Thứ Bảy
21 Oct 2017
1:32 PM
ĐĂNG NHẬP


Dưới đây là "Danh Mục" thu gọn,
xin mời bấm vào "tam-giác" nhỏ để chọn bài xem:







PHÒNG TÁN DÓC TRỰC-TUYẾN
KHÁCH 4 PHƯƠNG:

LỊCH
Statistics
Search
CÁC BÀI VIẾT MỚI NHẤT
<>

[ BÀI VIẾT MỚI · Forum rules · TÌM KIẾM · RSS ]
Page 1 of 11
FORUM » QUÁN BÊN ĐƯỜNG » CHUYỆN VẶT CỦA TUI - ATOANMT » TRANH BỒ-ĐỀ ĐẠT-MA TỔ-SƯ (ATOANMT)
TRANH BỒ-ĐỀ ĐẠT-MA TỔ-SƯ
atoanmt Date: Chủ Nhật, 28 Oct 2012, 4:32 PM | Message # 1
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5660
Status: Tạm vắng
CHUYỆN MỘT BỨC TRANH

Sau 1980, khi Tôi về sống ở 1 Quận nhỏ, âm-thầm dạy Đệ-Tử và cấm ngặt chuyện phổ-biến học Võ, học Phép ra công chúng !

Tội nghiệp tuổi trẻ thời đó, đâu đâu cũng vậy, sách Báo viết 1 chiều chuyện của Xã Hội Chủ Nghĩa, rỗng tuếch, vô bổ, toàn là chuyện thi đua lao động, và của các “Văn Sĩ” mà cái học của Họ chưa đầy lá Mít ! Phim ảnh thì lạc-hậu, lỗi-thời, phi thực-tế như Phim Liên-Xô:
“Thép đã tôi thế đấy” (chỉ đọc cái Tựa Phim là đã thấy đạo diễn Ngu rồi !)

Truyện tiểu thuyết hư-cấu này mục đích là tuyên-truyền cho chế-độ Cộng-Sản Liên-Xô và Tôi có đọc cũng như xem cả Phim đó.

Nó tệ và sạo đến nỗi sau này thời Ông Mikhail Sergeyevich Gorbachyov là lãnh đạo Liên bang Xô viết từ năm 1985 tới 1991. Qua sự cải cách của ông, nên lúc đó rất nhiều Nhà-Văn Nga đã viết bài phê bình và chửi cuốn “Thép đã tôi thế đấy” là ngu xuẩn !!!
Vậy mà không hiểu sao, VN ta hãy còn nhiều cái đầu Tôm đến bây giờ vẫn còn cho rằng truyện đó hay !!! Trong khi ở chính quê-hương nơi sản xuất ra tác-phẩm đó, bị người ta chê bai, xem như rác-rưởi và quẳng vào thùng rác !!!


Tuổi Trẻ đâu đâu cũng lo bị cưỡng-bách đi Nghĩa-Vụ Kampuchia, còn nhà nhà thì hàng năm bị bắt buộc đi làm "Thủy Lợi" 1 tháng !
Lúc đó, mỗi rạp hát trước khi chiếu Phim gì đều cho chiếu trước 1 đoạn phim "Lịch-Sử" :
"Bác Hồ đọc diễn-văn tuyên-ngôn độc-lập"

Tôi nhớ mãi lời Bác nói:
-"...Bọn thực-dân Pháp, nó tàn ác lắm ! nó đổ trên đầu Dân Ta biết bao nhiêu là thứ Thuế, sưu cao Thuế nặng..."

Tôi nghĩ Bác nói đúng, vì Người Pháp khác người mình !
Họ Da Trắng, Mắt Xanh, Tóc Vàng, Mũi Lõ, khác với mình:
Da Vàng, Mắt Nâu, Tóc Đen, Mũi Xẹp ! Lại khác ngôn-ngữ phong-tục, nên khi đô-hộ mình, họ ghét mình là phải !

Chỉ sợ nhất là người Mình với Mình, lại áp đặt gông cùm, kìm-kẹp, bịt Mắt bịt Miệng Dân, bắt Dân sưu-cao (như làm Thủy Lợi)...
Kinh-tế đi xuống, mà mỗi gia-đình hàng năm lại mất 1 tháng không làm ra tiền vì phải đi làm thủy-lợi, nhất là các gia-đình nghèo, lại càng nghèo hơn...

Như vậy, hoá ra mình còn dã-man hơn cả thực-dân Pháp nữa !

Vì cùng Da Vàng, Mắt Nâu, Tóc Đen, Mũi Xẹp ! mờ lại hỗng biết thương nhau !


Do vậy, người dân lúc đó không còn gì khác hơn để giải-trí, là cái Nhậu !
Từ Thành-thị đến nông-thôn, các quán Cóc mọc lên như Nấm, nhậu trước để giải sầu, sau thành thói quen, tuổi trẻ đâu đâu cũng Nhậu suốt ngày ! Rảnh được Nhậu lúc nào là Nhậu ngay, kể cả các “Công Sở” của Nhà Nước, Nhậu ngay trong giờ làm việc, Nhậu ngay trong cơ-quan, Bác-Sĩ nhậu ngay trong phòng Mổ !

Dĩ-nhiên các đệ-tử của Tôi cũng nằm trong cơn lốc đó, cho nên, khi đã gia nhập Môn Phái, Tôi liền “khuyên” các Em chỉ nhậu vào ngày cuối Tuần, Thứ Bảy, Chủ Nhật mà thôi! Do đó, chúng tôi, Thầy Trò, cuối tuần nào cũng Nhậu với nhau !

Đặc-biệt, khác với đa-số các Sòng Nhậu, la lối rồi oánh lộn, chúng tôi thường gọm lại ở 1 nhà đệ-tử, ai biết làm đồ nhậu hoặc có khả năng thì chi Mồi, chi Rượu, ai nghèo thì ... uống thuốc xổ trước, xách cái Bụng lép tới ăn cho đã ngứa ! Chúng Tôi vừa Nhậu vừa Học, vừa đàn hát Tân, Cổ nhạc.
Tôi thường nhắc-nhở các Em 1 vài tôn chỉ khi ra ngoài Nhậu:
-“Bất cứ Ai, nếu đã ngồi cùng bàn với mình, dù chỉ 1 lần uống cà phê chung, thì sau này, cho dù họ có làm gì với mình, mình cũng không bao giờ đánh họ !”

-“Trong bàn nhậu, không cà-khịa gây-gỗ, luôn-luôn giữ ôn-hòa, bình-tĩnh.
Nếu thấy chuyện bắt đầu hơi “găng” lập tức chuyển đề-tài.”

-“Chủ-đề của tiệc Nhậu là Học và tiếu-lâm, cố sưu-tầm chuyện Tếu để kể ra, kể nhiều chuyện hay, có Thưởng !”


