Thứ Sáu
22 Sep 2017
6:14 PM
ĐĂNG NHẬP


Dưới đây là "Danh Mục" thu gọn,
xin mời bấm vào "tam-giác" nhỏ để chọn bài xem:







PHÒNG TÁN DÓC TRỰC-TUYẾN
KHÁCH 4 PHƯƠNG:

LỊCH
Statistics
Search
CÁC BÀI VIẾT MỚI NHẤT
<>

[ BÀI VIẾT MỚI · Forum rules · TÌM KIẾM · RSS ]
Page 1 of 11
FORUM » TRANG PHẬT GIÁO » CHUYỆN PHẬT GIÁO » NHỮNG CÂU CHUYỆN NHÂN QUẢ (Tổng Hợp)
NHỮNG CÂU CHUYỆN NHÂN QUẢ
saigoneses Date: Thứ Ba, 22 Aug 2017, 8:05 AM | Message # 1
Major general
Group: Moderators
Messages: 428
Status: Tạm vắng


Hành nghề sát sinh và nỗi oan nghiệt của cả gia đình



15 năm hành nghề buôn bán, giết mổ gia súc gia cầm, bà Nguyễn Thị Th. đã giết hàng vạn con gà, vịt, thỏ, chó… Vào mùa cưới hay dịp Tết, bà giết cả trăm con mỗi ngày, thu lãi hàng triệu đồng. Bà nhanh chóng trở nên giàu có. Cả làng ngưỡng mộ bà.

Thế nhưng, không ai có thể ngờ được, rồi đến một ngày, tai họa đã giáng liên tiếp xuống nhà bà. Chồng bà bị chết chết bất đắc kỳ tử trong một vụ tai nạn rùng rợn. Con trai cả của bà bị điện giật chết đúng đêm trước ngày đón dâu một hôm. Vài tháng sau, con trai út bị ung thư xương chân. Của nả lần lượt đội nón ra đi. Đến lúc nhà cửa sạch sành sanh cũng là lúc người con vĩnh biệt cõi đời.
Ngày hỏa táng con, bà xuống tóc đi tu. Bà muốn mượn tiếng mõ, lời kinh để quên đi nỗi đau tột cùng. Bà muốn nương nhờ cửa Phật để rửa bớt nghiệp ác mà bà đã gieo rắc suốt 15 năm


Phúc bất trùng lai, Họa vô đơn chí

Bà Nguyễn Thị Th. quê ở miền Trung, lên huyện Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng lập nghiệp từ thập niên 1980. Chồng bà tên Tr., người cùng quê, gia cảnh của hai ông bà đều nghèo khó. Thời gian đầu, hai vợ chồng đi làm thuê cuốc mướn sống tằn tiện qua ngày. Sau, vay mượn tiền của anh em họ hàng, bà mở quầy bán gà, vịt tại chợ thị trấn.

Lúc đầu, ngày bà chỉ túc tắc bán được một vài con. Sau, khách đông dần, ngày bà thịt vài chục con. Những ngày giáp Tết hay mùa cưới, bà thịt cả trăm con, đủ loại: gà, vịt, thỏ, chó, vịt, ngỗng…

Bà kể, thu nhập trung bình mỗi ngày 500.000 VNĐ. Những ngày đông khách, bà kiếm vài triệu ngon ơ. Từ đó, kinh tế nhà bà phất lên như diều gặp gió. Cả làng ngưỡng mộ.

Một chiều nọ, có bà cụ già tay bị tay gậy đi ngang rồi ghé vào nhà bà xin ăn. Nhận xong chút đồ ăn và ít tiền từ tay bà, bỗng cụ già ăn xin bảo:

-“Cô ơi! Nhà cô sắp có đại họa rồi đấy. Cô nghe tôi, nên dừng lại nghề sát sinh, phát tâm ăn chay, niệm Phật để giải nghiệp kẻo sau này hối hận cũng chẳng kịp đâu!”

Nghe vậy, bà Th. tức giận, gắt gỏng:

-“Bà già ăn nói luyên thuyên vừa thôi chứ, xéo ngay ra khỏi nhà tôi. Từ rày, đừng có vác mồm đến đây xin ăn nữa nhé !”

Một tuần sau, có một gia đình ở thị trấn Liên Nghĩa tổ chức đám cưới cho đứa con trai, họ đặt nhà bà Th. làm một tạ thịt chó. Chồng bà phải mất 2 ngày xuôi ngược khắp nơi mới thu mua cả thảy được 9 con.

Buổi chiều, trong lúc ngồi đun nước sôi chuẩn bị làm thịt, nhìn vào cái lồng nhốt chó, bỗng dưng mắt bà bị thu hút vào con chó cái màu vàng. Nó đang có chửa, bụng khá to, nằm bệt dưới lồng vì mệt.

Chợt bắt gặp ánh mắt của bà Th. đang nhìn, con chó vàng liền nhỏm dậy. Nó dúi cái mõm qua ô lồng sắt, mắt nhìn bà như van lơn, ư ử kêu như van xin tội tình. Bà Th. chợt rùng mình. Bà hớt hải chạy lên nhà, bảo chồng:

- “Ông ơi! Con chó vàng nhốt ở lồng dưới gốc cây ngọc lan đang có chửa. Nó vừa van xin tôi đấy. Hay là mình để nuôi vài tuần, chờ nó đẻ xong rồi giết thịt sau ông nhé”.

Ông gắt gỏng:

-“Bà có điên không đấy? Con chó mà biết nói à? mà bà lại bảo là nó van xin bà ? Vớ vẩn !”. Nói đoạn, ông bước huỳnh huỵch ra sân, cầm cái chày bằng gỗ lim đen bóng đập cái “Đốp”.

Bà Th. chạy ra đến nơi thì đã nhìn thấy con chó vàng nằm chết không kịp tru lên một tiếng. Hai mắt nó ướt nhèm. Mổ bụng, lôi ra 5 con chó con còn chưa đủ hình hài. Bà Th. bỗng thấy sống lưng ớn lạnh.

6 giờ chiều mới làm thịt xong 9 con chó. Ông Tr. chồng bà phải huy động thằng Tuấn, đứa con trai lớn, đang học lớp 12, nghỉ lớp học thêm để phụ ông chở lên thị trấn. Hai bố con mỗi người đi một xe.

Buổi tối, bà Th.chờ mãi không thấy chồng và con về. Sốt ruột, điện thoại cho chồng thì nghe giọng ông gắt:

-“Tôi với thằng Tuấn đang uống rượu trên đám cưới. Khuya mới về. Bà cứ ngủ trước đi”.

11 giờ đêm chồng con vẫn chưa về. Ruột bà Th. nóng như lửa đốt.

Bỗng tiếng chuông điện thoại kêu reng. Giọng thằng Tuấn con trai bà hốt hoảng:

-“Mẹ ơi! Bố con bị tai nạn chết rồi !”

Sau này, thằng Tuấn kể, tan bữa tiệc cưới, hai bố con phóng xe về. Bố đi trước, con đi sau. Đột nhiên, xe ông Tr. đâm thẳng vào gốc cây bên đường. Xe máy đổ ầm. Ông Tr. ngã vật xuống đường, đầu đập vào tảng đá, vỡ toang.

Sau cái chết của chồng, nhớ lại lời dặn của bà cụ ăn xin hôm nào, bà Th. thấy chờn chợn. Lẽ nào lời nói tiên tri về đại họa giáng xuống nhà bà là có thật? Nhiều đêm không ngủ, nằm vắt tay lên trán, bà cũng định bụng dừng lại nghề giết mổ. Nhưng nghĩ đến khoản lãi tiền trăm, tiền triệu mỗi ngày, bà lại thấy tiếc. Vả lại, hai thằng con trai của bà đang tuổi ăn tuổi lớn. Bà không cố gắng ky cóp, sau này, lấy đâu ra tiền mà lo lắng tương lai cho chúng?

Lối thoát mập mờ

Cha chết, Tuấn theo nghiệp mẹ trở thành anh đồ tể sắc tay, nhưng đúng đêm làm đám cưới thì Tuấn bị điện giật chết. Bà Th. ngã ngửa người, khóc ngất lên ngất xuống…



Một hôm, bà Th. bảo Tuấn:

-“Con học xong lớp 12 thì ở nhà giúp mẹ. Học hành chi cho tốn kém. Ra trường, lương ba cọc ba đồng, sống sao nổi”.

Tuấn nghe lời mẹ. Vài tháng sau, Tuấn đã trở thành anh đồ tể sắc tay. Tiền kiếm như nước. Gái trong vùng mê Tuấn như điếu đổ. Nhiều gia đình muốn gả con cho Tuấn vì Tuấn vừa khỏe mạnh, chịu thương chịu khó lại kiếm được tiền. Cuối cùng, Tuấn quyết định lấy cô K., hoa khôi của thị trấn.

Đám cưới của đứa con trai đầu, bà Th. làm tiệc tưng bừng suốt 3 ngày 3 đêm. Khách mời dự đông nườm nượp. Gà, vịt giết không biết bao nhiêu mà kể. Bà Th. khan hết cả tiếng nhưng mặt vẫn ngời ngời như hoa.

