Xướng:
GHEN
Sài Môn Chủ Nhân
“Ớt nào là ớt chẳng cay
Gái nào là gái chẳng hay ghen chồng
Vôi nào là vôi chẳng nồng .....
Gái nào là gái có chồng chẳng ghen” (1)
Muốn lấy điểm, muốn khen bà xã
Gột làm sao nước lã nên hồ
Tuy rằng ông muốn làm thơ ...
Nhưng thơ, từ bé đến giờ biết đâu !...
Ông nhớ lại mấy câu Xuân Diệu
Chép vào đây cho diệu gửi bà
Lời hay ý thật đậm đà
Ðọc lên cứ thấy bao la là tình:
“Anh nhớ bóng, anh nhớ hình, anh nhớ ảnh
Anh nhớ em, anh nhớ lắm em ơi !
Nhớ môi đang cười ở phương trời
Nhớ cặp mắt đang nhìn anh đăm đắm”...
Thơ như thế thật là hay lắm
Chép đến đây ông nhắm hết “phông”
Thơ đâu có phải thơ ông
Cho nên ông tạm xuống dòng để mai
Khi nào nhớ lai rai sẽ chép
Thơ sẵn sàng ở mép ở môi
Nửa chừng ông lại bỗng thôi
Nữa chừng để đó ông ngồi vểnh râu
Rồi bỏ quên ông đâu có nhớ
Bà một hôm bỗng “rớ” được thơ
Bà tru, bà tréo bất ngờ
Rành rành ra đó bây giờ chối đi!
Em nào lại lâm ly như vậy ?
Anh không khai thì gậy tôi phang
Ông anh cuống quýt vội vàng
Rằng nàng là của anh chàng họ Ngô (2)
Ngô với ngọng đều là xỏ lá
Tình kiểu này không khá được đâu !
Thế rồi bà khóc bà sầu
Giết nhau vì chỉ mấy câu thơ tình!
Họa:
VỢ CHẲNG CẦN GHEN !
"Ớt chuông " ngon ngọt chẳng cay (1)
Vợ hiền nhu thuận đắm say dạ chồng
Tình yêu nhờ đó thêm nồng
Hỏi ai chia sẻ nổi chồng mà ghen ?
Vợ được quý luôn khen ông xã ,
Để mặc ông lơi lả tha hồ.
Tự do ông cứ mần thơ ,
Toàn thơ nịnh vợ ai ngời chi đâu ?
Thơ ông viết nhiều câu tuyệt diệu !
Ông còn ngâm rất điệu hầu bà
Đôi khi ông lại lấy đà
Vẽ vời tiên cảnh cao xa diễm tình :
" Anh mê Cưng !Anh mê mình ! Anh mê ảnh !
Anh mê cưng ! Anh mê mạnh cưng ơi !
Mê giọng cưng lảnh lót cuối chân trời !
Mê mắt phượng sáng ngời say đắm ! " *
Ông làm sẵn ,ông còn làm nhiều lắm
Thơ ông làm đằm thắm rất dai "phông "
Phải cho thiên hạ biết ông !
Thơ ông sẽ được thổi phồng nay mai !
Ông khoan khoái nằm dài ra chép ,
Ông tự khen liếm mép liếm môi ...
Ông hát khe khẽ quên thôi !
Ông nghe sung sướng ông ngồi về râu
ÔNg thuộc kỹ ông đâu thèm nhớ ...
Bà biết ông mắc nợ Nàng Thơ
Nàng Thơ - bà đó khỏi ngờ-
Bà dù có đuổi bao giờ ông đi .
Đã gắn bó mê ly đến vậy ,
Bà nỡ nào dùng gậy mà phang
Thơ ông bà quý hơn vàng ,
Tưng tiu bà quý hơn chàng -chàng Ngô-
Hai Chàng Ngô ? nào đồ ba ...lá ? **
So với chồng không khá bằng đâu ! !
Tội chi ghen để chuốc sầu ?
Không ghen , bà chỉ nhớ câu ân tình
LTĐQB
(1)Ớt Chuông bell pepper
*Nhại thơ Xuân Diệu
** Hai Chàng Ngô : Ngô Xuân Diệu & Ngô Trọng Hiến (Chàng Ngô ,Thi sĩ Chủ nhà sách Như Ý ở ngã Tư Phú Nhuận )
LTĐQB