Nhậu khoảng nửa tiệc, tôi cho các Em ra đấu võ với nhau, xong lại đàn hát, và nhậu tiếp cho đến khi mãn tiệc.
Do đó, cứ cuối tuần, ở con đường chánh tại Chợ, là người ta lại thấy Tui đi ngả-nghiêng ngả ngửa, mặt đỏ ké, nên cả xóm đều nghĩ Tui là 1 tên ham nhậu !

Tôi có cái quầy hàng bán Tạp-Hóa trong Nhà Lồng Chợ, đối diện Tôi là Quầy Bán Đường-Đậu mà chủ là Anh Quang, cựu Cảnh-Sát Quốc-Gia. Vì Tôi mới “di-cư” về đó, nên Anh không biết thực-sự Tôi là ai ! Trong khi Anh, ngoài việc buôn-bán ra, anh còn là “Người của Ban-Trị-Sự của 1 cái Chùa nhỏ nữa.
Một hôm, thấy Tôi ăn dĩa cơm trưa tại Quầy hàng, anh vui miệng hỏi:
-“Chú Toàn ăn cơm với gì đó ?”

Khi anh nghe tôi nói mình ăn Chay ! Anh đã ngạc nhiên thầm nghĩ:
-“Chú này tối ngày thấy nhậu hoài, chắc mới nghe được chút Phật pháp gì đây nên mới ăn chay, để mình dụ chú đi Chùa, từ từ theo Đạo mới được !”

Hôm theo anh đến cái Chùa nhỏ, từ ngoài nhìn vào, chánh-điện chính giữa, bên phải có 1 cái “Chái” đưa ra, bên Trái không có gì cả, y như 1 người đứng dang Tay Trái ra, Tay phải để xuôi xuống vậy, trông chẳng cân-xứng chút nào ! Thấy vậy, Tôi nghĩ ngay trong lòng, đây là việc để cho mấy chục đệ-tử của Tôi “lao động” (Sau đó chẳng bao lâu, chúng tôi đã đắp nền, xây thêm cái “Chái” bên khuyết đó dễ dàng !)

Vào trong Chánh-điện thấy phía bên Phải, có 1 cái Bàn nhỏ phủ miếng nylon, trên có Bát Nhang, Tôi hỏi
-“Thưa Sư Cô, bàn thờ chỗ này là Thờ Vị nào vậy Sư Cô ?”

Cô đáp:
-“Chỗ đó là Thờ Tổ Bồ Đề, tại Chùa chưa lên Sóc Trăng mướn Họa-Sĩ về vẽ hình tượng, nên để trống vậy !”

Tôi nghĩ thầm trong lòng:
-“Cái Chùa nhỏ, vách Lá, thì tiền đâu mà lên tận Sóc Trăng mướn Họa-Sĩ !”

Nghĩ vậy nên Tôi nói:
-“Sư Cô à, Cô khỏi lo, để Tui vẽ hình Tổ cho Chùa !”

Nghe Tôi nói vậy, anh Quang giật mình, dằn Tôi lại:
-“Ê chú Toàn, chú dzô Chùa lần đầu, hông nên nói bậy nghen, có làm được mới nói, chớ tui thấy chú thường say sỉn hoài, có bao giờ thấy chú vẽ cái gì đâu, chú nói lại đi nghen !”

Tôi cười đáp:
-“Anh tin tui đi, chuyện nhỏ mà, Tui làm được !”

Tôi nói cứng, vì biết là trong nhà mình, Tôi còn có cuốn “Thiền Luận” bản dịch của Giáo-Sư Trúc-Thiên, mờ trong đó có 1 trang vẽ Mặt của Tổ Bồ-Đề Đạt Ma, có hình cái Mặt sẵn, Tôi chỉ cần vẽ lớn ra rồi vẽ thêm toàn thân của Ngài vào là xong !


Thế là về nhà, Tôi mua sơn màu, dùng carton thứ thiệt, và vẽ đúng bài-bản, tô màu nền đàng-hoàng trước khi vẽ...Sau 2 buổi chiều là xong, Tôi nhờ 1 đàn Em thợ Mộc, cắt cái khuôn hình của Liên-Xô, hình Lê-Nin ra rồi thu lại cho vừa tấm hình Tổ tôi mới vẽ . Chỉ còn thiếu miếng kiếng bên ngoài!

Lúc đó Tôi chợt nghĩ, sao mình lại “Ôm thầu trọn gói” mần chi ? Sao hông chia ra cho mọi người cùng góp Phước ? Vì thế, Tôi gom đám đệ-tử lại, nhậu 1 chầu ăn mừng việc mới vẽ xong hình Tổ, rồi Tôi, mặt đỏ bừng hơi men, cặp tấm Hình của Tổ ...ra Chợ !

Tôi sỉn-sỉn đi đến Quầy Đường Đậu, Anh Quang giật mình, và ngạc nhiên khi thấy Tôi cho coi tấm hình vừa vẽ. Anh thật không ngờ chỉ có 2 buổi chiều, sau giờ mua bán, về nhà mà tôi đã vẽ xong! Anh nói:
-“Chú vẽ lẹ thiệt, đẹp lúm mờ... Ủa chưa có gắn kiếng !”

Tôi đáp:
-“Bởi dzậy Tui mới đem ra đây cho Anh coi, anh hô lên 1 tiếng cho các Sạp Bán Vải, bán Tạp-Hóa chung quanh đây, ai có lòng thì đóng góp dzô thêm để mua miếng Kiếng 5 ly !”

Chỉ có vậy mà trong vòng 5 phút sau, Tôi hô lên:
-“Đủ tiền mua Kiếng rồi ! xì-tóp, hông nhận tiền nữa !”

Khiến mấy người chậm tay tiếc hùi-hụi vì hong được góp phần ...
Sau chuyện đó, Anh Quang kết thân với Tôi, và mới bật ngửa ra vì khi nào đến giờ cứ tưởng Tôi chỉ là thằng say sỉn, hóa ra, sau 1975 khi Kinh Sách khan hiếm, người ta đến Chùa mượn Kinh, còn Tôi, ngược lại, đến Chùa cho quý Sư Kinh !, hoặc cho Sư mượn những cuốn Kinh quý hiếm !

Vì sau 1975, Tôi ăn chay trường, mà đi buôn, sáng đi chiều về, tôi kiếm được 2 Chỉ Vàng, tiền xài không hết, hễ ở đâu có Kinh sách, mắc cỡ nào Tôi cũng gom thỉnh hết !

Chắc cũng do “Duyên” nên cái Chùa mà Tôi vẽ hình Tổ đó, tên là Chùa Pháp-Hoa, anh Quang thuộc “Ban-Trị-Sự” lại không có cuốn Kinh đó, trong khi Tôi mới “Thỉnh” được ở “Chợ Đen” Sài Gòn nguyên 10 cuốn Kinh Pháp-Hoa, ấn bản rất hiếm vì in trên “Giấy Thơm” , Tôi bèn lấy tặng Anh Quang, và tặng cho Chùa.
Đúng là Pháp-Hoa về Pháp-Hoa phải không các Bạn ?

