- ATOANMT
Thứ Sáu
02 Dec 2016
8:26 PM
ĐĂNG NHẬP


Dưới đây là "Danh Mục" thu gọn,
xin mời bấm vào "tam-giác" nhỏ để chọn Bài xong bấm vào "CHỌN XEM":







PHÒNG TÁN DÓC TRỰC-TUYẾN
KHÁCH 4 PHƯƠNG:

LỊCH
Statistics
Search
CÁC BÀI VIẾT MỚI NHẤT
<>

[ BÀI VIẾT MỚI · Forum rules · TÌM KIẾM · RSS ]
Page 1 of 11
FORUM » NHÂN-TƯỚNG HỌC- PHONG THỦY & BÓI TOÁN » TỬ VI » Số mệnh là số mệnh hay “Đức năng thắng số”? (Huyền Linh)
Số mệnh là số mệnh hay “Đức năng thắng số”?
thanhlongphapsu Date: Chủ Nhật, 04 Nov 2012, 9:59 AM | Message # 1
Generalissimo
Group: Moderators
Messages: 2566
Status: Tạm vắng
Số mệnh là số mệnh hay “Đức năng thắng số”?

Số mệnh con người do đâu? Nghiệp và Nhân quả. Cải số mệnh được không? Muốn cải số mệnh phải làm sao? Vài trường hợp cải được và không cải được.

Huyền Linh

Người xưa bảo: “Nhất ẩm, nhất trác, giai do tiền điện” (Ăn uống, cử động đều đã định trước), “Mưu sự tại nhơn, thành sự tại Thiên” (Mưu tính nơi người mà thành bại do Trời).
Người xưa lại bảo “Đức năng thắng số” (Phúc đức có thể thắng số mệnh) “Nhân lực thắng Thiên” (Khả năng con người có thể cải số Trời)…


Hai lập luận trên đây tương đối mâu thuẫn, mà từ lâu chúng ta còn phân vân, không rõ luận thuyết nào đúng hơn, vì mỗi luận thuyết đều có những sự tích chứng minh.
Như bảo số mệnh do Trời thì có những người số chết đói, chết đuối dù có né tránh, rốt cuộc vẫn chết đói, chết đuối.
Còn bảo Đức năng thắng số thì cũng có những trường hợp đáng lẽ phải chết đói, chết yểu, mà nhờ biết tu tỉnh, làm nhiều âm đức, được thoát chết, sống lâu, lại khá giả chẳng hạn.
Vậy luận thuyết nào đúng hơn? Chúng tôi xin có đôi lời góp ý cùng quý bạn.


Số mệnh con người, do đâu?

Con người được hình thành bởi hai phần chính: thể xác do cha mẹ sinh ra và linh hồn tiếp nhận nơi Tạo hóa, và linh hồn là Tiểu Linh-Quang trong khối Đại Linh Quang của Tạo hóa. Vậy con người là một Tiểu Thiên địa, hay một Tiểu Vũ trụ.

Nhưng phải chăng Tạo hóa bất công, khiến con người có kẻ giàu sang, sung sướng, người lại nghèo hèn, khốn khổ, dù cùng sinh ra trên một dãy đất, trong một gia đình, hoặc cùng một năm, tháng, ngày, giờ với nhau?
-Chắc hẳn không phải thế.
Các tôn giáo và hầu hết loài người đều tin rằng có Thượng Đế, Chúa tể Càn Khôn, cầm quyền thưởng phạt muôn loài.


Nhưng tôi trộm nghĩ, tuy Thượng Đế là đấng Chí tôn, quyền năng vô tận, nhưng cạnh Ngài còn có một cái “Luật” mà Lão Tử tạm dùng chữ “ĐẠO” để gọi, đó là luật Trời, hay Thiên lý, mà Thượng Đế tùng theo, để điều hành vũ trụ (cũng như một Quốc gia, tuy vị Nguyên thủ là trên cao nhưng vẫn phải tuân hành Hiến pháp).
Do đó, sở dĩ có kẻ sướng người khổ là do số mệnh an bài, nhưng số mệnh chẳng phải do “ông Trời” hay các vị Thánh Thần sắp đặt, cho người này giàu, bắt người kia nghèo mà là do “NGHIỆP” (Karma) của chính con người, tức luật Nhân quả.


Nghiệp và luật Nhân Quả

Không ai có thể biết được con người có từ bao giờ, trải qua bao nhiêu kiếp, nhưng theo thuyết luân hồi thì hẳn đã quá nhiều!
Mỗi kiếp, con người đã làm bao nhiêu điều lành lẫn điều dữ, phước có, tội có năm này tháng nọ chất chồng, có khi chưa chịu thưởng phạt đúng mức đã mãn số, lại luân hồi kiếp mới để “trả đũa” cũ và lại tạo thêm “Nhân” mới.


Bởi thế mà trong lá số Tử Vi của một người, có những sao tốt, sao xấu lẫn lộn, cung này cung nọ liên quan chằng chịt nhau, biểu hiện cái “Nghiệp” của người ấy, trông cây gì được quả nấy, như bóng với hình, mà trong đó Vận hạn là con đường bắt buộc cá nhân phải trải qua để trả Nghiệp cũ (thưởng lẫn phạt), đồng thời tạo Nghiệp mới.

