Chủ Nhật
14 Jul 2024
2:51 PM
ĐĂNG NHẬP


Dưới đây là "Danh Mục" thu gọn,
xin mời bấm vào "tam-giác" nhỏ để chọn bài xem:









PHÒNG TÁN DÓC TRỰC-TUYẾN
KHÁCH 4 PHƯƠNG:

LỊCH
Search
CÁC BÀI VIẾT MỚI NHẤT
<> Realtime Website Traffic

[ BÀI VIẾT MỚI · Forum rules · TÌM KIẾM · RSS ]
  • Page 1 of 1
  • 1
THƠ VŨ-HOÀNG-CHƯƠNG
LongTracAn Date: Thứ Sáu, 14 Jan 2011, 5:03 PM | Message # 1
Generalissimo
Group: admins
Messages: 3159
Status: Tạm vắng
Đời vắng em rồi say với ai

Vũ Hoàng Chương


Sóng dậy đìu hiu biển dấy sầu
Lênh đênh thương nhớ dạt trời Âu
Thôi rồi, tay nắm tay lần cuối
Chia nẻo giang hồ vĩnh biệt nhau

Trai lỡ phong vân gái lỡ tình
Này đêm tri ngộ xót điêu linh
Niềm quê sực thức lòng quan ải
Giây lát dừng chân cuộc viễn trình

Tóc xoã tơ vàng nệm gối nhung
Đây chiều hương ngát lá hoa dung
Sóng đôi kề ngọn đèn hư ảo
Mơ kiếp nào xưa đã vợ chồng

Quán rượu liền đêm chuốc đắng cay
Buồn mưa, trăng lạnh: nắng, hoa gầy
Nắng mưa đã trải tình nhân thế
Lưu lạc sầu chung một hướng say

Gặp gỡ chừng như truyện Liêu Trai
Ra đi chẳng hứa một ngày mai
Em ơi! lửa tắt bình khô rượu
Đời vắng em rồi say với ai?

Phương Âu mờ mịt lối quê Nàng
Trăng nước âm thầm vạn dặm tang
Ghé bến nào đây, người hải ngoại
Chiều sương mặt bể có mơ màng?

Tuyết xuống phương nào, lạnh lắm không?
Mà đây lòng trắng một mùa đông
Tương tư nổi đuốc thâu canh đợi
Thoảng gió... trà mi động mấy bông


---o0o---

Trách gì ai

Ai trách gì ai những bấy lâu
Xem thơ chẳng biết ý thơ sầu!
Thi nhân tự trách mình thôi chứ:
Bèo nổi mà sao rễ quá sâu?

Cuối sông nước chảy về đâu?
Rễ bèo khăng khít riêng đầu sông Tương
Chiều mưa bàng bạc phố phường
Lệ rưng rưng chợt ngùi thương cho tình

Chiêm bao một phút nở hoa quỳnh
Mà trắng đôi tay cũng bất bình
Huống đã hoài công chờ nửa kiếp
Vườn trần hoa lạ bướm Trang-sinh

Nào ai đâu bóng mê hình
Phải chăng mình tự dối mình bấy nay?
Hoàng hôn xuống, lệ mưa bay
Sầu lên chẳng nhắp mà cay men hờ

Hỡi ơi, tình vẫn chỉ là mơ
Sao cũng đòi phen giận với ngờ?
Mới biết mình si là thế đấy
Mà ai si đến thế bao giờ!

Có chăng một gã-làm-thơ
Mười năm cửa khép mây mờ tháp cao
Nhớ giai nhân tự kiếp nào
Mở lòng ra đón trăng vào thử xem

Ví có đà gương tỏ trước rèm
Mà ai kiếp trước có là em
Nhưng thôi, còn ước ao gì nữa
Bốn ngả tâm tình ngập bóng đêm!

Hồn trong dĩ vãng tan chìm
Ngọn tàn đăng cũng im lìm cánh hoa
Lỡ nhau một kiếp xưa mà
Đành thôi ngàn kiếp sau là Sâm Thương!

