Thứ Sáu
15 Dec 2017
5:42 PM
ĐĂNG NHẬP


Dưới đây là "Danh Mục" thu gọn,
xin mời bấm vào "tam-giác" nhỏ để chọn bài xem:







PHÒNG TÁN DÓC TRỰC-TUYẾN
KHÁCH 4 PHƯƠNG:

LỊCH
Statistics
Search
CÁC BÀI VIẾT MỚI NHẤT
<>

[ BÀI VIẾT MỚI · Forum rules · TÌM KIẾM · RSS ]
Page 1 of 11
FORUM » QUÁN BÊN ĐƯỜNG » CHUYỆN VẶT CỦA TUI - ATOANMT » THẤY PHẬT HIỆN RA (ATOANMT)
THẤY PHẬT HIỆN RA
atoanmt Date: Thứ Năm, 21 Aug 2014, 1:35 PM | Message # 1
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5707
Status: Tạm vắng



THẤY PHẬT HIỆN RA


Nhân chuyện "Hào quang khi niệm Phật", mình nhớ lại 1 lần "kinh nghiệm" lạ lùng mà mình đã trải qua, xin kể vắn tắt lại hầu chuyện với các Bạn...

"... Sau khi thấy Anh "Võ Long Sư Huynh" luyện thành phép "Thần Nhãn" tôi thích quá, nên xin Thầy cho luyện ! (Chuyện Anh khi luyện phép này cũng là 1 chuyện...dài và vui, tôi sẽ kể chi tiết thêm trong "Võ Long Sư Huynh" sau...)

Muốn luyện phép này phải luyện liên tục 100 đêm, và khi luyện phải nhìn vào cặp đèn cầy Trắng ! Nên sau khi Thầy cho phép, tôi cũng không biết bao giờ mình có thể bắt đầu luyện được ... tôi đã nói với Thầy là:
-"Em xin phép luyện, nhưng thấy phải luyện liên tục 100 đêm, nên nói thì nói vậy chứ không biết tới chừng nào mới luyện phép này được đó Thầy !"

Ông chỉ cười và nói:
-"Thì thủng-thẳng từ từ, coi bao giờ luyện được thì luyện chứ có sao đâu, còn rất nhiều phép khác luyện ngắn ngày hơn mà !"

Nhưng không bao lâu sau đó, tôi bắt đầu luyện ... và sau nhiều đêm luyện nhìn đèn cầy như vậy, 1 đêm trong lúc đang luyện, tôi bỗng thấy từ trong ngọn lửa của đèn cầy, hình bóng 1 vị Phật ngồi trên Tòa Sen từ từ bay ra thẳng trước mắt tôi !

Khoảng cách chỗ tôi đứng luyện đến cặp đèn cầy là 1m, thì từ trong ngọn lửa, hình 1 Vị Phật ngồi trên Tòa sen bắt đầu nhỏ bằng 1 đốt lóng tay, từ từ bay ra và lớn dần khi đến trước mặt tôi, từ phần tòa sen đến đỉnh đầu của ngài, cao khoảng chừng hơn 1 mét !

Tôi tuy nhìn được rõ mặt của Ngài, như vẫn không nhận ra đó là Vị Phật nào, nhưng hình ảnh mà làm tôi nhớ rõ cho đến bây giờ đó là cọng Chỉ !

Thật vậy ! tôi thấy rõ đường chỉ Vàng may trên nền vải Trắng ở chỗ nép viền Áo của Phật !, tôi thấy RẤT RÕ !

Tuy nhiên, cùng thời gian luyện phép đó, tôi đã luyện "Thiền" rất kỹ ! Từ lý thuyết, đến yếu lý của Thiền ...v...v...

Nên khi nhìn thấy hình ảnh Phật hiện ra như vậy, trước tiên, vì tò-mò, nên tôi chăm-chú quan sát.

Kế đến, vì "tánh Thiền" nên tôi đã nghĩ đại khái như sau:
-"Tâm sanh tất cả, Tâm tham cầu Phật, thì Phật hiện, tất cả là giả danh !

Có thể là trong lúc luyện "Thần Nhãn" mặc dù Tâm mình không nghĩ đến Phật, như biết đâu từ trước, tận cùng trong thâm tâm mình đã nghĩ đến Phật, nên 1 trong "Ngũ Ấm Ma" của chính mình đã tạo nên hình ảnh của Vị Phật này hiện ra từ ngọn lửa của đèn cầy !

Mà Phật là Phật, mình là mình, nên Phật có hiện ra, cũng chỉ là ảo ! Nếu mình phát tâm hoan hỷ, thì lầm theo "vọng" ! chi bằng ... cứ để tự nhiên ! ..."


Nghĩ vậy, nên tôi không chú Tâm vào hình ảnh Vị Phật đang ở trước mắt nữa, và vì hiện-tượng đã xảy ra liên tiếp 3 đêm, nên tôi chỉ nhớ là Ảnh Phật đó từ trong ngọn lửa phóng ra, rồi thu nhỏ lại vào ngọn lửa, rồi lại phóng ra, rồi lại thu nhỏ đến mấy lần ...

Có khi tôi đã nhìn rõ, rất rõ! được những hạt Châu tròn long lanh nhiều mầu sắc đính trên cái Áo Trắng ...cũng như đường chỉ bằng Vàng ròng may trên Áo !

Rồi tôi chú tâm vào việc luyện phép của mình, tôi nhìn đứng tròng vào ngọn lửa, óc thì thầm niệm chú, và quên đi hình ảnh của vị Phật đó !

Chuyện hình ảnh Phật như vậy liên tiếp 3 đêm, sau đó không hiện ra nữa, và tôi thì hơi ... tự hào là mình đã không bị cám dỗ, bị "động Tâm" vào chuyện Phật hiện ra nữa ...

