VÕ-LONG SƯ HUYNH 3 - 12 March 2010 - ATOANMT
Chủ Nhật
04 Dec 2016
6:14 AM
ĐĂNG NHẬP


Dưới đây là "Danh Mục" thu gọn,
xin mời bấm vào "tam-giác" nhỏ để chọn Bài xong bấm vào "CHỌN XEM":







PHÒNG TÁN DÓC TRỰC-TUYẾN
KHÁCH 4 PHƯƠNG:

LỊCH
Statistics

ĐANG online: 1
KHÁCH: 1
THÀNH VIÊN: 0
Search
CÁC BÀI VIẾT MỚI NHẤT
<>

TRANG CHÍNH » 2010 » THÁNG 3- March » 12 » VÕ-LONG SƯ HUYNH 3
1:27 PM
VÕ-LONG SƯ HUYNH 3

Tôi nhớ mãi buổi trưa hôm đó, sau giờ tan học anh Long chạy đến kiếm tôi, kể về chuyện Thủy-Tiên bị bệnh và rủ tôi cùng đi thăm.
Anh Long kể:
Hôm Ba của Thủy-Tiên nghe cô con gái cưng nói là mọi người trong nhà phải gọi Thủy-Tiên là "Cô Hai” ! Ông bực mình, nổi nóng lên quát:
-"Đồ bất-hiếu ! Cha Mẹ nuôi mày cực khổ từ nhỏ tới lớn, mày chưa làm được cái gì để đền-đáp công-ơn dưỡng-dục, mà còn bắt Cha Mẹ kêu bằng "Cô Hai nữa !
Mày muốn gì, nói Tao nghe ! chớ đừng ỷ vô cảm sốt có chút xíu mà bầy đặt nói là đệ-tử của Bà ! Bà gì mà Bà tào-lao dzậy ? ! Tao xáng cho Mày một bạt tai bi giờ chớ ở đó mà xưng "Cô Hai dzới Cô Ba” !

Mẹ Thủy-Tiên đỡ cho cô-con-gái-cưng ngay:
-"Thôi Ông à, nó nóng quá nên nói sảng, chớ nó có biết gì đâu ?!

Không ngờ Thủy-Tiên bỗng vỗ mạnh 2 tay đốp 1 cái, rồi còn đưa 1 ngón tay ra y như "Nhất Dương Chỉ” xỉ xỉ ngay vào mặt của Ba Thủy-Tiên !
Hành-động này coi như là vô-cùng vô-lễ mà con cái tuyệt-đối không bao giờ dám lấy ra đối-xử với Cha Mẹ !
Khiến Ba của Thủy-Tiên giật mình, nghiêng đầu tránh, Ông tức giận đến ngăn ngực, đến nghiến răng và không thể hét ra lời…lúc Ông còn đang bị "xốc” và choáng-váng trước chiêu "Nhất-Dương-Chỉ” kỳ-quái đó, thì Thủy-Tiên đã trợn mắt một cách rất uy-nghiêm và nói, nhưng không bằng cái giọng nói thường ngày thanh-nữ của mình, mà bằng 1 giọng nói trầm-trầm như tiếng của một người đàn-bà lớn tuổi:
-"Nhà ngươi ngu muội quá lắm ! Ta là "Bà Chúa Xứ” đây ! Hôm trước, khi Vợ Con nhà ngươi đi lễ ở Dinh-Ông, con gái của ngươi lúc nhìn ngắm hình thêu cảnh Tiên trên Lá Phướn, nó đã thầm ước là "Ước gì được lên Tiên Cảnh đó chơi !”
Mà ngay lúc ấy là Ta đang ở đó cùng với Chư Thần đang "nhậu” ! Ủa lộn, đang "chat” ủa, lộn nữa , đang Trà-đàm Tiên-Sự !, nên tất cả đều nghe được lời Thủy-Tiên ao-ước.

Một khi mà những Người-Trần-mắt-Thịt như ngươi, nói điều gì ra mà sau đó lại xẩy đến y như thế. Người ta thường nói là "Nói trúng giờ Linh” !
Thực ra không phải vậy ! mà là khi các ngươi nói, tình-cờ ngay lúc có Quỷ Thần nghe được ! Và chứng-nhận cho ! nên chuyện Nói đó mới thành Sự được !