[ Sài Gòn 1955 ]


Ấm lạnh -

Vũ Hoàng Chương


Yêu nhau từ thuở tóc còn buông
Một gái thơ ngây một gã cuồng
Khuya sớm vai kề vui đọc sách
Chung đèn chung cả ánh trăng xuông

Bẩy tám mùa hoa dệt trước lầu
Năm năm thương mến rẽ càng sâu
Chia tay căn vặn lời sơn hải
Tạm biệt... ai ngờ vĩnh quyết đâu

Lòng thu cỏ rối một chiều kia
Non động dừng chân gã trở về
Chỉ thấy Chương Đài trơ gốc liễu
Bướm gầy xao xác cánh hôn mê

Là thôi! Gái thị thành kiêu bạc
Đã ấm giàu sang lạnh ước thề


---o0o---

Tạm ghé thuyền

Hạnh phúc thôi rồi lạc cánh duyên
Sông xa buồm biếc hỏi Đào Nguyên
Gió cao một sớm rời tay lái
Đã nửa tuần trăng tạm ghé thuyền

Mê chút thơ ngây tìm đến trọ
Cùng em đâu phải ý trao duyên
Hây hây xuân chớm hồng đôi má
Thêm gợi hình xưa kẻ lỗi nguyền

Buổi tan về học mấy chiều hương
Ta đón chờ em nẻo tới trường
Mộng cũ phai tàn nghe lại thắm
Ôi người xưa hứa trọn đời thương
Then châu lầu ngọc giam tình nhỏ
Riêng trắng lòng ta một bến sương
U uất sầuđâu đâu bừng nổi dậy
Thuyền ơi neo hãy cắm tha phương

Ta nhổ thuyền đây từ giã em
Ái ân mồ đắp phía sau rèm
Mênh mông đâu đó ngoài vô tận
Một cánh thuyền say lạc hướng đêm


---o0o---

Xa gửi người xưa

Nói gì đây? Biết nói gì?
Ôi thôi! Từ lúc phân ly đến giờ...
Trời hoa đất rượu ngày xưa
Có còn đâu! Cá chim mờ bóng tăm...
Mới hôm nào, gác Cuồng-Ngâm,
Lời thơ ai đẹp tiếng cầm ai say?
Tang thương một cuộc ai bày?
Giấc Thiên-Thai để trắng tay Lưu-Thần
Xa Cố Đô, vắng cố nhân
Trái tim mềm trĩu hai lần nhớ thương
Ngày ba thu, trời một phương;
Gió Nam lại nức mùi hương trêu người
Bâng khuâng tưởng bóng mơ lời
Mấy cung Hồ Xế tơi bời lòng si.
Nói gì đây? biết nói gì!
Ôi thôi! Từ lúc phân ly đến giờ...
Lênh đênh là kiếp người thơ
Áo xanh màu đã bạc phơ bốn mùa
Bao chương mấy độ vẽ bùa
Chắt chiu cũng đủ tiền mua trăng rằm
Một mai chốn cũ về thăm
Sẽ treo giữa gác Cuồng-Ngâm tặng người
Bạn xưa lại họp cùng chơi
Hoa đêm nguyệt điện mây trời Đằng Vương
Giờ đây chín đứa mười phương
Giai nhân thi sĩ mê đường chiêm bao
Xót đòi cơn! nhớ làm sao!
Cố nhân ơi! Có đêm nào nữa không?
Trang thơ ném giữa bụi hồng...

---o0o---

Mười hai tháng sáu

Trăng của nhà ai trăng một phương
Nơi đây rượu đắng mơ đêm trường
Ờ, đêm tháng sáu mười hai nhỉ
Tố của Hoàng ơi! hỡi nhớ thương!

