Thứ Sáu
15 Dec 2017
5:32 PM
ĐĂNG NHẬP


Dưới đây là "Danh Mục" thu gọn,
xin mời bấm vào "tam-giác" nhỏ để chọn bài xem:







PHÒNG TÁN DÓC TRỰC-TUYẾN
KHÁCH 4 PHƯƠNG:

LỊCH
Statistics
Search
CÁC BÀI VIẾT MỚI NHẤT
<>

[ BÀI VIẾT MỚI · Forum rules · TÌM KIẾM · RSS ]
Page 1 of 11
Forum moderator: Nam 
FORUM » QUÁN BÊN ĐƯỜNG » CHUYỆN HUYỀN HỌC » chuyện về ông thầy Tư
chuyện về ông thầy Tư
sangminh2006 Date: Thứ Bảy, 22 Nov 2014, 5:14 AM | Message # 1
Sergeant
Group: Users
Messages: 30
Status: Tạm vắng


Trước tiên con xin phép ông Tư cho con được kể 1 vài chuyện của ông cho mọi người nghe.



Dạo trước có 1 thời gian tôi công tác ở vùng Đồng Tháp Mười. Xứ sở của hoa sen , tràm , và muôn vàn loài chim cò. Những đoá hoa sen màu hồng nhạt, nhụy vàng tô điểm trên 1 nền lá xanh bát ngát của những cánh đồng sẹn. Bà con vùng này trồng giống sen Đài Loan bông rất to, bán được giá hơn so với giống Việt Nam. Lúc đầu hạt sen xuất khẩu sang được Trung Quốc - Đài Loan , được nhà nước khuyến khích nên bà con nông dân trồng rất nhiều. Chạy ngang qua những cánh đồng sen vào buổi sáng , hương thơm của sen , màu sắc tươi thắm của sen , cảm giác rất là dễ chịu làm sao. Sau 1 thời gian , phong trào trồng sen tàn lụi nhanh chóng , khách Đài Loan mua giá rẻ , người dân bán không tiền. Thêm vào đó , nạn chuột phá sen nhiều quá. Ban đêm "mấy chú tí" cứ chạy ra lựa mấy đài sen có hạt to nhăm nhi một vài hột sen thôi ^_^. Những đài sen đó không xuất khẩu được phải tách ra để nấu chè hạt sen ăn chơi cho mát. Giăng lưới , bẫy chuột nhưng cũng không bắt hết được các chú.
Và "các chú tí " là đặc sản thứ hai của vùng Đồng Tháp Mười. Do chuột vùng này chỉ ăn lúa, ăn hạt sen mà thịt rất ngon, nhất là món chuột nướng lu , chuột nướng xong có màu vàng rơm sau đó rắc 1 ít đậu phộng rang , vài lá rau răm lên thì tuyệt. Bà con chế biến rất nhiều món để thay đổi : chuột rô ti , chuột chiên , chuột nướng muối ớt ,......Ăn riết ngán , bà con bỏ luôn nghề trồng sen. Chỉ còn lác đác vài người trồng dọc 2 bên đường quốc lộ để bán cho khách phương xa.
Nếu các bạn có về vùng đó , sẽ thấy dọc 2 bên đường có những căn chòi nhỏ hay đơn giản chỉ có 1 cái bàn , 1 cái ghế , 1 rổ sen , 1 rổ ấu , người bán ngồi đó vẫy vẫy tay mời bạn mua.

Củ ấu có màu tím than khi còn sống. Nấu chín vỏ sẽ có màu đen , bên trong toàn là tinh bột màu trắng (có thể làm bột ấu tương tự như bột mì ). Ăn vào thấy bùi bùi , ngòn ngọt. Sen mất giá , bà con chuyển sang trồng củ ấu. Bông ấu màu trắng nhỏ xíu , lá ấu cũng nhỏ xíu. Giống như cây bông súng thu nhỏ lại. Tới mùa thu hoạch , người ta chèo xuồng ra dỡ từng cụm bông ấu lên , phía dưới rất nhiều quả ấu , nhìn rất thích. Hái ấu xong , rửa sạch , đem luộc , bỏ vào bao kín để ủ nóng , bán bao nhiêu thì lấy ra bấy nhiêu.