Ta thấy Thủy-Tiên có căn-cơ và hợp với Ta, nên Ta đã định là sau khi "Tẩy Uế Thân Tâm” của nó, Ta sẽ đưa nó lên thăm Cảnh Tiên, hoàn-thành ước nguyện cho nó…chỉ có thế thôi ! Dzậy mà hôm nay, nhà ngươi dám nói xúc-phạm tới Ta ! Cha chả ! Như vậy Ta sẽ bắt nó đi luôn ! cho nhà ngươi thấy !”

Nói xong là Thủy-Tiên ngã vật xuống giường giãy giãy mấy cái rồi nằm ngay đơ thẳng cẳng !
Mọi người xúm lại lay gọi nhưng người của Cô cứ mềm ra như không xương, và lại lạnh ngắt như một Thây Ma! Khi Ba của Thủy-Tiên đưa tay vào Mũi của cô mà không thấy có chút hơi thở nào ra cả, Ông mới hoảng sợ, vội quỳ xuống đất, đập đầu binh-binh mấy cái và cùng với Mẹ của Thủy-Tiên van vái liên hồi:
-"Con lạy Bà, xin Bà tha cho con Gái của con, tụi con biết lỗi rồi…Tụi con sẽ kêu Cổ là Cô Hai ! Bà tha cho và Bà có truyền dạy điều gì Tụi con cũng sẽ không bao giờ dám cãi nữa…Lạy Bà, xin Bà tha cho…Dạ…dạ…tụi con lạy Bà…”
Trong khi Mẹ của Thủy-Tiên thì cũng vừa đập đầu vừa lạy vừa khóc xin:
-"Bà ơi, xin Bà tha cho đi Bà ơi…Xin Bà tha cho đi Bà ui…”

Thủy-Tiên bỗng đập mạnh hai tay xuống giường và ngồi phắt dậy, mà ngồi với tư thế "kiết-già” hai chân đan tréo vào nhau. Gương mặt uy-nghiêm lạ lùng, mà lại cười sằng-sặc rồi phán:
-"Ha ha ha… , Nhà ngươi biết sợ rồi hả? thôi được, Ta tạm tha mạng cho nó ! Nhưng ta phạt nhà ngươi: 50 lạy ! Ngày mai phải đem Lễ vật lên Dinh-Ông cúng hối, và lạy phạt trên đó ! Nghe chưa ?”
Ba của Thủy-Tiên lúc đó, nói theo văn-chương tiểu-thuyết…Tàu thì Ông đúng là "hồn phi phách tán” sợ teo luôn ! Nên Ông chỉ biết dập đầu sát đất và đáp:
-"Dạ dạ con cám ơn Bà, ngày mai con lên Dinh-Ông cúng Lễ liền…”

Kể đến đây, Anh Long thở dài rồi tiếp:
-"Tớ rầu quá Bác ơi ! hông bít Thủy-Tiên bịnh kiểu này tới bao giờ mới hết ? "
Tôi hỏi:
-"À Bà Chúa Xứ là ai dzậy Bác? Sao ngộ quá hé? Tớ chưa gặp nên cũng khó tin, để mình tới coi Thủy-Tiên ra sao rồi hỏi cho rõ nghen Bác ?
Anh Long đáp với giọng sợ-sệt:
-"Bác à, Tớ biết Ba của Thủy-Tiên, Ổng hồi nào tới giờ, hổng có tin Thần Thánh, Ma Quỷ gì hết ráo, vậy mà chuyến này, Ổng đã phải mua đồ cúng chạy lên tới Dinh-Ông đó Bác ! Chuyện Tớ mới kể Bác nghe, là do chính Má của Thủy-Tiên kể cho Tớ đó. Bà Chúa Xứ là có thiệt ! lát nữa có tới nhà Thủy-Tiên, Bác coi chừng nghen, đừng nói bậy-bạ kẻo bị Bà bắt luôn thì chết à nghe !”
Tôi đáp:
-"Thần-Thánh hay không Thần-Thánh, hễ mình thấy người lớn thì mình đối-xử lễ-độ thì làm gì mà sợ họ? miễn là mình hong vô-phép thì họ làm gì được mình chớ ? Bác yên-tâm, Tớ cũng biết nói chuyện đàng hoàng mờ !”…

Khi đến trước sân nhà Thủy-Tiên,lúc tôi thấy đầy những tà áo Dài trắng đồng-phục của bọn con Gái là tôi bỗng mún…chóng mặt luôn. Vì tôi hông hiểu sao, lúc ấy lại cứ nhớ 1 câu "Tục-Ngữ” của Pháp:
-"Một Cô Gái, thì không là cái gì cả ! Hai Cô Gái, cũng vẫn không là cái gì cả !
Nhưng Hai Cô Gái…mà cộng thêm một Con Vịt nữa, thì thành ra một cái Chợ !”             ...
 