Thân mời các Bạn xem hình của BỒ-ĐỀ ĐẠT-MA TỔ-SƯ dưới đây:(Ảnh chụp lại bằng Ipad, giữ nguyên rồi post lên, không chỉnh sửa bằng photoshop !)


BODHIDHARMA
菩提達磨



Atoanmt vẽ năm 1986 cho Chùa Pháp-Hoa,
ảnh chụp lại bằng IPad tháng 5, 2012



Ảnh chụp cận, bằng Ipad, tháng 5 2012




Mời xem tiếp:TRANH VẼ PHẬT

Dưới đây là "Danh Mục" thu gọn,
xin mời bấm vào "tam-giác" nhỏ để chọn bài xem:


CHUYỆN VẶT CỦA TUI
DIỄN ĐÀN



AToanMT
 
LongTracAn Date: Chủ Nhật, 28 Oct 2012, 6:00 PM | Message # 2
Generalissimo
Group: Moderators
Messages: 3289
Status: Tạm vắng



Đại Bi Chú
 
thanhlongphapsu Date: Chủ Nhật, 28 Oct 2012, 6:12 PM | Message # 3
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 2917
Status: Tạm vắng
Anh Toàn à, anh vẽ vị Bồ Đề Đạt Ma này thấy ổng đẹp trai và hơi giống Tây, mắt to mũi cao. Còn tướng pháp của vị Đạt Ma ở các chùa hay tranh ngoài chợ thì nhìn rất dữ dằn, râu quay nón mà chĩa ra hai bên, đầu hói, mắt xếch, lông mi rậm tướng tá rất ngầu.

Mà tấm hình này của anh được thờ cúng tại Chùa Pháp Hoa có linh thiêng hong vậy, mà lúc vẽ xong anh có đọc chú khai nhãn, điễm nhãn gì gì đó hong, hay là vị sư chủ trì làm chuyện đó.

Mà tại sao phải điễm nhãn hay phù chú vào hình ảnh, hay pho tượng? Hồi năm 96 tui về VN đi Vũng Tàu có mua một tượng Quan Âm bằng đá màu nâu, rồi có nghe người nhà nói là phải đem vô chùa cho thầy tụng chú vô pho tượng. Tui để trong Chùa cũng 4 ngày á mà ông Sư làm biếng hong có thời giờ tụng, nên tui mang về bên này để lên bàn thờ luôn tới giờ.

Tui cũng hong biết pho tượng tui có linh thiêng hong nữa, bị gì tui cũng chẳng có xin xỏ hay khấn vái điều gì. Nhưng cũng hong sao, khi nào tui buồn thì tui ngồi ngó pho tượng Quan Âm chút cho đỡ buồn. Giống như tui chạy ra chạy vô nhà của anh, vì đi lòng vòng thấy thiên hạ bát nháo quá , thấy cũng mệt.

À, tui đi lang thang thấy thiên hạ đang truyền tay nhau một lá bùa, gọi là Lá Thiên Thơ cho những người muốn tu hành mà không có Minh Sư trao truyền tâm pháp. Họ kháo nhau là tự làm cũng được chứng giám. Và tu tập theo Mật Giáo để có thể xuất hồn, thần nhãn, huệ khẩu.....

Lá Thiên Thơ viết toàn tiếng Phạn, mà tui thì chỉ biết có tiếng Việt. Người ta tu nhiều thì cũng tốt, xã hội bớt lộn xộn, mà theo anh thì tu ngang xương như vậy có bị tẩu hỏa nhập ma hong anh Toàn , tui có bà chị họ tu tùm lum hết mà có dạo bả giống như bị tưng tửng đó anh; ba hồi bả theo đạo Tin Lành, ba hồi theo đạo Phật, có lúc thì nhà bả thờ Chúa, Phật , Quan Âm, Thần Tài , Thổ địa vô nhà bả giống như là cái tiệm bán tượng.

Tui thì có rành phong thủy gì đâu, nhưng ngó cái nhà bả là thấy lộn xộn rồi, Chúa ngó Phật, Phật ngó thổ địa, thổ địa liếc thần tài, nên tui biểu bả dẹp bớt và thờ một tôn giáo thôi. Ấy vậy , mà bả hết bệnh đó anh.

Còn nữa nghe, hồi xưa ở VN, má tui bả thờ Cửu Thiên Huyền Nữ , cũng lập cái trang thờ nghiêm trang lắm, cứ hai năm thì thay một vị mới ( mua ngoài chợ đó ) mua về rồi treo lên bàn thờ đốt nhang thôi, bài vị thì viết bằng tiếng Hán, má tui bả có biết chữ đâu bả đi treo ngược đi, vậy mà cũng bị quở đó anh, bệnh giống như bệnh tà, phải rước sư ở chùa bà nội tui tu ngày xưa về, ổng chỉ cho mới biết và mới hết bệnh đó.

Chúng sanh ngu muội, mà thần thánh nhiều khi cũng khó chịu , hay phạt vạ mà không báo mộng gì hết ai biết đường đâu mà rờ. Để tui đưa hình lá thiên thơ vào photobucket rồi mang vào trang nhà của anh cho anh xem nha, có vi phạm nội quy không?


Message edited by phapsudatinh - Chủ Nhật, 28 Oct 2012, 6:18 PM
 
atoanmt Date: Chủ Nhật, 28 Oct 2012, 10:10 PM | Message # 4
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5660
Status: Tạm vắng
Bạn thanhlongphapsu à,
Theo kinh-nghiệm mà mình đã gặp, thì "đa-số" các gia-đình mà cùng 1 lúc có 2 Tôn-Giáo, ví dụ như Vợ Thờ Đức Chúa Jê Su, Chồng Thờ Phật, thì hình như những gia-đình đó không được êm-ả gì, trái lại hay mắc những bệnh tật nặng !

Còn việc Thờ các Thần Thánh khác, như Ngài Quan-Thánh Đế-Quân, Bà Cửu-Thiên Huyền-Nữ..v..v...Thì các nhà đó cũng dễ bị "Quở" nếu có làm điều gì sai trái với Thần Thánh !

(Do đó, Tui, vì thấy mình còn tào-lao quá, sợ Thờ Thần-Thánh rùi vô tình xúc-phạm, sẽ bị oánh te-tua , cho nên, ở nhà mình, Tui chỉ Thờ Phật mà thôi, hông dám Thờ Chư Vị Thần Thánh nào cả !)

Việc "Khai Quang Điểm Nhãn" thì Sư-Phụ của Tôi có nói:
-"Thần Thánh là Thần Thánh, đâu cần "người Phàm" làm phép "khai-quang" rồi mới mở Mắt được?"