Là thế, là thôi, là thế đó
Mười năm thôi nhé mộng tan tành
Mười năm trăng cũ ai nguyền ước!
Tố của Hoàng ơi! Tố của anh

Tháng sáu mười hai - từ đấy nhé
Chung đôi - từ đấy nhé lìa đôi
Em xa lạ quá đâu còn phải
Tố của Hoàng xưa, Tố của tôi

Men khói đêm nay sầu dựng mộ
Bia đề tháng sáu ngày mười hai
Tình ta ta tiếc, cuồng ta khóc
Tố của Hoàng, nay Tố của ai?

Tay gõ vào bia mười ngón rập
Mười năm theo máu hận trào rơi
Học làm Trang Tử thiêu cơ nghiệp
Khúc Cổ bồn ca gõ hát chơi

Kiều Thu hề Tố em ơi!
Tà dương lửa đốt tơi bời Mái Tây
Hàm Ca nhịp gõ khói bay
Hồ xừ xang xế bàn tay điên cuồng

Kiều Thu hề trọn kiếp thương
Sầu cao ngùn ngụt mây đường tơ khô
Xừ xang xế xự xang hồ
Bàn tay nhịp gõ điên rồ khói lên

Kiều Thu hề Tố hỡi em!
Nghiêng chân rốn bể mà nghe lửa bùng
Xế hồ xang khói mờ rung
Nhịp vươn sầu tỏa năm cung ngút ngàn


---o0o---

Cảm thông

Đã lâu trăng cứ tuần trăng sáng
Hoa cứ mùa hoa dậy sắc hương
Phai thắm đầy vơi hờ hững nhịp
Vô tình lui tới lớp tang thương

Triều đại hưng vong đều tiếng quốc
Duyên tình quên nhớ giỡn hoàng ly
Trắng đen thề nguyện trầm lên vút
Cao thấp sầu vui phẳng trúc ly

Ai thấy não nề trên lá thắm
Buồn ai cung nữ lạnh chia phôi
Nào ai linh cảm màu sông trắng
Hận kẻ ôm thuyền khóc lứa đôi

Khí thiêng chừng sớm lìa nhân thế
Dương thịnh rồi chăng Âm đã suy
Quạnh quẽ thu phần thơ bặt tiếng
Lầu hoang chìm cỏ dấu hồ ly

Còn đâu thuở ấy niềm khăng khít
Quỷ với người chung một mái nhà
Trăng bạn hoa em trầm mối lái
Đèn khuya dìu dặt bóng yêu ma

Dăm gã thư sinh vừa lạc đệ
Mươi nàng xuân nữ sớm chìm châu
Cảm thông một phút bừng ân ái
Miếu nguyệt vườn sương gặp gỡ nhau

Âm Dương kề sát đôi bờ suối
Vạn nhịp cầu tơ chắp ý duyên
Xao xuyến muôn loài thơm nhạc sống
Gỗ nào danh sĩ đá thuyền quyên

Tương tư có nghĩa gì non ải
Gác trọ phòng thuê một nỗi hàn
Trang sách chập chừng run lửa nến
Hài thêu nâng gọi ngắn không gian

Hỡi ơi dâu bể mòn thương nhớ
Gỗ đá còn trơ gỗ đá thôi
Lớp lớp biên cương tình chật hẹp
Mùa xưa thông cảm đã qua rồi

Qua rồi thuở ấy tình sâu nặng
Trăng mới cuồng si nụ bán khai
Ta nhớ tiền thân phòng lại ngõ
Giấc hồ thơm tóc gái Liêu Trai


---o0o---

Công chúa mười lăm

Công-chúa MƯỜI-LĂM, nàng ở đâu?
Tìm nàng, thôi đã nát Âu-châu!
Ba-lê Nhã-điển hay La-mã
Đâu cũng rêu in lệnh MIỄN-CHẦU

Sân-chầu lẻ cặp những vần thơ
Giạt tới sông XANH lạnh ngắt bờ
Nét vẽ bay lên sườn núi TRẮNG,
Đâu rừng Thi-Họa thuở ban sơ?