(Xin quý Nữ độc-giả thông-cảm, câu này của Người Pháp nói, hổng phải của tui đâu, đừng mích-lòng Tui và xin quý-vị đừng chạm Tự-Ái-Nữ-Nhi mà giận Tui đến ... phập-phồng-Bồng-Đảo nghen !)...

Cho nên, khi thấy quá nhiều con gái cùng Trường đến thăm Thủy-Tiên, tôi đâm ra…sợ ! Tôi bèn nói nhỏ với Anh Long:
-"Bác à, từ trước tới giờ, Tớ chưa bao giờ gặp mặt Thủy-Tiên, cho nên coi như tớ và Thủy-Tiên là 2 người xa lạ ! còn ở đây, hiện có rất nhiều bạn của Thủy-Tiên đến thăm…đứng nghẹt từ trong nhà ra đến sân. Chắc nhiều người còn chờ chưa vào nhà được…Mà ai ai cũng biết Bác "Bồ” với Thủy-Tiên, vậy Bác nên dzô 1 mình thăm đi. Để Tớ ngồi ngoài xe chờ được rồi.”
Nghe tôi nói vậy, Anh Long hơi ngần-ngại 1 chút, rồi đáp:
-"Dzậy Bác chờ ngoài này để Tớ dzô thăm 1 chút xíu coi sao rồi Tớ ra.”

Thế là Tôi hồi-hộp leo lên xe ngồi mặt nhìn ra ngoài đường và ...quay lưng về phía sân nhà để tránh hàng trăm…đôi mắt Phượng của các Cô trong sân đã "chiếu Tướng” chúng tôi khi xe tôi vừa ngừng trước cửa ! Bụng thì lo-lo là có 1 Cô nào học chung lớp, chạy đến bắt chuyện thì phiền !

Vì thời đó, nếu học-trò đứng nói chuyện chung 1 đám với nhau thì không sao, còn hễ chỉ có 1 Nam 1 Nữ đứng nói chuyện tay đôi thì cả hai xem như là đã "thân” nhau lắm, hoặc sắp sửa là "Bồ” với nhau mới thế ! Và rồi sẽ là điểm mốc để các bạn đem ra chọc ghẹo !
Nên tôi đã thót …ruột khi có tiếng "Oanh Vàng…” vang lên:
-"Anh Toàn ơi…anh Toàn ơi…!”
Và cái "thót ruột” ấy kéo sang "dựng tóc gáy” khi tiếng guốc của các Cô khua vang cùng với vài tiếng gọi nữa bắn trực-xạ về phía tôi:
-"Anh Toàn nè…”
-"Anh Toàn à, phải anh là Anh Toàn hông?”
-"Chắc là Anh Toàn rồi chớ ai ! Ngoài sân đâu còn ai khác !”

Tôi bối-rối khi có đến năm, bảy Cô cùng lúc vây quanh ! và cùng nói 1 lượt khiến tôi lùng-bùng cả Tai, tôi …thộn mặt ra, hong bít nói gì ! Có lẽ thấy mặt tôi..xanh lè xanh lét, nên 1 Cô lay lay cái ghi-đông xe của tôi và nói:
-"Anh Toàn à, Thủy-Tiên nó réo bên trong, nó làm "dữ” lắm, đòi tụi em ra kéo anh dzô đó !”
Tôi càng sợ xanh mặt, lúng-túng đáp:
-"Ủa Tui có biết gì đâu? Thằng Long là bồ của Thủy-Tiên mà, đã dzô thăm rồi, còn Tui mắc-mớ gì mà kêu tui dzô chớ ?”
Thế là các Cô nhao nhao cả lên:
-"Xí, ai mờ hổng biết Thủy-Tiên bồ dzới anh Long !...”
-"Thủy-Tiên mún anh dzô cho nó hỏi anh cái gì đó”
-"Thủy-Tiên kêu anh dzô mà…”

Có tiếng cô nào ngọt sớt làm Tôi nổi Da Gà:
-"Thôi mà anh, anh dzô nhà 1 chút xí đi anh, coi Thủy Tiên nó nói cái gì nha anh nha...”