4 tháng sau, tôi có dịp đi lên thăm Thầy, mà mỗi lần nghe tôi đến thăm Thầy như vậy, các Sư Huynh Đệ ở gần đó thường gom lại tại nhà Thầy để sau khi cúng kiến, chúng tôi quây quần lại thành 1 vòng tròn kín cả sân để ... nhậu !

Chuyện tôi luyện "Thần Nhãn" và chuyện tôi thấy hình Phật hiện ra lúc trước, hôm đó, tôi vì bận trò chuyện với các Anh Em, nên đã quên bẵng mất tiêu ...
Không ngờ, khoảng nửa tiệc, bỗng Sư-Phụ chỉ vào mặt tôi và nói:
-"Ê Toàn ! Hôm trước em luyện "Thần Nhãn" thế nào ? sao không kể cho các Anh Em nghe chơi ?"

Tôi đã hơi ngạc nhiên vì khi luyện phép, tôi đã chưa có dịp cho Thầy biết, vậy mà hôm nay ông lại hỏi giữa đám đông... Đã vậy, có 1 số Sư Huynh còn trầm-trồ nói đại-khái như :
-"Chà, cái thằng này dữ he, nghe nói đã luyện Ấn Phép rất nhiều, bi giờ còn luyện thêm "Thần Nhãn" nữa ! Luyện có thành không ? kể cho nghe đi !"

Khiến tôi hơi ...méc cỡ May mà chợt nhớ đến chuyện Hình Phật hiện ra, Áo Trắng, đính hạt Châu và Chỉ may bằng Vàng ròng nữa ... nên tôi kể ra cho mọi người nghe !

Dĩ nhiên tôi cũng nhấn mạnh đến việc tôi không "mê lầm" để Tâm theo vọng tưởng ! Tôi cứ gạt bỏ hình ảnh Phật đó, để mà chú tâm luyện "Thần Nhãn" đêm đêm thắp đèn cầy và luyện cho đến tàn cả 2 cây đèn cầy đó !

Nhưng không ngờ, sau khi tôi kể chuyện, thì Sư-Phụ lại nói:
-"Chà chà tiếc quá ! hiện tượng này cả vài chục năm trước đã xảy ra với một Vị trong môn phái !

Hình Phật hiện ra từ ngọn lửa của cây đèn cầy, không phải là "huyễn" như chú mày nghĩ !
Mà đó là "Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật" !

Và nếu thấy liên tiếp 3 đêm như vậy thì đúng là Phật Dược Sư đó !
Ngài thị hiện để cho nhà ngươi phép trị bệnh !

Nếu biết, thì cây đèn cầy nào hiện ra Ảnh Phật, phải giữ cây đèn đó lại, cất để dành trên bàn thờ Phật, khi nào gặp ai bịnh gần chết, chỉ cần thắp cây đèn cầy đó lên, rồi vạch miệng người bệnh ra, nhỏ 1 giọt sáp đèn cầy vào miệng, thì người đó sẽ sống lại liền !
Nhà mi không biết, lại đốt tới hết, thiệt là tiếc vô cùng !!!"


Nghe vậy, ai ai cũng lấy làm tiếc, nhất là Tôi ...! Còn Anh Năm Sư Huynh, ảnh cứ tắc lưỡi hoài !

Phần mình, tôi tự an ủi là mình kém duyên, nhưng dù sao, lúc đó đã giữ được Tâm không "tham" không "loạn" !

Nói an ủi, nhưng bây giờ nhắc lại ... vẫn còn tiếc !

Lạ quá phải hông các Bạn ?



Mời xem tiếp:TRANH BỒ-ĐỀ TỔ SƯ

Dưới đây là "Danh Mục" thu gọn,
xin mời bấm vào "tam-giác" nhỏ để chọn bài xem:


CHUYỆN VẶT CỦA TUI
DIỄN ĐÀN



AToanMT
 
thanhlongphapsu Date: Thứ Năm, 21 Aug 2014, 3:26 PM | Message # 2
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 2998
Status: Tạm vắng


wowowo Lợi hại, lợi hại. Nhưng bây giờ công phu của anh cũng quá xá rồi. Tưởng tượng, nếu anh được chỉ điễm dùng nến đèn cầy mà kéo được ai từ Địa Ngục trở về Dương Thế thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Càn Khôn bị đảo lộn ắt là nguy to.

Sống hay Chết đều có định số , ai cũng mong người thân mình sống lâu, khoẻ mạnh.Nhưng tui xem tình hình kinh tế thế giới quá bi đát , gánh nặng xã hội đối với người già càng ngày càng trở nên báo động. Thiệt tình, tui thấy chết nhiều khi lại sướng hơn happy

Đối với những người trẻ hơn, cuộc sống làm họ cũng không còn ham sống nữa. Như tình hình chiến sự trên thế giới, người ta giết nhau tàn bạo chỉ vì những lý do rất lãng nhách. Tưởng tượng, những người dân sống dưới xã hội đó thì họ sẽ thấy chết là giải thoát hay là đau khổ.

Nhưng luyện mà nhìn đèn cầy thì hay bị chảy nước mắt " sống " đó anh Toàn , tuy không nguy hiễm bằng nhìn mặt Trời nhưng cũng bị chảy nước mắt đó.

Đôi khi thấy ma, thiệt tình là tim muốn rớt ra ngoài rồi. Anh có "Thần Nhãn " thì anh nhìn thấu thế giới vô hình , anh có khi nào " teo " hong???
 
atoanmt Date: Thứ Năm, 21 Aug 2014, 4:41 PM | Message # 3
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5707
Status: Tạm vắng
Bạn thanhlongphapsu à,

Theo "giai-thoại" trong môn-phái của mình, thì cả gần 100 năm trước, có 1 Vị tiền-bối, trong lúc luyện "Thần Nhãn" ông đã gặp trường hợp giống như mình: Thấy Phật Dược-Sư hiện ra liên-tiếp 3 đêm !
Nhưng may mắn là Ông đang ở gần Sư-Phụ, nên chạy lại hỏi liền, và được chỉ cho cách giữ lại cây đèn cầy mà trong ngọn lửa đã hiện hình Phật ra !