Ta mỏi đi hoang chín kiếp dài
Áo thêu rồng phượng rách chông gai
Nhớ năm xưa đến khu Rừng-cấm
Lục địa già nua bỗng đẹp trai!

Kiếp thứ mười nên bước đã chồn
Ta gieo mình xuống thảm hoàng hôn
Ngủ chung giấc ngủ nàng Công-chúa
Mơ-tuổi MƯỜI-LĂM biếc lại hồn

Nàng say sưa ngủ dưới trời sao
Chợt gọi tên ta giọng ngọt ngào:
Anh nhích gần coi em vẽ bóng
Cho THƠ là một với CHIÊM-BAO!

Đê mê nhịp thở phút huyền ngưng
Đôi lứa chìm sâu đáy Tượng-trưng
Ta nhủ: Kìa em! THƠ mở lối
Còn sâu hơn cả trái tim Rừng!

Đêm cũng đêm sâu nhịp với TÌNH
Nhưng đêm nào chẳng có bình minh!
Ta hôn mười ngón tay vừa nở
Rồi bước đi hoang lại một mình

Tưởng đâu rừng Cấm mãi thâm u
Nàng chẳng bao giờ mở sóng thu
Vì chẳng bao giờ ta cất tiếng
Gọi cho nàng tỉnh giấc ôn nhu

Năm năm trở bước một lần thôi
Hoàng-tử-không-nhà lại có ngôi
Giấc ngủ bên nàng đêm Tái-tạo
Thơ ngâm truyền lửa đóa hoa môi

Ai hay một sớm tự non sầu
Ngập gió bay ra lệnh MIỄN-CHẦU
Cánh quạ nối hàng đen khủng khiếp:
Tin nàng công chúa bỏ rừng sâu!

Hôm trước, loài Kim hiện ngọc ngà
Hóa trang làm một chiếc thiên nga
Xé mây BẠCH-LĨNH... Ôi, Ngườiđdẹp
Trút lại tàn y: Lục địa GIÀ

Biển Bắc trời Âu hết đẹp trai
Nhòa trang Siêu-thực bóng trang đài
Thơ Trừu-tượng cũng nhòa linh giác
Hồn chẳng đong đầy cặp mắt nai

Ngơ ngác rừng xưa đá chập chừng
Nơi nào cửa Khuyết hỡi Mê-cung?
Nàng đi mang cả hồn Thi-Họa
Trời biển nằm trơ mấy mảnh khung

Ta biết nàng đi chẳng một về
Tìm ai Nhãđdiển với Ba-lê!
Mấy phen La-mã ghì vân thạch
Tượng ngủ không bay gợn tóc thề

Hỡi ơi! Công-chúa vượt trùng dương
Đất Mới hoa dâng khắp ngả đường
Sáng rực nơi nào đôi mắt biếc
Là nơi ấy mở một triều Vương

Hòa-lan Đan-mạch nắng vàng thu
Đôi bạn tình xưa phút mộng du
Hài gấm chỉ còn ta nhận dấu
Chừ xuân ngăn ngắt tím sa mù

Ngẩng nhìn sông Bạc chẳng mưa tuôn
Châu Á khuya nay đọng khối buồn
Thăm thẳm mấy phương lòng rạn vỡ
Sao-trời nhân lệ một thành muôn

Hoảng hốt ta ôm chặt bóng kiều
Đầy tay sương khói nặng bao nhiêu?
Phải chăng, kìa góc rừng Thi-Họa
Vẳng tiếng chim xanh gọi THIẾT-TRIỀU!

Hai mươi mốt tuổi nét xuân đằm
Nàng bỏ trời Âu tuyệt bóng tăm
Trải đúng hai mùa sen Tịnhđdế
Hồi loan, Công-chúa lại MƯỜI-LĂM?

Vào giấc cô miên, nàng hãy nghe!
Còn đây nửa vạt áo-rồng che
Ta lên đường gấp cùng tia nắng
Cho kịp dâng nàng một xác ve...