Cây bông súng có đặc điểm rất lạ , hễ nước cao bao nhiêu là thân nó dài bấy nhiêu. Mùa nước nổi về, nước lũ dâng cao , có người nói hôm nào đói bụng , lặn xuống hái 1 cọng bông súng , nó dài tới nỗi ăn xong khỏi ăn bữa trưa. surprised

Hôm nào rảnh sẽ kể chuyện mùa nước lũ và chim cò ở vùng này cho các bạn nghe. Bây giờ quay lại câu chuyện chính

Tôi mướn 1 căn nhà ở đó để tiện cho công việc. Ông bà chủ thường hay ngồi nói chuyện với tôi lúc rảnh rỗi. Nói đủ thứ chuyện trên đời từ chính trị , kinh tế , sức khoẻ,..... cho đến cuộc sống thuở thiếu thời đầy khó khăn của ông bà. Nói đến sức khoẻ, ông bà có 1 người con rể bị ung thư máu chết. Lúc đầu trị bằng Tây y nhưng không hết , sau chuyển sang thuốc bắc , thuốc nam cũng không hết. Cuối cùng nghe người ta chỉ đường tới nhà ông thầy tư để hốt thuốc.

Ông thầy này tuổi chừng 60 , mắt bị mù. Bà con thường hay gọi là ông Tư mù trị bệnh bằng thuốc bắc và có tài bắt mạch từ xa. Đến nơi , ông bắt mạch cho chàng rể và nói hết cách cứu rồi , chỉ cho thuốc uống giảm đau đớn , và cho biết trước ngày mất của anh này. Đến thời gian đó thì anh mất. surprised

Tính tò mò của tôi lại nảy lên , tôi quyết đi tìm sự thật cho rõ. Sẵn dịp tôi bị viêm xoang mãn tính , trị hoài không hết , mổ cũng không hết , mà cứ ngứa ngáy dị ứng toàn thân khi trời lạnh. Sáng hôm sau tôi lên đường đến nhà ông.

Chạy vòng vo 1 hồi, tôi cũng đến được nhà ông Tư. Ông làm việc từ 8 giờ đến 4 giờ chiều. Tôi đến lúc 7 giờ sáng , còn sớm , tôi bước vào nhà , chào hỏi ông. Khách 4 -5 người đã đến trước tôi đang ngồi uống trà trò chuyện với ông.

Ông kể chuyện về cuộc đời của ông như sau : " Cha ông mất sớm , mẹ ông tái giá , cậu ông thấy ông bị mù nên thương tình đem về nuôi. Lớn lên 1 chút , sợ không ai chăm sóc ông , cậu mợ ông mới cho ông đi học đờn ca làm nghề kiếm sống qua ngày. Lớn lên 1 chút nữa ông đi đờn cho gánh cải lương , phiêu bạt vài năm. Gánh cải lương tan rã , ông đi theo mấy đoàn "sơn đông mãi võ" để sống lay lắt qua ngày. Một hôm trên đường đi qua vùng An giang , có 1 ông lão thấy ông và bảo :" Bàn tay của con là bàn tay " phục dược" , theo ta về núi học nghề thuốc mà giúp đời." Ông theo thầy về núi học nghề thuốc. Một thời gian sau , ông ra nghề để kiếm sống và cứu đời.

Chuông đồng hồ kêu bong bong. Nhìn lên thì thấy đúng 8 giờ , ông bắt đầu làm việc. Ai tới trươc thì khám trước. Tôi đang tò mò tự hỏi :
" Tại sao 1 người mù có thể bắt mạch hốt thuốc được , mà có thể bắt mạch từ xa mới ghê wacko , mà hành nghề gần 30 năm rồi , nếu là lang băm thì đâu thể tồn tại lâu như vậy. "
" Mà bắt mạch từ xa là như thế nào ,...Thôi để xem đã,....."

Người khách đầu tiên là 1 anh đàn ông trung niên , anh này ngồi xuống ghế đợi ông bắt mạch. Ông Tư lấy 1 cái túi nhỏ hình vuông chừng 1 bàn tay , kê tay bệnh nhân lên đó và ông bắt đầu bắt mạch.
Ông nói vanh vách bệnh tình của anh này và bảo có thể hết nếu chữa trị đàng hoàng. Tôi vẫn chưa tin :" Có thể dàn cảnh đây , đợi chút nữa xem sạo". Ông bắt đầu hốt thuốc , bên cạnh ông là tủ thuốc có nhiều ngăn giống như ngoài tiệm thuốc bắc. Ông lần mò hốt ngăn này 1 mớ , ngăn kia 1 mớ , xong bảo người bệnh gói lại. Thang nào xong ghi lại số thứ thứ tự. Xong ông cầm mấy thang thuốc chia ra 2 tay đập đập vào nhau , lầm rầm gì đó trong miệng mà tai tôi không nghe được. Tiếp tục ông đi lại bàn thờ , cũng cầm 2 tay mấy gói thuốc đập đập vào nhau , ông nghiêng người lạy 1 cái. Cuối cùng ông bỏ vào bịch và tính tiền. 6 thang thuốc bằng 500 ngàn, 9 thang bằng 800 ngàn. Eo ui, hơi bị đắt.

