái bản ngã của con người biết đâu chừng kỳ tích xuất hiện.
 
hailove Date: Chủ Nhật, 21 Oct 2012, 10:26 AM | Message # 13
Major general
Group: Disciples
Messages: 464
Status: Hiện-diện
thanhlongphapsu

NAM MÔ DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT
 
cafesnt Date: Chủ Nhật, 21 Oct 2012, 10:44 AM | Message # 14
Major general
Group: Moderators
Messages: 385
Status: Tạm vắng
Cảm ơn Anh Thầy và Bạn Phapsu, những bài viết thật hữu ích của 2 Người đã cho cafe thấy sự nhiệm màu của Phật-Pháp...

Cảm ơn Anh Thầy đã lập lên trang web này cho cafe vào học hỏi được rất nhiều điều !


 
LongTracAn Date: Chủ Nhật, 21 Oct 2012, 12:21 PM | Message # 15
Generalissimo
Group: Moderators
Messages: 3289
Status: Tạm vắng


Đại Bi Chú
 
atoanmt Date: Thứ Hai, 22 Oct 2012, 7:02 AM | Message # 16
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5545
Status: Tạm vắng


Quote thanhlongphapsu
Giống như là trong mơ, không ai hiểu chuyện gì xảy ra, phản ứng tự nhiên là mọi người nhìn lên trời cao để thấy một màu xanh bát ngát không một áng mây, nhưng trên đó là một người phụ nữ tay cầm nhành liễu,mặc áo xanh, đầu đội vương miệng vàng, ánh mắt nhân từ nhìn xuống mọi người lần cuối rồi xoay mình bay đi, dưới chân một cụm mây trắng cuồn cuộn bay theo gót. Chung quanh người không có rực rỡ hào quang , không có mây ngũ sắc, giống như mình thấy một người phụ nữ bình thường đứng trên mặt đất vậy, nhưng cái này thì là đứng trên không trung , giữa bầu trời xanh ngác.


Bạn thanhlongphapsu,
Như ai ai cũng biết, khoảng những năm 1977 đến 1985, thời điểm của cao trào Vượt Biên, thì trong dân chúng, người ta lén lút phổ biến việc Phật Bà Quán Thế Âm xuất hiện ngoài Biển cứu các chiếc Tàu bị nạn ! Có nhiều người chuyền cho nhau những tấm "Ảnh Chụp" được hình Phật Bà đứng trên mây.

Tôi cũng đã nhận được mấy tấm, ảnh chụp, nhưng hình Phật Bà lại y như hình vẽ, tuy nhiều tấm hình khác nhau, nhưng thỉnh thoảng có tấm hình Phật Bà đứng trên lưng của 1 con Rồng đen nữa.

Tôi đã được nghe kể lại nhiều về Phật Bà hiển thân cứu độ, tôi tin và nghĩ là có ai đó đã vẽ lại hình ảnh Phật Bà, rồi chuyền ra.

Chuyện của bạn thanhlongphapsu, tôi tin, chỉ phiền Bạn vui lòng tả thêm chi tiết về 2 cái "Màu Xanh" của nền Trời và của Áo Phật Bà.
Tôi muốn xem có gì khác hơn những tấm hình mà tôi đã có hồi còn ở VN không? mong bạn hoan hỷ kể rõ ra nhé.
Mến.
---o0o---

Tôi thấy bài viết trên của Bạn, cách hành văn ngày càng hay lắm đó... Bạn cứ viết đều đều, thì chữ nghĩa sẽ thêm chau chuốt và hấp dẫn người đọc ...
Khi mờ bị nhìu Bà nhìu Cô mê, thì ráng chịu nghen, ai biểu lấy cái Nick khiêu-khích mấy Bà mấy Cô quá đi !



Nửa Lính, nửa Quan, nửa Thầy, nửa Thợ: Đầu đầy...Chí !, lang-thang trên 4 vùng đất Việt.
Ít Tiền, ít Bạc, ít Bạn, ít Bè: Bụng thiếu...Cơm !, trằn-trọc dưới 8 hướng trời Tây.
 
thanhlongphapsu Date: Thứ Hai, 22 Oct 2012, 9:12 AM | Message # 17
Generalissimo
Group: Moderators
Messages: 2759
Status: Tạm vắng
Kính anh Toàn, giữa biển thì làm gì có máy chụp hình mà chụp, hơn nữa là đi vượt biên đâu phải đi du lịch mà trang bị đồ nghề.



