ANH NĂM SƯ HUYNH 6 - ĐẤU VÕ ĐÀI - 15 March 2010 - ATOANMT
Thứ Năm
08 Dec 2016
8:11 AM
ĐĂNG NHẬP


Dưới đây là "Danh Mục" thu gọn,
xin mời bấm vào "tam-giác" nhỏ để chọn Bài xong bấm vào "CHỌN XEM":







PHÒNG TÁN DÓC TRỰC-TUYẾN
KHÁCH 4 PHƯƠNG:

LỊCH
Statistics

ĐANG online: 3
KHÁCH: 3
THÀNH VIÊN: 0
Search
CÁC BÀI VIẾT MỚI NHẤT
<>

TRANG CHÍNH » 2010 » THÁNG 3- March » 15 » ANH NĂM SƯ HUYNH 6 - ĐẤU VÕ ĐÀI
1:13 PM
ANH NĂM SƯ HUYNH 6 - ĐẤU VÕ ĐÀI


Ở các Thị-Xã nhỏ bé, các Lò-Võ thường là nhà ở của các Võ-Sư, và lớp học của họ chỉ là 1 mảnh vườn ở sân trước hoặc sân sau nhà mà thôi. Và võ-sinh đa-số là con cháu trong lối xóm đến theo học, nhà nào có tiền, thì còn đóng lệ-phí cho Thầy, còn nhà nghèo thì đến
học…miễn-phí.!
Thầy dạy lại gần như là "truyền nghề” để không bị mất đi cái học của mình, và Thầy kén trò, chứ không phải ai ai có tiền là học được, do đó nếu coi như là 1 nghề để kiếm sống, thì các Thầy hầu như kiếm không đủ sống ! mà nói theo văn-chương-bình-dân, thì Thầy Võ... "Nghèo rách Mùng-Tơi” !


Trong khi đó, võ đường Song-Hùng lại xây cả 1 cái sân gạch rộng trước 1 căn nhà tường 3 gian đồ sộ. Phải nói đây là lần đầu tiên trong Thị-Xã, có 1 võ đường xây cất qui-mô và quảng-cáo rầm rộ cho ngày khai-giảng, hơn nữa trên bảng quảng-cáo, họ còn nêu lên sự thi-đấu giữa 2 môn-sinh: Một là Anh Năm đại-diện Lò Võ Thiếu-Lâm ở "Cầu Ngang” Hai là Anh Cảnh, đại diện Lò Võ Song-Hùng nên đã thu hút được nhiều công-chúng, ai ai cũng mong đến ngày khai-trương để được xem chuyện gay-gấn mới mẻ này…Nhiều gia-đình giàu có, khá-giả đã vội ghi danh cho con cháu vào học, cho nên, tuy chưa mở, mà dân địa-phương đã "âu-yếm” đặt cái tên là: "Võ-Đường của nhà giàu !”

Thấy các giấy quảng-cáo dán ngoài chợ, Anh Năm hơi hoảng, nên tối hôm trước khi thi đấu, Anh Năm chạy đến nhà Sư Phụ với một nỗi âu-lo bồn-chồn khó tả, anh vẫn thấy trong óc mình hầu như chưa có 1 bài quyền gì mới cả, và thể-lực cũng không khá hơn…
Nhìn bộ dạng của Anh Năm, Sư-Phụ biết ngay nên ông cười và nói:
-"Chú mày sợ hả? hà hà có gì mà sợ ? chút nữa tao "Tom Phép” vô người là ngày mai thắng thằng Cảnh dễ ợt ! khỏi lo!”
Anh Năm gãi gãi đầu, lắp-bắp:
-"Dạ tại em học mấy bữa nay, lúc đánh thì thấy đánh mạnh và hay lắm, xuất nhiều chiêu lạ, nhưng lúc nghỉ, ngủ 1 đêm tới sáng thì quên hết ráo, muốn nhớ cũng hông nhớ được 1 chiêu nào, nên em hơi lo…Mờ ngày mai khi đến võ đường, Anh Hai cũng đi nghen, chớ nếu Anh Hai hong tới, chắc tui còn lo dữ…”
Thầy nói:
-"À, bên Võ Đường Song-Hùng đã cho người mời hầu hết các Võ Sư địa-phương. Chú Năm mày biết hông? Chắc mấy tay Võ Sư bên đó, có nghe nhắc gì đến Anh Hai, nên họ cho người phát thiệp mời anh. Và nếu anh đến, mà chú mày là đệ-tử của anh, đánh thắng họ thì cũng hơi kỳ…Trong khi đó, tụi thằng Cảnh đã nói là chú Năm đại-diện cho Lò Võ Thiếu-Lâm của ông Thầy Già tới thi đấu. Vì vậy ngày mai thấy Anh tới, cùng Chú Tư và 1 đám đệ-tử nữa, chú mày cứ làm lơ nghen, đừng lại chào hỏi gì hết, biết hông?”.
.....

