TIỂU CÔNG TỬ 3 - TRUYỆN VUI - File Catalog - ATOANMT
Thứ Năm
08 Dec 2016
8:01 AM
ĐĂNG NHẬP


Dưới đây là "Danh Mục" thu gọn,
xin mời bấm vào "tam-giác" nhỏ để chọn Bài xong bấm vào "CHỌN XEM":







PHÒNG TÁN DÓC TRỰC-TUYẾN
KHÁCH 4 PHƯƠNG:

LỊCH
Statistics

ĐANG online: 3
KHÁCH: 3
THÀNH VIÊN: 0
Search
CÁC BÀI VIẾT MỚI NHẤT
<>

File Catalog

TRANG CHÍNH » HỒ SƠ » TRUYỆN VUI

TIỂU CÔNG TỬ 3
10 Mar 2010, 10:08 PM


HỒI 3: TÔ-ĐÔNG-PHA

Có Thơ rằng:
“Cố-nhân đáo, Thầy bần-thần lo lắng
Bằng-hữu lai, Trò thấp-thỏm mừng vui”


Một hôm, Thầy-Đồ-Nho có bằng-hữu
朋友 là Minh-Không Cư-Sĩ 明空居士 đến nhà chơi.
Khi khách
đã ra về, Tiểu-Công-Tử hỏi:
-“Dạ Thầy, sao Ông Minh-Không đó bị cái gì mà con mắt bầm đen dzậy Thầy?”

Thầy cười :
-“Tại Hắn bầy đặt bắt chước người ta mần Thơ đó mà !”
-“Ủa lạ vậy ? “mần Thơ” sao mà bị bầm con mắt? xin Thầy giảng thim chút nữa…”
Thầy Đồ cười hè hè nói:
-“Ờ, hồi nãy gặp Thầy, Ông Minh-Không đó kể rằng:
-“Hôm qua, Vợ tui nói:
-“Ông biết hông, Chị Hai bạn của tui, 1 hôm, đang thổi lửa nấu cơm, thì Ông Xã về thấy, bèn làm 1 bài Thơ tặng Bả như sau:


吹 火 朱 脣 動
Xuy hỏa chu thần động
添 薪 玉 腕 邪
Thiềm tân ngọc uyển tà
瑤 看 煙 裏 面
Dao khán yên lý diện

黛 自 務 中 花
Đại tự vụ trung hoa

Thổi lửa môi son hé,
Thêm củi tay ngọc nghiêng
Mặt đẹp qua khói bếp
Như giữa hoa thật xinh


Ông thấy người ta làm Thơ vì biết thương vợ cực-nhọc tối ngày dưới Bếp hông? Níu mà biết ông như vầy thì trước đây tui chịu lấy đại Ông…Sướng-Thi-Sĩ chắc là… sướng hơn rùi..!
-“Sướng ? phải cái tên làm trong Phi-Trường Trà-Nóc hồi xưa tò-tò theo Dê bà chứ gì? Mà tại sao bà hổng chịu lấy hắn vậy ?”
-“Tại hồi đó đám con gái tụi tui có “phong-trào” chỉ yêu những Người-Hùng, Ông Sướng theo Dê tui, ổng nói là cuộc sống của ổng oai-hùng lúm, Vì ổng thường xuyên…“Xông-pha trong miền khói lửa!”.
-“Vậy thì hợp “gu” của bà rồi, anh-hùng wá sá, sao bà hổng chịu ???”
-“Vì sau này tui phác-giác
發覺 ra là ông ta sạo! Ổng chỉ là Hạ-Sĩ trong Ban Binh-Thực, nấu ăn cho Lính thôi, “Xông-pha trong miền khói lửa” dưới Bếp ! là Hỏa-Đầu-Quân 火頭軍 !chứ có Bay bổng gì đâu mà oai hùng chớ !”
-“Ha ha ha... vậy bi giờ bà muốn tui làm Thơ hả, được rùi Bà xuống Bếp Chiên Cá cho tui Nhậu đi sẽ có 1 bài Thơ…tặng Bà nóng hổi liền”.
Sau đó tui có…chế lại bài Thơ tả-chân
寫真 như sau để tặng bả:

吹火灰脣動
Xuy hỏa khôi thần động
添薪黑腕邪
Thiềm tân hắc uyển tà
瑤看煙裏面
Dao khán yên lý diện
帢自鳩弁塗
Kháp tự cưu bàn trà

Thổi lửa Môi thâm hé
Thêm củi tay ngọc... đen !
Mặt đẹp qua khói bếp
Giống…Chim Cú thiệt siêng !