Khi ấy, Phật Bà mặc áo màu xanh của lá chuối non, nhành liễu thì xanh đậm và bầu trời thì màu blue foncé, nước biển thì màu xanh nước biển. Không thể có một hiện tượng phản chiếu ánh sáng quang học để ra cái màu đó, thế thì đôi mắt của Phật Bà khi nhìn xuống thì sao, hoàn toàn không có một sự khúc xạ ánh sáng nào cả.

Về hiện tượng rồng đen, thì trên biển nếu nhìn xa xa mà thấy mưa , mưa từ trên mây đổ xuống và phía trên mây nữa thì là mây trắng, mây đen xuống thấp hơn , lúc đó anh sẽ thấy có nhiều hình thù giống như là đầu Rồng đang phun nước , rất đẹp và rất lạ.

Tui lấy nick này lúc đầu là tính đi chọc thiên hạ chơi thôi happy , ai dè vô đây đụng phải anh rồi tui mê anh quá, nên tự nhiên không dám phá

Chúc anh một ngày vui vẻ nhé , I love U anh Toàn
 
Kiencanghp Date: Thứ Hai, 22 Oct 2012, 10:59 AM | Message # 18
Lieutenant
Group: Users
Messages: 77
Status: Tạm vắng
Anh Toàn bạn Phapsudatinh và chào toàn thể các bạn !

Thưa Anh Toàn, KC đọc được bài viết trong topic này của Anh, Anh muốn :
"...Đặc biệt:
Tôi muốn các học-trò của mình đọc thử...
Để xem từ lá thư của Tôi, các Em có nhận ra được điều gì đáng nói không ?..."


KC hok phải học-trò của Anh nhưng vẫn muốn viết chút cảm tưởng của mình, chắc Anh cũng vui lòng đón nhận chứ ?

Đúng như bạn thanhlongphapsu nhận xét, những bài viết của Anh thể hiện lên một người có khiếu văn chương, bởi vậy bất cứ ai khi đọc đều bị cuốn hút mạnh mẽ bởi tính logic và lôi cuốn của câu chuyện.

Không chỉ có vậy, mà trong mỗi bài viết của Anh luôn thấy sự khiêm hạ, điềm đạm, hok màu mè phô trương, hok cậy tài cậy lực mà bắt người ta phải phục tùng mình.

Mặc dù là Thầy nhưng khi có người cần nhờ vả đến Anh, lẽ ra người bệnh phải hạ mình khiêm tốn để mong được giúp đỡ, nhưng ở Anh thì lại có sự thấu hiểu mỗi hoàn cảnh mà gởi tới họ những lời lẽ bao dung để họ có thêm niềm tin vào lòng tốt của con người mà đủ nghị lực đứng vững trong khi khổ nạn.

Có thể, khi hết nạn, những người bệnh quay lưng bước đi mà còn quên chưa có lời tri ân xứng đáng với công sức Anh bỏ ra làm cho họ, nhưng như Anh đã nói :

"...Chú thường tin rằng nếu "1 phước" của người bệnh thì chưa đủ, thì cộng thêm vào "1 phước" của chú nữa, sẽ hoá-giải được phần nào nghiệp-chướng gì đó của người bệnh. Đó là cái Lý "Cộng Nghiệp" của Phật giáo !
Quan niệm đó, chú dùng để giúp mọi người, và hễ mỗi lần giúp ai đó một cách bất-vụ-lợi, chú tin là chú lại tăng thêm được 1 điểm phước nữa. Người ta thường "đầu-tư kinh-tế" còn chú lại thích "đầu-tư tình-cảm" hơn !..."


Một điểm phước của Anh tích luỹ để chia đều cho mỗi người bệnh Anh gặp, đó chính là một sự Bố-Thí ý nghĩa nhất mà hok phải ai cũng có thể nghĩ ra, hok phải ai cũng có thể làm được.

Anh nói :
"...Riêng chú, chú chỉ là một điểm giao tiếp nhỏ, nhỏ như hột cát trong sa-mạc để tiếp dẫn cơ-duyên cho phàm-tục chúng ta có dịp tiếp-nhận được những linh-điển thánh-thiện cao cả của Chư Phật..."