Đồng-thời có Cô lay lay xe tôi, lúc đó đúng y như 2 câu Thơ trong Bài thơ "Đánh Cờ Người" của Nữ-Sĩ Hồ-Xuân-Hương:

"...Chàng thấy Thiếp trong cơn bất ý,
Đem Chốt đầu rú-rí vô Cung..."

Còn ở đây thì là:

"Nàng thấy Tớ trong cơn bất ý,
Vươn Tay ngà, chộp dí tay Tui !"
...(Ối Dzời ơi, Ới Dzời ui...!)

Vì 1 cô...có lẽ... biết được cái "khớp sợ” của Tôi, nên "thừa nước đục thả câu”, "lợi dụng thời-cơ” ra ngay chiêu "Cầm-Nã-Thủ-Pháp” chộp vào cổ tay Tôi và lôi tuột Tôi xuống khỏi xe !

(Xin nhắc lại là thời học-trò của Tôi, rất hiền lành và..lịch-sự, nếu hông phải là "Bồ-bịch thân-thiết, thì xem như ... "Nam-Nữ thụ thụ bất thân” Trai Gái hổng có nắm Tay nhau ! Chứ hông như thời buổi đỉnh-cao-trí-tuệ bi giờ, mới 12, 13 mà đã biết nắm, và còn có khi lôi kéo nhau bằng...Môi rồi !)

Thế là tôi đành phải quíu Giò quíu Cẳng, riu-ríu theo các Cô vào nhà với cái Bụng... đánh nhịp... lô-tô !

Có đến khoảng hơn 20 cô nữ-sinh chen chúc từ phòng khách kéo dài đến phòng ngủ của Thủy-Tiên, nhưng ai ai cũng tránh chỗ cho Tôi. Tôi bị đẩy vào ngồi trên cái ghế đẩu sát cái ghế anh Long đang ngồi, bên cạnh giường của Thủy-Tiên. Khi ngồi xuống, tôi mới hoàn-hồn và đây cũng là lần đầu tiên tôi gặp mặt Thủy-Tiên, người đẹp nhất Trường lúc đó !

Thường-thường tôi có thói quen là: Khi gặp các "người đẹp” Tôi chỉ nhìn phớt qua 1 cái là…hầu như cả khuôn mặt với từng chi-tiết, kể cả các chi-tiết lòng-vòng như…vòng số 1, vòng số 2, vòng số 3…đã ngay lập tức copy vào bộ nhớ trong óc mình, rồi óc báo cho tôi biết:
-"Người đẹp đấy nhé ! đừng nhìn nữa nhé, nhìn nhiều... nàng kiêu… đến hếch Mũi lên đấy nhé...quay mặt nhìn chỗ khác đi nhanh lên !”
 
Nên một khi óc đã copy rồi thì Tôi không cần nhìn nữa, ngay lập tức Tôi nghe lời cái..."Tự-Ái của đấng Mày-Râu, Nam-Nhi Chí-Khí" mà quay mặt đi chỗ khác !

Lần này cũng vậy, Tôi quay nhìn sang anh Long ngồi bên cạnh dò hỏi…? thì anh Long hất hàm về phía Thủy-Tiên với bộ mặt thểu-não quá chừng !
Tôi ngạc-nhiên nhìn lại Thủy-Tiên và thấy người đẹp nửa ngồi nửa nằm, lưng dựa vào cái gối to, liếc đôi mắt đẹp về phía Tôi rất nhanh, rồi cúi xuống viết trên quyển tập học-trò cái gì đó, tiếng chữ viết trên giấy bỗng vang lên rào-rạo, thật rõ, vì lúc ấy mọi người ai ai cũng im lặng chăm-chú nhìn Thủy-Tiên và không 1 cô nào hó hé !

Ôi, Sự-Tĩnh-Lặng hiếm có của một đám đông Nữ Giới ! Âm-thanh càng vắng-lặng, thì Mùi-vị càng rõ hơn !, tôi "thấy” mùi Hương Tóc Nữ-sinh bay loạn xà bì, mà hỗng biết do Mùi Dầu Gội Đầu Bồ-Kết, Dầu Bạc-Hà...? mùi hương Hoa nhè nhẹ, hay Mùi Dầu… Dừa... hoặc mùi ...lâu ngày... hong gội !  mà khiến Tôi bỗng cảm thấy choáng-váng đến vụng-về luôn...Đồng-thời dường như bầu không-khí bất chợt trở nên nghiêm-trọng đến lạ lùng !