Nàng ôi! nàng ôi! ta mơ chăng?
Biển Đông biển Tây đều biển chăng!
Thôi rồi, ta không còn dám nghĩ
Tiếng ấy: chim trời hay cá săng?

Nhưng từ tăm cá bóng chim mờ
Kỷ niệm tung hoành nát gối mơ
Hoàng-tử-phiêu-bồng thân nhẹ bấc
Vào săng càng thấy chỉ là THƠ!

Một gửi xương da vách huyệt mềm
Thịt hao mòn có đất cho thêm
Cả THÂN TÂM lại đầy phong độ
Ta sẽ hồi sinh đúng nửa đêm

Kiếp thứ mười hay mười-một ư?
Cần chi! rồng phượng áo chưa hư!
Sông XANH núi TRẮNG rừng THI-HỌA
Ta đến phen này kết thảo lư

Và ta nằm xuống thảm bình minh
Ngủ giấc sâu hơn biển Thái-bình
Công-chúa MƯỜI-LĂM về cạnh đó
Thay ngôi Chủ Khách lại càng xinh

Nửa giấc nàng say hé cặp môi:
Nhớ nhau hẳn cũng THƠ xong rồi?
Trước kia vẽ bóng, hình quên vẽ
Hơi tiếng đều quên... hóa lạc đôi!

Tiếng trời hơi đất vẹn trường canh
Nay đã về... qua nhịp-thở anh!
Tóc bạch kim này, em chỉ đợi
Gieo hương cho mộng ngát duyên lành

Ta uống từng âm hưởng dị kỳ
Nhưng lòng nghe gợn sóng hồ nghi:
Em ơi! Rừng-Cấm vui đoàn tụ
Sao chẳng hề vang khúc họa mi?

Ngọc vỡ, san hô trút suối cười:
Anh lầm! Đây sắc nắng hồng tươi
Quê anh đó chứ! Và, em biết
Anh vẫn là anh kiếp thứ mười!

Lầm SINH với TỬ, Á thành ÂU?
Mới rõ tình Thơ ý Vẽ sâu!
Hơn cả trái tim rừng Biểu-tượng;
Bên-kia-thế giới nghĩa gì đâu!

Công-chúa MƯỜI-LĂM chẳng bỏ ngôi
Ra đi là để tới đây thôi?
Cùng ta xum họp muôn ngàn kiếp
Chỗ hết Thời-gian, đích phảnho hồi?

Ta ngập ngừng toan hỏi lại nàng
Ngây thơ đã tiếp suối cười vang
Hồi thanh có họa mi chen khúc
Và cả trời xưa cặp Phượng-Hoàng

Câu-hỏi lưng chừng, lớp sóng Yêu
Xô nghiêng về tận bến Lam-kiều
Nhạc đâu huyền thoại mưa vàng đổ?
Lệnh MIỄN-CHÂU hay lệnh THIẾT-TRIỀU?

Nàng uống mình tơ dưới áo lông:
Sông XANH nào có khác sông HỒNG!
Núi ĐEN núi TRẮNG nguyên là một
Kiếp-thứ-mười sao chưa cảm thông?

CẢM THÔNG? Hai chữ nhớ thương đầy!
Thi-Họa duyên nào gốc ở đây?
Ta vội mở trang Tình-sử cũ
Ôi, màu vẽ Tuyết, ý thơ Mây!

Tình-sử ai ghi? chuyện xứ nào?
Mộng vàng đôi lứa sẽ ra sao?
Tay nâng trang sách, ta nhìn xuống;
Nàng chợt như tia nắng rụng vào!

Thể-nhập rồi trang sách trắng ngà
Ôi Nàng! sắc giấy hiện màu da
Đường cong tuyệt bút dần thu nhỏ
Nằm gọn trong muôn nét kỷ hà

Chẳng chút hồ nghi, ta xé đôi
Trang minh họa ấy để về ngôi
Vì THƠ đến lúc nguyên hình MỘNG
Uy lực Không-gian đã hết rồi!