Sau đó, trong xóm có người bệnh đã gần tắt thở, Vị tiền-bối này liền đến, nhưng không làm gì cả, chỉ dặn mọi người trong nhà giữ bí-mật ! Không hô-hoán lên là người bệnh đã chết !
Rồi ông ta ngồi ghé sai tai người bịnh, dặn là nếu sống lại, phải ăn chay trường và làm phước.

Kế đến, ông đuổi tất cả mọi người ra không cho thấy Ông làm phép gì, trong khi đó, ông chỉ đốt cây đèn cầy lên, thầm khấn nguyện xin Đức Dược-Sư Lưu-Ly-Quang Vương Phật, rồi nhỏ giọt Nến, đèn cầy vào miệng người hấp hối !
Chỉ có vậy mà 1 phút sau người bệnh ngồi lên được ngay !

Người bệnh sống lại bình-thường, và cùng với gia-đình giữ 2 lời hứa:
1/- Không cho biết mình vừa sắp chết được cứu sống lại !
2/- Ăn trường chay trong suốt quãng đời còn lại !

Chính vì vậy, nên chuyện "Phật Dược Sư trong ngọn Nến" đã chìm vào bí-mật, mà chỉ có rất ít người thuộc hạng lão-thành tiền-bối mới biết !
Chính mình lúc còn ở VN, nhất là sau 1975, rỗi rảnh là mò lên nhà Thầy, gom anh em huynh-đệ lại nhậu thường mà cũng chưa bao giờ được nghe kể về chuyện đó ! Cho đến khi chính mình gặp, nói ra, thì mọi người mới được Sư Phụ kể cho biết mà thôi !

Cứu người chết, rõ ràng là thay đổi càn-khôn số mạng ! Nhưng suy cho tận cùng, thì mình nghĩ như sau:
1/- Là "Duyên nghiệp" của người bệnh chưa hết, nên gặp Thầy đúng lúc!

2/- Nếu thực sự nhờ Thầy "phá nghiệp" thì Thầy đã bắt người bệnh ăn chay để gỡ lại !

3/- Có thể lâu lâu, chư Phật, hoặc chư Hộ-Pháp, cho chúng ta thể hiện đôi chút "phép lạ" nhằm cảnh-tỉnh thế-nhân chăng ?

Trở lại "kinh ngiệm" luyện "Thần Nhãn" của mình, thì mình và các sư-huynh đã luyện qua, ai ai cũng đều không bị "chảy nước mắt sống" !

Còn Ma ! mình thì thấy hoài nên cũng quen rồi, chưa bao giờ bị Teo !
Chỉ teo.... khi gặp "Ma Nữ Đa Tình" mà thôi !

Nhưng lúc ở trên Rừng Tây-Ninh sau 1975, ban đêm mình luyện "Phép Kêu Thần" bằng 100 hạt Cải ! Thì bị mấy Vị Thần địa-phương hiện ra hàng đêm nhát Teo gần chít đó ...

Chuyện luyện "Thần Nhãn" và luyện "Phép Kêu Thần" cũng có nhiều điều thú vị, hôm nào rảnh mình viết tiếp chuyện "Võ Long Sư Huynh" rồi sẽ kể chi tiết thêm trong đó...



AToanMT
 
thanhlongphapsu Date: Thứ Năm, 21 Aug 2014, 7:42 PM | Message # 4
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 2998
Status: Tạm vắng
Nghe anh kể mà tui thấy ớn happy , gì mà gặp Ma hoài. Tui mà được như anh chắc tui nhìn ma với người giống nhau rồi bị tẩu hỏa nhập ma luôn á. Anh gặp ma còn nói chuyện với ma nữa mới ghê, chứ tui mà gặp ma thì một là tui chạy hai là nó phải biến Người hành tui đã mệt rồi, gặp ma nữa chắc bỏ ăn luôn happy

Nhưng tui nghĩ, thì tâm anh thế nào ắt có Phật Trời cũng thấu hiểu, đôi khi không cần sáp đèn cầy để cứu mạng thì cũng hộ trì cho anh cách khác để giúp người hữu duyên gặp anh.

Chuyện khác là anh có vô số đệ tử, nếu họ luyên phép này và với tham vọng cứu người họ dùng cây đèn cầy dài thật dài để luyện, đến khi thấy Phật Dược Sư thì cây đèn cầy đó cứu vô số mạng người. Nhưng anh cũng nhìn ra là trong môn phái của anh không phải là ai luyện cũng được gặp Phật , kể cả sư phụ của anh tuy là sư phụ anh biết được bí mật của chuyện này.

Cho nên, Phật đã chọn anh.

Sẳn chuyện chữa bệnh, tui thấy tùy phước đức của bệnh nhân và thầy thuốc. Bệnh nhân tìm đúng thầy xem như là đã có phước 80 % rồi, còn 20 % là do duyên của Thầy với bệnh nhân.

Cách đây không lâu, tui gặp một con bệnh thực sự tui xúc động , nhưng không biết làm cách nào để giúp họ , bởi họ van xin nhà hảo tâm giúp tiền để họ chạy chửa bệnh. Tui thấy là tiền không thể nào chửa hết bệnh này vì khối u quá to. Cho tiền vô ích thôi.