Nghiệp có lành có dữ thì Vận số có tốt có xấu. Vận tốt thì được thụ hưởng giàu sang sung sướng, vận xấu thì chịu nghèo hèn, hoạn nạn nhưng cán cân nghiệp lành, nghiệp dữ không đều, thì vận số cũng không đều nhau, do đó Họa và Phúc lẫn lộn hoặc nhiều hoặc ít, chẳng hạn tuy giàu sang mà đau ốm, vợ chồng căn đắng, con cái hư hỏng, hay ngược lại tuy nghèo hèn mà ít nạn tai, vợ chồng hòa thuận, con cháu hiếu thảo….

Cải số mệnh được không?

Như đa trình bày ở trên, thì số mệnh đã an bài do nghiệp của nhiều tiền kiếp, hễ vay ắt phải trả, cho nên số mệnh con người như đã được lồng vào một cái khung và vận hạn ví như một con đường duy nhất, bắt buộc con người phải đi qua, một lộ trình vạch sẵn.

Bởi vậy trên nguyên tắc, số mệnh là số mệnh, khó mà cải đổi được cái căn bản, tức cái khung của số mệnh, hay là những “nghiệp lớn”.

Nghĩa là nghiệp cũ phải trả, dù thụ hưởng hay bị hình phạt. Do đó chúng ta thấy có những người hung ác mà vẫn giàu sang, phè phỡn, còn người hiền lương, tu niệm, làm phúc lại cứ gặp hoạn nạn, là vì nghiệp cũ chưa “thanh toán” xong, mà “Nhân” mới chưa kịp có “hiệu lực”.


Tuy nhiên, con người có thể cải được một phần số mệnh vận hạn của mình, nhưng rất ít, hơn nữa, chẳng phải ai cũng có khả năng hoán cải, dù có cải cũng chỉ cải được vận số nhỏ, tức các nghiệp nhỏ thôi. Cũng ví như “cái khung” vẫn y nguyên, mà “cái cảnh” có thể thêm hoặc bớt. Đó là tạo “nhân” (tốt xấu) mới để bù đắp “quả” (xấu tốt) cũ.

Tôi xin đơn cử vài ví dụ, nếu dễ cải được số thì thuở xưa Văn Vương đã chẳng bị giam cầm 7 năm nơi Dũ Lý, Khương Tử Nha chẳng đợi đến 70 tuổi mới đặng công hầu. Tôn Tẫn khỏi bị chặt chưn và bảo vệ nước Yên khỏi bị Tần thôn tính. Khổng Minh thống nhất được giang sơn thời Hớn mạt. Hạng Võ và Hàn Tín đều anh hùng. Hạn xấu đến, đều chết thảm; lại như Lương Võ Đế cất 72 ngôi chùa mong cải số, rốt cuộc vẫn chết đói ở Đái Thành.

Ngay thế kỷ hiện tại, những nhân vật muốn xoay thời tạo thế, đem tài trí đấu tranh, mà không thuận với cơ trời rồi ra vẫn thất bại.


Chính tôi, sau gần 20 năm xem tướng số đã được chứng kiến nhiều trường hợp, có những người, sau khi đoán là vận hạn xấu, tôi khuyên nên an phận, chớ mưu sự to, liều lĩnh mà thất bại hoặc gặp nạn. Mặc dù tin số mạng song họ tự tin, cố đem tài sức, mưu trí (xin lưu ý là tài sức chứ không phải Đức) chống lại số mệnh, mà càng hoạt động to lớn, càng sa lầy hơn.

Lại có những trường hợp, khách xem về các sự việc bình thường hằng ngày, để biết thành bại, đắc thất, sau khi gieo quẻ Dịch, quẻ ứng xấu, tôi bảo thẳng với khách là không hy vọng gì… khách buồn bã ra về, dùng mọi phương tiện, mưu mẹo, kể cả tiền bạc, cố xoay sở, nhưng rồi vẫn không kết quả, (vì hoàn cảnh không thuận lợi, được cái này hỏng cái kia, như định mệnh khiến xui như vậy) rốt lại số vẫn là số!

Cải số bằng cách nào?

Theo thiển ý riêng tôi thì có thể tạm chia thành 2 phương thức: “tiêu cực” và “tích cực”

-Về “tiêu cực” thì tương đối đơn giản hơn, có nghĩa ăn ở và hành động thuận theo số mệnh và Thiên Lý. Không gieo gió thì khỏi gặt bão. Khi gặp vận tốt thì nương đó tiến lên để thành đạt. Lúc gặp vận xấu thì chớ liều lĩnh, làm bạo, thấy hao tài thì chớ cho vay mượn, thấy đau ốm thì gìn giữ sức khỏe, thấy nạn tai thì tránh xe cộ, sông nước, thấy thị phi quan sự thì nên nhẫn nhịn, tránh phạm pháp…Tuy đến Năm, Tháng, Ngày, Giờ đó, vẫn bị hạn, song có thể nhẹ bớt ít nhiều.