Khán-đài thi-đấu được làm cao lên bằng các thùng phi xăng dầu dựng thẳng hàng, bên trên kê bằng các bộ ván Gõ tháo ra từ "Bộ-Ngựa” dầy khoảng 6 phân, sàn đấu vuông vức khoảng 5m. Đối diện khán-đài là hàng ghế danh-dự cho các quan-chức địa-phương và các Võ-Sư ngồi. Còn song-song hai bên tường thì họ cũng lót ván Gõ dài kê lên các cây gỗ dọc theo tường cho các võ-sinh của Võ Đường Song-Hùng mặc đồng-phục ngồi như 2 dàn chào long-trọng.

Sau những nghi-thức cúng Lễ Tổ, hai anh em Võ-Sư Chủ Võ-đường cùng ra bái chào khán-giả cũng như đọc diễn-văn khai-mạc. Kế đến họ giới-thiệu các em Thiếu-Sinh ra biểu-diễn quyền-thuật. Bắt đầu từ cấp nhỏ tuổi nhất...có lẽ các em bé này là con cháu gì của họ, và đã luyện-tập võ từ trước, nên các em trình-bày được các bài quyền ngắn gọn, nhưng rất đẹp....rồi đến màn biểu-diễn của cấp thanh niên...
Xong, ban tổ-chức bắt đầu giới-thiệu đến mục mà mọi người mong đợi: Mục thi đấu giữa 2 môn-sinh của 2 Võ-Đường...khi người ta giới-thiệu đến Huynh trưởng là tên Cảnh, thì hắn bước ra với bộ võ phục mầu Nâu oai-vệ, vì hắn cao lớn, nên trông rất, hiên-ngang, nếu dùng từ "nổ” hiện-đại, thì phải nói : trông hắn rất ư là....là...hoành-tráng !.

Sau khi hắn cung tay vái chào quan-khách, rồi có tiếng giới-thiệu đến anh Năm, thì phía dưới khán-đài, Anh Năm với cái quần Kaki màu xanh biển, cái áo Thun mỏng đơn-sơ, nhìn thấy tên Cảnh, bất chợt anh Năm nghe có 1 luồng khí nóng chạy rần rần trong ngực, và cái sức ép âm-thầm đó khiến anh có cảm-tưởng như lồng ngực mình căng ra, đầy khí, đến ngộp thở, anh cố gắng hít 1 hơi dài nén xuống dưới bụng, nhưng nó cứ đẩy ngược lên...và rồi cái sức ép ấy oà vỡ, thoát ra từ miệng anh thành một tiếng, nửa như tiếng thét, nửa như tiếng gầm rền vang quái-dị.
Khiến mọi người ai ai cũng giật mình nhìn anh. Âm vang của tiếng hét đó còn chưa hết, thì Anh Năm đã đứng dậy, nhún người phóng lên cao như phi-thân ! Nhưng thay vì anh phóng lên khán-đài, anh lại phóng thẳng ra phía trước mặt mình. Và vì anh ngồi ở hàng ghế kê dọc theo cánh phải của khán-đài, nên mọi người thấy anh phóng ngang sang cánh trái....Tội nghiệp đám võ-sinh trẻ đang ngồi trên băng ghế bên trái đó, thấy anh phóng đến, tất cả đều vội nhào người vừa chạy dạt ra khỏi băng ghế, vừa la lên chí choé...!