Tắm rửa sạch sẽ tui đốt nhang bàn thờ Phật xin phép trị bệnh và nêu pháp danh của anh. Dự định sáng sẽ tiến hành , nhưng sau đó tui bị đau đầu cả đêm, đau âm ỷ cả ngày hôm sau không thể tập trung được. Ngồi buồn buồn uống cà phê , tui mở máy lên và đọc được bản tin thủ đoạn lừa gạt lòng từ thiện trên internet bằng những căn bệnh hết thuốc chữa. Chấm hết , tui cũng không nghĩ đến việc trị bệnh và cũng hết bị đau đầu. Như vậy xem như tui không có duyên :'(


Message edited by thanhlongphapsu - Thứ Năm, 21 Aug 2014, 7:42 PM
 
hailove Date: Thứ Sáu, 22 Aug 2014, 10:02 AM | Message # 5
Major general
Group: Disciples
Messages: 493
Status: Tạm vắng


NAM MÔ DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT
 
ThiệnTâm Date: Thứ Sáu, 22 Aug 2014, 10:31 AM | Message # 6
Major general
Group: Moderators
Messages: 406
Status: Tạm vắng
Thầy Design cái ảnh đẹp quá.
Truyện của Thầy kể luôn ly kỳ và hấp dẫn. Hôm nào Thầy có thời gian kể lại câu chuyện "Ông Thần Tài với mười mấy lần trúng số" , ThiệnTâm thích cái Chuyện này vì Thấy cái Tựa Đề Dzui quá , " ThiệnTâm suy nghĩ Ông Thần Tài mà cho mình trúng số mười mấy lần chắc có chuyện gì dzui lắm đây nè. " chuyện này ThiệnTâm chỉ nghe mấy anh-em nói mà chưa được nghe Thầy kể. ThiệnTâm chỉ được nghe Thầy kể : Thầy gặp một người giống như Tiên rồi hôm sau ThiệnTâm lại được nghe Thầy kể về câu chuyện Thiên Linh Cái với Chuyện Bầy Heo Bỏ Ăn.

Thầy


Message edited by ThiệnTâm - Thứ Sáu, 22 Aug 2014, 10:34 AM
 
Tieuquanhquanh Date: Thứ Sáu, 22 Aug 2014, 10:46 PM | Message # 7
Lieutenant
Group: Users
Messages: 49
Status: Tạm vắng
Có Thần Nhãn Anh Toàn nhìn thấu thế giới vô hình. ngoài đời thực lại nhìn thấu lòng người , chắc anh Toàn sẽ buồn nhiều hơn vui.

 
phongba Date: Thứ Bảy, 23 Aug 2014, 0:34 AM | Message # 8
Major general
Group: Users
Messages: 310
Status: Tạm vắng
trước kia con đọc chú đai bi lúc gần 12h đêm có một cảm giác rất lạ như có một sự vô hình nào đó tác động .lần đầu tiên bị ở vậycon hơi hoảng .nhưng vẫn giữ đc bình tĩnh va niệm .quả thật khi con đoc chú dại bi song đàu óc min mẫn thật
 
kathy Date: Chủ Nhật, 24 Aug 2014, 11:26 AM | Message # 9
Colonel general
Group: Users
Messages: 1149
Status: Tạm vắng


Message edited by kathy - Chủ Nhật, 24 Aug 2014, 11:27 AM
 
LouAnn Date: Thứ Tư, 03 Sep 2014, 7:02 AM | Message # 10
Major
Group: Users
Messages: 92
Status: Tạm vắng
THẦY
 
saigoneses Date: Thứ Bảy, 06 Sep 2014, 9:01 AM | Message # 11
Major general
Group: Moderators
Messages: 442
Status: Tạm vắng
Anh Toàn

Anh cho phép SGN mạo muội hỏi nếu người được cứu nếu đã thề, đã phát nguyện giữ giới, như câu chuyện thật ở trên, là phải ăn chay suốt quãng đời còn lại... nhưng nếu họ không giữ được giới đó thì người đó tất nhiên phải trực tiếp thọ lãnh quả báo nhưng người Thầy đã cứu sống họ có bị ảnh hưởng gián tiếp của nhân quả không vậy Anh ?

Nhân chuyện này thì làm SGN nhớ lại 2 câu chuyện hồi ký của Anh kể khi trước trong một post nào đó khi Anh chữa cho người Chị họ của Má Nuôi bị rắn cắn tưởng chết lại được hồi sinh và câu chuyện bệnh Mộng Du của một em bé gái, Anh vui lòng post lại trong mục Chuyện “Vặt” Của Tui để khi cần, mọi người có thể tìm đọc được ngay mà không phải quá tốn công sức tìm lại đâu đó vì dữ liệu trên các mục của Trang Nhà của Anh bây giờ tạm gọi là quá “đồ sộ” để kiếm... không ra happy

 
thanhlongphapsu Date: Thứ Bảy, 06 Sep 2014, 11:10 AM | Message # 12
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 2998
Status: Tạm vắng
Hồi xưa tui có nghe chuyện cụ Ngô Hùng Diễn dùng thuật Tử Vi để cứu sống đứa cháu ruột thoát khỏi lưỡi hái Tử Thần và cụ phải trả giá 10 năm đoản Thọ. Vì đây là chuyện cãi số , đão lộn càn khôn. Nên Người ra tay bị họa sát Thân. Còn trong đạo thì tất cả đều do duyên, số kiếp Người đo chưa tận thì họ gặp duyên hồi sinh.

Nhưng thiết nghĩ ai đã trãi qua giây phút sinh tử rồi, chắc không dám nuốt lời đâu, bởi họ đã Ngộ được rồi thì tội gì tạo thêm ác nghiệp, chết một lần chưa sợ sao.

Những người ba hồi thế này, ba hồi thế nọ là vì họ không tin và cũng chẳng muốn tin chuyện Linh Hồn , kiếp trước kiếp sau, sanh tử luân hồi.... đến khi chết thì đã muộn vong hồn vất vưỡng chẳng biết đến bao giờ mới gặp được " DUYÊN "

Về phần ông Thầy cứu người thì lại không phạm tội lỗi gì, bởi ông đâu có xúi người ta phản bội lời thề. Ông ta chỉ cứu người và cũng không dùng sinh mạng hay công phu tu tập để cứu người bên kia thế giới.