Như có một tuổi Tân Mùi, thường nhờ tôi đoán số, đầu tháng 4 năm rồi, tôi có xem cho ông và đoán rằng khoảng giữa tháng ông có tai nạn nhẹ, độ hơn tuần lễ sau, ông đến nhà tôi với mấy vết băng ở mặt và tay chân. Hỏi ra mới biết ông vừa ngộ nạn vì xem Lam lật, bị xây xát cả người.

Ông nhờ tôi xem tiếp coi còn xui rủi nữa không? Tôi gieo quẻ Dịch, lần này quẻ ứng bổn mạng cũng xấu, e còn tai nạn nữa. Ông nhờ tôi đoán kỹ xem ứng vào ngày x tháng x…sau đó ít lâu ông lại đến, khen tôi đoán rất đúng và thuật rằng: “Chính cái ngày ấy, ông cố ở nhà suốt ngày, không ra khỏi cửa, 8 giờ tối ông giăng mùng đọc báo, kể như yên ổn. Nhưng đến 10 giờ đêm, trước khi ngủ, ông xuống nhà sau đi tiểu, bất ngờ trợt chân ngã té nằm sóng sượt bất tỉnh dưới đất, may người nhà hay kip đỡ lên xoa bóp, mấy phút sau mới tỉnh.

Ông kết luận “tưởng ở nhà yên thân, té ra cũng bị! Nhưng may là ở trong nhà chỉ bị xoàng, chứ nếu ngoài đường sá, chắc nặng hơn, chưa biết tới đâu”. Còn nhiều trường hợp tương tự, kể ra e chán ngấy.

-Về phương diện “tích cực” phức tạp hơn, nhưng tựu trung là cố gắng làm nhiều việc “Âm đức” để hóa giải các nghiệp nặng. Nhưng phải thật thành tâm, đầy thiện ý, hành động một cách tự nhiên theo lương tâm không tính không vụ lợi, không cầu danh, thì việc làm tuy nhỏ mà có khi Âm đức lại to.

Chớ không phải ỷ có nhiều tiền, vung tiền của phi nghĩa ra, gọi là bố thí, làm phước, để được khen ngợi, ca tụng, hoặc giả làm lấy có, lấy lệ, cúng chùa, lễ Phật, giải sao hạn…tuy là những việc làm có tánh cách từ thiện, cũng hay, cũng là những “Nhân” lành, song chưa thể gọi là “Âm đức” được. Vì Tạo hóa chí công vô tư, hẳn không vì nhiều tiền mà cho nhiều phúc, còn ít tiền lại cho ít phúc hay sao?

Tôi xin đơn cử vài việc làm có tánh cách Âm đức. Như thấy vợ chồng người ta xích mích, định lìa bỏ nhau, mình cố công khuyên bảo, trợ giúp cho họ hòa hiệp, sống chung lại; Thấy người chết đuối, mình chẳng ngại nguy hiểm, cứu vớt người ta sống lại; Thấy người nguy ngặt, động lòng trắc ẩn, mình tận tâm giúp đỡ, có bao nhiêu giúp bấy nhiêu, mà không nghĩ đến sự đền bồi, hay được người ca tụng…như thế mới gọi là “Âm đức”, có tác động mạnh đến “Nghiệp”, cảm động lòng trời, mới có ảnh hưởng ngay vào số mệnh và vận hạn (Như tích ông Lê Bùi Độ đời Đường trả đai ngọc cho người, chuộc mạng cha, chẳng hạn).

Một vài phương thức khác

-Nhờ Đức tin và lòng thành, tức những người tiền căn, hiện kiếp có sự liên quan, giao cảm với cõi Trung giới hay cõi Âm, nay vận hạn tuy xấu, gặp hoạn nạn, nhưng ăn ở hiền lương, ngay thật, lại có đức tín và lòng thành khắc được Thánh Thần và các vong linh quá vãng phù trợ, thấy dữ hóa lành.

-Mồ mả tổ tiên, phúc đức hay tội lỗi của ông bà cha mẹ cũng ảnh hưởng rất nhiều đến vận số con người. Ví dụ: vận hạn đang xấu, có ông cha quá vãng mà an táng nơi đất kết phát thì có ảnh hưởng tốt. Hoặc biết con cái số phải long đong mà cha mẹ biết làm phúc chứa đức thì con cái được nhờ, sớm thì hiện tại, chậm thì tương lai.

-Ngoài ra, vấn đề chỗ ở, nhà cửa, bếp núc cũng có ảnh hưởng một phần vào vận số con người.


Chẳng hạn như số mệnh đã tốt mà chỗ ở được vùng đất tốt, nhà cửa bếp núc day đúng phương hướng với mạng, thì sự tốt tăng thêm. Nếu vận hạn xấu mà dời chỗ ở cho hạp phong thổ, nhà, bếp day hướng tốt hạp với cung Mạng của mình thì cũng đỡ được khá nhiều.
Để tạm kết luận bài này, tôi xin thưa cùng quý bạn rằng: Chúng ta nằm trong “quỹ đạo” của Nghiệp, chi phối bởi số mệnh, cho nên số - mệnh vẫn là số mệnh. Chúng ta tìm hiểu số mệnh để ăn ở, hành động hợp với số mệnh hay Thiên lý, để lánh dữ tìm lành.
Chúng ta đừng tự phụ bảo rằng cải được số mệnh bằng tài sắc và mưu trí, đã vô ích mà còn nặng nghiệp hơn đấy!