Tôi đang ngạc-nhiên trước cái khung cảnh là lạ này, lại càng ngạc-nhiên hơn khi Thủy-Tiên vươn tay ra, đưa cho tôi cuốn Tập-học-trò cô vừa viết, tôi cầm lấy và thấy Cô đã viết như sau:
-"Có phải anh là (…) Toàn, bạn thân của Anh Long, mà trước đây anh đã từng nhại nét chữ viết của Tôi không ?”
Tôi bèn đáp:
-" Phải rồi, tôi là Toàn, bạn của anh Long…”
Thủy-Tiên bỗng cong đôi lông mày lá Liễu đen nhánh, lắc đầu nguầy-nguậy, đồng thời tay chỉ chỉ vào quyển tập học-trò trên tay tôi. Tôi chưa kịp hiểu gì, bỗng có tiếng 1 người đàn bà vang lên sau lưng:
-"Cháu là cháu Toàn hả? Bác đây là Má của … "Cô Hai” này, để Bác nói cho cháu hiểu: là Thủy-Tiên bị bịnh, à quên, Bị "Bà Phạt” ! lúc thì Đui, Tai nghe, Miệng nói mà Mắt không nhìn thấy gì, rồi khi Mắt nhìn thấy được thì lại bị Câm và Điếc !
Hiện giờ là đang bị Câm và Điếc đó, nên nói gì đều phải viết ra giấy mới được ! Cháu phải viết câu trả lời trên cuốn Tập đó cho "Cô Hai” coi đi !”
Tôi đáp:
-"Dạ, chào Bác...vậy sao ? Cổ đang bị Điếc ? dzậy Cháu phải viết trả lời cho Thủy-Tiên vào cuốn tập này hả Bác ?”

Tôi vừa trả lời Mẹ của Thủy Tiên và vừa lấy làm lạ, nhưng có lẽ bản-tánh mình hay…nghĩ tếu ! nên tôi bỗng muốn phì cười trước cái bệnh … "tào-lao” này… Chắc Cô Nàng này làm bộ bịnh để hù hè gia-đình chứ gì ?... Tôi cố bấm môi dằn lại tiếng cười, và vội cúi đầu nhìn vào cuốn tập, viết câu trả lời rồi trao cho Thủy-Tiên:

-"Phải rồi, tôi là Toàn, bạn của Long… bộ Long kể cho cô nghe nhiều về tôi sao cô biết đến cả Họ & Tên của tôi vậy?”

Thủy-Tiên giật mạnh cuốn tập trên tay tôi rồi cô viết 1 hơi, lần này tiếng chữ chạy trên giấy còn vang to hơn lúc trước, dường như cô viết với vẻ giận-dỗi hay sao đó. Cô đưa lại tôi đọc:
-"Hứ ! tui bi giờ hổng phải như Thủy-Tiên lúc trước đâu ! Tui là "Cô Hai” đệ-tử của "Bà” rồi. Tôi muốn biết cái gì là biết liền, đâu phải nghe anh Long nói mới biết ! Anh vừa tức thì, trong bụng cười lén Tôi, Tôi cũng biết ! đáng lẽ Tôi "phạt” anh rồi, nhưng vì anh "Cũng có Căn” nên Tôi bỏ qua cho.
Anh thấy Tôi nằm đây, chung quanh người ta bao đông nghẹt, vậy mà Tôi vẫn nhìn xuyên vách, thấy được chuyện sau hè nhà Tôi cách đến hơn 30 thước đó ! Anh tin hông ?”


Dĩ-nhiên tôi viết trả lời ngay vào cái cuốn Tập...Bút-Đàm độc-đáo này:
-"Tôi hông tin !”
Một lần nữa, Thủy-tiên viết sẹc-sẹc lên giấy như sau:
-"Anh nói "Bà Bác” đứng sau lưng anh đó, ra đằng sau vườn, biểu thằng Tý em Tui, là hông được cho cái ông lối xóm mượn cây cần câu nghen. Nói Bả đem cây cần câu vô đây cho Tui liền đi !”