Dưới đây là trích dẫn lại 2 chuyện của Anh Toàn đã post:



1/- CHUYỆN BÀ CHỊ NUÔI BỊ RẮN CẮN


1/- Ở VN, Tôi có Mẹ nuôi nhà gần Biển, hôm cô em gái Út trong nhà làm đám cưới, lúc tôi đang trên sân-khấu đàn hát giúp vui, thì tên đệ-tử của tôi, là cháu của cô Dâu, khều tôi xuống gấp.

Tôi vội chạy ra sau, thì thấy Bà Chị thứ 3 trong nhà vừa bị Rắn Hổ cắn trên mu bàn Chân Trái, mọi người đang đỡ chị ấy ngồi ở 1 góc chứ không khiêng vào trong nhà, vì dưới Quê đó, họ nói là nếu bị Rắn cắn, mà khiêng ngang qua dưới cây “Đòn Giông” thì chít ngắc ! Không cứu được !

Nghe nói cách nhà khoảng 1km, có Thầy chuyên trị Rắn cắn, người nhà đã chạy đi mời Thầy đến. Còn Tôi vội sai lấy giây, và lưỡi dao lam. Tôi dùng giây cột chặt đùi của chị, để ngăn không cho nọc Rắn chạy lên Tim, đồng thời, dùng hộp quẹt, đốt lửa sát trùng cái lưỡi dao lam, rồi lấy dao lam đó cắt ngang trên 2 đốm chỗ bị rắn cắn.

Sở dĩ tôi rọc như vậy, vì thấy máu bầm khô lại trên miệng vết cắn, nên tôi phải cắt để mở vết cắn ra, kế đó, tôi dùng cái chung uống rượi nhỏ, giác ngay trên 2 chỗ dấu răng, để hút nọc.
(Vì Tôi biết nhà ở xa Bệnh-Viện, nếu đưa đi, tôi nghĩ rằng Chị sẽ chết trước khi đến Bịnh-Viện, mà có đến, cũng sẽ tiêu...khi xắp hàng...làm thủ-tục...nhập viện !)!

Lúc đó, máu trong chỗ vết cắn, bầm đen, chảy vào cái ly giác, rất ít, chỉ đọng thành 1 vòng tròn quanh miệng cái chung uống rượu phía bên trong y như 1 cọng giây thun màu bầm đen nhỏ xíu mà thôi !
Thấy vậy, ông Anh Cả nói tôi dang ra, để Anh ấy hút máu nhanh hơn là giác. Nói xong, Ông Anh, xúc 1 hớp rượu mạnh trong miệng, rồi mới ghé hút máu cho cô em, nhưng khi Anh vừa phun ra phì phì được có 2 lần, thì "Ông Thầy" Thuốc Rắn đến. Sau khi đã ra giá là phải trả cho Ông 2 Chỉ vàng 24k sau khi hết bịnh. !

Vừa vào, Ông nạt ngay:
-“Ai biểu mấy người cột cái đùi làm chi, tháo ra đi !”

Người nhà nghe Thầy phán, vội tháo cọng giây mà tôi đã buộc ra. Trong khi Thầy lấy 1 đống lá tươi, lá Cỏ nhiều loại ra nhai !, xong Thầy bóp miệng của Chị Ba ra và nhét cái mớ thuốc đó vào, mà Thầy nhét vào nhiều đến nỗi tôi thấy các lá Thuốc và các lá như Cỏ xanh đầy tràn cả ra khỏi miệng!

Đây là lần đầu tiên trong đời tôi chứng kiến 1 Thầy trị bịnh Rắn cắn, nên tôi rất ngạc nhiên và thấy...chán ! Vì chưa gì Ông Thầy này đã phạm vào 2 lỗi lầm rất nghiêm-trọng, có thể làm chết người như chơi:

Thứ nhất là tháo cọng giây mà tôi đã cột để ngăn chặn phần nào nọc Rắn chạy lên Tim. Thứ 2 là người khi bị Rắn cắn, nọc Rắn công-phá, sẽ làm cho đờm tràn lên cuống họng, đã vậy ông ta lại nhét vào 1 đống lá Thuốc, như vậy càng làm cho người bệnh thêm khó thở!

Nhìn cách trị Bịnh...tào-lao như vậy, tôi biết là không xong rồi, nên tôi lẳng-lặng, vội chạy ra nhà trên, đến trước Bàn Thờ Phật còn đang có nhang thắp nghi ngút, Tôi chắp tay thầm khấn nguyện...đại-khái như sau:

-“Nam Mô Bổn-Sư Thích-Ca Mâu-Ni Phật.....v.v...
Hôm nay là ngày thành-hôn của em nuôi của con, con không biết nghiệp-chướng nào khiến cho chị Ba bị Rắn cắn...Cho con lãnh cái nghiệp đó của Chị !
Con khẩn cầu xin chư Phật từ-bi cho con dùng Ấn Phép để giữ sinh-mạng của Chị Ba lại, và Con nguyện sẽ ăn chay 1 tháng, sám-hối cho Chị và hồi hướng công-đức cho Chị...”


Mới khấn đến đó thì tôi nghe nhiều tiếng hét xôn-xao lẫn tiếng khóc òa lên từ phía sau nhà, tôi vội rút đại 3 cây nhang đang cháy trong lư hương ở Bàn Thờ Phật, đồng thời, ngay bên dưới, chỗ vách tường có treo 1 quyển lịch, loại mà mỗi ngày 1 xé 1 tờ, nên tôi xé ra vài tờ lịch đó, rồi chạy vội ra nhà sau, chạm vào vai của Ông Thầy Rắn đang chạy ra!