Nếu chúng ta có một định số kém sáng sủa, chúng ta cũng chớ quá bi quan, phó mặc Hóa công, tới đâu hay đó, rồi cái gì cũng Số, cái gì cũng Mệnh! Không làm gì cả, cũng vô ích. Mà chúng ta phải cố công bồi tu Âm đức để hóa giải Nghiệp cũ (tùy theo cán cân Đức và Số).

Ví dụ phúc đức tạo ra chưa đủ đền bù Nghiệp cũ quá nặng, chúng ta có thể hãnh diện rằng đã ghép được “Nhân” lành, mà khi Nghiệp cũ trả xong chắc chăn “Quả” lành sẽ đến.

Cũng xin lưu ý quý bạn là chính ta mới có thể tự cải số chung ta mà thôi. Ngoài ta ra không ai cải số giùm ta được, kể cả các đấng vô hình.
Vậy quý bạn hãy suy ngẫm kỹ về cúng kiến, lễ bái, cầu đồng cốt hay dùng bùa phép.


Message edited by phapsudatinh - Chủ Nhật, 04 Nov 2012, 10:00 AM
 
PhuCuong Date: Thứ Hai, 05 Nov 2012, 7:45 AM | Message # 2
Lieutenant
Group: Disciples
Messages: 62
Status: Tạm vắng
NHẤT MỘ - NHÌ PHÒNG - TAM BÁT TỰ wink wink wink
 
atoanmt Date: Thứ Ba, 06 Nov 2012, 1:53 PM | Message # 3
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5337
Status: Tạm vắng


---o0o---




Nửa Lính, nửa Quan, nửa Thầy, nửa Thợ: Đầu đầy...Chí !, lang-thang trên 4 vùng đất Việt.
Ít Tiền, ít Bạc, ít Bạn, ít Bè: Bụng thiếu...Cơm !, trằn-trọc dưới 8 hướng trời Tây.
 
loclv88 Date: Thứ Hai, 22 Aug 2016, 1:05 AM | Message # 4
Lieutenant colonel
Group: Users
Messages: 137
Status: Tạm vắng


Nam Mô A Di Đà Phật !
 
LongTracAn Date: Thứ Hai, 22 Aug 2016, 5:10 PM | Message # 5
Generalissimo
Group: Moderators
Messages: 3241
Status: Tạm vắng
Quote
Do đó, sở dĩ có kẻ sướng người khổ là do số mệnh an bài, nhưng số mệnh chẳng phải do “ông Trời” hay các vị Thánh Thần sắp đặt, cho người này giàu, bắt người kia nghèo mà là do “NGHIỆP” (Karma) của chính con người, tức luật Nhân quả.


Quote
Tuy nhiên, con người có thể cải được một phần số mệnh vận hạn của mình, nhưng rất ít, hơn nữa, chẳng phải ai cũng có khả năng hoán cải, dù có cải cũng chỉ cải được vận số nhỏ, tức các nghiệp nhỏ thôi. Cũng ví như “cái khung” vẫn y nguyên, mà “cái cảnh” có thể thêm hoặc bớt


Tác giả bài viết này chưa thật sự tin sâu vào Nhân-Quả, cho nên lời viết ra mâu thuẫn với nhau như vậy. Mình trộm nghĩ, "cái khung" mà tác giả đề cập ở đây chính là NGHIỆP mà con người tạo tác trong từng... hơi thở của chính bản thân họ.
Nếu như NGHIỆP xuất phát từ những việc làm tốt-xấu hoặc ý niệm tốt-xấu của con người, thì chính con người cũng sẽ chuyển đổi được NGHIỆP của chính họ. "Cái khung" hay NGHIỆP chính chúng ta tạo ra thì chúng ta cũng sẽ có khả năng phá vỡ "cái khung" đó như thường, sao lại nói rằng "cái khung" vẫn y nguyên, thiệt khiến cho người đọc sẽ hoang mang, chẳng dám làm việc thiện nữa. Sao vậy? Vì Nghiệp (xấu) vốn dĩ còn hoài, dù cố gắng làm việc thiện bao nhiêu chỉ trừ được... chút chút thôi!
Mình từng đọc qua 4 câu này:

"Tất cả pháp hữu vi
Như mộng, huyễn, bọt, bóng
Như sương, như điện chớp
Nên quán tưởng như thế."

Từ những lời trong 4 câu đó, mình nghĩ... đại là "cái khung" vốn cũng chẳng có luôn! Mong rằng mọi người ai cũng tin chắc vào luật Nhân-Quả, vận mệnh vốn nằm trong tay mỗi người chúng ta, chứ đâu phải ai khác. Thật vậy, các vị Trời vốn không sắp đặt cho người này giàu người kia nghèo, chỉ là tự mình làm cho nên tự mình được quả báo tốt hay xấu mà thôi. Hơn nữa, những vị Trời vẫn còn luẩn quẩn trong tam giới (dục giới, sắc giới, vô sắc giới) cho nên họ vẫn có thể bị đọa lạc nếu gây ra lỗi lầm.