Riêng cá-nhân Tôi thì trộm nghĩ:
Các Hình, Tượng, Phật, Thần Thánh, lúc bày bán ngoài Chợ, thì chỉ là các đồ bằng Đá, bằng Sành-Sứ, hoặc bằng Giấy mà thôi.
Khi mình đem về Thờ, cần nhất là làm các điều sau đây, thay cho việc gọi là "Khai QUang Điểm Nhãn"

1/-Tẩy Uế:
Là làm sạch, vừa rửa, hoặc lau chùi bụi bậm, đồng thời xoá luôn những "Hơi" những " "ám tính" của người khác đã rờ mó vào.

2/-Mua Hoa Quả cúng lễ Trình báo với Thổ Thần Địa Phương biết là mình hôm nay sẽ bắt đầu Thờ ai trong nhà.
Hoa cúng là 5 thứ Hoa tươi, khác loại hoặc khác màu, không dùng Hoa có Gai.
Khi cúng xong, niệm xin Hoa để làm phép "Tầy Uế", cắt 5 cái Hoa đó bỏ vào 1 thau nước sạch, dùng khăn mới, hoặc Giấy, lau rửa Hình Tượng mình muốn Thờ.

3/-Sắp Hình Tượng mới đó lên Bàn Thờ, cúng lễ vật để gọi là Lễ An Vị, thế là xong.

Còn Lá Thiên Thơ mà Bạn nói, có thể là Lá Phép mà Tôi đã biết, nhưng, Bạn cứ post tự nhiên vào Forum, Chuyện Tôn Giáo:
http://atoanmt.ucoz.com/forum/49

Tuy nhiên, gần đây, có nhiều người, ở nhiều nơi, đã liên-lạc cầu tôi cứu qua mọi hình thức... Vầ họ than là Họ tự Học Đạo, hoặc được "điểm-đạo" qua Phôn, và được "Ấn Chứng" như lắc đầu, quay người.
(Mờ ngoài cái lắc đó ra, họ không hề có được Phép Tắc siêu nhân nào khác cả )

Nhưng lắc đầu kiểu gì mà lúc mới thì chỉ lắc khi khấn vái, rồi sau chuyển sang lắc suốt, không khấn vái cũng cứ lắc, muốn ngừng không được ! Đến nỗi khi đi ngủ cũng lắc, đang làm việc cũng lắc lia lịa khiến bị đuổi mất việc luôn !

Hỏi Thầy, Thầy cũng bó tay, không giúp được gì , y như kiểu các người "Mở Luân Xa" rồi bị các Vong Linh Ma nhập xác tùm lum vậy !

Cho nên, với Tôi, học bất cứ môn gì cũng cần có Thầy hướng-dẫn, dìu-dắt. Nhất là việc Huyền-Học, lại càng cần có Minh-Sư dạy đỗ đàng hoàng thì mới khỏi rơi vào tà đạo !

Trước 1975, 1 số Sinh-Viên, trí-thức hẳn hoi, vậy mà luyện Thiền còn bị tẩu hoả nhập Ma , huống gì bây giờ, tuổi trẻ, kiến-thức hạn-hẹp, mà lại muốn 1 sớm 1 chiều thành Ông này Bà nọ, thành Siêu Nhân, thành Thần-Thánh hô Phong hoán Vũ như chuyện Phong-Thần...
Có lòng Tham như vậy, rõ ràng là chuyện điên rồ, trách sao khi luyện lại khỏi bị Điên !

Cho nên, chỉ dùng 1 lá "Thiên Thư" để tự luyện, quả là chuyện vô cùng nguy-hiểm !

Bạn hãy xem bài giảng của Hoà Thượng Tuyên-Hoá ở link dưới đây:
http://atoanmt.ucoz.com/forum/70-1548-1

Thân mến.


AToanMT
 
truclam2011 Date: Thứ Hai, 29 Oct 2012, 1:32 AM | Message # 5
Major
Group: Users
Messages: 91
Status: Tạm vắng
Thầy Toàn nói rất đúng, học gì cũng cần có Thầy vì "Không Thầy đố mày làm nên"
 
phiy Date: Thứ Hai, 29 Oct 2012, 6:07 AM | Message # 6
Colonel
Group: Users
Messages: 164
Status: Tạm vắng
Nghe những chuyện anh Toàn kể thì em nhận thấy anh là người có căn cơ, cho nên trong đường đời gặp nhiều duyên thuận lợi để đến gần với Đạo. Cũng có thể trong ấy được thoải mái về tín ngưỡng hơn, mấy thập niên trước cái cụm từ "mê tín dị đoan" đã làm cho việc thờ cúng "được" giản tiện đi rất nhiều.
Cái công thức khai quang điểm nhãn anh nói ở trên rất hữu lý, chợt nhớ trước đây em nghe kể : Có người ra chợ thấy tranh đẹp liền mua bức hình của một vị Vua mặc hoàng bào ngự trên ngai vàng rồi đem về nhà treo, từ đấy trong nhà cứ lủng củng ! sau có người mách bảo nên đem hoá đi mới được yên.
- Đúng là Thần Thánh thì đâu cần phải đợi người phàm khai quang, điểm nhãn mới linh ứng
 
thanhlongphapsu Date: Thứ Hai, 29 Oct 2012, 7:46 AM | Message # 7
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 2917
Status: Tạm vắng
Chân thành cảm ơn anh Toàn " khai trí và điễm nhãn " cho tui và các bạn, bây giờ tui mới ngộ ra nhiều điều hữu ích. Chuyện tôn giáo, thầy bà cũng dài lê thê như chuyện dài " Nhân dân tự vệ " , nhưng nếu mà mình giải bài ra hết, lỡ gặp người suy nghĩ hời hợt thì lại có hại cho ngưới ta.

Thật ra " Lá Thiên Thơ " đó có xuất xứ từ một trang nhà Mật Tông ở Mỹ, nghe đâu họ đã điễm đạo cho hơn 10 000 người bao gồm đủ mọi thành phần trong xã hội, Lá Thiên thơ được in thành sách và hướng dẫn người ta tự tu luyện trong hoàn cảnh không có duyên gặp Minh Sư , trong sách có cả hình ảnh bùa chú, Kim Cang hộ pháp và Tứ Đại Thiên Vương. Do thời đại thông tin toàn cầu, nên mạnh ai nấy in ra và tự tu luyện. Chắc mục đích của họ chỉ mong sao được xuất hồn đi du lịch miễn phí , bên tui có người theo phương pháp tu thiền của ông " Thiền Sư Thích Tai Tiếng ý lộn Thích Nhất Hạnh " tu làm sao mà bây giờ giống như người cõi trên, cứ lờ đờ cả ngày , thích ngủ hơn thích thiền.

Tui thấy qua lời giảng giải của anh đường đạo cũng như đường đời, nếu học hành đàng hoàng thì sẽ trở thành con người hữu dụng cho xã hội, còn ngược lại thì thật là tai hại.