Song niềm vui ngắn chẳng tày gang...

Trước hôm đón dâu một ngày, đêm muộn, khi khách về hết, chú rể lụi hụi mắc lại đèn chùm trong phòng ngủ. Chẳng hiểu hí hoáy thế nào bị điện giật chết. Ngày cưới trở thành ngày tang. Bà Th. ngã ngửa người, khóc ngất lên ngất xuống.

Gắng gượng lo xong đám tang cho con, bà Th. lăn đùng ra ốm. Suốt ngày nằm bệt trên giường. Mỗi bữa chỉ húp được vài thìa cháo loãng. Đúng 3 tháng 10 ngày, bà mới nhóc nhách ngồi dậy, lần thành giường tập đi.

Bà bắt đầu tin vào luật nhân quả, vào ác nghiệp sát sinh mà mình gieo rắc suốt mười mấy năm. Bà thỉnh mời các nhà sư đến nhà, lập đàn tế lễ giải nghiệp suốt 3 ngày 3 đêm. Rồi mua cả tạ lươn, ốc, cá phóng sinh…

Bà bảo thằng Công, con trai út của bà:

-“Mẹ cả đời vất vả hành nghề sát sinh cũng chỉ vì muốn tạo dựng tương lai tốt đẹp cho con. Con gắng học cho tốt, sau này, có công ăn việc làm đàng hoàng, tử tế, đỡ khổ con ạ”.

Công đang học lớp 12 trường huyện. Nó học rất giỏi, mơ ước thi vào trường Đại học An ninh. Một buổi chiều, đi đá bóng cùng đám bạn về, tự nhiên nó thấy đau đầu gối chân trái. Cứ nghĩ là do chạy nhiều nên nó cứ cắn răng chịu đau.

Mấy tuần sau, đầu gối sưng to, nhức nhối suốt đêm không ngủ, bà Th. đưa nó đến Bệnh viện tỉnh Lâm Đồng khám.

Xét nghiệm khối u to như quả trứng gà, bác sĩ kết luận nó bị ung thư xương. Nó khóc ầm lên. Bà Th. thì chết lặng.

Nghe bác sĩ khuyên, bà đưa thằng Công xuống Bệnh viện Chợ Rẫy điều trị. 5 tháng sau, khối u càng to, bà chuyển nó qua Bệnh viện Đa khoa Sài Gòn ở đường Lê Lợi, điều trị thêm 5 tháng nữa.

Bác sĩ khuyên nên cắt chân nhưng thằng Công giãy nảy. Nó mới 18 tuổi đầu. Cắt chân đến tận đùi thì đâu còn ước mơ trở thành chiến sĩ an ninh? Bà Th. vuốt nước mắt đưa con về nhà, chữa trị bằng Đông y.

Cứ nghe đồn ở đâu có Thuốc hay, Thầy giỏi là bà lần mò tìm đến. Của nả trong nhà lần lượt đội nón ra đi. Cho đến lúc sạch sành sanh cũng là lúc khối u ở chân Công to như cái cối đá lỗ. Da căng mọng, tím tái, gân xanh nổi chằng chịt.

Một ngày, khối u vỡ ra. Máu mủ chảy lênh láng khắp giường. Mùi hôi thối bốc lên nồng nặc. Ruồi nhặng từ đâu bay đến ào ào. Bà Th. phải giăng mùng kín mít suốt ngày. Chốc chốc, bà cầm cái quạt, đập đánh “độp” vào thành màn, xác ruồi rơi rào rào. Thế mà một lúc sau, cả cái màn lại đen kịt ruồi bâu.



Mùi hôi thối bốc sang cả những nhà xung quanh. Hàng xóm phải đóng cửa nhà kín mít. Công người gầy guộc, chỉ còn da bọc xương. Khối u ở chân trông càng to, càng khủng khiếp. Vết loét ngày càng ngoác rộng, trông như miệng con chó thui. Công kêu la rền rĩ suốt ngày đêm vì đau đớn.

Nghe người trong thôn mách dùng nhựa con cóc nhỏ lên vết loét, khối u sẽ khỏi, bà Th. đi bắt liền 5 con, dùng dao chặt đứt đôi thân rồi quẹt lên thành miệng vết loét. Tiếc rẻ, bà dùng vải xô, bó chặt thân 5 con cóc lên trên. Thằng Công hét toáng lên như con lợn bị chọc tiết.

-“Xót quá mẹ ơi! Con không chịu được nữa đâu. Mẹ giết con đi. Con đau đớn lắm”.

Một buổi chiều. Một nhà sư già bộ hành ghé vào nhà bà xin hớp nước. Biết hoàn cảnh éo le của bà, nhà sư bảo:

-“Cháu nó bị thế này là do gánh nghiệp sát sinh của chị. Mệnh của cháu hết rồi. không cứu được đâu. Chi bằng chị đưa cháu đến Tịnh thất Quán Thế Âm ở xã Hiệp Đức, huyện An Đức, tỉnh Lâm Đồng. Ở đó có Ban hộ niệm Phật A Di Đà. Chị nhờ Sư trụ trì và các Phật tử trong Ban hộ niệm tụng kinh niệm Phật, trợ niệm, trợ duyên, giải nghiệp cho cháu bớt đau đớn để được ra đi thanh thản, vãng sanh về cõi Tây phương Cực Lạc”.

Sự vi diệu của Phật pháp nhiệm màu

Bà Th. cất công đưa con trai đến chùa Quán Thế Âm xin các sư thầy niệm tụng kinh Phật, trợ niệm, trợ duyên giải nghiệp cho Công bớt đớn đau. Cửa Phật từ bi quả tình luôn giang rộng cánh tay với mẹ con bà…

Sư chú Hiền ở chùa Quán Thế Âm kể:

-“Lúc ra mở cửa, vừa nhìn thấy cái chân voi với khối u khủng khiếp bốc mùi hôi thối nồng nặc, máu mủ chảy tong tỏng, tôi muốn buồn nôn, sởn hết cả da gà...

Đã nhận hàng trăm ca hộ niệm nhưng chưa bao giờ tôi thấy có người bệnh nào lại trong tình trạng kinh khiếp đến như vậy. Nhưng nhìn vào khuôn mặt xác xơ, khổ đau tột cùng của người mẹ cùng lời van xin đến tội tình: “Xin sư chú rủ lòng thương cứu vớt. Mẹ con con đã hết đường sống rồi”, nhìn cảnh cháu Công còn da bọc xương nằm rên rỉ, tôi không đành lòng chối từ.

Tôi liền thưa chuyện với sư thầy trụ trì, đại đức Thích Giác Nhàn. Thầy bảo: “Cửa Phật từ bi che chở mọi khổ đau của kiếp người. Con cứ nhận họ vào”.

Từ hôm đó, hàng ngày, vào mỗi buổi sáng và chiều, sư chú Hiền, sư chú Sơn và 40 Phật tử trong Ban hộ niệm đã ngồi xếp bằng thành vòng tròn, tụng kinh niệm Phật cho Công. Mùi hôi thối bốc ra nồng nặc khắp căn phòng. Một số người không chịu đựng được đã chạy ra ngoài nôn thốc nôn tháo.



Tiếng kêu la của Công nhiều khi át cả tiếng mõ, tiếng chuông. Hai sư chú và các Phật tử vẫn dốc lòng nhất tâm hộ niệm suốt 2 tiếng. Máu mủ từ vết loét to ngoạc nhỏ tỏng tỏng xuống tấm mền lót bên dưới. Một lúc, lại phải thay tấm mền khác. Ngày 3 lần, sư chú Sơn mang găng tay y tế, luồn qua miệng khối u, thọc sâu vào bên trong đến tận khuỷu tay, móc dần những cục thịt thối ra để cho Công bớt đau. Chú làm ân cần, dịu dàng.

Khuôn mặt chú hiền từ. Vừa làm, chú vừa nói với Công:

-“Sư chú biết con đau lắm. Nhưng nếu con cứ kêu rên như thế sẽ khiến con càng đau, càng mệt. Con hãy nương vào lời tụng niệm A Di Đà Phật mà các bác, các cô chú ở đây đang tụng cho con. Và con hãy tụng theo. Sư chú tin, con sẽ bớt đau”. Công làm theo. Từ đó, nó thấy bớt đau nhiều.

Sư chú Sơn kể:

-“Mấy ngày sau, Công không kêu rên nữa. Cậu thành tâm niệm Phật. Điều kỳ lạ là mùi hôi thối bớt dần. Ai cũng ngạc nhiên và càng tin vào sự vi diệu của đạo Phật. Vì thế, càng hết lòng hộ niệm cho cậu ấy”.



Một tháng sau, vào buổi sáng, khi sư chú Sơn đang lựa tay khẽ khàng móc từng mảng thịt thối trong khối u khổng lồ, Công khẽ khàng bảo:

-“Chú Sơn ơi! Tối qua con nằm mơ thấy Phật Di Đà về đón con đi. Ngài mặc áo vàng rực, tay cầm đóa sen vàng. Ngài mỉm cười với con chú ạ”.

“Thế con có sợ chết không?” – Chú Sơn hỏi.