Nét vẽ cuồng dâng tóc bạch kim
Giòng thơ đập loạn tiếng con tim
Nàng ôi! TÌNH một phương không đáy
Ta phải làm ra đáy để tìm!

Quên hết ngôn từ, chữ với câu
Vần phai theo bóng, nét theo màu
Dư âm Thi-Họa riêng còn chút:
CÔNG CHÚA MƯỜI LĂM NÀNG Ở ĐÂU?

[ Sài Gòn 1967 ]


---o0o---
Lửa Từ Bi

Lửa! lửa cháy ngất tòa sen!
Tám chín phương nhục thể trần tâm
hiện thành THƠ, quỳ cả xuống
Hai Vầng Sáng rưng rưng
Ðông Tây nhòa lệ ngọc
chắp tay đón một Mặt-trời-mới-mọc
ánh Ðạo Vàng phơi phới
đang bừng lên, dâng lên

Ôi! Ðích thực hôm nay trời có mặt;
giờ là giờ Hoàng đạo nguy nga!
Muôn vạn khối sân si vừa mở mắt
nhìn nhau: tình Huynh đệ bao la

Nam mô Ðức Phật Di Ðà
Sông Hằng kia bởi đâu mà cát bay?
Thương chúng sinh trầm luân bể khổ
NGƯỜI rẽ phăng đêm tối đất dày
bước ra, ngồi nhập định, hướng về Tây;
gọi hết lửa vào xương da bỏ ngõ
Phật Pháp chẳng rời tay

Sáu ngả Luân hồi đâu đó
mang mang cùng nín thở
tiếng nấc lên ngừng nhịp Bánh xe quay
Không khí vặn mình theo
khóc òa lên nổi gió;
NGƯỜI siêu thăng
giông bão lắng từ đây
Bóng NGƯỜI vượt chín tầng mây,
nhân gian mát rợi bóng cây Bồ Ðề

Ngọc hay đá, tượng chẳng cần ai tạc
lụa hay tre, nào khiến bút ai ghi;
chỗ NGƯỜI ngồi: một thiên thu tuyệt tác
trong vô hình sáng chói nét Từ Bi

Rồi đây, rồi mai sau, còn chi?
ngọc đá cũng thành tro
lụa tre dần mục nát
với Thời gian lê vết máu qua đi
Còn mãi chứ! Còn Trái-Tim-Bồ-Tát
gội hào quang xuống tận ngục A-tỳ

Ôi ngọn lửa huyền vi!
thế giới ba nghìn phút giây ngơ ngác
từ cõi Vô minh
hướng về Cực lạc;
vần điệu của thi nhân chỉ còn là rơm rác
và chỉ nguyện được là rơm rác
THƠ cháy lên theo với lời Kinh
tụng cho Nhân loại hòa bình
trước sau bền vững tình Huynh đệ này

Thổn thức nghe lòng trái Ðất
mong thành quả Phúc về cây;
nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật;
đồng loại chúng con
nắm tay nhau tràn nước mắt
tình thương hiện Tháp-Chín-Tầng xây

(Sài-gòn tháng 5, Phật lịch 2507, tháng 6-1963)


---o0o---

"Vô đề"

Hoa đợi trăng lên trả bóng hình
Kìa hoa run rẩy bóng rung rinh
Vầng trăng hiểu ý lên cao mãi
Đẩy bóng về hoa nhập với hình


Đại Bi Chú

Message edited by LongTracAn - Thứ Sáu, 14 Jan 2011, 5:01 PM
 
  • Page 1 of 1
  • 1
Search:


TỰ-ĐIỂN TRỰC-TUYẾN :

Từ Điển Online
Bấm vào dấu V để chọn loại Tự-Điển
Gõ Chữ muốn tìm vào khung trắng dưới đây:
Xong bấm GO