Thứ Bảy
14 Dec 2019
10:27 AM
ĐĂNG NHẬP


Dưới đây là "Danh Mục" thu gọn,
xin mời bấm vào "tam-giác" nhỏ để chọn bài xem:









PHÒNG TÁN DÓC TRỰC-TUYẾN
KHÁCH 4 PHƯƠNG:

LỊCH
Search
CÁC BÀI VIẾT MỚI NHẤT
<> Realtime Website Traffic

[ BÀI VIẾT MỚI · Forum rules · TÌM KIẾM · RSS ]
  • Page 1 of 1
  • 1
FORUM » QUÁN BÊN ĐƯỜNG » CHUYỆN TÔN GIÁO » ĐẠO SĨ NÚI LAO (BỒ TÙNG LINH)
ĐẠO SĨ NÚI LAO
ThuanThien Date: Thứ Bảy, 03 Mar 2012, 1:51 PM | Message # 1
Major general
Group: Users
Messages: 446
Status: Tạm vắng
ĐẠO SĨ NÚI LAO

Tác giả :BỒ TÙNG LINH


Trong huyện có chàng họ Vương, vào hàng thứ bảy, là con nhà cố gia, tuổi trẻ mộ đạo.
Nghe nói núi Lao Sơn có nhiều tiên ở, liền quẩy tráp đi thăm.
Trèo lên một ngọn núi thấy có đạo quán thật u nhã.
Một vị đạo sĩ ngồi trên tấm bồ đoàn (chiếc chiếu đan bằng cỏ bồ, hình tròn, để người đi tu hành quỳ hoặc ngồi cho êm, mỗi khi hành lễ) tóc trắng rủ xuống tận cổ, nhưng dáng vẻ thư thái, tinh thần trông thật sắc sảo.
Vương liền khấu đầu, bắt chuyện, thấy đạo lý rất huyền diệu, bèn xin thờ làm thấy.
Ðạo Sĩ nói:
- Chỉ sợ quen nhàn rỗi, không chịu nổi khó nhọc thôi.
Vương hứa là: "Ðược"
Học trò Ðạo Sĩ đông lắm, gần tối mới kéo hết về.
Vương cùng họ cúi đầu làm lễ, rồi lưu lại trong quán.
Sáng tinh sương, Ðạo Sĩ gọi Vương, đưa cho cái búa, bảo theo đám học trò đi hái củi.
Vương kính cẩn vâng lời.
Ðược hơn một tháng, tay chân phồng rộp thành chai, cực khổ không chịu nổi, Vương đã ngầm có bụng muốn về.
Một buổi chiều, trở về, thấy hai người khách đang cùng thầy uống rượu.
Trời đã tối mà chưa thấy đèn lửa gì cả.
Thầy bèn cắt một miếng giấy như hình cái gương, dán lên vách.
Phút chốc, ánh trăng vằng vặc soi sáng khắp nhà, trông rõ từng sợi tơ, cái tóc.
Ðám học trò chạy quanh hầu hạ.
Một người khách nói:
- Ðêm này đẹp trời có thể vui chi, nên cho ai nấy cùng vui.
Bèn lấy hồ rượu lên bàn, chia cho các học trò, lại dặn nên uống thật say.
Vương nghĩ bụng: Bảy tám người một hồ rượu, làm sao cho đủ khắp được?
Mỗi người đều đi tìm chén, bát , tranh nhau rồi uống trước, chỉ sợ rượu trong hồ hết mất. Thế mà rót hết lần này lượt khác, vẫn chẳng vơi đi chút nào. Bụng thầm lấy làm lạ.
Giây lát, một vị khách nói:
- Ðã làm ơn ban cho ánh sáng trăng, mà lại chỉ tịch mịch uống suông. Sao không gọi Hằng Nga xuống chơi?
Ðạo sĩ bèn lấy một chiếc đũa, vứt vào trong trăng. Bỗng thấy một người đẹp từ trong vùng ánh sáng bước ra: mới đầu chưa đầy một thước, xuống đến đất thì cao lớn như người thường, lưng thon nhỏ, cổ trắng muốt, phấp phới múa khúc Nghê thường.
Rồi ca rằng:
Tiên tiên nào!
Về đây nao!
Giữ ta mãi chốn Quảng Hàn sao!
Âm thanh trong trẻo, cao vút, nghe hay như tiếng tiêu, tiếng sáo. Ca xong, uốn lượn mà đứng lên, rồi nhảy lên mặt bàn, ngoảnh đi ngoảnh lại, đã biến trở lại thành chiếc đũa.
Ba người cùng cười lớn.
Lại một vị khách nói:
- Ðêm nay vui quá, nhưng uống vẫn chưa đã. Có thể đãi rượu tiếp chúng tôi trên cung nguyệt được chăng?
Ba người bàn rời chiếu tiệc bước vào dần trong trăng.
Mọi người nhìn thấy rõ cả ba đang ngồi trong trăng uống rượu: râu, lông mày, đều trông thấy hết, như bóng hiện trong gương.