Mong rằng sẽ nhận được góp ý của các bạn nếu có chỗ nào mình hiểu lầm hoặc ghi chưa chính xác.



Đại Bi Chú
 
atoanmt Date: Thứ Ba, 23 Aug 2016, 7:35 AM | Message # 6
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5337
Status: Tạm vắng
LongTracAn

Bạn nhận xét rất đúng,
Mình cũng thấy là Tác-giả hơi lẫn lộn về Đạo Giáo và Phật-Giáo...hơn nữa, Tác-Giả "hành nghề" bói toán, xem tướng số, nên bài viết bị ảnh hưởng nghề nghiệp nữa !

Mình đọc đoạn dẫn chứng bằng... tiểu thuyết Tàu dưới đây của Ông mà thầm thấy mắc cười:


Quote Huyền Linh
Tôi xin đơn cử vài ví dụ, nếu dễ cải được số thì thuở xưa Văn Vương đã chẳng bị giam cầm 7 năm nơi Dũ Lý, Khương Tử Nha chẳng đợi đến 70 tuổi mới đặng công hầu. Tôn Tẫn khỏi bị chặt chưn và bảo vệ nước Yên khỏi bị Tần thôn tính. Khổng Minh thống nhất được giang sơn thời Hớn mạt. Hạng Võ và Hàn Tín đều anh hùng. Hạn xấu đến, đều chết thảm; lại như Lương Võ Đế cất 72 ngôi chùa mong cải số, rốt cuộc vẫn chết đói ở Đái Thành.



Bạn dùng câu Kệ của Phật trong Kinh Kim Cang:
“Nhất thiết hữu vi pháp,
Như mộng, huyễn, bào, ảnh,
Như lộ diệc như điện,
Ưng tác như thị quán.”


Quote LongTracAn
Từ những lời trong 4 câu đó, mình nghĩ... đại là "cái khung" vốn cũng chẳng có luôn!


Qua đó, mình đọc thấy mừng cho Bạn chắc là đã thâm hiểu được nhiều yếu lý mà Phật dạy.

Và để hiểu như vậy, đối với đa số mọi người, thì đó là điều còn xa vời lắm !

Hơn nữa, thực hành cần phải có Tâm-kiên-cố, không chút xao lãng thì mới có thể gọi là "phá Nghiệp" được.




Nửa Lính, nửa Quan, nửa Thầy, nửa Thợ: Đầu đầy...Chí !, lang-thang trên 4 vùng đất Việt.
Ít Tiền, ít Bạc, ít Bạn, ít Bè: Bụng thiếu...Cơm !, trằn-trọc dưới 8 hướng trời Tây.
 
thanhlongphapsu Date: Thứ Ba, 23 Aug 2016, 1:00 PM | Message # 7
Generalissimo
Group: Moderators
Messages: 2566
Status: Tạm vắng
Quote thanhlongphapsu ()
Chúng ta nằm trong “quỹ đạo” của Nghiệp, chi phối bởi số mệnh, cho nên số - mệnh vẫn là số mệnh. Chúng ta tìm hiểu số mệnh để ăn ở, hành động hợp với số mệnh hay Thiên lý, để lánh dữ tìm lành.
Chúng ta đừng tự phụ bảo rằng cải được số mệnh bằng tài sắc và mưu trí, đã vô ích mà còn nặng nghiệp hơn đấy!

Nếu chúng ta có một định số kém sáng sủa, chúng ta cũng chớ quá bi quan, phó mặc Hóa công, tới đâu hay đó, rồi cái gì cũng Số, cái gì cũng Mệnh! Không làm gì cả, cũng vô ích. Mà chúng ta phải cố công bồi tu Âm đức để hóa giải Nghiệp cũ (tùy theo cán cân Đức và Số).


Bài này đăng gần 4 năm rồi , Thầy Huyền Linh đang sống tại San José .

Dù sao đó cũng là nhận xét riêng của tác giả được đăng đàn và không thấy có ai phản biện trên văn đàn thời đó tiếp theo những số báo sau cho đến năm 1975 .

Môn Tử Vi không có trong giáo lý nhà Phật, mà cũng chưa thấy nhà Phật kêu gọi mọi người xem Tử Vi hay xem Tướng Số bao giờ .

Còn " NGHIỆP " thì phải trả thôi và bắt buộc phải TRẢ . Thầy TAM TẠNG của Ngô Thừa Ân là do Bồ Tát hóa thân cũng phải trả NGHIỆP , có ai đạo hạnh cao thâm như TAM TẠNG ? Từ Bi hoặc bố thí như TAM TẠNG nhưng cũng vẫn bị tai ương .... ( coi Tây Du Ký tác phẫm tưởng tượng của Ngô Thừa Ân )

Có ai sanh ra đời rồi tự dưng biết cái NGHIỆP của mình là cái gì không ? Không một Thầy, Sư nào báo trước cho biết , hoặc chiêm bao được báo mộng cho biết là NGHIỆP sẽ như thế này thế kia và phải làm thế này thế nọ để giải nghiệp .