Còn Anh Năm thì thấy mình đang nhẹ tênh tênh bay trên cao, bỗng cả người trì nặng hẳn, anh rơi xuống, khi chỉ một bàn chân trái vừa chạm vào chính giữa cái băng ghế, thì miếng ván Gõ dầy đó đã rêu rầm 1 cái và gãy làm đôi ! thuộc loại gỗ cứng, nên các mảnh gỗ vỡ vụn dòn tan. Khi vừa chạm xuống, Anh Năm chưa kịp phản-ứng gì, anh đã thấy 2 chân mình hơi khuỵu xuống và búng người vọt ngược trở lại trên không. Y như trái banh rơi xuống và tưng trở lại vậy !
(Níu mờ Thành-Long, Jacky Chan, hoặc Lý-Tiểu-Long, Lý-Đại-Long, mà thấy, chắc cũng phải lé mắt luôn ! )


Lần này anh cuộn mình vòng 1 vòng ngược trên cao trước khi rơi trở lại cái ghế bên cánh phải mà lúc nãy anh ngồi. Anh lại dậm chân xuống, thêm 1 tiếng ầm nữa vang dội, lần này tiếng ghế gãy vang lên rõ rệt vì tất cả mọi người trong sân ai ai cũng đang nín lặng nhìn anh ! Như lần trước, vừa chạm ghế, anh cũng búng chân tung mình trở lại lên cao, nhưng bây giờ hướng anh phóng đến là lên khán-đài.

Khi rơi xuống giữa khán-đài 1 cái rầm, anh Năm lảo-đảo gần nửa phút mới hoàn hồn, anh nhìn quanh: Cái khán-đài lúc nãy có 2 Võ Sư ngồi chễm-chệ, và tên Cảnh đứng với... "dáng đứng Bến-Tre”  hiên-ngang bây giờ đã trống vắng vì họ đều biến mất ! Anh Năm nhìn quanh, cũng không thấy họ đâu, anh bèn dậm chân 1 cái ầm nữa xuống sàn gỗ, tay trái anh bấm "Ấn Nhất-Dương-Chỉ” chĩa thẳng về phía trong nhà và hét:

-" Tên Cảnh phản Thầy đâu ? ra đây !”

Tất cả đều im lặng như tờ, không 1 tiếng vang. Thấy thế, anh Năm hét thêm:

-" Không có tên Cảnh, thì Sư-Phụ của tên Cảnh ra đây, tui chỉ đánh chiêu là gục thôi !”

Vẫn không ai trả lời, Anh Năm hét tiếp:

-"Nếu không, thì Thầy của Sư-Phụ võ đường này, có giỏi thì ra đây, tui cũng chỉ đánh 1 chiêu là gục !”

Tiếng hét của anh vẫn vang dội và đơn-độc trong cái tĩnh-mịch bất ngờ...và không ai đáp lại. Nhìn quanh, anh vẫn không thấy 2 Anh Em Võ-Sư chủ Võ Đường cùng tên Cảnh đâu cả! (Thực ra, khi họ nhìn thấy cảnh anh phi-thân trên không trung như phim kiếm-hiệp, thì họ đã ngán rồi, đã thế, lúc anh đáp xuống, dậm cái ván Gõ dầy năm, sáu phân, thuộc loại gỗ cứng, Gỗ Cẩm-Lai, hoặc Gỗ Mun, (nó gần giống như Gỗ Lim ngoài Bắc) mà nếu mình dùng Búa tạ bổ xuống, bất quá nó chỉ mẻ 1 miếng thôi, chứ không thể nào gãy đôi qua cái dặm chân của Anh Năm như thế! Cho nên hai võ-sư và tên Cảnh vội chạy vào nhà và mở cửa sau đi trốn mất !)