-“Con chỉ sợ đau chứ không sợ chết. Chú vẫn bảo con: Nếu con thành tâm niệm Phật hàng ngày, con sẽ được vãng sanh về cõi Tây Phương cực lạc còn gì”.

Sư chú Sơn mỉm cười gật đầu.

Hàng ngày, sư chú Sơn đều nhẹ nhàng, ân cần chăm sóc, thay rửa khối u cho Công bớt đạu Đến một hôm Công bảo:

-“Con muốn gặp mẹ con”

Khi mẹ ngồi bên, Công nói, giọng nhẹ nhàng nhưng rành rọt:

-“Mẹ ơi! Con bị bệnh thế này là do mẹ tạo nghiệp sát sinh suốt 15 năm đó. Mẹ đừng làm nghề giết mổ gà vịt nữa nhé. Dù cho phải đi ăn xin mẹ cũng không được làm. Mà mẹ chuyển hẳn sang ăn chay trường đi. Còn ăn mặn là còn cộng nghiệp cho những người hành nghề giết mổ”.

Buổi chiều hôm ấy, Công trút hơi thở cuối cùng trong tiếng mõ, lời kinh của Ban hộ niệm chùa Quán Thế Âm. Công ra đi nhẹ nhàng, thanh thản. Không rên la, không đau đớn. Khuôn mặt hồng hào như người đang ngủ.



Điều kỳ lạ là toàn thân tỏa mùi thơm như hương trầm và mềm mại. Mềm đến độ sư chú Sơn nhấc cả hai tay của nó lên, lắc lư. Cổ tay, những ngón tay trắng hồng của Công lắc lư theo như múa. Cả khán phòng bỗng vang lên “A Di Đà Phật” như tiếng reo vui của niềm tin của những người con Phật vào Phật pháp nhiệm màu. Cũng ngay buổi chiều hôm ấy, mẹ cậu đã xin sư trụ trì xuống tóc đi tu.

Trong lễ hỏa táng Công tại thành phố Đà Lạt, Đại đức Thích Giác Nhàn đã kể một tích trong Kinh Pháp cú: “Lúc Đức Thế Tôn cùng các Tỳ kheo ở tại tịnh xá Trúc Lâm (Veluvana). Cách đó không xa, có người đồ tể tên Cunda sống bằng nghề mổ heo.

Mỗi lần giết heo, ông ta trói heo thật chặt vào cột và nện nó bằng một cây chày vuông rồi banh hàm và rót nước sôi vào họng, đổ nước sôi lên lưng heo, làm tuột lớp da đen và thui lớp lông cứng bằng một bó đuốc. Cuối cùng, ông cắt đầu heo bằng một thanh kiếm nhọn rồi xẻ thịt, lột da.

Cunda hành nghề như thế gần hai mươi năm. Dù Đức Thế Tôn ở tịnh xá cách đó không xa mà chẳng khi nào Cunda cúng dường Ngài, dù là một cành hoa hay một nắm cơm. Y cũng không làm một việc công đức nào cả.

Cho đến một ngày, ông ta mắc bệnh và dù ông ta vẫn còn sống nhưng lửa của địa ngục A-tỳ đã bốc cháy trước mặt. Khi cực hình địa ngục giáng xuống đồ tể Cunda, ông ta bắt đầu kêu eng éc, bò bằng tay và đầu gối.

Người nhà rất kinh khiếp, tìm mọi cách bịt miệng ông ta, chặn các cửa và nhốt ông ở trong nhà. Suốt bảy ngày, chịu sự đau khổ cùng cực của địa ngục, ông luôn mồm rống eng éc như heo.

Vài Tỳ kheo đi ngang qua cửa nhà ông, nghe tiếng kêu eng éc ồn ào, khi về tịnh xá, bạch với Đức Thế Tôn:

-“Bạch Thế Tôn! Suốt bảy ngày qua cửa nhà đồ tể Cunda đóng kín và ông ấy vẫn tiếp tục giết heo. Thế Tôn nghĩ xem, biết bao nhiêu heo bị giết. Thật từ trước tới nay chưa thấy ai độc ác và dã man như thế”.

Đức Thế Tôn nói:

-“Này các Tỳ kheo! Ông ta không giết heo trong bảy ngày qua. Sự trừng phạt phù hợp với việc làm ác đã xảy đến đối với ông ta. Ngay khi ông ta còn sống, cực hình của địa ngục A-tỳ đã hiển hiện. Vì cực hình này, ông ta bò tới bò lui trong nhà, kêu la eng éc như một con heo suốt bảy ngày. Hôm nay ông ta đã chết và bị đọa vào địa ngục A-tỳ”.

Nói xong, đức Thế Tôn đọc Pháp Cú:

(15) Nay sầu, đời sau sầu,
Kẻ ác hai đời sầu,
Nó sầu, nó ưu não,
Thấy nghiệp uế mình làm


Thầy Thích Giác Nhàn bảo:

“Chuyện đồ tể Cunda bị quả báo, chịu cực hình suốt bảy ngày lúc cuối đời, được ghi lại trong Kinh tạng là một điển hình của quả báo nhãn tiền. Không chỉ chuyện ngày xưa, ngay hiện tại đây, hãy bình tâm nhìn ra xung quanh chúng ta để nhận thấy kết cục thảm hại của những người, những gia đình sống ác, làm các điều bất thiện. Không kể họ là ai, nếu không biết phục thiện, chạy theo cái ác thì chắc chắn sẽ bị quả báo xấu. Và không cần đợi xem những quả báo ở kiếp sau, ngay trong đời kiếp này thì chúng ta cũng có thể thấy quả báo nhãn tiền của nhiều người. Chính những cái thấy về nhân quả một cách chân xác, xảy ra ngay trước mắt ấy sẽ thức tỉnh chúng ta hướng về điều thiện, bỏ ác làm lành để bản thân, gia đình và xã hội ngày càng tốt đẹp hơn”.

Phóng viên Hoàng Anh Sướng
Báo Tuổi Trẻ và Đời Sống
 
saigoneses Date: Thứ Ba, 22 Aug 2017, 8:13 AM | Message # 2
Major general
Group: Moderators
Messages: 428
Status: Tạm vắng


NGƯỜI SÁNG LẬP HÃNG MÁY BAY EVA AIR CỦA ĐÀI LOAN



Ông Trương Vinh Phát (Yung-Fa Chang) là người sáng lập đồng thời là chủ tịch tập đoàn của 2 hãng nổi tiếng là hãng Tàu Vận tải Evergreen và hãng Hàng Không EVA Air của Đài Loan. Ông qua đời ngày 20/1/2016, thọ 90 tuổi. Sinh thời, ông đã có những chia sẻ sâu sắc như sau

Rất nhiều người tin vào phong thủy, bói toán, xem số mệnh vv... nhưng thực ra vấn đề này không tuyệt đối. Theo tôi thấy, toán mệnh hay tướng số chỉ có thể là tham khảo mà thôi. Nếu như xem số mệnh tốt bạn sẽ vui vẻ, xem ra số mệnh xấu làm bạn buồn rầu lo âu, vậy xem bói có cần thiết hay không?

Cho nên tôi không khuyến khích đi xem. Nếu bạn muốn hiểu rõ cuộc đời của mình thì chỉ có một cách: đó là bạn cần hiểu rõ nhân quả của bản thân. Nếu bạn đang trải qua những ngày tháng tốt đẹp trong đời này, điều đó cho thấy đời trước của bạn đã gieo được nhân tốt. Còn nếu như đời này bạn luôn gặp khó khăn, hay phải trải qua những ngày tháng khổ cực, vậy chắc chắn đời trước bạn đã hành thiện chưa đủ.

Có rất nhiều người đi xem tướng số, đương nhiên đó là vì cuộc sống gặp khó khăn, trong lòng bất an, luôn thấy mơ mơ màng màng nên họ mới đi cầu Trời khấn Phật, cầu được bình an, đây là điều có thể hiểu được.

Nhưng nếu chỉ cầu Trời khấn Phật mà mọi chuyện đều được thuận buồm xuôi gió, vậy thì bạn xem thường Trời Phật quá chăng?

Cầu Trời khấn Phật sẽ không có tác dụng, mà điều cốt lõi nhất là bạn phải tích đức hành thiện. Đây mới chính là điều có thể bảo đảm cho bạn có một tương lai tươi sáng, và cũng chỉ có cách này mới có thể thay đổi được vận mệnh của bạn trong đời này.

Cầu cứu Trời Phật cũng không bằng cầu cứu chính mình, đó mới là chính đạo.

Nhân quả là việc chính xác phi thường, là một tấm phiếu nợ vô cùng minh bạch, không một ai có thể tính toán thiệt hơn, chiếm phần ưu thế. Nếu như bản thân bạn không cố gắng nỗ lực làm việc, chỉ dựa vào cầu khấn Trời Phật để có phước lành, vậy thì điều đó là tuyệt đối không thể!