Tất cả sẽ xảy đến trong một tương lai gần hoặc xa mà trên đường đời người đó sẽ phải đối diện . Thành Công cũng sẽ được giải thích là do NGHIỆP, thất bại cũng sẽ được an ủi là do NGHIỆP và thòng thêm câu gắng bố thí, làm việc Thiện ...bla ...bla ...bla để giãm bớt hoặc tăng thêm phúc đức , giãi trừ nghiệp chướng .

Phải chăng thế gian này quá nhiều tội ác, nên làm việc thiện để bớt tội ác hay sao ?

Nhưng làm việc Thiện là làm sao ? làm như thế nào thì gọi là việc thiện, và việc thiện đó ai sẽ là người phán xét và ghi công cho đương số ?

Thí dụ : Bên Việt Nam có tục lệ phóng sinh vào những dịp cúng lớn . Nhưng những người phóng sinh đó họ có thấy rằng họ đang tạo NGHIỆP hay không, họ dùng tiền mua thật nhiều Chim mang lên Chùa phóng sinh cho Phật - Tăng thấy họ Từ Bi và họ nghĩ rằng họ tạo công đức . Nhưng vì chính là có những người như họ mà chim bị săn bắt đến ..... TIỆT CHỦNG

Một Thau cá được thả xuống sông mà họ không biết rằng họ đang giết đàn cá vì thân nhiệt thay đổi đột ngột , 100 con được thả chắc chỉ có 1 con chạy thoát 90 con bị chết vì sốc và 9 con bị bắt trở lại để bán cho người khác phóng sinh .

Cho nên, Khoa Tử Vi thì không thể mang giáo lý nhà Phật vô mà bàn được . Mà hãy xem Tử Vi với một thái độ BÌNH TỈNH và chiêm nghiệm . Bởi lá số Tử Vi không có cưỡng đặt cho ai một VẬN MỆNH nào chính xác , mà nó sẽ biến hóa theo hành động của từng cá nhân , từng hoàn cảnh, từng môi trường sống và nghị lực của đương số .

Nói cho cùng Tử Vi chỉ giúp bạn lờ mờ hiểu được cuộc đời của bạn trong từng giai đoạn , có khi thấy nó đúng ( trùng hợp ) trong vài sự kiện trong đời, có khi lại thấy trật lất hay tự an ủi là chưa đến .

Dù sao đi nữa, nếu các bạn tò mò muốn xem số mệnh của mình, thì nên tìm thầy giỏi và chân chính không vì thấy lá số xấu mà nói ít đi để lấy lòng bạn, hoặc thấy lá số tốt lại tâng bốc để bạn cho thêm tiền .

Và cũng đừng quên câu nói của Cụ Nguyễn Du :

" Có Trời mà cũng có ta
Xưa nay Nhân định thắng Thiên cũng nhiều "


Và cũng đừng quên ông bà xưa có nói : THIÊN - ĐỊA - NHÂN , thân phận con Người cũng có thể sánh ngang cùng Trời Đất thì việc " CẢI SỐ " hay giải " NGHIỆP " tại sao lại không được ? Có điều là bạn có may mắn gặp được Quới Nhân giúp đở hay không . Mà muốn biết được BÍ MẬT này thì bạn phải chịu khó xem ở lá số Tử Vi của bạn vậy . happy
 
loclv88 Date: Thứ Ba, 23 Aug 2016, 7:41 PM | Message # 8
Lieutenant colonel
Group: Users
Messages: 137
Status: Tạm vắng
Quote
Thí dụ : Bên Việt Nam có tục lệ phóng sinh vào những dịp cúng lớn . Nhưng những người phóng sinh đó họ có thấy rằng họ đang tạo NGHIỆP hay không, họ dùng tiền mua thật nhiều Chim mang lên Chùa phóng sinh cho Phật - Tăng thấy họ Từ Bi và họ nghĩ rằng họ tạo công đức . Nhưng vì chính là có những người như họ mà chim bị săn bắt đến ..... TIỆT CHỦNG

Một Thau cá được thả xuống sông mà họ không biết rằng họ đang giết đàn cá vì thân nhiệt thay đổi đột ngột , 100 con được thả chắc chỉ có 1 con chạy thoát 90 con bị chết vì sốc và 9 con bị bắt trở lại để bán cho người khác phóng sinh .

Con không dám bàn luận gì nhiều chỉ có về vấn đề Phóng Sanh con xin có ý kiến chút xíu. Thật ra mọi người đang hiểu nhầm, phóng sanh là giải phóng con vật từ chỗ chết để nó được sống tiếp chứ không phải là "tiếp tay" làm cho nó nhanh chết hơn.
Chúng ta gặp một con vật đang sắp chết mà giải cứu nó thì đó mới là công đức vô lượng. Hiện tại vấn đề này đang được làm rầm rộ nhưng con thấy chủ yếu là làm cho có hình thức... Nhiều con cá sắp chết đến nơi rồi mà người phóng sanh phải chờ làm cho đủ nghi lễ hoặc chờ chụp hình này kia xong mới chịu thả...
Chúng ta nên ra ngoài chợ... mua những con cá đang chuẩn bị lên thớt mang ra sông thả. Còn việc sau khi thả chúng có chết hay không lại là vấn đề khác, không nên nói là thả xuống nó cũng chết thì thả làm gì... Cá lớn nuốt cá bé là thuộc về qui luật tự nhiên rồi, chúng ta thấy chúng đang gặp nạn thì cứ cứu cái đã. Cũng giống như gặp một người ăn xin sắp chết đói , lúc đó nếu mình nghỉ bây giờ ta cứu ổng nhưng sau này không ai chăm sóc ổng cả thì ổng cũng chết thôi , vì vậy thôi để ổng chết lun cho rồi... :'(
Vài lời suy nghĩ của con, nếu có sai sót gì xin Thầy, bác Thanhlongphapsu và mọi người góp ý giúp con.