Riêng chuyện " khai quang điễm nhãn " cho các pho tượng, cũng nhiều khê lắm anh à, mà trước tiên là phải cúng tiền cho pháp sư ( no money, no talk ) happy chán đời thì thôi á. ( Vào youtube anh cũng có thể gặp một vị pháp sư mập ú khai quang điễm nhản cho tượng ông thần tài phun nước bọt ào ào vô bức tượng )

Cho nên anh không lấy làm lạ, là tại sao tui như là âm hồn lang thang, cứ vô nhà anh ngồi hoài mà hong chịu đi chơi chổ khác happy , chỉ là vì tui cảm nhận nơi này tui còn có chút gì để lưu luyến hồng trần.

PS: photobucket dang bị problem, tui chưa upload hình vô được, nhưng thấy thôi không cần thiết nữa gì anh đã biết rồi, hơn nữa, rủi có người vô đây họ ba chớp ba nháng, copy ra rồi tự luyện lại tội nghiệp cho họ.


Message edited by phapsudatinh - Thứ Tư, 31 Oct 2012, 8:14 PM
 
hailove Date: Thứ Hai, 29 Oct 2012, 8:58 AM | Message # 8
Major general
Group: Disciples
Messages: 478
Status: Tạm vắng
bữa trước con cùng các anh được nghe thầy kể cho nghe chuyện này hôm nay được nhìn bức vẽ tổ Bồ Đề Đạt Ma của thầy nữa,nhưng con có 1 thắc mắc sao tổ lại treo 1 chiếc giày lên nhánh cây để vác sau lưng vậy thầy surprised surprised surprised

NAM MÔ DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT
 
ThuanThien Date: Thứ Hai, 29 Oct 2012, 11:13 AM | Message # 9
Major general
Group: Users
Messages: 482
Status: Tạm vắng
"Thế là về nhà, Tôi mua sơn màu, dùng carton thứ thiệt, và vẽ đúng bài-bản, tô màu nền đàng-hoàng trước khi vẽ...Sau 2 buổi chiều là xong, Tôi nhờ 1 đàn Em thợ Mộc, cắt cái khuôn hình của Liên-Xô, tháo hình Lê-Nin ra rồi thu lại cho vừa tấm hình Tổ tôi mới vẽ . Chỉ còn thiếu miếng kiếng bên ngoài "

Năm ngoái , TT nghe Thầy kể đoạn này là mắc cừi mún chít.

26 niên trôi qua , bức hoạ của Tổ Sư vẫn uy nghi , lộng lẫy tọa trên chánh điện. Hàng vạn Phật tử gần xa đã về đây chiêm ngưỡng , khói nhang khấn bái.

Bức hoạ ấy hôm nay đã trở thành Vô giá và Công đức của Thầy đã trở thành Vô lượng.


HUYỀN MÔN - PHONG THỦY - CẦM KỲ THI HOẠ- BÁCH NGHỆ TINH THÔNG.
 
thanhlongphapsu Date: Thứ Hai, 29 Oct 2012, 6:00 PM | Message # 10
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 2917
Status: Tạm vắng
Quote (hailove)
có 1 thắc mắc sao tổ lại treo 1 chiếc giày lên nhánh cây để vác sau lưng vậy thầy


Nhiều khi Đức Đạt Ma treo chiếc giày lên cho người đời sau thắc mắc hỏi chơi, mà sao các bạn hỏi nhiều câu cũng kỳ cục, treo chiếc giày cũng hỏi ( bạn hỏng thấy ổng đi chân đất hả, chiếc giày kia bị mất trộm rồi, còn một chiếc tạm thời treo lên rồi đi kiếm, chừng nào đủ 2 chiếc giày rơm thì mang lại), vác cây gậy cũng hỏi , trùm khăn cũng thắc mắc , không cạo râu cũng tò mò. Hình tướng đâu có quan trọng , hỏng lẽ người ta đi tu thì người ta phải lựa thầy chùa đẹp trai họ mới chịu tu sao? Trong nhiều Chùa có tượng 18 vị La Hán, mỗi ông ngồi một kiễu, nhiều thiện Nam tín Nữ cũng hay hỏi vu vơ, ủa sao vị này ngồi kiểu này, vị kia ngồi kiểu nọ

Vậy mấy bạn ngồi ăn bún riêu, hay ăn bánh xèo , có ai thắc mắc gì hong. Thiệt tình, nhiều khi đắc đạo thành tiên cũng hỏng yên với các bạn, chắc phải nhờ những nhà tạo mẫu như Chanel, hay Polo, Yves Saint Laurent thiết kế quần áo cho đẹp để trước khi tắt thở cho mọi người hong thắc mắc.

Có hình Đạt Ma ở trần đưa cái bụng với cái lổ rún ra nữa đó, bạn mà thấy chắc cũng thắc mắc tại sao không che lổ rún lại.

Nè, rảnh thì coi chút xíu về vị Đạt Ma này nhé

Sư Tổ Bồ Đề Đạt Ma truyền pháp như thế nào?