Chỉ có một cách, đó chính là hành thiện và làm việc công đức để bù đắp. Nếu bạn làm nhiều việc tâm đức, khi gặp chuyện khó khăn, nguy hiểm, sẽ được gặp dữ hóa lành, chuyển nguy thành an, trời quang mưa tạnh. Nhân-quả thiện-ác, đó là quy luật trời định, dù sớm hay muộn, nhất định đều phải trả, không thể trốn tránh. Làm người, tuyệt đối đừng xem nhẹ việc này.

Có người hỏi tôi: Làm sao để biết được nhân quả đời trước của họ?

Thật ra… nhân quả kiếp trước của bạn, ngoài bạn ra, trên đời này không có ai rõ hơn bạn cả ! Hơn nữa, chúng ta không ai thoát được sự ảnh hưởng của nhân quả. Đời trước bạn làm tốt, đời này bạn sẽ được hưởng cuộc sống tốt đẹp, nếu như đời trước bạn không tích đức hành thiện, làm việc vô lương, đời này bạn sẽ gặp quả báo, sống đời khổ cực mà trả nghiệp nợ.

Mỗi người khi sinh ra đều mang trên mình một dấu tích vô hình, đó chính là nhân quả, nó quyết định vận mệnh đời này của họ sướng hay khổ, tốt hay xấu. Con người không có cách nào lựa chọn, chỉ có thể đối diện, tiếp nhận nó, đồng thời dựa vào năng lực cố gắng của mình mà thay đổi nó.

Rất nhiều người thấy tôi hay làm những công việc phúc lợi công cộng, xem nhẹ tiền bạc, có tâm từ bi. Điểm này tôi giống mẹ tôi, nhưng kỳ thực “tâm từ bi” cũng là từ nhân quả đời trước mang đến. Nếu như không phải là nhân quả đời trước, sao tôi có thể phát tâm như vậy? Tại sao tôi lại có nguyện vọng như vậy? Có lẽ tôi kiếm được nhiều tiền, nhưng đối với việc hành thiện lại không có hứng thú làm, dù có làm cũng không có được quy mô như thế này. Bởi vì tôi tin nhân quả, cũng nhìn thấu rõ được nhân quả, và cũng là có thể nghiệm sâu sắc về hai vấn đề nhân duyên và quả báo.

Nếu như bạn đến thế giới này với nhân quả tốt, vậy thì bạn lại càng cần phải tu tâm tích đức, không được ỷ lại, không được làm hỏng nó, không thể vì bản thân có tiền có thể lực mà coi thường đạo đức, thích thể hiện, như vậy nhất định sẽ gặp thất bại.



Nếu như đời trước của bạn sống không tốt, nhưng đời này may mắn được thành công, kiếm được nhiều tiền, vậy bạn lại càng phải cố gắng làm nhiều việc tốt, như vậy mới có thể tiếp tục duy trì. Nếu như đời trước bạn sống không tốt, đời này lại tiếp tục như vậy, thế thì vận mệnh chờ đợi bạn chỉ là những điều tệ hại.

Biết được nhân quả mà cầu đạo vẫn là xuất phát từ nội tâm lương thiện.

Đối với nhân quả, con người thường có hai thái độ: một là hoàn toàn phủ định, hoàn toàn không thừa nhận; hai là cho rằng cuộc đời sớm đã được định trước, con người chỉ có thể chấp nhận một cách thụ động. Trong mắt tôi, hai cách nhìn nhận này đều không đúng, đều không hoàn thiện.

Nhân quả của đời trước quyết định vận mệnh của đời này. Nhưng nếu từng thời từng khắc luôn làm việc thiện, luôn nghĩ việc tốt, năng lượng của bạn sẽ chuyển đổi vận mệnh. Nhân quả không phải là cố định không thay đổi, mà ngược lại, vì nhân quả, bạn có thể tích cực bố cục lại cuộc đời của bạn, làm trợ duyên cho bạn ngay tại cuộc đời này.

Daikynguyenvn
 
saigoneses Date: Thứ Ba, 22 Aug 2017, 8:23 AM | Message # 3
Major general
Group: Moderators
Messages: 428
Status: Tạm vắng

Phong thủy giúp đổi vận mệnh, giúp mọi sự hanh thông, hưng thịnh hoặc lụi tàn. Nhưng Phong thủy đối với luật nhân quả thì sẽ ra sao?

Có hai câu chuyện kể về Phong thủy: Một người muốn nhờ phong thủy để thay đổi vận mệnh, khiến cho gia tộc hưng thịnh. Một người muốn dùng phong thủy để hủy hoại vận mệnh của người khác


Câu chuyện thứ nhất

Có một danh sư phong thủy, xem mộ trạch cho thiên hạ vô cùng chuẩn xác, nhiều người sau khi được ông xem cho xong, về thay đổi lại mộ trạch đều đã trở nên giàu có. Tuy nhiên, con cái của vị Phong thủy này lại không thể giàu có, cũng không có một người nào làm quan.

Một ngày kia, con trai út của ông nói:
“Thưa cha, cha là một bậc Thầy Phong thủy, nhưng tại sao nhà ta lại không có lấy một người nào làm quan? Cha không thể dùng phong thủy một chút, để cả nhà chúng ta cũng giàu sang, cũng ra làm quan được sao?”

Vị Thầy Phong thủy nói:

-“Được chứ, nhưng con cần phải làm theo lời ta dặn. Vào giờ ngọ ngày mai là giờ tốt, ba anh em các con đi ra mộ của Ông nội tế bái một chút, sau đó đem vật mà ta đã bọc sẵn chôn ở hướng Đông Nam – Tây Bắc. Chẳng đến mấy năm sau, nhà ta sẽ có người làm Quan. Nhưng nhớ kỹ, sau khi chôn xuống, suốt đường quay về nhà không được nói bất cứ một lời không may nào”.

Thế là, giờ ngọ ngày hôm sau, ba anh em làm theo lời căn dặn của người cha đi ra mộ Ông nội. Hoàn tất mọi việc, trên đường về nhà bỗng nhiên gặp một gã ăn xin đi đến nói:

-“Xin hãy rủ lòng thương cho tôi chút thức ăn hay một chút tiền lẻ với!”

Người anh cả giơ một chân đá ngang, và nói rằng:

-“Xúi quẩy quá! Không ngờ lại gặp phải một kẻ ăn xin”.

Sau khi trở về nhà, người cha hỏi:

-“Trên đường đã gặp những ai? Các con không nói lời xui xẻo nào chứ ?”

Ba anh em đành phải kể lại sự cố. Người cha nghe xong thở dài nói:

-“Các con thật không có số làm quan, bản thân ta tuy tinh thông thuật số phong thủy, nhưng cũng không thể làm trái ý trời được. Người mà các con đã gặp khi nãy chính là linh hồn của Ông Nội các con đấy! Các con đối xử với Tổ tiên như vậy, làm sao có phúc phận làm Quan được đây!”.

Câu chuyện thứ hai

Câu chuyện xảy ra vào triều đại nhà Minh, có một gia đình khá nghèo khổ, tuy nói là gia cảnh túng quẫn, nhưng khi có những người chạy nạn lưu lạc đến nơi này, đi ngang qua đều sẽ luôn ghé lại nhà này xin chút cơm ăn, chút nước cháo uống lót dạ.

Một hôm có một người bởi quê nhà bị lũ nên phải chạy nạn, vừa khéo đi ngang qua đây, nhìn thấy có gian nhà lụp xụp liền gõ cửa muốn xin chút gì vào bụng. Nữ chủ nhân ngôi nhà ấy thấy có người chạy nạn đến, rất lấy làm tội nghiệp, liền cho ông ta hai cái bánh ngô. Người chạy nạn sau khi ăn xong, trong lòng vô cùng cảm kích, liền nói với nữ chủ nhân rằng:

-“Tôi thật ra là Thầy Phong thủy, bây giờ sa cơ thất thế, tìm đến nơi đây, vô cùng cảm tạ bà đã giúp đỡ. Tôi không có tiền để báo đáp bà, vậy hãy để tôi xem mộ trạch cho gia đình của bà vậy”.

Nữ chủ nhân này nghe ông ta nói như vậy, cũng rát lấy làm vui mừng, bèn làm phiền Thầy Phong thủy chọn một nghĩa trang có phong thủy tốt cho gia đình mình. Thầy phong thủy nói, tương lai sau khi người thân nhà bà qua đời hãy an táng ở mảnh đất như này, phía trước có núi âm u, phía sau lại có núi dựa, trái có Thanh Long, phải có Bạch Hổ, phía trước còn có hồ nước, thật đúng là mảnh đất có phong thủy tốt. Nữ chủ nhân vô cùng cảm tạ, sau đó thầy phong thủy xin cáo từ.


Tranh phong thủy đẹp


Tuy nhiên, vị Thầy phong thủy này vẫn là có ý định không lành. Chọn huyệt mộ cho gia đình này, ông tính ra mười năm sau nhất định họ sẽ giàu sang tột bậc, đến lúc đó ông sẽ đến gặp để họ trả ơn cho mình.

Sau đó không được mấy năm, bà cụ nhà này qua đời, chủ nhà theo chỉ điểm của thầy phong thủy liền chôn cất bà cụ ở nơi mảnh đất quý đó.