Nam Mô A Di Đà Phật !

Message edited by loclv88 - Thứ Ba, 23 Aug 2016, 7:42 PM
 
hailove Date: Thứ Ba, 23 Aug 2016, 10:59 PM | Message # 9
Major general
Group: Disciples
Messages: 445
Status: Tạm vắng
theo ý kiến của con mình học Phật thì điều đầu tiên mình phải tin chắc vào luật nhân quả, có tin vào luật nhân quả thì mình mới cố gắng mà tu học mà không bị lung lay niềm tin.Mà khi một người tin chắc vào luật nhân quả thì đều biết ác nghiệp chắc chắn mình phải trả như đức phật đã dạy:
“Không trên trời, giữa biển,
Không lánh vào động núi,
Không chỗ nào trên đời,
Trốn được quả ác nghiệp.”
Đức Phật và các bậc A La Hán là những người đã ngộ đạo có thần thông mà còn phải trả nghiệp ví như mình trồng ớt thì cây ra ớt chứ làm sao bắt cây ra cam hay nho mỹ cho mình,mình tạo nhân gì thì mình nhận quả đó thôi chứ đừng đổ thừa hết cho ông trời.


NAM MÔ DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT

Message edited by hailove - Thứ Ba, 23 Aug 2016, 11:39 PM
 
thanhlongphapsu Date: Thứ Tư, 24 Aug 2016, 12:54 PM | Message # 10
Generalissimo
Group: Moderators
Messages: 2566
Status: Tạm vắng
QUẢ BÁO HIỆN ĐỜI





Câu chuyện bắt đầu từ một người nông dân nghèo tên Fleming ở Scotland.

Một ngày nọ ông đang làm việc để nuôi gia đình thì bỗng nghe tiếng kêu cứu từ cái đầm lầy gần đó. Ông vội chạy đến nơi thì nhìn thấy một cậu bé bị sa lầy trong ao, sình ngập đến đầu. Cậu đang giãy giụa gào khóc.

Người nông dân liền lập tức cứu cậu bé lên bờ.

Hôm sau, một cỗ xe sang trọng đi tới căn lều của Fleming. Một quý ông ăn mặc sang trọng bước ra, tự giới thiệu mình là Randolph Henry Spencer Churchill, cha của cậu bé mà được ông cứu sống ngày hôm qua. Ông ta nói:

– Tôi đến để cảm ơn và hậu tạ anh đã cứu mạng con trai tôi!

Ông Fleming đáp:

– Không có chi. Đây là chuyện nên làm và ông không cần phải hậu tạ, thưởng công. Tôi quyết không nhận đâu.

Ngay lúc đó, cậu con trai khoảng 10 tuổi của Fleming bước vào lều. Ông nhà giàu hỏi:

– Đây là con trai anh phải không?

– Vâng – Ông Fleming trả lời đầy vẻ tự hào.

Nhà quý tộc ân cần hỏi cậu bé:

– Khi lớn lên, cháu muốn làm gì?

Cậu bé nhỏ nhẹ thưa:

– Thưa ông, chắc cháu sẽ tiếp tục nghề làm ruộng của cha cháu.

Nhà quý tộc lại gặng hỏi:

– Thế cháu không còn ước mơ nào lớn hơn nữa sao?

Cậu bé im lặng cúi đầu một lúc rồi mới trả lời:

– Dạ thưa bác, nhà cháu nghèo thế này thì cháu còn biết ước mơ điều gì nữa đây?

Lại tiếp tục một câu hỏi chân tình:

– Nhưng bác muốn biết, nếu cháu được phép mơ ước thì cháu sẽ ước mơ điều gì?

Và lần này cũng lại là một câu trả lời thật thà:

– Thưa bác, cháu muốn được đi học, cháu muốn trở thành một bác sĩ!

– Vậy thì cho phép tôi đề nghị như thế này anh Fleming, hãy để tôi chu cấp việc học cho con trai anh hệt như tôi đã lo cho con trai mình. Nếu con trai anh mà giống tính cha nó thì tôi tin rằng ngày sau này cậu ấy sẽ trở thành một người mà cả hai chúng ta đều hãnh diện.

Ông Fleming nhà nghèo nghe vậy thì đồng ý. Thế là từ đó cậu con trai của Fleming được theo học tại những trường danh tiếng và tốt nghiệp đại học Y khoa Stainte-Marie ở London.

Nhờ có hoài bão lớn lao, không ngừng phấn đấu, cuối cùng tài năng của cậu cũng được cả thế giới công nhận. Cậu chính là bác sĩ lừng danh Alexander Fleming.