Tui tính giỡn một chút cho vui, ai dè nghe qua bài Thơ là Bả nổi nóng, liền ra chiêu “Mãnh Hổ Xuất Sơn”, 猛虎出山 đấm cho một phát ! tui né hổng kịp, khiến con mắt bị bầm đen.!!!”

Kể đến đây, Thầy cười ha hả…Tiểu-Công-Tử cũng ôm bụng vừa cười vừa nói:
-“Thầy nè, con nghĩ là bà đó chắc ra chiêu “Sư-Tử Hà-Đông” hổng phải chiêu “Mãnh Hổ Xuất Sơn”, đâu.”
-“ Nhà mi biết cái gì về “Sư-Tử Hà-Đông” mà nói ? Mi có biết xuất-phát từ đâu hông ?

Tiểu-Công Tử đáp:
-“Dạ, con nhớ là hồi đó Giáo-Sư Nguyên-Sa Trần-Bích-Lan (1932-1998), người Bắc, dạy Triết lớp Đệ-Nhất ở Trường Văn-Học Quận 3, có làm bài Thơ:


Áo Lụa Hà-Đông

“Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà-Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng…”


Nên con nghĩ là xuất phát từ phố “Hà-Đông”... bên hông “Hà-Nội” ?”

Thầy vuốt-vuốt Râu và giảng:
-“Đúng vậy, Hà-Đông trong Thơ Nguyên-Sa là ở ngoài Bắc, còn Sư-Tử Hà-Đông lại là ở bên Tàu chớ hổng phải ở Việt-Nam đâu!
Tất cả từ Nhà Thơ Tô-Thức
蘇軾 tức Tô-Đông-Pha 蘇東坡 khi Ổng làm bài Thơ sau đây tặng Cư-Sĩ Long-Khâu người nổi tiếng là Vợ sợ, ủa lộn… Sợ Vợ:


Long-Khâu Cư-Sĩ diệc khả liên
隆邱居士亦可連
Đàm không, thuyết hữu, dạ bất miên
談空說有夜不眠
Hốt văn Hà-Đông Sư-tử hống
忽聞河東獅子吼
Trụ trượng lạc thủ, tâm mang nhiên
住杖落手心忙然

Cư-Sĩ Long-Khâu thật đáng thương!
Thâu đêm, chỉ nói, bàn thì không,
Bỗng nghe Sư Tử Hà-Đông rống!
Gậy chống rụng rơi, tim hoảng rung.


Từ đó, người ta dùng “Sư-Tử Hà-Đông” để chỉ các Bà Ác-Phụ
惡婦 đó con...ha...ha..ha...”

Tiểu Công Tử nói tiếp:
-“A hay quá, Sư-Phụ quả là kiến-văn uyên-bác
見聞淵博 ,chuyện này nào giờ đệ-tử hổng biết...và có lẽ cũng ít ai biết nữa...Thầy có thể giảng thêm về Tô-Đông-Pha cho Đệ-Tử nghe không?

Thầy cười đáp:
-“OK, con dảnh lỗ tai mà nghe nè:
Tô-Thức
蘇軾 sanh ngày 19-12-Bính Tý (1036-1101) cũng là năm Con Chuột như năm nay vậy đó, tự là Tử-Chiêm 子瞻, hiệu là Đông-Pha Cư Sĩ 東坡居士 , người My-Sơn (nay thuộc tỉnh Tứ-Xuyên, Trung-Quốc). Ông là người có tài nhất trong số Bát-Đại-Gia 八大家 của Trung Hoa (từ thế kỷ VII đến thế kỷ XIII)

Bát-Đại-Gia là 8 Văn-Hào lớn ! Hổng phải như các “Đại-Gia” VN mình bi-giờ mọc nhiều như nấm, ai ai chỉ cần cất cái nhà cho cao, cho bự, thêm chiếc xe hơi đậu trước cửa cho sịn, là được phong thành “Đại-Gia” ngay, loại này chắc hổng phải là “Văn-Hào” mà là “văng-Sò” quá đó con !?

Trong “Bát Đại-Gia” đó có ba người là thuộc gia đình họ Tô, gồm:
Tô-Tuân
蘇 洵 (1009-1066)
Tô-Thức
蘇 軾 (1036-1101) ( Tô Đông Pha)
Tô-Triệt
蘇轍 (1039-1112) ( Tử-Do子由)…

Tiểu-Công-Tử cười hề hề tiếp:
-“Có thêm ai tên “Tô-Phở” hông Thầy ?”
Thầy nạt:
-“Mi lại nói năng bậy-bạ, phạm luật giao-thông nữa rồi! nín đi, ta đang hứng chuyện “Ôn-Cố Tri-Tân
溫故知新 ” đây, nghe tiếp nè: Tô-Tuân là cha của Tô-Thức và Tô-Triệt. Số năm Đại-gia còn lại là: Hàn-Dũ, Liễu-Tôn-Nguyên, Âu-Dương-Tu, Vương-An-Thạch và Tăng-Củng.