Người thứ 2 , cũng là 1 anh "đờn ông" trung niên , nhưng anh này bắt mạch cho cha của ảnh , sức khoẻ yếu quá đi không nổi. Màn hay nhất mà tôi chờ đợi đã đến. Tôi im lặng quan sát. Ông Tư bảo anh này đưa tay để lên chiếc gối nhỏ để bắt mạch. Ông hỏi tên tuổi, địa chỉ nhà của cha anh này.

"Dạ, Nguyễn A, 65 tuổi, ở ấp Kênh Cụt"

Ông lầm bầm đọc thần chú bằng tiếng Phạn (tôi đoán như thế và cũng không nhớ rõ là gì):
" Um ra tê,......."

" Mau tìm Nguyễn A 65 tuổi ở ấp Kênh Cụt"

1 phút sau , ông bảo :" Nó bảo đến nhà mà tìm không thấy ông Nguyễn A nào, ông cụ có tên nào khác không?"

" Dạ , ông Năm móc"

" Mau tìm ông Năm móc,.....uh ra tê,......"

" Rồi thấy rồi , ông này bị viêm gan , thận ứ nước vàng rồi , lúc trước bị 1 lần rồi hết , sau đó uống rượu lại nên tái phát nặng hơn. Bệnh này giai đoạn cuối rồi chú ơi. Chuẩn bị lo tang sự cho ông cụ , nhưng về đừng cho ông cụ biết , sợ ông cụ buồn. Bây giờ chỉ hốt thuốc để giảm đau, ăn được ngủ được, âm thầm chuẩn bị tang sự, chắc đến tháng sáu là mất. Chú em có hốt thuốc không?"

Anh này nghe nói thấy giật mình không hiểu tại sao ông Tư lại biết bệnh tình của ông cụ nhà mình như vậy. Anh có phải là dân ở đây đâu. Cuối cùng anh lấy thuốc và buồn bã ra về.

Tôi bắt đầu đổ mồ hôi hột , thấy lành lạnh.



 
sangminh2006 Date: Thứ Bảy, 22 Nov 2014, 5:53 AM | Message # 2
Sergeant
Group: Users
Messages: 30
Status: Tạm vắng
Tiếp tục 1 chị gái trạc chừng ba mươi mấy tuổi , chị này cũng bắt mạch cho ông cụ ở nhà. Chị cũng nói tên tuổi người bệnh , địa chỉ cho ông Tư nghe. Ông bắt đầu bắt mạch , thao tác cũng giống như lần trước. Xong ông bảo:

"Ông cụ bệnh xương khớp đau nhức toàn thân , nói chung chữa đươc. Nhưng sao ông cụ không ở trong nhà , mà lại ra ngoài vườn nằm. Bệnh này tránh gió lạnh. Cô kêu ông cụ vào nhà nằm đi "

Cô này mới lật đật điện thoại về nhà , mới biết cha mình đang nằm võng ngoài vườn cho mát. smile .
Hốt thuốc , trả tiền xong, cô ra về. Ông Tư nói " Thuốc này là thuốc bắc ông phải mua nên không miễn phí được."

Mà sao tôi thấy các vị thuốc na ná giống nhau, nếu khác thì cũng chút ít wink

Tới chị khách thứ 4, chị này tái khám hốt thuốc uống cho dứt bệnh. Chi ngồi xuống và kể :

" Chị và người bạn đều bị bướu cổ. Bạn chị phẫu thuật trước , vài tháng sau bướu di căn và chết. Chị sợ quá không dám phẫu thuật. Nghe có người chỉ , chị tìm xuống đây uống thuốc bắc của ông Tư, bây giờ bướu đã tan , uống thêm 12 thang thuốc này nữa là khỏi bệnh."

Ông Tư bắt mạch xong, cho thuốc cho chị uống. Ông nói " Khoẻ rồi, lần này là hết rồi , khỏi uống nữa ".

Người thứ 5 cũng bình thường bệnh trị được. Ông nói bệnh ung thư giai đoạn đầu thì chữa được , chứ xuống đây toàn thuốc Tây bó tay, mới uống thuốc ông Tư , bệnh đã giai đoạn thử 3 hay cuối , hồng cầu đã bị hư gần hết , cứu không được.