Vâng, cũng từ 1 hạt cát nhỏ rơi vào lòng con Trai dưới đáy biển tạo thành vết thương mà dần dần vết thương ấy trở thành 1 viên Ngọc. Một hạt cát nhỏ là Anh mà thức tỉnh được biết bao người . Có thể, sự thức tỉnh đó hok lớn lao bất ngờ cho người ta thảng thốt bàng hoàng công nhận, nhưng dần dần, từ từ người ta thấy mỗi việc làm, mỗi hành động của Anh là 1 điều gì đó nếu khi người ta làm sai đi sẽ thấy tự hổ thẹn với lương tâm mình. KC cho rằng đó là điều thật đáng trân trọng lắm !

"...Còn có lúc chú cũng lầm lỗi, thì chú thấy hối-hận vô-cùng, cứ tiếc mãi, tại sao mình lại dở đến vậy.
Từ đó chú tạo thành một thói quen, cẩn-trọng để giảm bớt lỗi lầm..."


Những lời do lòng kính trọng Anh mà mọi người bày tỏ, những lời do cảm thấu được nội tâm Anh mà mọi người tán dương, nhưng đọc những lời trên của Anh, KC thấy đó chính là điểm nhấn để KC hôm nay phải viết lời cảm phục và cũng là bày tỏ tâm tư của mình.

Thấy lời dèm pha mà hok lay động, thấy lời khen mà hok tự phụ, chỉ thấy lỗi mình, hok thấy lỗi người... đó mới chính là người Thầy, người Anh mà KC kính trọng !

Kiencanhp kính lời !

* Bạn thanhlongphapsu, cảm ơn tất cả những bài viết đóng góp của bạn trong trang web này, và đặc biệt hôm nay KC đọc bài bạn viết về sự hiển linh của Đức Phật Bà Quán Thế Âm, KC thực sự xúc động mạnh. Chỉ có ai được chứng kiến sự hiển linh của Đức Phật Bà mới biết lo sợ mà hối lỗi và tự rèn mình một cách nghiêm trang nhất. Chân thành cảm ơn bài viết của Bạn , cảm ơn rất nhiều !

Trân trọng !
 
phiy Date: Thứ Hai, 22 Oct 2012, 12:28 PM | Message # 19
Colonel
Group: Users
Messages: 164
Status: Tạm vắng


Message edited by phiy - Thứ Ba, 23 Oct 2012, 2:52 AM
 
thanhlongphapsu Date: Thứ Hai, 22 Oct 2012, 2:48 PM | Message # 20
Generalissimo
Group: Moderators
Messages: 2759
Status: Tạm vắng
wowow

Hết hồn, anh Toàn ơi là anh Toàn à, anh có biết là anh làm tim tui muốn rớt ra ngoài khi nhìn lại cảnh này không. Qua câu chuyện mà anh đã dùng photoshop để minh họa, thì quá tuyệt vời. Nhưng chiếc tàu vượt biên này to quá so với chiếc ghe của tui. Hình Phật Bà thì giống như vậy , và đám mây thì kéo dài ra thêm một chút chứ không co cụm như vậy.
 
atoanmt Date: Thứ Hai, 22 Oct 2012, 4:40 PM | Message # 21
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5545
Status: Tạm vắng
Quote thanhlongphapsu
Hết hồn, anh Toàn ơi là anh Toàn à, anh có biết là anh làm tim tui muốn rớt ra ngoài...


Bạn thanhlongphapsu ui, hình đã sửa lại rồi, tàm-tạm vậy đi nhé... Bạn bấm F5, nó sẽ refresh hình lại đó...

---o0o---


Bạn Kiencanghp ui,
Nhưng mờ...
...vì Tui đọc thấy giống Ai đó, chứ hông giống Tui chút xí nào đâu... He he he...




Nửa Lính, nửa Quan, nửa Thầy, nửa Thợ: Đầu đầy...Chí !, lang-thang trên 4 vùng đất Việt.
Ít Tiền, ít Bạc, ít Bạn, ít Bè: Bụng thiếu...Cơm !, trằn-trọc dưới 8 hướng trời Tây.
 
thanhlongphapsu Date: Thứ Hai, 22 Oct 2012, 5:46 PM | Message # 22
Generalissimo
Group: Moderators
Messages: 2759
Status: Tạm vắng
Okay anh Toàn, cho phép tui copy tấm hình đó để lưu làm kỷ niệm nhé, thực tế ở ngoài thì đẹp và uy nghi hơn. Nhưng không sao vậy cũng quá tuyệt vời rồi.
Quote (atoanmt)
Đặc biệt:
Tôi muốn các học-trò của mình đọc thử...
Để xem từ lá thư của Tôi, các Em có nhận ra được điều gì đáng nói không ?