Bồ Đề Đạt Ma, Truyền tâm ấn

9 năm ngồi nhìn vách đá
Sư tổ Bồ Đề Đạt Ma, tên thật là Bồ Đề Đa La, con trai thứ ba của vua Nam Thiên Trúc, thuộc dòng Sát Đế Lợi. Về sau Ngài đi tu và gặp Tổ Bát Nhã Đa La, đời thứ 27 của Phật giáo Thiên Trúc. Ngài được truyền Y Bát làm Tổ đời 28. Sau đó vào ngày 21 tháng 7 năm Mậu Tuất (năm 518 sau tây Lịch) Ngài lên thuyền vượt biển sang Trung Hoa. Ngài tới Quảng Châu vào ngày 1 tháng 10 năm Đinh Mùi. Vua Lương Võ Đế hay tin liền mời Ngài về Kim Lăng để hội kiến, nhưng vì ý không hợp nhau nên chia tay.. Đạt ma Tổ Sư bứt một cọng lau ném xuống sông, rồi đứng trên đó mà vượt Trường Giang (cước đạp lô điệp quá giang). Năm 1307, ở Tung Sơn Thiếu Lâm Tự có lập một tượng đá, tạc cảnh Ngài đạp cọng lau qua sông. Năm Hiếu Xương thứ ba, đời Bắc Ngụy (527), Ngài Bồ Đề Đạt Ma đến Tung Sơn Tự. Tại đây, Ngài thấy nhiều nhà sư có thể trạng yếu đuối, thường hay ngủ gật trong lúc Ngài thuyết giảng và không chịu nổi với khí lạnh bên ngoài của núi rừng xâm nhập. Vì thế, Ngài quyết định tham thiền để tìm cách giúp đỡ những nhà sư này. Kết quả sau 9 năm diện bích trong động thiếu Thất, Ngài đã đúc kết hết thảy tinh yếu vào trong hai cuốn Dịch Cân KinhTẩy Thủy Kinh, trở thành tỵ tổ của Thiếu Lâm võ công và cũng là Sơ Tổ Thiền Tông Trung Hoa. Ngay từ bé ngài đã tỏ ra là một người liễu đạo và được truyền tâm ấn. Ngài du hành sang Trung Hoa ngồi trong động Thiếu Thất, Lương Võ Đế lúc bấy giờ nghe dân chúng đồn có một người tu ngồi thiền định trong núi ba năm cũng có ý mời ngài về kinh. Nhưng khi đến ngài không tiếp, có một vị tiểu tăng tên Huệ Khả nghe thấy vậy liền tìm đến. Ngài Huệ Khả đến cúi đầu xin được nghe pháp, Tổ cũng làm thinh. Ngài Huệ Khả nghĩ:"Xưa kia Đức Phật vì muốn cầu Pháp từ đổ dầu vào thân thiêu cháy để cúng dường cho đến tự chặt thân mình ra làm trăm mảnh mới được đức Phật ban cho pháp. Vậy ta cũng phải cầu pháp như vậy". Liền đi mượn dao đến để chặt cánh tay, cảm kích trước lòng cầu đạo của ngài Huệ Khả. Tổ liền hỏi:
- Người đến tìm ta có việc gì?
Ngài Huệ Khả đáp:
- Con đến cầu pháp an tâm
Tổ liền nói:
- Ngươi đem tâm ra đây ta an cho
Ngay câu này Ngài Huệ Khả tự quán chiếu lại thấy không có tâm nào để an bèn sụp lạy liễu ngộ chân lý.
Tổ nói: "Ta đã an tâm cho ông rồi"..
Nên biết ý tổ ở đây là: Tâm không an là tâm xáo động chạy theo ngoại cảnh, chạy theo hình tướng. Giống như mặt hồ, khi phẳng lặng, khi gợn sóng cứ liên tục như vậy, nhưng thể tánh của nước là trong lành, mát mẻ, hay hòa tan mới là thể chất, mà cái thể tính đó nói bằng lời đâu có đúng, do tự mỗi người cảm nhận. Tổ Huệ Khả ngộ ra cái lý này tự thấy sự giả tạo của phiền não, của không tánh rồi.

Tổ Bát-nhã-đa-la sau khi truyền tâm ấn cho tổ Bồ Đề Đạt Ma biết rằng ngài có duyên với việc hoằng pháp tại Trung Hoa. Tổ hoằng pháp từ năm 470-543 sau Công Nguyên. Sau khi đến, Sư nhận lời mời của Vũ Đế đi Nam Kinh. Cuộc gặp gỡ giữa Bồ-đề-đạt-ma và Vũ Đế được các ngữ lục ghi lại như sau:
Là một người phụng sự đạo Phật, Lương Vũ Đế đã cho xây trong nước mình nhiều chùa chiền, bảo tháp. Vũ Đế hỏi nhà sư Ấn Độ: "Trẫm từ lên ngôi đến nay, xây chùa, chép kinh, độ tăng không biết bao nhiêu mà kể. Vậy có công đức gì không?"
Đạt Ma đáp: "Không có công đức."
- "Tại sao không công đức."
- "Bởi vì những việc vua làm là nhân "hữu lậu", chỉ có những quả nhỏ trong vòng nhân thiên, như ảnh tùy hình, tuy có nhưng không phải thật."
- "Vậy công đức chân thật là gì?"
Sư đáp: "Trí phải được thanh tịnh hoàn toàn. Thể phải được trống không vắng lặng, như vậy mới là công đức, và công đức này không thể lấy việc thế gian (như xây chùa, chép kinh, độ tăng) mà cầu được."
Vua lại hỏi: "Nghĩa tối cao của thánh đế là gì?"
- "Một khi tỉnh rõ, thông suốt rồi thì không có gì là thánh."
- "Ai đang đối diện với trẫm đây?"
- "Tôi không biết."
Ý nghĩa của cuộc đối thoại này như sau: Vua Lương Vũ Đế lấy việc xây chùa (việc hữu hình) hỏi tổ rằng mình làm việc đó có được công đức gì không? Đức Phật dạy làm việc công đức thì muốn việc được thành tựu phải không thấy có người làm công đức, không nghĩ đến lợi được mà làm công đức. Ngay chỗ này, vua Lương đã sai rồi. Làm công đức như vậy chỉ được phước hữu lậu là giàu sang, không bệnh tật v.v… cao nhất là được phước sinh lên trời mà thôi. Công đức chân thật là giác ngộ tự tâm, thành Phật đó mới là công đức vô lậu. Đã giác ngộ được như vậy thì không có giới hạn, không có Phật cũng chẳng có Thánh. Vua không ngộ được ra hỏi thêm: “Ai đối diện với trẫm đây”. Tổ đã giác ngộ không có 4 tướng: ta, người, thọ nhận, chúng sinh nên nói “Tôi không biết”.