Vào năm 1927, bác sĩ Alexander Fleming là người đã chế ra thuốc kháng sinh Pénicilline cứu mạng được không biết bao nhiêu người trên thế giới. Năm 1945 ông được trao giải Nobel về y học.

Vài năm sau, người con trai của quý ông được cứu sống khỏi đầm lầy ngày xưa bị bệnh viêm phổi. May nhờ chính thuốc Pénicilline này đã cứu cậu thoát chết. Tên cậu chính là Winston Churchill, sau này cậu trở thành một vĩ nhân, là người mà cả nước Anh đều tự hào và hãnh diện. Đó chính là Thủ tướng trứ danh của nước Anh – Winston Churchill.

Điều thú vị là Ngài Winston Churchill và bác sĩ tài danh Alexander Fleming là đôi bạn rất thân của nhau trong suốt cuộc đời.

Bác sĩ Alexander Fleming mất năm 1955 tại London ở tuổi 74 và Thủ tướng Winston Churchill mất năm 1965 ở tuổi 91 tại London. Cả hai ông đều yên nghỉ trong cùng một nghĩa trang.

Điều này chứng minh rằng: “Hành thiện nhất định sẽ gặp thiện báo. Tất cả những gì ta cho ra đều sẽ được nhận lại. Bạn đừng lo sẽ mất đi, những gì bạn đã cho, tặng cho người khác bằng cả trái tim thì nhất định sẽ không mất”. Vì vậy đừng quá coi trọng đồng tiền, mà hãy tô bồi phẩm hạnh, đạo đức. Vì đức hạnh và lòng tốt của bạn sẽ tạo ra thiên đường cho chính bạn và những người xung quanh…

Hãy mở rộng tấm lòng, tích đức tu thiện hầu cải tạo vận mệnh cho chính mình.
 
atoanmt Date: Thứ Tư, 24 Aug 2016, 8:12 PM | Message # 11
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5337
Status: Tạm vắng



Nửa Lính, nửa Quan, nửa Thầy, nửa Thợ: Đầu đầy...Chí !, lang-thang trên 4 vùng đất Việt.
Ít Tiền, ít Bạc, ít Bạn, ít Bè: Bụng thiếu...Cơm !, trằn-trọc dưới 8 hướng trời Tây.
 
hailove Date: Thứ Tư, 24 Aug 2016, 8:25 PM | Message # 12
Major general
Group: Disciples
Messages: 445
Status: Tạm vắng
chú Thanh Long

NAM MÔ DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT
 
loclv88 Date: Thứ Năm, 25 Aug 2016, 7:41 AM | Message # 13
Lieutenant colonel
Group: Users
Messages: 137
Status: Tạm vắng
NGƯỜI ĂN MÀY BIẾT HỌC CÁCH TẠO MẠNG

Có một gã ăn mày tên là Kỷ Đại Phúc thường lui tới chòi rơm lễ bái Hòa thượng Tuyên Hóa. Gã thỉnh vấn Hòa thượng:

- Tại sao đời này con lại bần cùng như vậy?.

Ngài giải thích đạo lý nhân quả ba đời, và dạy:

…Do nhân gì mà đời này ông chịu cảnh nghèo hèn? Là bởi đời trước keo kiệt, không muốn cứu tế người nghèo.

Kỷ Đại Phúc nói:

- Con thường tự nghĩ, đời này con đã không làm chuyện gì thiếu lương tâm, mà giờ đây chịu cảnh cùng khốn…,vậy chắc là do đời trước con đã keo kiệt, bủn xỉn, không biết bố thí. Ngài có biện pháp nào cứu vãn cho đời sau này của con không?.

Hòa thượng đáp:

- Quân tử học cách tạo mạng, chỉ cần ông bắt đầu từ đây, nỗ lực làm việc thiện, quảng tích âm đức, tức ông có thể tự tạo cho mình một vận mạng mới, vậy có phúc nào mà cầu không được?

Kỷ Đại Phúc nghe xong rất đỗi vui mừng, phát nguyện…, thỉnh cầu quy y Tam Bảo.

Từ đó về sau, lúc đi ăn xin, miệng ông niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” không gián đoạn. Khi xin được tiền, gạo ông đem đến trại tế bần để giúp người . Qua nhiều năm tháng tinh tấn, vào mùa đông năm Dân Quốc thứ 29 (1940), ông biết trước ngày giờ vãng sinh, an tường qua đời trong tiếng niệm Phật.

Như vậy, ông đã thay đổi tận gốc rễ số mạng (cho dù kiếp sau có được làm vua hay thành tiên cũng không thể sánh với cõi Cực Lạc được).

(Theo dharmasite)


Nam Mô A Di Đà Phật !
 
FORUM » NHÂN-TƯỚNG HỌC- PHONG THỦY & BÓI TOÁN » TỬ VI » Số mệnh là số mệnh hay “Đức năng thắng số”? (Huyền Linh)
Page 1 of 11
Search:


TỰ-ĐIỂN TRỰC-TUYẾN :

Từ Điển Online
Bấm vào dấu V để chọn loại Tự-Điển
Gõ Chữ muốn tìm vào khung trắng dưới đây:
Xong bấm GO


Click Here for Registration THWGLOBAL