Cái đề này thuộc về học trò của anh thì xin để họ trả lời cho anh, mang đến cho anh chút niềm vui để xứng danh : Danh Sư xuất cao đồ

 
hailove Date: Thứ Hai, 22 Oct 2012, 8:04 PM | Message # 23
Major general
Group: Disciples
Messages: 464
Status: Hiện-diện
Trời àh, con nhìn mà hết tin nổi vào mắt mình luôn chỉ qua lời kể của chú thanhlongphapsu mà thầy làm ra 1 tấm ảnh y chang như lời kể,màu sắc của tấm hình nó hoà quyện vào nhau nhìn như thật vây. wacko %) wacko

NAM MÔ DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT
 
atoanmt Date: Thứ Ba, 23 Oct 2012, 8:40 AM | Message # 24
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5545
Status: Tạm vắng
Quote (phapsudatinh)
Okay anh Toàn, cho phép tui copy tấm hình đó để lưu làm kỷ niệm nhé, thực tế ở ngoài thì đẹp và uy nghi hơn. Nhưng không sao vậy cũng quá tuyệt vời rồi.


Bạn phapsudatinh , nếu mọi người có thể nhìn thấy rõ được ánh mắt nhìn hiền từ của Phật Bà...như vậy Phật Bà phải hiện rất gần hoặc rất lớn ở trên không trung phải không Bạn?
Mong Bạn cho mình biết thêm chi tiết: gần hay lớn? để mình sửa lại hình nhé...

Mến.


Nửa Lính, nửa Quan, nửa Thầy, nửa Thợ: Đầu đầy...Chí !, lang-thang trên 4 vùng đất Việt.
Ít Tiền, ít Bạc, ít Bạn, ít Bè: Bụng thiếu...Cơm !, trằn-trọc dưới 8 hướng trời Tây.
 
thanhlongphapsu Date: Thứ Ba, 23 Oct 2012, 11:03 AM | Message # 25
Generalissimo
Group: Moderators
Messages: 2759
Status: Tạm vắng
Không phải chỉnh gì thêm nữa anh Toàn à, khung cảnh như vậy. Hình ảnh cũng như vậy, với cự ly của mắt thì nhìn thấy mà; tấm hình này nếu mà tính theo tỉ lệ của cách vẽ bản đồ thì anh biết là Phật Bà rất rõ ràng cho mình nhìn thấy ở ngoài đời , hồi hôm tui không ngủ được, nhưng bình tỉnh hơn lúc mới trở vô bài viết thấy bức hình anh đưa lên, tui thật sự bị đứng tim, nước mắt tự nhiên trào ra, giống như là cái cảm giác sau bao nhiêu năm xa cách anh trở về lại Saigon, nhìn thấy người thân anh khóc vậy dù không ai nói câu nào anh cũng khóc.

Tui đang bỏ thuốc lá, mà vô diễn đàn của anh thì bỏ không được thuốc lá. Mấy cái cú đứng tim như vậy, tui phải cầu cứu đến nicotine để bộ óc bình tỉnh thêm chút.

Cảm ơn anh thật nhiều nhé. Cầu xin Quan Thế Âm gia hộ cho anh trên con đường hành đạo , nhiều phước, nhiều sức khoẻ

PS : Lần tui về VN đi khắp Saigon - Bình Duong trong bụng cứ đinh ninh coi có bức tranh nào vẽ cảnh Phật Bà như vậy không để tui mua, nhưng hoàn toàn thất vọng. Lần này thì tui toại nguyện rồi, tui mang vào USB và đưa cho thợ họ khắc màu trên meca , tuyệt vời.

 
Trantrans_68 Date: Thứ Tư, 24 Oct 2012, 9:27 PM | Message # 26
Lieutenant colonel
Group: Disciples
Messages: 138
Status: Tạm vắng
AToàn và bạn Phapsudatinh
 
LSK Date: Thứ Năm, 08 Nov 2012, 10:19 AM | Message # 27
Major general
Group: Disciples
Messages: 496
Status: Tạm vắng
THẦY