Cả đám đông bà con đang bu quanh kêu khóc, khi họ thấy tôi tay cầm 3 cây nhang đang cháy đi lại, tất cả mọi người đều nín bặt, tôi nói:

-“Bà con ra ngoài hết, cho Chị Ba dễ thở, còn 2 người đang ngồi sau lưng đỡ Chị thì ngồi lại!”

Lúc đó, thằng cháu con của Bà Chị Hai, cũng là Đệ-Tử của Tôi, ghé tai tôi nói nhỏ:

-“Sư-Phụ! Hồi nãy Dì Ba trợn mắt lên mà nói mắt bị đui, không nhìn thấy gì cả, sau đó cổ kêu ọc-ọc vài cái như nghẹt thở, rồi xỉu luôn, còn Ông Thầy Rắn thì nói:
-“Kêu tui tới trễ quá rồi, tui chịu thua, chết tới nơi rồi, kiếm Thầy khác đi !”
Nói xong ổng chạy mất, trong khi cả vùng này lại chỉ có mình ổng là Thầy Rắn mà thôi!”


Tôi khẽ gật đầu, tiến lại thấy Chị Ba ngồi dựa lưng vào 2 người phía sau, mắt mở trợn trắng bất tỉnh ! mà miệng vẫn còn đầy lá cỏ lú ra.
Tôi hít 1 hơi dài, thầm khấn, niệm chú và dùng nhang vẽ chữ Phép trị Rắn cắn lên trên vết thương 3 lần, xong lấy tờ Lịch đắp lên, vỗ tay lên trên tờ Lịch 1 cái.

Chỉ có thế mà Chị Ba bỗng hộc lên 1 tiếng lớn, khiến các lá thuốc cỏ bay ra, và Chị nhìn tôi, ánh mắt có Thần lại ngay! Chị đứng phắt dậy, quay ra sau khạc các lá thuốc còn lại ra, xong Chị nói giọng tỉnh bơ:

-“Phải hồi nãy em khoán cho Chị phải hông? Nên bây giờ Chị thấy khỏe liền rồi”

Tôi thì sững-sờ trước kết-quả kỳ-diệu của chữ Phép, tôi không ngờ chỉ trong tích-tắc mà người bệnh có thể phục-hồi nhanh như vậy. Vì kiểu chị bị “Đui mắt”, nghẹn đờm ở cổ, ngất xỉu Là Nọc Rắn đã vào Tim, coi như 10 phần chết 9...

Và rồi, trong lòng tôi dâng lên một nỗi xúc-động cảm-phục oai lực của Phật Pháp vô cùng. Nên Tôi khoan-khoái cười hì hì, cùng với đám đệ-tử đi ra ngoài trước sân, trở lại ngồi vào bàn tiệc cưới nhậu tiếp!


Vậy mà ngay sau đó, Chị Ba tiếp tục lo nấu nướng làm bếp tự-nhiên, sang ngày hôm sau Chị hoàn toàn bình thường như chưa từng bị Rắn cắn, trong khi Ông Anh, mặc dù đã ngậm Rượu sát trùng trước trong miệng, và cũng chỉ hút chỗ Rắn cắn rồi phun ra ngay, vậy mà Ông lại bị chóng mặt suốt 3 ngày !

Sau đó, tôi mới được kể là có lần, trong nhà, 2 Chị em cãi nhau, Chị Ba đã “Thề độc” như sau:

-“Tao thề là Tao sẽ không giúp mày nữa, kể cả đám cưới của mày ! Tao mà giúp mày thì cho Rắn Hổ cắn tao đi !”

Lời Thề trong lúc giận-dỗi đã thành sự thật !
Còn tôi, chỉ vì 1 phút kích-động trước cảnh sắp chết của Bà Chị Nuôi, mà Tôi đã khấn: “Lãnh nghiệp” cho Chị, nên sau đó, tuy tôi ăn chay 1 tháng, nhưng tôi vẫn bị xui-xẻo liên-tục suốt 3 tháng liền đó các bạn...

Atoanmt


__________________________________________________________

2/- BỊNH MỘNG-DU


Hai mươi năm sau...Một hôm tôi ở nhà, nghe tiếng điện-thoại reo, tôi bốc lên: “A lô”, thì đầu giây bên kia có tiếng người đàn ông với giọng trầm, đục nói gằn-gằn y như kiểu “Công-An điều-tra hỏi cung phạm-nhân”:
-“Phải Ông là Toàn hông ?!!!”

Thường-thường, đối với các “Giọng lớn tiếng”, tôi hay đáp ngược lại bằng cái giọng...làm bộ hiền lành...ngây-thơ...Cụ ! Tôi đáp:
-“Thưa Ông ! Dạ phải ! Tui tên Toàn ! Ông có chuyện gì cần sai bảo Tôi hong dzậy ?”
Ông kia lớn tiếng hỏi tiếp:
-“Ông có biết trị Bịnh hông?”
Tôi nhỏ-nhẹ đáp:
-“Dạ, cũng biết chút đỉnh, nhưng xin lỗi, cho Tôi hỏi, ai giới-thiệu Tôi mà Ông có số phôn của Tôi vậy?”

Đầu giây bên kia vẫn còn cái giọng...gay-gắt kiểu mờ ngoài Bắc gọi là “Dùi đục chấm Mắm Tôm” còn trong Nam gọi là “Phang ngang bửa Củi” ... nói như quát vào tai Tôi:

-“Ông hông cần biết ai giới-thiệu ! bi giờ, Tui hỏi Ông, dzậy chớ Ông trị bịnh Mộng-Du được hông?”