Một chốc, ánh trăng mờ dần; đám học trò châm đèn mang đến thì một mình Ðạo Sĩ còn ngồi đấy mà khách đã biến đâu mất.
Trên bàn thức nhắm hãy còn. Mà mặt trăng trên vách chỉ còn là miếng giấy tròn như tấm gương mà thôi.
Ðạo Sĩ hỏi:
- Mọi người đã uống đủ cả chưa?
Các học trò cùng thưa:
- Ðủ cả.
- Ðủ rồi thì nên đi ngủ sớm, đừng làm lỡ việc kiếm củi ngày mai.
Chúng học trò đều "vâng" mà lui ra.
Vương lòng thầm thích thú, hâm mộ, bụng muốn về lại tiêu tan.
Lại một tháng nữa, khổ không thể nào kham nổi, mà Ðạo Sĩ tuyệt không truyền dạy cho một phép nào.
Sốt ruột không chờ được nữa, Vương bèn lên cáo từ rằng:
- Ðệ tử này vượt mấy trăm dặm đường đến đây thụ nghiệp với thầy; dẫu chẳng học được cái thuật trường sinh bất tử, thì cũng mong thầy cho chút gì gọi là h tấm lòng cầu học. Thế mà qua hai ba tháng, chỉ những sáng đi kiếm củi, tối lại trở về.
Hồi còn ở nhà, đệ tử chưa bao giờ phi chịu khổ như thế.
Ðạo Sĩ cười bảo:
- Ta vẫn nói là anh không kham nổi khó nhọc, nay đã quả nhiên. Sáng mai, sẽ cho anh về:
Vương nói:
- Ðệ tử làm lụng đã bao ngày, xin thầy dạy qua cho một thuật mọn, khỏi phụ công lao đệ tử lặn tới tới đây.
Ðạo Sĩ hỏi:
- Muốn học thuật gì?
Vương đáp:
- Thường thấy thầy đi đâu, tường vách không ngăn được. Chỉ xin một phép cũng đủ.
Ðạo Sĩ cười nhận lời. Bèn đem một bí quyết truyền cho, bảo miệng đọc mấy câu thần chú xong rồi hô: "Vào đi!" Vương đối diện với một bức tường mà không dám vào.
Ðạo sĩ lại nói:
- Cứ vào thử đi!
Vương theo lời, thong thả tiến lại, đến tường thì bị vấp. Ðạo Sĩ bảo:
- Cúi đầu, vào cho nhanh, đừng lần chần!
Vương quả quyết, đứng cách tường mấy bước, lao nhanh tới. Gặp tường, cảm thấy trống không có vật gì cả.
Quay lại thì đã thấy mình ở bên kia tường rồi.
Vương mừng quá, vào lạy tạ.
Ðạo Sĩ bảo:
- Về nhà nên giữ mình đứng đắn, không thế thì phép không nghiệm nữa đâu.
Nói rồi cấp lộ phí cho mà về.
Ðến nhà, chàng khoe đã gặp tiên, tường vách dày đắn đâu cũng không ngăn được mình.
Vợ không tin.
Vương làm đúng như lời đạo sĩ đã dạy, đứng cách tường mấy bước, chạy ù vào. Ðầu đụng phải tường cứng, bỗng ngã lăn đùng.
Vợ Vương đỡ dậy, nhìn xem, thấy trán đã sưng lên như một quả trứng lớn.
Vợ Vương đưa ngón tay lêu lêu, diễu cho.
Vương vừa thẹn vừa ức, chỉ biết chửi lão Ðạo Sĩ bất lương mà thôi.
 
atoanmt Date: Thứ Bảy, 03 Mar 2012, 2:51 PM | Message # 2
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 4981
Status: Tạm vắng

Lâu lâu, đọc lại Truyện của Bồ Tùng Linh, vẫn thấy làm thú-vị...
Tuy Ông chuyên viết chuyện "Liêu-Trai" "Người cặp Ma" hoặc "Người gặp Tiên"..v..v... Nhưng thỉnh-thoảng Ông vẫn gài 1 vài ẩn ý thâm-thúy trong truyện !
Như chuyện kể trên, ta thấy là Anh Chàng Vương :

"Vương liền khấu đầu, bắt chuyện, thấy đạo lý rất huyền diệu, bèn xin thờ làm Thầy."
Như vậy rõ-ràng Đạo-Sĩ đâu có "mời" Vương đến để dạy đâu? !
Đoạn văn dưới tả:

..."Ðạo Sĩ cười bảo:
- Ta vẫn nói là anh không kham nổi khó nhọc, nay đã quả nhiên. Sáng mai, sẽ cho anh về:
Vương nói:
- Ðệ tử làm lụng đã bao ngày, xin thầy dạy qua cho một thuật mọn, khỏi phụ công lao đệ tử lặn lội tới đây."