Sư có ý muốn hồi hương(Ấn độ), trước khi về, gọi đệ tử truyền pháp: "Giờ ta ra đi sắp tới, vậy mỗi đệ tử hãy nói cho ta nghe sở đắc của mình".
Đạo Phó bạch: "Theo chỗ thấy của tôi, muốn thấy đạo phải chẳng chấp văn tự, mà cũng chẳng lìa văn tự." (Văn tự chỉ là một khía cạnh của Phật tánh)
Sư đáp: "Ông được lớp da của tôi rồi."
Ni Tổng Trì nói: "Chỗ giải của tôi như cái mừng vui thấy nước Phật (tâm) bất động, thấy được một lần, sau không thấy lại nữa." (Phật tánh vốn không sinh không diệt, sao nói thấy một lần rồi không thấy lại nữa)
Sư nói: "Bà được phần thịt của tôi rồi."
Đạo Dục, một đệ tử khác, bạch: "Bốn đại vốn không, năm uẩn chẳng phải thật có, vậy chỗ thấy của tôi là không một pháp nào khả được." (Không pháp nào có thể được nghe cũng ở lý trung đạo nhưng vẫn chưa phải rốt ráo)
Sư đáp: "Ông được bộ xương của tôi rồi."
Cuối cùng, đến phiên Huệ Khả. Huệ Khả lễ bái Sư rồi đứng ngay một chỗ, không bạch không nói gì cả. Sư bảo: "Ngươi đã được phần tuỷ của ta." (Phật tánh không thể dùng văn tự lời nói để diễn tả. Giống như nói ăn ngon, ngon là một cảm giác, tùy thuộc vào vị giác mỗi người, ai ăn người đó biết đâu có diễn tả được ngon là như thế nào?)
Rồi ngó Huệ Khả, Sư nói tiếp: "Xưa Như Lai trao 'Chánh pháp nhãn tạng' cho Bồ tát Ca Diếp, từ Ca Diếp chánh pháp được liên tục truyền đến ta. Ta nay trao lại cho ngươi; nhà ngươi khá nắm giữ, luôn với áo cà sa để làm vật tin. Mỗi thứ tiêu biểu cho một việc, ngươi nên khá biết."(Tổ Ca Diếp nhận tâm ấn từ Phật Thích Ca, “Liên Hoa Vi Tiếu”, Phật Thích Ca giơ bông sen lên, đại chúng bình luận abc, Tổ Ca Diếp mỉm cười. Phật Thích Ca truyên tâm ấn).
Huệ Khả bạch: "Thỉnh Sư chỉ bảo cho."
Sư nói: "Trong, truyền pháp ấn để khế chứng tâm; ngoài, trao cà sa để định tông chỉ. Đời sau, trong cảnh cạnh tranh, nếu có người hỏi ngươi con cái nhà ai, bằng vào đâu mà nói đắc pháp, lấy gì chứng minh, thì ngươi đưa bài kệ của ta và áo cà sa ra làm bằng. Hai trăm năm sau khi ta diệt rồi, việc truyền y dừng lại. Chừng ấy, đâu đâu người hiểu đạo và nói lý rất nhiều, còn người hành đạo và thông lý rất ít, vậy ngươi nên cố xiển dương đạo pháp, đừng khinh nhờn những người chưa ngộ. Bây giờ hãy nghe bài kệ của ta:"
Ngô bổn lai tự độ
Truyền pháp độ mê tình
Nhất hoa khai ngũ diệp
Kết quả tự nhiên thành
Ý nghĩa: Ta đến đất này tự chứng ngộ, tự tìm phật tánh nơi mình không có tìm ở ngoài. Truyền pháp để độ cho chúng sinh. Một hoa nở ra năm cánh, năm ngành. Ý nói từ Tổ truyền xuống 5 đời nữa đến Ngũ Tổ là Hoằng Nhẫn truyền cho 2 đệ tử là trong đó có Lục Tổ Tuệ Năng. Còn từ đó trở đi phát tán rộng rãi. Kết quả tự nhiên thành. Phật tánh vốn tự ngộ, tự chứng chứ không phải do bên ngoài
.

PS : Chiếc giày là biểu tượng Duyên khởi Duyên Diệt, có đến thì sẽ có đi, muốn thoát vòng sinh tử luân hồi thì treo lên chiếc gậy, như vậy không có đến mà cũng không có đi.....


Message edited by phapsudatinh - Thứ Hai, 29 Oct 2012, 6:31 PM
 
atoanmt Date: Thứ Ba, 30 Oct 2012, 11:02 AM | Message # 11
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5660
Status: Tạm vắng
Bạn thanhlongphapsu đã post 1 bài rất hay về Bồ-Đề Đạt-Ma Tổ-Sư

Mình xin lê-thê viết tiếp 1 chút nhé:

Như Ta đã biết bài Kệ nổi tiếng mà Tổ đã dạy trong hình dưới đây:



Mà câu cốt lõi là:
"TRỰC CHỈ NHÂN TÂM !"

Tuy nhiên, đó là lời Tổ dạy cho Quý Sư, những Vị coi như là "Thiện-Tri-Thức" đã từng thấm-nhuần Kinh Điển của Đạo...

Còn bi giờ, "Trang Nhà" của mình, khách thập-phương ghé thăm thì nhiều, Bậc Cao, Bậc Trí Giả... Bậc...Trí Thiệt lẫn lộn, Già Trẻ, Lớn Bé tùm-lum... cho nên chỉ sợ viết cao quá, khó hiểu !, viết thấp quá, người cười !

Nên sẵn câu hỏi của 1 Em còn trẻ tuổi hỏi ở trên, mình đành lấy bụng "Lão Bà" ra, trước là để cắt nghĩa cho đàn em hiểu, sau là gây thêm niềm tin vào Phật pháp vậy. Xin viết thêm về:

CHIẾC DÉP CỦA TỔ:


Ngày mùng chín tháng mười năm Bính Thìn, nhằm niên hiệu Ðại Thông năm thứ hai nhà Lương (529 T.C.) Tổ ngồi an nhiên thị tịch. Ðến ngày mười tám tháng chạp năm này, làm lễ đưa nhục thân của Tổ nhập tháp tại Chùa Ðịnh-Lâm, núi Hùng-Nhĩ.

Trước khi Tổ mất, thì Vua Hậu Ngụy có cử Ông Tống-Vân đi sứ qua Nước Ấn Ðộ. Ba tháng sau khi Tổ mất, thì Ông Tống-Vân đang trên đường từ Ấn-Độ trở về Trung-Quôc.
Khi Ông Tống-Vân đi đến núi Thông-Lãnh, bỗng gặp Bồ-Đề Đạt-Ma Tổ-Sư, đi chân trần, đang gác gậy trên Vai, đầu gậy treo lủng-lẳng 1 chiếc Dép cỏ.

Tống-Vân bái lạy và hỏi Tổ :

- "Bạch Thầy, Thầy đi đâu vậy ?"

Tổ đáp:

- "Ta về Ấn Ðộ."

Rồi Tổ lại nói thêm:

- "Chủ ông đã chán đời rồi."

Tống Vân ngẩn ngơ, từ giã Tổ rồi tiếp-tục đi, khi về đến triều-đình, Ông mới biết tin Vua Minh-Đế đã chết ! Ông nhớ lại lời Tổ nói trước:
- "Chủ ông đã chán đời rồi."

Nên Ông tâu kể lại việc gặp Tổ với Vua mới lên ngôi là Hiếu-Trang-Ðế . Mọi người trong Triều đều ngạc-nhiên và cho Tống-Vân biết rằng Tổ đã viên-tịch trước rồi, sao Tống-Vân lại còn gặp được?

Tống-Vân quả-quyết là gặp chính Tổ rõ-ràng, nhất là thấy Tổ quảy chiếc Dép cỏ nữa !
Vua bèn ra lệnh mở cửa Tháp giở quan-tài ra, quả nhiên là quan tài trống rỗng, chỉ còn một chiếc Dép.

Vua sắc đưa chiếc Dép về thờ ở chùa Thiếu-Lâm. Ðến đời Ðường niên-hiệu Khai-Nguyên năm thứ mười lăm (728 sau T.C.) môn đồ lại dời chiếc Dép về thờ ở chùa Hoa-Nghiêm.

Vua phong Bồ-Đề Đạt-Ma Tổ-Sư hiệu Viên-Giác Thiền-Sư, Tháp hiệu Không-Quán.