Cuối cùng , cũng tới lượt tôi. Tôi vẫn chưa tin lắm. Tôi không nói gì hết về bệnh của mình để thử xem ông giỏi đến đâu. Ông bắt mạch kể vanh vách bệnh của tôi và nói trị được. Tôi hốt 8 thang về uống. Sẵn xem công hiệu như thế nào.
 
sangminh2006 Date: Thứ Bảy, 22 Nov 2014, 6:20 AM | Message # 3
Sergeant
Group: Users
Messages: 30
Status: Tạm vắng
Tôi về mua siêu thuốc bằng điện của Đài Loan. Một thang uống 3 lần , sáng trưa chiều. Uống vào thuốc ép phê liền , bệnh viêm xoang , dị ứng của tôi giảm hẳn. Hết thuốc, tôi chạy xuống nhà ông hốt thuốc tiếp.

Ông bắt mạch cho tôi và bảo:
" Chú em bỏ 1 bữa thuốc hả? , nhớ uống đầy đủ để mau hết bệnh đừng bỏ bữa thuốc nhe."

Tôi bỏ 1 lần uống thật. Vậy mà ông Tư cũng biết ,hay vậy. Chắc có người theo dõi tôi. smile

Hốt thuốc lần thứ 2 , về uống không ép phê như lần trước. Tuy nhiên bệnh tình cũng thuyên giảm.

Tự nhiên anh con rể thứ 2 của bà chủ nhà trọ của tôi bị phát bệnh. Anh này người to cao lực lưỡng , đang mạnh khoẻ. Đi nhậu về, hôm sau ngồi dậy không được, đau nhức toàn thân. Cả nhà tức tối đem lên Thành phố chữa trị. Bác sĩ bảo bị viêm tủy cột sống , chữa không được. Nằm chừng 1 tháng , Tây y bó tay. Cả nhà đành phải chạy xuống ông Tư để hốt thuốc cho anh. Anh giờ nằm liệt 1 chỗ không đứng dậy được. Uống thuốc 1 thời gian , kỳ lạ anh bắt đầu cử động được. Sau đó kết hợp với vật lý trị liệu. Khoảng 1 năm thì anh hết bệnh. Thật là kỳ diệu. Tưởng chuyến này tiêu anh rồi. smile

Còn bệnh của tôi , sau khi uống chuyến chót, có thuyên giảm nhưng không hết hẳn. Chắc tôi không có duyên với ông. Một điều nữa thuốc của ông đắt quá , người nghèo chắc chữa không nổi.

Những điều tôi tận mắt mình nhìn thấy ở ông Tư giúp tôi hiểu biết thêm về tâm linh. Và trong tôi dâng trào 1 niềm mơ ước là trở thành 1 thầy thuốc chữa bệnh miễn phí cho người nghèo. Người bệnh đã khổ , nhưng người nghèo mà bệnh thì càng khổ hơn gấp mấy lần. Cuộc sống có bao lâu , cuộc sống chỉ thật sự có ý nghĩa khi giúp ích được cho mọi người.

sangminh2006
 
thanhlongphapsu Date: Thứ Bảy, 22 Nov 2014, 6:40 AM | Message # 4
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 2998
Status: Tạm vắng


Bạn giống như một phóng viên chiến trường đi tìm những bí ẩn của môn Huyền Học
 
atoanmt Date: Thứ Bảy, 22 Nov 2014, 12:09 PM | Message # 5
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5707
Status: Tạm vắng



AToanMT
 
thanhlongphapsu Date: Thứ Bảy, 22 Nov 2014, 3:21 PM | Message # 6
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 2998
Status: Tạm vắng
Quote sangminh2006 ()
Những điều tôi tận mắt mình nhìn thấy ở ông Tư giúp tôi hiểu biết thêm về tâm linh. Và trong tôi dâng trào 1 niềm mơ ước là trở thành 1 thầy thuốc chữa bệnh miễn phí cho người nghèo. Người bệnh đã khổ , nhưng người nghèo mà bệnh thì càng khổ hơn gấp mấy lần.


À, mà ông Tư giỏi vậy sao bạn không bái Sư, ông ta chửa bệnh lấy tiền thì bạn dùng tiền để ông Tư nhận bạn làm đệ tử . Sau khi học hết ngón nghề của ông Tư thì bạn hốt thuốc miễn phí giúp Người nghèo. Như vậy bạn được toại nguyện , đúng hong???

Tui đọc hai ba lần dù rằng tui không có nhiều thời gian trong ngày, có lẻ tui thuộc loại dốt bẫm sinh nên trong câu chuyện tui không thấy tâm linh gì phảng phất. Mà có vẻ như ông Tư hốt thuốc kiêm nghề coi bói, hoặc dùng Mai Hoa Dịch Số biết được quá khứ vị lai của khổ chủ.