Tôi quay ra sau lưng, chưa kịp nói, thì Mẹ của Thủy-Tiên, cũng như các Cô đứng san sát sau lưng tôi...họ nhìn qua vai tôi và chắc đã đọc hết những gì Thủy-tiên viết trên cuốn "Bút-Đàm” ! nên Bà vừa quay lưng đi vừa lẩm-bẩm:
-"Dzậy sao ! ai mà lại ở sau hè mượn Cần Câu vậy cà...?”
Tôi và tất cả mọi người đều quay mặt hướng vào lối đi ra sau nhà, nhìn và chờ...
Quả nhiên, chỉ thoáng một cái là Mẹ của Thủy-tiên quay vào với cây Cần-Câu trên tay, Bà nói:
-"Cô Hai hay thiệt, nằm đây mà biết thằng Tý cho mượn cần câu sau hè...”

Có tiếng vỗ tay tán thưởng nho nhỏ của các cô... Bỗng Thủy-Tiên vươn tay ra, giật lấy cuốn tập "bút-đàm’, rồi nhắm mắt lại, cười khúc-khích nói:
-"Đó, anh thấy chưa? Tui nằm đây mà thấy hết ráo sau vườn đó. Bi giờ Tui nghe và nói được rồi, hong cần viết nữa, mà có viết thì Tui cũng hết thấy gì luôn. Tới giờ Mắt đui rồi !”
Nói xong, cô tuột từ tư-thế ngồi dựa vào gối, xuống nằm hẳn trên giường, và đồng-thời cô kéo cái mền mỏng lên đến cổ.
Cô mở mắt ra nhìn thằng lên trần nhà bằng đôi mắt lạ lùng. Nếu nói theo Thơ của Giáo-Sư Nguyên-Sa, thì đúng là "Đôi Mắt cá ươn” ! Tò-mò, Tôi hỏi:
-"Ủa, Cô bi giờ cười nói được rồi à? Mà Cô đang nhìn thấy cái gì trên trần nhà vậy?”
Thủy-Tiên thở dài 1 tiếng, rồi đáp:
-"Tôi nói được, nghe được, thì Con Mắt lại hổng thấy đường, tôi chỉ thấy 1 màng trắng đục trước mặt mà thôi !”
Thấy vậy, bằng một cách nhẹ-nhàng không tiếng động, Tôi chậm rãi đưa tay mình ra đặt phía trên Mắt của Thủy-Tiên rồi khỏa-khỏa vài cái.
Quả thật, Cô không nhìn thấy gì cả, vì đôi Mắt không phản-ứng, không chớp,
Tôi quan-sát kỹ, mà càng nhìn càng thấy rợn người. Đôi mắt đẹp của Cô, bây giờ trông khác hẳn đi, dường như là đôi Mắt của ai đó, với ánh nhìn xa lạ, đang nhìn về 1 thế-giới nào khác, hoặc đang cảm-nhận 1 điều gì đó mà tôi và những người chung quanh không cảm-nhận được !

Tôi còn ngẫm-nghĩ lung-tung thì anh Long kéo tay Tôi lại, đồng thời có tiếng của Mẹ Thủy-Tiên vang lên:
-"Đó thấy hông, giờ này "Cô Hai” nghe nói được, mà Mắt lại bị đui rồi !”
Có tiếng nói thêm:
-"Thủy Tiên à, tao tới thăm mày nè, mà mày nghe chớ có biết tao là ai hông?”
Thủy Tiên đáp:
-"Xí, Lan-Tóc-Dài” chứ ai mờ hong biết ! Tao còn biết mày bữa qua thi "Nữ-Công” điểm Thêu được tới 18 điểm rưỡi nữa nè. Mày thêu con Bướm bằng mũi "Bông-Đờ-Tuy” đẹp thiệt !”
Tôi vội quay ra sau lưng định tìm cô "Lan Tóc dài” thì đã nge 1 cô hét lên nho nhỏ:
-"Trời, tui mới Thêu hôm qua trong lớp, nộp cho Cô giáo, mà sao nó đã biết rồi...ghê quá...”
Tiếng Thủy-Tiên lại tiếp theo:
-"Ê Lan, bi giờ hổng có được "Mày, Tao” nữa, mà phải kêu tui bằng "Cô Hai” đó nghen !”
Tôi xuống giọng hỏi nhỏ cái Cô Lan-Tóc-Dài”:
-"Mà cô được 18 điểm rưỡi phải hông?”
Khiến cô ta đỏ mặt e-thẹn,  méc-cở đáp lí-nhí:
-"Dạ, em hong bít nữa, tới tuần sau Cô mới đem Bài chấm điểm tới...”