Tô-Đông-Pha là người khoáng-đạt nhất, tuy ông làm quan bị thăng giáng nhiều lần, song ông không lưu-tâm, vẫn ung-dung tự-tại, Đọc, Viết, Vẽ, làm vui. Ông là một thiên-tài: Văn Thơ hay tuyệt mà Vẽ cũng khéo, viết chữ Thi-Họa cũng đẹp, giỏi cả Âm-nhạc nữa. Ông thông Tam-Giáo: Nho, Lão và Phật giáo. Sau Ông theo đạo Phật, được người gọi là Cư-Sĩ.

Sách Thiền-Tông-Lục có chép một câu chuyện về tánh Ngã-mạn
我慢 tự-kiêu của Tô- Đông-Pha trong thời gian Học Phật:
Ông có bạn thân là Thiền-Sư Phật-Ấn, Chùa của Phật-Ấn ở bờ tây sông Dương-Tử, trong khi nhà của Ông ở bờ phía đông. Đầu Xuân năm Tý, Đông-Pha đi thuyền sang thăm Phật-Ấn, nhưng không có Thiền-Sư ở nhà. Ông bèn viết lên một miếng giấy mấy chữ:
“Bát phong xuy bất-động”
八風吹不動

(Vì trong kinh-điển Phật giáo có dạy:
Bát-phong là 8 ngọn gió: 4 thuận và 4 nghịch, thường làm Tâm con người bất-an xao-động là: Khen-Chê, Lợi-Suy, Vui-Khổ, Vinh-Nhục.)
Tô-Đông-Pha viết vậy có ý cho mình là người đã đạt “Đạo”, đạt “Định”, nên 8 ngọn gió trên có thổi cũng chẳng lay-động được.

Phật-Ấn về, thấy tờ giấy của Đông Pha viết như thế, Sư mỉm cười và viết thêm phía dưới 2 chữ:
“Nhất thí”
一屁
(Thí=Hơi tiết xuống dưới. Tục gọi đánh rắm là "phóng thí" 放屁. Tiếng Nam gọi là cái “địch”!)

Ý như: Những gì mà Tô-Đông-Pha vừa viết chẳng hơn một phát rắm, 1 cái địch thúi !

Xong, Sư sai Đệ-Tử đem tờ giấy đó qua trả cho Đông-Pha.
Tô-Đông-Pha thấy Sư phê mình như vậy thì nổi giận, tức-tốc đi thuyền qua sông gặp Phật-Ấn.
Ông hỏi:
- “Quen biết đã lâu, sao nhục-mạ quá thế?”
Sư Phật Ấn hỏi lại:
-“Nhục-mạ chỗ nào?”
Khi Tô-Đông-Pha trao tờ giấy ra, Sư cầm lên viết tiếp vô thành 1 câu đối rất tuyệt như sau:

“Bát phong xuy bất động” 八風吹不動
“Nhất thí đả quá giang” 一屁打過江


Nghĩa là 8 gió thổi không lay, nhưng chỉ 1 cái “địch” nhỏ đã đánh Tô-Đông-Pha giận bay qua sông!
Tô Đông Pha thấy vậy, ngẩn người rồi tỉnh-ngộ, hiểu rằng cái “Thiền-Định” của mình chưa đạt, bèn cung-kính vái lạy Sư…
….Hà…hà…hà…con thấy người xưa chơi chữ hay không? Phong là Gió, Thí cũng là gió mà gió nhỏ xíu phát ở dưới đít !...lợi-hại thiệt… lợi hại thiệt …haha…ha...”
Tiểu-Công-Tử vòng tay bái Thầy rồi cười nói:
-“Hay, chuyện hay thiệt Sư-Phụ ! con xin bái-phục cái trí nhớ siêu-phàm của Thầy nè…




THỂ LOẠI: TRUYỆN VUI | CẬP NHẬT bởi: atoanmt
Xem: 1450 | TẢI XUỐNG: 0 | BÌNH LUẬN: 1 | ĐÁNH GIÁ: 5.0/1
Tổng-số Ý-kiến: 1
1  



CHỈ CHO THÀNH VIÊN GÓP Ý
[ ĐĂNG-KÝ | ĐĂNG NHẬP ]
Click Here for Registration THWGLOBAL