---o0o---


LẠM BÀN:

Từ sự-tích trên, nên sau này các Tranh vẽ Tổ, thường có vẽ Tổ quẩy chiếc Dép cỏ !
Như ta đã biết, với Phật-Giáo sử thì Bồ-Đề Đạt-Ma là vị Tổ thứ 28 bên Ấn-Độ. Khi qua Trung-Quốc, Ngài trở thành "Sơ Tổ", và gặp thời "Vua Chúa" thời mà Trung-Quốc gọi Vua là "Thiên-Tử" "Con của Ông Trời" cho nên để Phá Chấp, xoá bỏ Cái Ta Tự-Ngã

Tổ đã khéo-léo dạy cho mọi người Phép Thiền Trực-Chỉ, Với Thiền, Tổ đã phá bỏ tất cả các thói-quen trần-tục, phá chấp, nên các hình vẽ Tổ hình như các Hoạ-Sĩ cố vẽ ra cái thần-thái phá Chấp đó của Tổ, nên nét mặt thường toát lên sự dũng-mãnh của Ngài...qua đôi Mắt !

Đến khi đã viên-tịch, Tổ còn cố thị-hiện "Phép Lạ" là dùng chiếc Dép để Ông Tống-Vân lấy làm bằng chứng có gặp Tổ sau khi Tổ đã mất. Trong quan-tài thì còn 1 chiếc Dép khác cho đủ đôi !

Điều này có lẽ là cái "Dụng" của Tổ, để gây thêm tín-tâm cho mọi người mà thôi !

Trân-trọng


AToanMT
 
cuongej Date: Thứ Ba, 30 Oct 2012, 11:15 AM | Message # 12
Lieutenant colonel
Group: Disciples
Messages: 134
Status: Tạm vắng
THẦY

Chú thanhlongphapsu
 
Trantrans_68 Date: Thứ Tư, 31 Oct 2012, 1:33 AM | Message # 13
Lieutenant colonel
Group: Disciples
Messages: 138
Status: Tạm vắng
bạn thanhlongphapsu ơi! Bật mí cho bạn bít chuyện này nhé....Anh Toàn có câu niệm chú rất thiêng đấy. Anh Toàn đã dạy cho tui và.... tui đã làm theo, rất rất là ok đó bạn.
 
thanhlongphapsu Date: Thứ Tư, 31 Oct 2012, 7:23 AM | Message # 14
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 2917
Status: Tạm vắng
Quote (Trantrans_68)
Bật mí cho bạn bít chuyện này nhé....Anh Toàn có câu niệm chú rất thiêng đấy. Anh Toàn đã dạy cho tui và.... tui đã làm theo, rất rất là ok đó bạn


Ô vậy hả, cảm ơn bạn trantrans_68 nhé, anh Toàn chỉ cho bạn thì bạn cứ giử đó mà sài , chắc ảnh quên chỉ bạn câu chú khác để hai đứa nhỏ khỏi nắm tay nhau nhảy cà tưng hoài happy

Mình cũng sợ mấy câu chú một chiều lém, như hôm nọ mình nhìn mặt trời luyện chú, chói mắt đã đành mình phải đeo kiếng chống ánh sáng, mình hút mặt trời vô bụng. Làm đau bụng quá xá quà xa, uống thuốc không khỏi, ngũ tạng nóng như bị Tam Muội Chân Hỏa thiêu đốt , may mà mình suy nghĩ ra cách giải, nếu không chắc mình thành heo quay rồi. tongue tongue
 
atoanmt Date: Thứ Tư, 31 Oct 2012, 9:21 AM | Message # 15
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5660
Status: Tạm vắng
Bạn thanhlongphapsu à,
Nếu nhìn Mặt Trời bị chói mắt, sao Bạn hông... nhìn Mặt Trăng thì có phải là dịu Mắt hơn không?



AToanMT
 
thanhlongphapsu Date: Thứ Tư, 31 Oct 2012, 5:39 PM | Message # 16
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 2917
Status: Tạm vắng
Bái phục bái phục anh Toàn , happy
 
kathy Date: Chủ Nhật, 03 Nov 2013, 10:35 PM | Message # 17
Colonel general
Group: Users
Messages: 1142
Status: Tạm vắng
Khi đọc bài viết trên của anh TOÀN, càng làm cho tôi nhớ lại biết bao kỷ niệm xưa ở VĨNH CHÂU ...
 
Cường Date: Thứ Tư, 20 May 2015, 9:31 PM | Message # 18
Major general
Group: Disciples
Messages: 482
Status: Tạm vắng
 
atoanmt Date: Thứ Năm, 21 Sep 2017, 3:29 PM | Message # 19
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5660
Status: Tạm vắng
Chuyến về VN tháng 6 2017 vừa qua, tình cờ mình lục được quyển tập viết tay mà mình đã viết năm 1985 !!!

Như chúng ta ai cũng biết là sau 1975, cái gì cũng khan hiếm, tập vở học trò từ giấy trắng thàng giấy vàng ! Và tôi đã dùng cuốn tập học trò giấy vàng đó để chép tay lại 1 Truyện Ngắn của Ông NATHANIEL HAWTHORNE (1804-1864), Tuy là 1 Nhà Báo Mỹ, nhưng Ông lại viết nhiều Truyện Ngắn đặc-Sắc rất nổi tiếng.
Ông là 1 trong nhiều nhà văn Ngoại Quốc mà thời trẻ học-sinh Miền Nam tụi tui thích đọc ! Như các tác-giả nổi tiếng:
Ernest Hemingway, Jack London, Mark Twain, Hermann Hesse ...v.v...

Xin chia sẻ 2 tấm hình: 1 tấm tôi vẽ chân-dung tác-Giả, và 1 trang tôi viết tay Truyện Ngắn: Mr. Higginbotham's catastrophe (Thàm Họa của Ông Higginbotham)




Thuở đó, chữ mình viết nhỏ xíu mà dễ đọc,
còn bi giờ !!! Viết như Cua Bò và khó đọc !!!


AToanMT
 
cuti Date: Chủ Nhật, 24 Sep 2017, 7:46 AM | Message # 20
Major
Group: Disciples
Messages: 91
Status: Tạm vắng


Anh Toàn đúng là có hoa tay nên vẽ và viết đều đẹp cả. Hồi mấy chục năm trước tiếng Anh chưa thông dụng như bây giờ, mà nét chữ của anh Toàn đã rất "chuẩn", y như người Mỹ viết vậy, chẳng hạn như các chữ "f" và "w", không có trong mẫu tự tiếng Việt.
 
FORUM » QUÁN BÊN ĐƯỜNG » CHUYỆN VẶT CỦA TUI - ATOANMT » TRANH BỒ-ĐỀ ĐẠT-MA TỔ-SƯ (ATOANMT)
Page 1 of 11
Search:


TỰ-ĐIỂN TRỰC-TUYẾN :

Từ Điển Online
Bấm vào dấu V để chọn loại Tự-Điển
Gõ Chữ muốn tìm vào khung trắng dưới đây:
Xong bấm GO


Click Here for Registration THWGLOBAL