Như vậy Đạo-Sĩ đã biết trước là Vương "không kham nổi !"
Nhưng câu của Vương nói thì hiện rõ ra cái ý đồ "đổi-chác" của Vương, như một đòi-hỏi, như 1 bắt đền vậy ! Ý nói:

"Tui đến hầu hạ Ông, bi giờ phải truyền phép trả công cho tui dzìa chứ !"
Ý hắn nhỏ nhen như vậy, hẳn người có phép mầu cao cường như Đạo-Sĩ chắc là biết rõ. Đáng lẽ không truyền cho Vương, nhưng Đạo Sĩ cũng cho 1 "Phép chui tường"

Thâm thật !
Thời xưa, khi Khổng-Tử dạy Lễ, thì Bên Tàu, người Quân-Tử không chui tường, không chui dưới hàng rào !
Phép gì không cho, sao lại cho "phép chui tường" ? như vậy rõ ràng là Đạo-Sĩ xem Vương không phải là "người Quân-Tử" !

Tuy nhiên Đạo-Sĩ vẫn "cấp lộ phí" và dặn thêm:

"Ðạo Sĩ bảo:
- Về nhà nên giữ mình đứng đắn, không thế thì phép không nghiệm nữa đâu.
Nói rồi cấp lộ phí cho mà về.
Ðến nhà, chàng khoe đã gặp tiên, tường vách dày đắn đâu cũng không ngăn được mình."


Đạo-Sĩ đã dặn, mà hắn về khoe ngay và biểu diễn, như vậy rõ là không "tuân lời Thầy" ! Hỏi sao mà Phép lại mất linh ?
Câu dưới, Bồ-Tùng-Linh cho lộ rõ cái tánh cách tiểu-nhân của Vương trong câu:


"Vương vừa thẹn vừa ức, chỉ biết chửi lão Ðạo Sĩ bất lương mà thôi. "

Vương chửi Đạo-Sĩ bất lương mà không tự thấy cái sai lầm của Hắn.

Tác-giả dùng câu "chửi" để kết thúc câu chuyện, phải chăng là nhấn mạnh cho người đọc thấy cái "Tiểu Nhân", cái "thất Lễ" của Vương ? !
Vì thời đó, chỉ 1 Ông Thầy dạy chữ Nho thôi, là học trò còn kính sợ hơn cả Cha Mẹ, huống gì là Học Đạo !
"Chửi Thầy" thuộc về tội "Đại Nghịch Vô Đạo" !

Thâm-thúy ! thâm-thúy ! vô cùng thâm-thuý !



AToanMT
 
LongTracAn Date: Thứ Bảy, 03 Mar 2012, 8:08 PM | Message # 3
Generalissimo
Group: admins
Messages: 3170
Status: Tạm vắng


Đại Bi Chú
 
cuongej Date: Thứ Hai, 05 Mar 2012, 12:45 PM | Message # 4
Lieutenant colonel
Group: Disciples
Messages: 121
Status: Tạm vắng
Trời, chuyện thâm thiệt là thâm. Thầy ơi, con đọc đi đọc lại càng thấy thâm. Ông Bồ Tùng Linh hay thiệt, chuyện này mang tính "giáo huấn" nhiều hơn, vì chỉ có chút xíu "liêu trai" - kể về phép thuật của đạo sĩ - là thủ thuật của tác giả để người đọc thấy vị đạo sĩ "cao tay ấn" thực sự. Nên ông nhìn được tâm can Vương là chuyện nhỏ. Tham thì thâm - kết chuyện, Vương bị u đầu, mà còn chửi vị đạo sĩ, thực ra là tự vả vào mặt - cái mặt tiểu nhân, thiếu đạo đức smile . smile :)


Message edited by cuongej - Thứ Hai, 05 Mar 2012, 12:46 PM
 
duyenhanhngo Date: Thứ Ba, 06 Mar 2012, 9:30 PM | Message # 5
Lieutenant
Group: Users
Messages: 77
Status: Tạm vắng
 
FORUM » QUÁN BÊN ĐƯỜNG » CHUYỆN TÔN GIÁO » ĐẠO SĨ NÚI LAO (BỒ TÙNG LINH)
  • Page 1 of 1
  • 1
Search:


TỰ-ĐIỂN TRỰC-TUYẾN :

Từ Điển Online
Bấm vào dấu V để chọn loại Tự-Điển
Gõ Chữ muốn tìm vào khung trắng dưới đây:
Xong bấm GO