Đến nước này thì Tôi chịu thua, nghĩ bụng 99% là Tôi sẽ từ-chối khéo, vì Tôi ớn nhất là phải dây-dưa với những người mát-giây-chập-điện, hoặc là người thô-lỗ...Nhưng mà, tuy chỉ có 1 phần lương-tâm nhỏ nhoi còn lại, vẫn khiến Tôi gắng hỏi thêm 1 câu nữa:
-“Nhưng Ông à, người Bịnh Mộng-Du là ai vậy? Bao nhiêu tuổi ?”
Ông kia đáp cộc-lốc:
-“Con gái tui, 12 tuổi, trị được hông?”
Tôi hỏi tiếp:
-“Vậy à, Cháu bị bao lâu rồi Ông?”
Ông ta gầm-gừ:
-“Bị 7, 8 năm nay rồi, mà năm nay bị nặng nhất, đêm nào cũng phải uống thuốc ngủ, hong uống là nó đi sáng đêm ! Ông trị được hông ?”

Nghe vậy, Tôi giật mình tội-nghiệp cho cháu bé nên vội xòe bàn tay ra bấm...bấm và nói:
-“Ông chờ Tui 1 phút để Tui tính...”
Ông kia cằn-nhằn ngay:
-“Trời, còn tính gì nữa, tui hỏi có trị được hông?”

Đến phiên tôi hỏi lại Ông ta:
-“Vậy chứ ngay trước cửa nhà Ông, có Đá Núi không?”
Ông ta đáp ngay không do-dự:
-“Hông, trước nhà Tui hông có Đá Núi gì hết ! Mà Ông trị được hông dzậy ?”
Tôi đáp:
-“Tôi nghĩ trị được, nhưng nhà Ông có Bàn Thờ gì không?”
Ông kia bây giờ mới xuống giọng 1 chút:
-“Có, nhà Tui thờ Phật Bà Quan Âm”

Tôi tiếp:
-“Vậy tốt, muốn trị bịnh cho cháu Bé, Tôi phải đến nhà Ông. Trước khi Tôi đến, trong nhà Ông, có bao nhiêu Bàn Thờ, thì Ông phải mua Lễ vật để cúng đều cho mọi chỗ Thờ đó. Mỗi chỗ cần: 1 dĩa Trái cây và 1 bình Hoa nhỏ là đủ.
Nhưng để chứng-minh lòng thành của Ông, Ông phải đem xe đón Tôi đến nhà, cúng xong, rồi đưa Tôi về.”


Ông kia lầu-bầu ngay:
-“Thì tui có tin rồi, mới hỏi Ông đó, vậy chớ trị bịnh này Ông ăn bao nhiu tiền dzậy?”
Tôi cười đáp:
-“Từ trước đến nay, Tôi trị bịnh chưa từng tính tiền ai cả, hoàn-toàn miễn-phí! ”
Ông kia giọng ngạc-nhiên:
-“Trời đất, ai mà làm công không như dzậy? Lấy gì mà sống?”

Tôi cười lớn đáp:
-“Cũng may là lúc nào, ở đâu, Tui cũng có nhìu nghề làm ra tiền lắm Ông à, nên do-đó Tui hong cần Tiền của bịnh-nhân...Chiều Thứ Bảy này Tôi rảnh, vậy 3 giờ chiều Ông đến đón Tôi nghen.”

Sau khi Tôi cho địa-chỉ nhà, bên kia Ông ta nói hai tiếng “Cám ơn” cụt ngủn rồi cúp phôn cái cụp, để lại cho Tôi một sự ngẩn-ngơ, mờ mắc cừi mún chít lun. Vì qua giọng nói, Tôi thầm đoán diện-mạo của Ông này thì mặt chắc giống y chang ...Trương-Phi, vừa râu ria rậm-rạp vừa tánh nóng bừng-bừng, và có lẽ lớn hơn Tôi ít nhất cũng 5, 10 tuổi !

Quả thật vậy, ngày hắn ta đến đón Tôi, Tôi đã nín cười khi mình đoán không lầm, tuy hắn cạo râu, nhưng có lẽ vì thuộc Râu Rậm mà cứng, nên chung quanh má và cằm cũng như ở quanh Môi, còn hiện rõ màu xanh đậm của vết Râu ! Dù hỗng đen thui như Trương-Phi, nhưng so với người Campuchia, thì hắn cũng chỉ trắng hơn được có chút xíu thôi !
Sở dĩ Tôi gọi là “Hắn” vì qua giọng nói và vẻ mặt có vẻ già giặn chứ khi hỏi tuổi, hắn còn nhỏ hơn Tôi mấy tuổi.

Khi xe hắn ngừng trước sân nhà hắn, Tôi bước xuống đi vài bước, thì gặp phải 1 “Hồ non-bộ” nhỏ đường kính khoảng gần 2m, mà chung quanh Hồ nước được trang-trí bằng những cục Đá xanh !
Tôi bèn chỉ vào đống đá ấy, rồi hỏi hắn ta:
-“Ông à, mấy cục Đá này bằng cái gì vậy? Làm bằng Gỗ hay bằng Đất?”
Hắn ngây-thơ đáp:
-“Đâu có, Đá thiệt mà, nặng lắm, hồi chất lên, mỗi cục phải 2 người mới khiêng nổi đó!”
Tôi bèn nghiêm mặt trách:
-“Dzậy sao bữa trước trên Phôn, Tôi hỏi trước cửa nhà Ông có Đá Núi không, Ông nói hỗng có ?”
Hắn thộn người, gãi đầu nói:
-“Ừa hén, sao bữa đó Anh hỏi Tui, tui lại nhớ hông ra...”


Khi bước đi vào bước đến trước cửa nhà, hắn như chợt nhớ ra, nên quay lại hỏi Tôi:
-“Ủa, mà sao chưa đến nhà Tui bao giờ mà Thầy đã biết là trước cửa nhà có Đá dzậy ? Bộ có liên-quan đến Bịnh Mộng-Du hả ?”