Khoảng 10 năm sau, quả thật con trai nhà này thi đỗ Trạng Nguyên, được phong làm Quan phụ mẫu, gia cảnh đã trở nên giàu sang, gia tộc cũng nhờ vậy mà vẻ vang hẳn lên.

Lúc này, vị Thầy phong thủy kia bấm ngón tay tính thử, thấy đã đến lúc phải đến nhà nọ để xin tiền rồi. Ông ta nghĩ: “Người của nhà đó tâm địa rất thiện lương, sau khi giàu sang rồi hẳn sẽ trả ơn cho mình”. Trong lòng tính toán như vậy, rồi quay trở lại nơi đó.

Nữ chủ nhà sau khi nhìn thấy thầy phong thủy thì vô cùng kinh ngạc:

-“À! Ông chẳng phải chính là Thầy phong thủy đã chọn mộ huyệt cho nhà tôi đó sao, cuối cùng đã được gặp lại ông rồi! Đại ân nhân ơi, nhờ ông đã chọn cho nhà tôi cái huyệt này, con trai nhà tôi bây giờ quả thật đã là trạng nguyên rồi, lại làm quan phụ mẫu, bổng lộc mỗi năm 500 thạch, bây giờ tôi phải báo đáp ông mới được”.

Sau đó bà ấy liền lấy ra một vạn lạng bạc trắng trả ơn cho Thầy phong thủy

Nhưng ông thầy Phong thủy này lại vô cùng tức giận, ông nghĩ nhà này hiện giờ giàu có như thế, vậy mà chỉ đưa cho mình có một vạn lạng bạc.

Thật ra, một vạn lạng bạc thời bấy giờ đã đủ để cho Thầy phong thủy sống đến mấy đời rồi, nhưng ông ta lại không thỏa mãn, ông dự đoán phải là 50 vạn lạng hoàng kim.

50 vạn lạng hoàng kim chính là một phần năm quốc khố của Triều đại nhà Minh khi đó, ông ta cho rằng trạng nguyên lang có khả năng lấy ra số tiền nhiều như vậy để báo đáp cho mình. Nhưng ông ta không biết rằng, gia đình này làm quan thanh liêm, số tiền tài mà triều đình ban cho là để con trai bà dùng vào việc giúp đỡ người dân hoặc trị lý thiên tai. Bây giờ lấy ra 1 vạn lạng bạc đối với gia đình bà mà nói đã là con số quá lớn, tính ra cũng là đã lấy ra một nửa tài sản của nhà bà để trả ơn cho thầy phong thủy rồi.

Vị thầy phong thủy này không rõ sự thật, lại cho rằng nhà họ keo kiệt. Ông ta vô cùng tức giận, liền muốn nghĩ cách làm chuyện xấu với nhà này.

Vào một đêm tối không có trăng sao, ông ta đi đến mồ mả của nhà này, chôn một chút thủy ngân và đồng, loại kim loại mà đạo gia trước đây dùng để luyện đan ngay bên cạnh mộ huyệt. Bởi ông ta là thầy phong thủy trình độ cũng vào hàng bậc Thầy, biết rằng đã chôn những thứ này rồi, trạng nguyên lang của nhà đó trong vòng nửa năm sẽ gây chuyện và bị Triều đình giáng chức. Trong lòng ông ta nghĩ nhà họ đã tiếc tiền tiếc của chỉ đưa cho mình 1 vạn lạng bạc, lần này phải dạy cho họ một bài học thích đáng.

Kết quả thời gian nửa năm đã đến, trạng nguyên lang của nhà kia không những không xảy ra chuyện, trái lại còn vô cùng tốt đẹp. Triều đình lại thăng quan tiến chức, ban đầu là Quan phụ mẫu địa phương, sau đó được điều lên Kinh thành làm đến chức Tam phẩm Quan văn, người mẹ cũng được phong chức.

Vị Thầy phong thủy rất tức tối: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, không thể như vậy được, trình độ phong thủy của mình cao thâm như vậy, tại sao lại không linh nghiệm?”.

Sau đó ông ta lại nhân đêm tối thanh vắng len lén đến mồ mả của nhà đó tìm hiểu xem rốt cuộc là chuyện thế nào. Kết quả phát hiện những thứ mà ông đã từng chôn xuống không biết đã biến đâu mất. Lần này khiến cho ông ta càng không hiểu rốt cuộc là chuyện gì. Ông ta thầm nghĩ, lúc đó mình chôn những thứ này rất kín đáo, không có người thứ hai biết được, hơn nữa xung quanh cũng không có dấu vết bị người khác lấy đi, những thứ này làm sao mà tự biến mất được chứ? Ông ta nghĩ mãi cũng nghĩ không ra được. Cuối cùng vị Thầy phong thủy này bởi chuyện này mà buồn bực sầu não mà chết.

Tuy nhiên trước khi ông ta chết, ông ta đã trải qua khoảnh khắc hồi quang phản chiếu và nhìn thấy một khung cảnh. Hồi quang phản chiếu chính là thời điểm con người ta trước lúc chết có thể nhìn thấy được một số chuyện mà bản thân khi sống không nhìn thấy. Lúc đó ông ta nhìn thấy khung cảnh trong lúc ông ta chôn mấy miếng kim loại đó, hóa ra có vị Thổ thần cũng đang đứng bên cạnh quan sát tất cả.

Vị Thổ thần này ngày thường được mẹ con nhà kia rất thành tâm cúng dường, ngày ngày nhang đèn lễ bái vô cùng thành kính. Vị Thổ địa nghĩ: “Gia đình các ngươi đã thành tâm cúng dường cho ta, thì ta không thể xử tệ với các ngươi được, bởi vậy thường che chở gia đình họ bình an. Mồ mả của gia đinh họ cũng là trong phạm vi cai quản của ông Thổ địa. Chính ngay lúc ông Thầy phong thủy đó giở chiêu thuật, vị Thổ địa nhìn thấy và vô cùng tức giận, liền đem hai miếng kim loại đó tiêu hủy sạch. Khi đó vị Thầy phong thủy mới thấu suốt, thì ra là cát nhân thiên tướng, tự có Trời bảo hộ.

Ông ta trước lúc chết, được nghe Thổ địa nói một câu:

-“Những người tích đức hành thiện ắt tự có trời phù hộ, dù cho nhà ngươi có giở chiêu thuật hại người cũng không có tác dụng gì đâu!”.

Thầy phong thủy nghe xong câu nói này liền gục đầu mà chết.

Một người muốn thông qua phong thủy để thay đổi vận mệnh, khiến cho gia tộc hưng thịnh, một người muốn dùng phong thủy để làm hại vận mệnh của người khác, kết quả đều không được như mong muốn. Từ đây có thể thấy được rằng, sức mạnh của luật nhân quả lớn hơn rất nhiều so với sức mạnh của phong thủy. Phàm là chuyện gì đều cần phải tuân theo thiên lý; vạn sự đều có nhân duyên, có nhân trước ắt có quả sau.

Người xưa nói: “Chu Dịch là kế sách của người quân tử chứ không phải là mưu sách của kẻ tiểu nhân”, “người có phúc ở nơi phúc địa”, người mà không có phúc đức, thì có cố ở nơi phúc địa, cũng sẽ gặp phải tai ương.

Vậy nên, người sống ở đời, nên làm nhiều việc tích đức hành thiện, chớ thấy việc ác nhỏ mà làm, chớ thấy việc thiện nhỏ mà bỏ qua, có “nhân” tích đức hành thiện này, còn lo không kết được “quả” phúc báo hay sao!



Message edited by saigoneses - Thứ Ba, 22 Aug 2017, 8:26 AM
 
atoanmt Date: Thứ Ba, 22 Aug 2017, 9:16 AM | Message # 4
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5642
Status: Tạm vắng
Quote saigoneses-Trương Vinh Phát ()
Cầu cứu Trời Phật cũng không bằng cầu cứu chính mình, đó mới là chính đạo.

Nhân quả là việc chính xác phi thường, là một tấm phiếu nợ vô cùng minh bạch, không một ai có thể tính toán thiệt hơn, chiếm phần ưu thế.

Nếu như bản thân bạn không cố gắng nỗ lực làm việc, chỉ dựa vào cầu khấn Trời Phật để có phước lành, vậy thì điều đó là tuyệt đối không thể!







AToanMT
 
saigoneses Date: Thứ Ba, 22 Aug 2017, 9:18 AM | Message # 5
Major general
Group: Moderators
Messages: 428
Status: Tạm vắng


Hậu vận bi thương của gia đình 3 đời làm nghề đồ tể

Chuyện chúng tôi sắp kể xảy ra cách đây đã ngót 10 năm. Tất cả những nhân vật chính trong câu chuyện này đều đã trở thành người thiên cổ. Nhưng những sự việc rùng rợn, bi thương của cả gia đình hành nghề đồ tể có truyền thống ba đời ấy vẫn còn lưu truyền, ám ảnh người dân làng P.T đến tận bây giờ. Và vào những lúc trà dư tửu hậu, người ta vẫn kể về nó như một minh chứng sống động cho luật nhân quả mà người dân lành lẽ miền quê ấy đã tin tự bao đời.