Bên ngoài, anh Năm bỗng dậm gót chân phải xuống sàn gỗ, rồi xoay người nhìn quay xuống khán-đài. Cái xoay đó, kể ra lại như chuyện hoang-đường, nhưng gót chân anh đã làm mặt gỗ Gõ cứng ấy lõm hẳn xuống cả phân ! Gương mặt anh vẫn đỏ, ngực vẫn căng phồng sức ép, anh nhìn quanh tìm tên Cảnh, bỗng anh bắt gặp đôi mắt sáng quắc của anh Hai ngồi ở hàng ghế danh-dự nhìn anh. Anh bỗng giật mình, tỉnh hẳn người, nên anh vội cung tay xá xá về phía khán-giả và nói:

-"Tui nóng quá, tui nóng quá, cho tui xin lỗi quý-vị, xin lỗi...”

Vừa dứt lời, anh Năm lại phi-thân phóng mình xuống và đi một hơi thẳng ra ngoài đường. Thấy trước cửa có 1 chiếc xe Lôi trống, Anh Năm leo ngay lên ngồi, Ông tài-xế thấy có khách, vội đạp máy nổ, gài số 1 rồi vừa rồ ga cho xe chạy, vừa hỏi khách:

-"Chú em đi đâu?”

Nhưng lạ, chiếc xe cứ rú máy lên ầm-ĩ mà không hề lăn bánh, làm như nó đang chở cả ngàn ký, nên chạy không nổi vậy!. Trong khi Anh Năm còn nửa mê nửa tình, 1 lúc, anh bỗng nhớ cái ánh mắt không hài lòng của Sư-Phụ nhìn mình lúc nãy, anh bỗng sợ và chỉ muốn đi nhanh ra khỏi chỗ này...lúc ấy, anh mới nhìn ông tài-xế, và thấy ông ta cứ gài số, trả số đi số lại, tay thì rồ ga mà xe vẫn không lăn bánh được ! Bất chợt, anh đưa cái tay trái ra, lại dùng Ấn "Nhất Dương Chỉ”, chỉ ra phía trước và nói:
-"Đi !”
Thế là chiếc xe lôi vụt chạy ào ngay ! bỏ lại sau lưng Ông Thầy Thiếu-Lâm Già của anh Năm, chú Út và vợ Anh Năm vừa từ trong võ-đường chạy ra theo sau !.

Bác tài xế tuy lấy làm lạ nhưng vẫn lập lại câu hỏi:

-"Chú em đi đâu?bộ say sỉn lắm rồi sao mặt đỏ dữ he?”

Anh Năm vẫn còn cái mặt đỏ bừng-bừng, lầu-bầu đáp ấm-ớ:

-"Ông cứ chạy thẳng đi, chừng nào tui biểu quẹo thì quẹo !”

Khi chiếc Xe-Lôi chạy ngang qua 1 cái quán cà-phê thuộc chu-vi ngoại ô Thị-Xã, bất chợt anh Năm hét lên:


-" Đứng lại, stop”
Bác xe-lôi vội thắng xe lại và ngạc nhiên nhìn anh Năm, còn Anh Năm, vẫn ngồi yên trên xe, anh nhìn chăm chăm vào cái quán cà phê nhỏ bé 1 lúc, rồi anh lại dùng Ấn "Nhất Dương Chỉ” điểm thẳng vào hướng cửa quán, anh nói:

-"Đây là tà-khí ! Dẹp !”


Nói xong anh bảo bác xe lôi đưa anh thẳng về nhà....