Rồi tiếng Thủy Tiên lại vang lên:
-"Á, cái anh này kỳ thiệt ! sao tui nói cái gì anh cũng hong tin dzậy? Anh muốn tui nói ra cái "Bí Mật” nhất trên Đầu của anh ra hông? Hả? !”
Tôi còn đang phân-vân suy-nghĩ, thì Anh Long đã bóp bóp tay tôi nhắc:
-"Bác à, Bác đừng giỡn nữa nghen, Tớ thấy Thủy-Tiên làm thiệt đó, hỗng chơi đâu !”

Lời khuyên đó của Anh Long lại càng làm Tôi cương-quyết...chống lại Thủy-Tiên, nói cách khác hơn là chống lại cái hiện-tượng kỳ-bí lạ lùng này, nên Tôi cười hì hì ...cầu...Tài, nhìn Thủy-Tiên và nói:
-"Hà, Tôi có bí-mật gì trên Đầu đâu mà sợ ? Cô cứ nói ra đi ! Nói đúng Tôi mới nể chớ !”

Nghe vậy, Thủy-Tiên bật cười khanh-khách, rồi cong ngón tay búp măng, chỉ chỉ về phía Tôi:
-"Anh bẩm sinh, trên Đầu anh, phía đỉnh Trái, có 1 điểm nhỏ bị thiếu Xương Sọ!, thành ra chỗ đó rờ dzô thấy mềm mềm đúng hông? Hi hi hi...”

Lần này tiếng lao-xao bỗng bặt im, khiến cho tiếng gãi đầu của Tôi vang lên soàn-soạt ! làm y như là Tôi đang bị...Chí cắn vậy ! Vì ngay lúc Thủy-Tiên nói, theo phản-ứng tự nhiên, Tôi đã đưa tay lên để tự kiểm-tra cái Đầu của mình!
Tôi giật mình ! vì đúng vậy, năm Tôi khoảng 5, 6 tuổi, một hôm tôi tình-cờ sờ đầu, và thấy 1 chỗ mềm...xèo, nhỏ khoảng đầu ngón tay, nên tôi chỉ cho Mẹ tôi rờ thử, rồi Mẹ tôi đã muốn...xỉu khi thấy thằng con có 1 lỗ hủng trên đầu thiếu xương che phủ !

Dĩ nhiên là Ba Mẹ phải đưa Tôi đi đến mấy bệnh-viện của Pháp để theo dõi và điều-trị... Tôi không nhớ là cái chỗ mềm-mềm đó đã bít lại hồi nào, mà tôi chỉ nhớ nhất là từ khi Mẹ tôi biết việc đó, Tôi càng được cưng hơn ! nghĩa là Bà cấm tôi làm các việc nặng, và nhất là cấm tôi hong được tắm sông, vì sợ tôi khi phóng xuống sông, có cành que nào xọt vô chỗ đó là ...ô-hô ai-tai bái bai ! tiêu tán thòn luôn!


Mời xem tiếp: ĐI VÀO CƠN MÊ

Dưới đây là "Danh Mục" thu gọn,
xin mời bấm vào "tam-giác" nhỏ để chọn bài xem:


CHUYỆN VẶT CỦA TUI
DIỄN ĐÀN

Xem: 3226 | CẬP NHẬT bởi: atoanmt | ĐÁNH GIÁ: 4.7/3
Tổng-số Ý-kiến: 5
1  
biggrin Thầy ui cám ơn nhiều nhe Thầy ,hấp dẫn óa ,nhớ mau mau ghiền óa đi Thầy ui,tặng Thầy cây cà lem tăng lực Siêu Cấp nè icecream :icecream: icecream
Nhớ ăn rùi viết típ cho đệ đọc dzới hen cám ơn cám ơn love :love: icecream :icecream: :icecream:

2  
ThanhThat ui...bi giờ bọn mình biết Thầy có 1 chỗ mềm xèo... ở trên đỉnh đầu bên trái rùi... ha...ha... smile

3  
hay quá sá cỡ .. biggrin

4  
Hồi ký của Thầy cứ như truyện kiếm hiệp ấy nhỉ.

5  
[Huynh ơi, dạo này Huynh và gia đình vẫn khoẻ chứ ạ! Mong được đọc tiếp truyện của Huynh!

CHỈ CHO THÀNH VIÊN GÓP Ý
[ ĐĂNG-KÝ | ĐĂNG NHẬP ]
Click Here for Registration THWGLOBAL