Kỹ năng giết mổ thượng thặng

Làng P.T có nhiều người hành nghề đồ tể. Nhưng nổi đình nổi đám nhất vẫn là gia đình anh Tr. có truyền thống 3 đời làm nghề sát sinh. Ông nội Tr. vốn là người chuyên giết mổ gia súc, chế biến thức ăn cho binh lính Pháp tại các doanh trại thời Pháp thuộc. Thừa hưởng tài hoa của ông nội, bố Tr. nấu nướng rất ngon.

Quán lòng lợn tiết canh của ông trên con đê đầu làng lúc nào khách cũng đông nườm nượp. Quán không chỉ thu hút đám thực khách trong làng mà dân mê nhậu khắp vùng cũng “phải lòng” mê mẩn. Vì lòng lợn của quán ông vừa tươi, vừa giòn, vừa ngon, vừa ngọt.

Lợn vừa mổ xong, cỗ lòng nào ngon nhất là ông giữ lại cho quán. Xơi miếng lòng thơm nức ngâm trong bát nước dùng nhúng mấy cọng hành bốc hơi nghi ngút, thực khách vừa nhai vừa xuýt xoa mà ban tặng những mỹ từ: Thiên hạ đệ nhất lòng lợn.



Có một nhà thơ nổi tiếng ở Hà Nội, một lần ghé quán ăn, hùng hồn tuyên bố:

-“Tôi đã ăn lòng lợn khắp Bắc chí Nam nhưng chưa bao giờ, ở đâu, lại có lòng lợn ngon như ở đây. Phàm đã ăn lòng lợn ở đây thì không thể ăn ở đâu khác được nữa”.

Từ đó, cứ chủ nhật hàng tuần, ông thi sĩ sành ăn ấy lại phóng xe máy từ Hà Nội vào để thưởng thức “Thiên hạ đệ nhất lòng lợn”

Nổi tiếng thế nhưng phải đến đời Tr., cơ nghiệp của gia đình ấy mới thực sự phất. 6 tuổi đầu, Tr. đã được bố tẩm bổ mỗi sáng một bát tiết tươi và quả mật lợn nóng hổi.

Khi con dao bầu sáng lóa vừa chọc vào yết hầu con lợn, máu xối ra như thác, bố Tr. vội hứng đầy bát con, ngửa cổ uống ực một hơi cạn. Bát thứ hai, ông dành cho Tr.

Quả mật vừa bứng khỏi bụng con lợn còn bốc hơi, ông ngửa cổ, phùng mang trợn mặt nuốt. Ông cười khà bảo: “Thiên hạ ngu lắm. Chỉ biết đến mật gấu, mật hùm, mật rắn mà không biết chi đến mật lợn”

Trong các bài thuốc cổ phương trị viêm xoang, viêm mũi, hiếm có loại mật nào sánh bằng mật lợn. Nó có vị đắng, mùi tanh, tính lạnh, có tác dụng giảm đau, tiêu sưng, sát khuẩn, thông đại tiện, kích thích tiêu hóa và bài tiết mật, chống viêm, kháng khuẩn, bổ tỳ vị rất tốt.

Theo Y học cổ truyền, tỳ vị thuộc hành “Thổ”, có chức năng hấp thu, vận chuyển chất dinh dưỡng để nuôi các bộ phận khác trong cơ thể. Tập trung “ôn bổ tỳ vị” chính là giúp giải quyết nguyên nhân sâu xa của mọi loại bệnh tật”.

Chính vì sùng bái công năng của mật lợn nên ngày nào, ông cũng ép thằng con giai mới 6 tuổi đầu nuốt một quả. Và lần nào, Tr. cũng khóc ngất vì nghẹn và đắng. Sau, dùng riết thành quen. Tr. nghiện nuốt mật lớn sống từ lúc nào không hay.

Không biết có phải nhờ công dụng của cả núi mật lợn khổng lồ ấy không mà Tr. lớn nhanh như thổi, khỏe như trâu. 17 tuổi, Tr. đã cao 1,8 mét, cơ bắp cuồn cuộn. Từ bé đến lớn chẳng bao giờ hắt hơi, sổ mũi, ốm đau gọi là. Và nghiễm nhiên, Tr. trở thành người kế thừa nghiệp đồ tể gia truyền.

Kỹ năng giết mổ lợn của Tr. đạt đến trình độ thượng thừa. Các tay đồ tể khác, khi giết mổ lợn, thường cần 2-3 người hỗ trợ giữ chân trước, chân sau. Riêng Tr., dù lợn to, nặng đến mấy, cũng chỉ làm một mình và rất nhanh.

Tay lăm lăm chiếc chày gỗ lim đen bóng dài một thước trao truyền từ đời ông nội, áo xắn quá khuỷu, cơ bắp cuồn cuộn rắn đanh như lực sĩ, chân đi ủng cao đến gần đầu gối, Tr. rón rén bước gần đến con lợn đang lùi dần vào góc chuồng.

“Đốp”. Nhanh như chớp. Một nhát chày ngang gáy. Con lợn lăn quay lơ, không kịp kêu một tiếng.

“Đốp”. Con thứ hai đổ gục...

Cứ thế, chỉ trong vài tích tắc, cả đàn lợn nằm lăn quay. Tr. khom mình, túm hai chân sau lôi xềnh xệch con lợn lên bệ xi măng lạnh ngắt.

“Phập”.Con dao bầu sáng loáng đâm một nhát trúng yết hầu. Máu tuôn xối xả xuống cái chậu nhôm to. Không giãy đành đạch. Không một tiếng kêu eng éc. Chọc tiết xong, Tr. liếc con dao bầu vào hòn đá mài to tổ chảng bên cạnh cho sắc lẹm, rồi cạo lông sồn sột, chẳng cần đến chảo nước nóng để nhúng lợn.

Bì lợn trắng bệch nhưng chân lông vẫn còn nguyên. “Chẳng sao. Bây giờ mấy ai còn ăn bì lợn”. Tr. giải thích. Nhẹ nhàng, nhàn nhã, thong dong, im ắng. Thế mà đến 5 giờ sáng, mấy con lợn đã làm xong. Thịt đã ra thịt, xương đã ra xương để các lái buôn chở đi.

Kỹ nghệ giết mổ ngựa bạch thượng thừa



Các bậc cao niên trong làng ngồi uống trà với nhau rủ rỉ: “Cái nghề sát sinh là bạc phúc lắm. Ở cái làng này, phần lớn những gia đình làm nghề đồ tể đều có hậu vận không tốt, gặp họa đến nhiều đời sau, nhà Tr. mổ ngựa bạch thượng thừa cũng không ngoại lệ được đâu”

Dân làng đều xì xào bảo nhau rằng phần lớn những gia đình làm nghề đồ tể đều có hậu vận không tốt, chết bất đắc kỳ tử, gặp họa đến nhiều đời sau

19 tuổi, Tr. đã đòi cưới vợ. Tr. bảo: “Nóng máy bỏ xừ. Nhịn thế nào được”. Vợ Tr., tên H., 18 tuổi, đảm đang, tháo vát, con ông chủ tiệm thịt chó nổi tiếng làng bên.

Lấy H., Tr. như hổ mọc thêm cánh. Kinh doanh càng phát đạt. Các quầy đại lý bán thịt mở rộng ra tận Hà Nội. Mỗi ngày thịt 5-6 con. Dịp áp Tết, mỗi ngày thịt cả chục con. Tr. kiếm tiền như nước.

Năm 2000, vợ chồng Tr. xây cất ngôi biệt thự 3 tầng lộng lẫy với lối kiến trúc nửa Tây nửa Tàu vênh vênh vươn khỏi lũy tre làng. Ở trên nóc tòa biệt thự, Tr. đắp hình 4 con chim đại bàng bằng xi măng vẽ màu sắc sặc sỡ đang giang rộng đôi cánh.

Tr. bảo:

-“Bốn thằng con giai tôi đó. Tôi muốn sau này chúng nó phải có sức mạnh, phải thành công, phải có danh với đời như vị chúa tể bầu trời kia chứ cứ như tôi, sống ở vùng ao tù nước đọng này, dẫu có là đại gia, cũng chỉ là đại gia xứ mù”.

Với một làng thuần nông như P.T, ngôi biệt thự đó hoành tráng, rực rỡ, xa xỉ như cung vua, phủ chúa. Ai đi qua cũng phải dừng chân ngắm nghía, trầm trồ.

Có điều, trầm trồ với vẻ lạ mắt của ngôi biệt thự hoành tráng thế thôi chứ nói về gia đình Tr., người dân P.T vốn nổi tiếng về truyền thống hiếu học, trọng chữ nghĩa, nhiều người thành danh trong xã hội, vẫn có gì đó khinh miệt: “Ôi dào! Dân đồ tể ý mà. Nhiều tiền thật đấy nhưng thất học thì cũng chẳng vẻ vang gì”.