Còn vụ ai đó đi tìm tên cúng cơm của bệnh nhân không ra mà người nhà phải dùng bí danh "Tư Cầu Muối " hay " Dzũng Dakao " thì ông Tư mới biết được thì có lẽ ông này thờ Ma Xó hay Thiên Linh Cái.

Một thầy Huyền Học chân chính họ sẽ không dùng âm binh để trục lợi. Một thầy thuốc Đông Y có lương tâm thì họ không dùng tài nghệ gia truyền của mình để chém bệnh nhân, một người hiểu và tin Phật và chửa bệnh bằng Tâm Linh thì họ sẽ không đặt nặng vật chất trên bàn cân thuốc.

Bạn ôm hoài bảo đi chửa bệnh cứu người mà bạn không rành về cơ thể con Người dù với trình độ cơ bản nhất. Bạn mà ra tay thì có người cứu bạn khỏi cảnh bị gia đình bệnh nhân chém.

Bạn mơ ước dùng tâm linh để chửa bệnh cứu người thì càng nguy hiễm, đốt tờ giấy úm bà la rồi pha với nước cho người ta uống sao???

Bạn rảnh rỗi thì đến trang Phật Pháp của diễn đàn, đọc từ từ chậm rãi các bài giảng của Phật, đọc phải hiểu phải nắm được cốt lõi câu chuyện, bạn sẽ có cách giải quyết cho bạn.

Chúc bạn thân tâm an lạc, giử lòng tin và nuôi dưỡng tâm từ bi. Và tiếp tục kể chuyện tâm linh mà bạn cất công đi tìm hiểu khắp hang cùng ngõ hẽm ở Việt Nam với những vị pháp sư thần thông quảng đại.

Trân Trọng
 
sangminh2006 Date: Thứ Bảy, 22 Nov 2014, 6:28 PM | Message # 7
Sergeant
Group: Users
Messages: 30
Status: Tạm vắng

Ông Tư không bói toán , xem tướng bác thanhlong ạ. Có lần có người nhờ chuyện đó , ông Tư nói ngay là : "Tui chỉ trị bệnh cứu người , không có xem tướng , bói toán gì cả. Thuốc bắc phải mua nên không miễn phí như thuốc Nam được xin bà con thông cảm."

Thật ra , cháu cũng có ý định học nghề của ông Tư nhưng tiếc rằng không có duyên , có tâm nhưng khả năng có hạn, với lại ông Tư không có nhận đệ tử. sad . Cháu nghèo nên cháu hiễu nỗi khổ của người nghèo đi chữa bệnh (nhất là ở Việt Nam bây giờ - cái gì cũng phải tiền và tiền ). Cháu thấy mấy cụ bà bán vé số ngoài đường , cháu thương họ lắm. Cơm kiếm không đủ ăn mà bệnh không có tiền chữa trị. Mình nghèo nên không giúp về tiền tài được. cry

- Cháu suy nghĩ 1 người có thể nhờ âm binh tìm nhà và bắt mạch từ xa là 1 điều huyền bí , 1 điều kỳ lạ về tâm linh, đúng không ạ? Khả năng hiểu biết về tâm linh của cháu rất hạn hẹp nên cháu viết bài chia sẻ với mọi người

Cảm ơn
 
Cường Date: Thứ Bảy, 22 Nov 2014, 6:30 PM | Message # 8
Major general
Group: Disciples
Messages: 489
Status: Tạm vắng

bác ThanhLongPhapSu !
 
hailove Date: Thứ Ba, 25 Nov 2014, 3:30 AM | Message # 9
Major general
Group: Disciples
Messages: 493
Status: Tạm vắng
ông tư chắc giờ là đại gia rồi chứ chẳng chơi đâu

NAM MÔ DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT
 
champiqn Date: Thứ Sáu, 05 Dec 2014, 2:06 AM | Message # 10
Lieutenant
Group: Users
Messages: 68
Status: Tạm vắng
 
FORUM » QUÁN BÊN ĐƯỜNG » CHUYỆN HUYỀN HỌC » chuyện về ông thầy Tư
Page 1 of 11
Search:


TỰ-ĐIỂN TRỰC-TUYẾN :

Từ Điển Online
Bấm vào dấu V để chọn loại Tự-Điển
Gõ Chữ muốn tìm vào khung trắng dưới đây:
Xong bấm GO


Click Here for Registration THWGLOBAL