Kính Thầy

Lá thơ Thầy trả lời T.A ngoài nội dung lời nhắn gửi của Thầy cho TA, thì đúng một bài giảng pháp thật ý nghĩa và giá trị cho các lứa học trò.
Cảm nhận của em như sau :
- “ Phải đặt một niềm tin mãnh-liệt vào Phật lực và lòng từ-bi của Phật sẽ cảm được “trong qúa khứ , hiện tại và tương lai con đã , đang và sẽ luôn luôn đặt niềm tin tuyệt đối lên Tam Bảo, bất thối chuyển. Con luôn biết rằng bản thân của con chỉ là một chúng sinh vô minh, vô lực , một cái vảy của hột cát sông Đời …… nên nếu trong quá khứ, hiện tại và tương lai con đã , đang và sẽ làm được một “điều kỳ diệu” gì đó là cũng do sự linh ứng của Phật lực và lòng từ bi của Ngài gia hộ…. Vì vậy con đã đang và sẽ luôn luôn khiêm cung cũng như cố gắng tu tập và rèn luyện, bất thối chuyển niềm tin tưởng nương tựa vào ba ngôi linh thiêng Phật _ Pháp _ Tăng thập phương thường trụ .

- “Chuyện gì cũng có "nhân-duyên" cả. Khi "duyên" đến, thì thành-tựu “. – Nên không hấp tấp vội vàng.

- “ Tận nhận lực, tri thiên mạng". Hết lòng với mọi người, hiều và tôn chỉ lý "Cộng Nghiệp" của Phật giáo !

- Đã “ chi “ phước đi thì phải biết bồi bổ ( tích ) phước vào để bảo toàn năng lượng sử dụng về sau . Làm lành, giúp đỡ mọi người, và giúp ai đó đều một cách một cách bất-vụ-lợi– Đó là cách (tích ) phước. Mà đã “tích” được khá phước rồi thì phải “chi” bớt ra để giúp đỡ mọi người.
"Bạn hãy làm những gì bạn có thể làm,để tăng được tổng-lượng hạnh-phúc của nhân-loại".

- Nghiệp ! mỗi người đều có nghiệp qủa của mình. Giải-trừ "nghiệp" xấu không phải là chuyện đơn giản, nóng vội. Người “ bệnh” chính là thầy thuốc của mình, để quyết-định việc khỏi bệnh hay không , đó là bằng niềm tin vào oai-lực của Chư Phật, của ơn trên. Người thầy chỉ là tác động trợ duyên.

- Tâm linh và thực tiễn tương hỗ, ngoài việc nương tựa Bề Trên thì bản thân phải rèn luyện cơ thể, áp dụng liệu pháp y họcđể sức khỏe đảm bảo tốt, tăng trưởng...

- Con ai nấy hưởng - “ Con Phật thì lành – con Thánh thì dữ !? “

Học trò còn dại, kính mong Thầy chỉ giáo.


Message edited by LSK - Thứ Năm, 08 Nov 2012, 10:22 AM
 
Cường Date: Thứ Ba, 19 May 2015, 2:40 AM | Message # 28
Major general
Group: Disciples
Messages: 468
Status: Tạm vắng
Thật tuyệt vời ! Thật tuyệt vời ! Là bài học khích lệ tuyệt vời trên bước đường chập chửng tu học đạo và học làm người....
"Định Tâm - Tạo Phước - Bác Ái - Vị Tha - Chừng Mực - Văn Ôn - Võ Luyện". Anh Toàn và anh ThanhLongPhapSu
 
atoanmt Date: Thứ Ba, 19 May 2015, 9:35 AM | Message # 29
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5545
Status: Tạm vắng
Cường]
Tui nhớ câu này:
"Định Tâm
Tạo Phước
Bác Ái
Vị Tha
Chừng Mực
Văn Ôn
Võ Luyện".


Hồi xưa còn ở VN có biểu các đệ tử chép ở đầu sách học đó...

Cám ơn Bạn đã nhắc lại... Dzui ác


Nửa Lính, nửa Quan, nửa Thầy, nửa Thợ: Đầu đầy...Chí !, lang-thang trên 4 vùng đất Việt.
Ít Tiền, ít Bạc, ít Bạn, ít Bè: Bụng thiếu...Cơm !, trằn-trọc dưới 8 hướng trời Tây.
 
FORUM » QUÁN BÊN ĐƯỜNG » CHUYỆN VẶT CỦA TUI - ATOANMT » CHUYỆN BỆNH LIỆT DƯƠNG (2001)
Page 1 of 11
Search:


TỰ-ĐIỂN TRỰC-TUYẾN :

Từ Điển Online
Bấm vào dấu V để chọn loại Tự-Điển
Gõ Chữ muốn tìm vào khung trắng dưới đây:
Xong bấm GO


Click Here for Registration THWGLOBAL