Các bậc cao niên trong làng thì ngồi uống trà với nhau rủ rỉ: “Cái nghề sát sinh là bạc phúc lắm. Tôi cứ ngấm ngầm theo dõi suốt mấy chục năm nay, ở cái làng này, phần lớn những gia đình làm nghề đồ tể đều có hậu vận không tốt, gặp họa đến nhiều đời sau”

Như vợ chồng ông L. mổ lợn ở đầu thôn. Hai vợ chồng ở với nhau suốt mấy chục năm mà không có nổi mụn con. Về già, cả hai vợ chồng đều bị tai biến nằm liệt giường liệt chiếu, thối da thối thịt. Đến lúc chết, chính quyền xã phải đứng ra lo tổ chức ma chay.

Rồi anh Ch., chủ cửa hàng thịt chó gần chùa làng. 39 tuổi đã mắc bệnh ung thư gan. Bụng trương to như cái trống. Nằm kêu rên ư ử suốt ngày đêm. Đau đớn vật vã đến tận lúc chết.

Mà nói đâu xa, ông nội tay Tr. kia, sáng sớm tinh mơ ngồi đun chảo nước sôi làm lợn. Chả biết trúng phong hay ngủ gật, ngã vật xuống đất, đầu vùi vào chảo lửa. Đến lúc vợ con phát hiện, nhấc dậy thì cả cái mặt bị lột da, trắng bệnh như thủ lợn vừa cạo lông. Cả nhà chết khiếp.

Ông bố Tr., khi đó mới ngoài 50 tuổi. Buổi trưa, ra đình làng uống nước với cụ thủ từ. Vừa rít điếu thuốc lào, ông kêu tức ngực, khó chịu trong người. Ông lững thững đi về nhà nằm nghỉ. Lát sau, đã nghe tiếng kêu cứu thất thanh của bà vợ: “Ối làng nước ơi! Ông nhà tôi bị làm sao thế này”.

Hàng xóm chạy đến, thấy ông nằm bất động trên giường, lay không cựa, gọi chẳng thưa. Khi bác sĩ đến kiểm tra mạch, đo huyết áp, bỗng dưng toàn thân ông co giật đùng đùng, rồi hộc ra một đống máu.
Ông chết một lúc rồi mà dòng máu tươi vẫn rỉ ra từ miệng. Nhìn cảnh ấy, ai cũng hãi. Cho nên, mọi thứ trên đời đều rất vô thường và đều có nhân, có quả. Sung túc như vợ chồng tay Tr. đấy nhưng chẳng biết hiểm họa ập đến lúc nào đâu”.

Những lời bình phẩm ấy nhiều lần đến tai vợ chồng Tr. Tr. cười khẩy:

-“Mẹ sư chúng nó. Nghèo, lười, không chịu lao động nên rỗi hơi ngồi săm soi, bàn tán chuyện nhà ông. Cứ ngồi đấy mà hóng chờ xem ngày bố mày chết. Có mà trăm tuổi bố mày mới chịu chết cho nhé”.

49 tuổi, người rừng rực cơ bắp, Tr. lao vào hết cuộc giăng gió này đến vụ mây mưa nọ. Quay cuồng trong nhịp sống phóng đãng, Tr. không biết đến mệt, ngưng nghỉ. Nghe thấy ở đâu có gái đẹp là Tr. mò đến. Tán tỉnh, vần vò chán chê, Tr. lại đá phốc.

Một lần, biết chồng xí xớn với cô chủ quán karaoke ngoài thị trấn, cô vợ tìm đến tận nơi. Móng vuốt chưa kịp cào cấu kẻ tình địch, thị đã bị ăn một cái tát nảy đom đóm mắt. “Cút về ngay, mày muốn chết phải không? Đồ con lợn”. Tr. rít lên qua kẽ răng.

Khổ thân cô vợ quê mùa, lủi thủi quay về, vừa đi vừa tấm tức khóc. Tr. tâm sự: “Nghĩ thương hại, tháng tao cũng vào ngủ với nó một đôi lần. Gái già, người gầy đét, sung sướng quái gì”. Thở dài, cúi mặt, Tr. chậm rãi nói như một nhà hiền triết:“Đời người ngắn lắm, phù du lắm! Tiền tài. Địa vị. Công danh... Phù du tất. Chỉ duy có đàn bà là cái khiến người ta đáng sống thôi”.

Đam mê nhục dục, Tr. không tiếc tiền cho việc bồi bổ sức khỏe. Kết thân với mấy tay lái buôn ngựa ở Bắc Giang, Sơn La, nghe họ quảng cáo về công dụng của cao ngựa bạch, Tr. đâm mê, chuyển sang sưu tầm loại cao này. Cứ chủ nhật cuối cùng của tháng, Tr. lại mua cả con về, giết mổ tại nhà. Thịt đem ra chợ bán. Xương nấu cao. Một phần để dùng. Một phần bán.

Một hôm, tay lái buôn từ Sơn La dắt xuống cho Tr. một con ngựa trắng. Mắt thau đồng, móng trắng, môi trắng hồng, không có đốm đen, buổi tối soi trước bóng đèn thì thấy hai mắt ngựa đỏ rực như than lửa. Bộ phận sinh dục, mũi, mõm có màu hồng đỏ, bốn chân có móng sừng, màu cước ánh bạc. Đây là giống ngựa rất quý hiếm.

Tr. sướng rơn như bắt được vàng. Tay lái buôn dặn:

-“Con này đang có chửa. Nếu bác sợ thì hãy chờ khi nó đẻ xong hãy thịt”.

Ngót 30 năm làm nghề giết mổ, lại vốn vô thần, vô thánh, Tr. đâu biết sợ là gì.

Buổi tối hôm đó, vợ Tr. đi xuống nhà dưới, cạnh chuồng nhốt ngựa. Nghé qua ô cửa sổ, bỗng chị hét toáng lên. Tr. hớt hải chạy xuống, quát lớn: “Cái gì thế? Có sao không?”.

Chị vợ mặt cắt không còn giọt máu, nói hổn hển qua hơi thở đứt quãng:

-“Mình ơi! Tôi vừa nhìn xuống chuồng, thấy có người đàn bà đang nằm ôm con khóc. Rướn mắt nhìn kỹ lần nữa, tôi vẫn thấy họ. Người mẹ ấy nhìn tôi ánh mắt như van lơn. Trông tội nghiệp lắm. Sợ quá, tôi mới hét lên. Mình ơi! Tôi nghĩ đó là điềm xấu. Mình đừng giết con ngựa bạch ấy nhé”.

Tr. ngửa cổ cười ha hả:

-“Bà xem phim ma cho lắm vào rồi nhìn người tưởng ngựa, nhìn ngựa tưởng người. Chưa biết chừng, có ngày, bà nhìn tôi lại tưởng là chó, cho một nhát dao thì toi đời. Thôi! Lên giường đi ngủ. Bà bị điên đến nơi rồi”.

Tờ mờ sáng, mọi người đã tụ tập đông đủ sân nhà Tr. Dụng cụ giết mổ đã chuẩn bị xong. Chảo nước sôi reo ùng ục. Thằng K., con trai út của Tr. 16 tuổi, sức vóc lực lưỡng như bố, hăm hở vào chuồng dắt ngựa. Nó kéo mũi, rồi đánh, chửi, con ngựa vẫn nằm im, không chịu đứng lên.

Thấy vậy, Tr. và mấy người bạn huỳnh huỵch chạy vào. Vừa nhìn thấy Tr., con ngựa bỗng nhổm dậy, hai chân trước quỳ xuống như van xin. Từ trong đôi mắt màu thau đồng của nó, hai dòng nước mắt ứa ra.

Chứng kiến cảnh con ngựa ứa nước mắt, quỳ xuống van xin, cả vợ và bạn Tr. đều can ngăn anh đừng xuống tay nhưng Tr. bỏ ngoài tai, cho đó là chuyện nhảm nhí

Anh Ch., bạn của Tr. thấy vậy liền khuyên Tr. không nên thịt, nhưng Tr. phủi tay, không tin vào chuyện nhảm nhí.

“Đốp”. Cánh tay lực sĩ cuồn cuộn cơ bắp của Tr. vung chiếc vồ thép nhanh như một tia chớp giáng thẳng xuống đầu ngựa. Con ngựa ngã khuỵu xuống nền gạch.



Nhanh như cắt, Tr. rút con dao nhỏ xíu, cỡ hai đầu ngón tay, xiên một nhát thật ngọt ở cổ. Máu ồng ộc chảy ra, ngập 2 chiếc chậu lớn, tràn cả ra nền sân. Cảnh tượng vô cùng rùng rợn. Cũng vẫn con dao nhỏ đó, Tr. rạch một đường ở cổ. Cứ một tay kéo da, một tay lướt con dao nhỏ rất điệu nghệ, bộ da ngựa rất lớn tuột khỏi thân, lồ lộ một đống thịt.

Những đường dao thoăn thoắt như múa, từng tảng thịt được lóc ra. Đầu, chân, xương lần lượt được tách rời. Tính ra, mất 15 phút, con ngựa to tướng chỉ còn lại đống bầy nhầy lòng phèo nằm giữa sân, thịt xương đã thành đống riêng biệt. Tội nghiệp chú ngựa con chưa thành hình. Tr. sai vợ đem rửa sạch với nước gừng rồi cho vào chiếc bình ngâm rượu.