Tôi gạt ngang:
-“Có nhiều chuyện Ông không cần biết, điều quan-trọng là trị cho hết bịnh của con Ông kìa ! Kêu cháu ra cho Tôi hỏi vài câu đi”

Cháu bé, nước da xanh tái và gầy ốm nên 12 tuổi mà trông chỉ như có 10 tuổi, tuy vậy cháu có gương mặt sáng-láng và rất ngoan, vì Tôi dặn là sau mỗi câu nói của Tôi, cháu phải “Dạ” mới được .

Đại khái như Tôi dặn Cháu:
-“Bác lấy ly nước này, để làm Phép vô, xin Phật Bà trên Bàn Thờ kia sẽ chứng cho, thì ly nước này sẽ thành Nước Cam-Lộ-Thủy của Phật Bà đó.
Con uống ly nước Phép xong, sẽ được 1 tuần không cần uống thuốc ngủ mà con không bị mộng-du nữa. Ban đêm con sẽ ngủ ngon 1 hơi tới sáng nghen.”


Cháu “Dạ” ngay.
Sau đó Tôi Lễ Phật và truyền chữ Phép cũng như Ấn Chú vào ly nước... rồi cho cháu uống.

Tôi nói với Ba của cháu bé:
-“Bịnh này, Tôi phải đến trị 3 lần, lần đầu như hôm nay là xong, ở nhà không cho cháu uống thuốc ngủ nữa, qua 1 tuần Tôi sẽ đến trị lần thứ 2. Lần thứ 2 trị thì cháu được 2 tuần không uống thuốc ngủ mà không bị mộng-du. Qua lần thứ 3 là hết hẳn luôn.”

Và có lẽ nhờ “phước Chủ may Thầy” nên tiến-trình đã đúng như tôi nói, cháu bé hết bị mộng-du. Sau lần cúng trị thứ 3, trên đường chở tôi về, cái tên Ba cùa cháu bé bỗng hỏi Tôi:

-“Thầy thấy chiếc xe Mini Van này của Tui còn mới hông?” (Xe Mini Van này, ở VN gọi là xe 7 chỗ)

Tôi thấy chiếc xe màu trắng, bên trong giữ sạch sẽ, bên ngoài trông vẫn còn mới lắm, nên tôi khen:
-“Ừa xe của Ông còn mới và đẹp lắm.”
Hắn nói:
-“Xe tôi mua mới, xài được 5 năm rồi, bi giờ mún bán cho Thầy, vì tui tính mua chiếc khác lớn hơn !”

Tôi phì cười:
-“Xe còn mới, máy êm, sao tự dưng mún bán cho Tôi làm chi ?”


Hắn nghiêm mặt nhìn Tôi:
-“Tui tính bán cho Thầy với giá là 1 $, coi như biếu Thầy, vì Tui hôm trước có hứa rồi, là Ai mà trị con tui hết bịnh, tui sẽ biếu chiếc xe này !”

Nghe vậy, tôi thầm phục hắn, con người tuy nói năng lỗ-mãng, nhưng lại biết tự-trọng !
Nên tôi cười lớn đáp:
-“Cám ơn nhiều nghen, nhưng Tôi không nhận đâu. Tính ra tới hôm nay, nếu mà tôi nhận Xe do người ta biếu, thì chiếc xe của ông là chiếc thứ 7 rồi đó !
Ông biết tên chủ Nhà Hàng Vũ Trường *** hông? Hắn chạy chiếc xe sport đỏ đó, trị giá trên 100 ngàn đô, chiếc đó đòi biếu Tôi, tôi cũng đã từ chối hong nhận mần chi...”


Phần tôi, lần cuối lúc làm Lễ trước Bàn thờ, nhìn khuôn mặt ngây-thơ vô-tội của cháu, tôi bỗng thấy tội-nghiệp, nên lại lỡ dại mà âm thầm khấn-nguyện là:
-“Cho tôi lãnh cái nghiệp bịnh này của cháu, để cho cháu hết bị mộng-du !”
(Chuyện âm-thầm khấn như thế, cho đến bây giờ Ba Mẹ của cháu bé cũng không biết ! và có lẽ họ không bao giờ ngờ được !)

Lúc đó, tôi vẫn nhớ lại năm xưa mình khấn lãnh-nghiệp cho Chị 3, rồi bị xui quá xá, nhưng tôi vẫn không sợ, một phần có lẽ thấy cháu bé ốm yếu xanh-xao nên tội-nghiệp,
1 phần là tôi có tự ...ỷ lại mình là “Thầy” chắc cũng không đến nỗi nào.
Và 1 phần nữa là Tôi muốn tự lấy chính mình để “Thử” xem có “Nghiệp báo ứng” hay không !

Kết-quả:
Tôi cũng bị phiền-phức suốt 3 tháng liền vì những chuyện không đâu đó các Bạn !

Từ đó đến nay, trị bịnh là trị bịnh, chứ Tôi không nói là “Lãnh-nghiệp” cho ai nữa cả !
Nên Tôi không hề bị ảnh-hưởng gì dù có những lần đã trị được các ca “Thập tử nhất sanh”.



Atoanmt


Message edited by thanhlongphapsu - Thứ Bảy, 06 Sep 2014, 12:07 PM
 
Cường Date: Thứ Tư, 20 May 2015, 8:50 PM | Message # 13
Major general
Group: Disciples
Messages: 489
Status: Tạm vắng
Có thể lâu lâu, chư Phật, hoặc chư Hộ-Pháp, cho chúng ta thể hiện đôi chút "phép lạ" nhằm cảnh-tỉnh thế-nhân chăng ?
 
FORUM » QUÁN BÊN ĐƯỜNG » CHUYỆN VẶT CỦA TUI - ATOANMT » THẤY PHẬT HIỆN RA (ATOANMT)
Page 1 of 11
Search:


TỰ-ĐIỂN TRỰC-TUYẾN :

Từ Điển Online
Bấm vào dấu V để chọn loại Tự-Điển
Gõ Chữ muốn tìm vào khung trắng dưới đây:
Xong bấm GO


Click Here for Registration THWGLOBAL