Các bạn đọc mến, chuyện Anh Năm Sư Huynh đến đây là hết, tuy nhiên tôi xin kể thêm đoạn tôi đã hỏi Sư-Phụ của mình về vài thắc-mắc, mà tôi nghĩ các bạn đọc cũng nghĩ như tôi:

1/- Sư-Phụ tôi biết anh Năm đã có nghiệp nặng, hơn nữa, nếu cho anh lên đấu võ-đài, là điều cấm kỵ của Môn-Phái, do đó trong đêm trước khi thi đấu, Sư-Phụ đã truyền phép "Mạnh” vào người của anh Năm ! Nói 1 cách khác, là Sư-Phụ xin cho 1 vị "Phật-Lực” vào trấn thân xác của anh Năm. Và Vị này đã phi-thân, trổ thần-oai, thần-lực làm cho người ta sợ, trốn đi, cho anh Năm không gây thêm nghiệp đấm đá gì cả.

2/- Vì Vị ấy trấn thân xác, nên lúc lên xe lôi, nặng cả tấn, khiến xe không chạy nổi, và chỉ vụt chạy đi khi chính Vị ấy ra lệnh mà thôi.!

3/- Cái quán cà-phê ấy, thực ra là quán...trá hình, bên trong, sau cái quán là "Động” của các Cô bán dâm ! Và sau khi bị anh Năm điểm 1 ấn, phán "Dẹp”, Cái quán ấy đã đóng cửa không mua bán nữa trong suốt cả 10 năm!

Các bạn mến, sở dĩ mình kể lại chuyện Anh Năm Sư Huynh này, vì chính mình luôn luôn quý nhất cái "Tình”, tuy chỉ học Ông Thầy Già dậy Thiếu Lâm trong xóm cũ có 1 thời gian ngắn. Nhưng Anh Năm đã làm đúng với câu:
"Nhất Tự vi Sư, bán Tự vi Sư” ngày xưa ý là "Học một chữ hoặc nửa chữ cũng vẫn kính là Thầy”. Do đó anh đã làm hết sức mình để báo đáp ơn Thầy.

Còn bi giờ, dù có học vài năm mờ hễ nếu thấy... "buồn tình” ký gì...thì học trò cứ xông vào lớp đánh Thầy ! hoặc tạt Nước Mắm, tạt Át Xít vào Thầy chơi !!!

Cho nên câu "Nhất tự vi Sư, bán tự vi Sư ” ngày nay đôi khi lại có nghĩa khác là:
"Một Chùa cũng do Sư, mờ ...bán Chùa cũng do Sư ”  phải hong các bạn?

Hồi ký của AToanmt
Toronto Tháng 3, 2004



Mời xem tiếp:VÕ-LONG SƯ-HUYNH

Dưới đây là "Danh Mục" thu gọn,
xin mời bấm vào "tam-giác" nhỏ để chọn bài xem:


CHUYỆN VẶT CỦA TUI
DIỄN ĐÀN

Xem: 4355 | CẬP NHẬT bởi: atoanmt | ĐÁNH GIÁ: 5.0/1
Tổng-số Ý-kiến: 7
1  
Một câu chuyện tuyệt hay, không chỉ về huyền môn, võ học, mà thấm đẫm đạo lí làm người. Cảm ơn Thầy!

2  
Anhtoan thât là co' phuoc, quen toàn cao nhân

3  
Ban muon duoc nhu Anh atoan khong? Hay cham chi tu hanh minh ngi la se duoc. Than

4  
muusy tôi đã đọc truyện này nhiều lần, kể cả cách nay khá lâu ở bên trang thegioivohinh.com. Mà thật lạ, (có thể nói là "huyền diệu") mỗi lần đọc lại, tôi còn thấy hay nhiều hơn lần trước. Có lẽ "sư phụ ATOANMT" đạt được lục thông rồi chăng? Một lần nữa, xin cúi đầu cảm tạ Bác Toàn .

0
5  

6  
Chuyện thật mà kể cứ như ... đùa ! khiến người đọc cứ lúc mê, lúc tỉnh !

7  
Đọc hay quá Thầy ơi !!!

CHỈ CHO THÀNH VIÊN GÓP Ý
[ ĐĂNG-KÝ | ĐĂNG NHẬP ]
Click Here for Registration THWGLOBAL