Dồn dập những sự việc rùng rợn, thương tâm

Tr. đi xem bói kể lại việc giết con ngựa bạch mang thai nọ cho thầy nghe. Thầy phán rằng gia đình bị oan hồn con ngựa chửa đó báo oán nên liên tiếp xảy ra những sự việc rùng rợn thương tâm. Vợ con lần lượt bỏ hắn mà ra đi, họ chết tức tưởi, đau đớn và bất ngờ vô cùng, đúng như lời ông thầy bói nói nên gã đồ tể tên Tr. hoàn toàn suy sụp

Buổi chiều hôm ấy, như thường lệ, vợ Tr. sai thằng con thứ chở xe máy đi đến các đại lý thu gom tiền. Tr. ở nhà mở tiệc linh đình. Rượu cao ngựa bạch, uống với thịt bắp ngựa bạch trần, vừa ngọt, vừa thơm, vừa bùi, rượu vào không biết bao nhiêu mà kể. Cạn bình rượu này lại lôi hũ rượu khác.

Đúng lúc Tr. mặt đỏ phừng phừng như gà trọi, phùng mang trợn mắt, huơ chân múa tay quảng cáo về công năng huyền diệu của cao ngựa bạch:

-“Thú thực với các bác, trước đây tinh của em nó cứ loãng tềnh tệch. Em chỉ lo nhà em mất giống. Thế mà chơi 5 lạng nó bỗng sánh sành sạnh. Mới quệt ngang quệt dọc vài cái, vợ em đã uễnh bụng rồi. Thánh thế chứ lỵ. Năm nay em ngót nghét 50 mà lúc nào cũng sẵn sàng xung trận, đêm bảy ngày ba vào ra không kể, bà xã nhà em sướng đứ đừ đừ”,

Bỗng nghe tiếng ngoài ngõ lao xao. Tiếng ai đó gào to:

-“Ông Tr. ra ngoài đường quốc lộ mà nhận xác vợ con về”

Tr. vội vã buông bát, lao lên xe, phóng như điên. Ra đến đầu làng, giáp đường quốc lộ, đã thấy đám đông xúm đen xúm đỏ. Cố hết sức chen, lách, vừa vào đến bờ mương, Tr. đứng chết lặng....

Dưới lòng mương, xác hai mẹ con nằm bẹp. Hai bánh trước xe ô tô tải đè ngang ngực. Máu mũi, máu mồm, máu tai chảy lênh láng. Giữa lòng xe, chiếc xe Lead nát vụn. Tr. kêu hộc lên một tiếng rồi đổ gục.

Sau này, người tài xế xe tải trình báo với Công an Huyện: Đang lái xe với tốc độ 50km/h, đột nhiên, anh nhìn thấy con ngựa trắng cao lớn đứng ngay đầu xe. Anh hốt hoảng đánh vô lăng sang trái, đúng lúc chiếc xe Lead chở vợ con Tr. vừa trờ tới. Xe lao đầu xuống mương. Lái xe may mắn thoát chết. Run run mở cửa xe bước xuống, tài xế rợn người khi nhìn thấy xác hai người bị bánh trước của xe ô tô đè lên. Hắn vội vã bỏ chạy.

Vụ tai nạn giao thông rùng rợn với cái chết thương tâm của hai vợ con Tr. xảy ra vào cuối tháng 9 thì đến đầu tháng 11, người con trai cả của Tr. sinh năm 1974 tự dưng lăn đùng ra chết.

Cậu này không làm nghề mổ. Được ăn học tử tế, làm giám đốc một doanh nghiệp ở Quảng Ninh. Đang tuổi sung sức làm ăn, người vâm váp, khỏe mạnh, không bệnh tật gì. Thế mà một đêm, đang ngồi xem ti vi, anh đột nhiên kêu mệt, đau đầu nên vào buồng ngủ. Nửa đêm, anh lên cơn co giật. Máu mũi, máu mồm ộc ra. Gia đình vội vàng đưa đến bệnh viện nhưng anh đã chết trên đường đi cấp cứu.

Cái chết của cậu giai cả khiến Tr. hoang mang. Tr. đi xem bói. Thầy phán rằng gia đình bị một oan hồn báo oán. Tr. kể lại việc giết con ngựa bạch mang thai nọ cho thầy nghe. Thầy bảo, đó là do linh hồn con ngựa báo oán. Từ hôm đó, Tr. bắt đầu sì sụp cúng bái. Sắm đủ lễ lạt, rước các thầy chùa về lập đàn giải nghiệp oán, cầu siêu cho linh hồn con ngựa, tốn kém hàng trăm triệu đồng. Thầy phán rằng, cả gia đình Tr. bị oan hồn con ngựa bạch mang thai ám, vì Tr. giết nó nên cả gia đình phải đền mạng

Mọi thứ tạm yên được một thời gian. Ăn Tết xong, người con trai thứ 3 của Tr. đột nhiên lăn đùng ra ốm. Cậu này đô con như lực sĩ, mổ lợn nhanh thoăn thoắt, tương lai kế thừa ngôi vị đồ tể của Tr.

Đêm cậu kêu mất ngủ. Ngày chán ăn. Người cứ mệt rũ ra. Thỉnh thoảng, chợp mắt được một tý thì toàn nằm mơ thấy ác mộng ngựa đá, chó cắn, xe đâm, la hét ầm ĩ. Gia đình đưa đi khắp các bệnh viện Tây y, Đông yđiều trị nhưng các bác sĩ chẳng phát hiện ra bệnh gì. Người càng gầy yếu.

Mùa hè năm đó, cậu trút hơi thở cuối cùng. Cái chết của cậu khiến Tr. sợ hãi. Tr. bắt đầu nghĩ đến những lời đồn thổi của dân làng về hậu vận của mình, bắt đầu tin vào luật nhân quả. Chỉ trong vòng chưa đầy một năm, gia đình Tr. mất 4 mạng người: Vợ và ba thằng con giai.

Bây giờ, chỉ còn mỗi thằng con giai út, 17 tuổi, đang học lớp 11 trường Huyện. Tạm gác lại chuyện mổ xẻ, giết thịt, Tr. chăm sóc con từng bước. Đích thân ngày hai buổi đưa đón con đi học. Về nhà, Tr. giữ rịt nó ở nhà. Không bóng đá, không đi bơi.

Thế rồi, buổi trưa nọ, trong lúc Tr. ngủ say, cậu út lẻn ra ngoài, đi bơi cùng đám bạn. Trước cửa đình làng có hồ ba mẫu rất rộng, nước trong. Mùa hè, đám thanh niên và trẻ con trong làng ra hồ bơi ì ùm suốt ngày. Cậu con út của Tr. bơi rất giỏi. Vậy mà hôm ấy, chẳng hiểu sao, nó lại bị chết đuối. Mãi chiều muộn mới vớt được xác nó lên bờ.

Vừa nhìn thấy xác con bụng trương phềnh, da trắng bợt như con lợn vừa cạo lông, Tr. hộc lên một tiếng: “Ối con ơi!”. Đột nhiên, máu đen từ mũi, từ miệng xác con ộc ra như tháo cống. Ai chứng kiến cảnh đó cũng phải khiếp đảm.



Cái chết tang thương của đứa con cuối cùng khiến Tr. hoàn toàn suy sụp. Tr. suốt ngày ngập chìm trong rượu. Rượu vào là khóc, là chửi, là than.

Cho đến một buổi sáng, không thấy tiếng khóc, tiếng chửi, tiếng kêu than của Tr., hàng xóm kề bên chạy sang nhòm qua cửa sổ. Họ hốt hoảng khi nhìn thấy Tr. nằm sõng soài trên nền gạch, máu chảy lênh láng. Phá cửa vào, mọi người rùng mình khi nhìn thấy trên yết hầu Tr. một vết cắt ngọt, sâu, máu vẫn còn đang đùn ra. Tay phải Tr. vẫn nắm chặt con dao nhỏ, sắc nhọn bằng 2 ngón tay, con dao mà chủ nhật cuối tuần hàng tháng, Tr. vẫn dùng để xỉa thật ngọt vào yết hầu những con ngựa bạch.

Phóng viên Hoàng Anh Sướng
Báo Tuổi Trẻ và Đời Sống
 
atoanmt Date: Thứ Năm, 24 Aug 2017, 2:47 PM | Message # 6
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5642
Status: Tạm vắng



AToanMT
 
hailove Date: Thứ Năm, 24 Aug 2017, 8:47 PM | Message # 7
Major general
Group: Disciples
Messages: 476
Status: Tạm vắng
anh saiegoneses

NAM MÔ DƯỢC SƯ LƯU LY QUANG VƯƠNG PHẬT
 
FORUM » TRANG PHẬT GIÁO » CHUYỆN PHẬT GIÁO » NHỮNG CÂU CHUYỆN NHÂN QUẢ (Tổng Hợp)
Page 1 of 11
Search:


TỰ-ĐIỂN TRỰC-TUYẾN :

Từ Điển Online
Bấm vào dấu V để chọn loại Tự-Điển
Gõ Chữ muốn tìm vào khung trắng dưới đây:
Xong bấm GO


Click Here for Registration THWGLOBAL