Thứ Hai
23 Oct 2017
4:40 PM
ĐĂNG NHẬP


Dưới đây là "Danh Mục" thu gọn,
xin mời bấm vào "tam-giác" nhỏ để chọn bài xem:







PHÒNG TÁN DÓC TRỰC-TUYẾN
KHÁCH 4 PHƯƠNG:

LỊCH
Statistics
Search
CÁC BÀI VIẾT MỚI NHẤT
<>

[ BÀI VIẾT MỚI · Forum rules · TÌM KIẾM · RSS ]
Page 1 of 11
FORUM » TRANG PHẬT GIÁO » CHUYỆN PHẬT GIÁO » Phật Trên Đường Phố (Huỳnh Ngọc Chiến)
Phật Trên Đường Phố
cuti Date: Thứ Sáu, 24 Jul 2015, 3:49 PM | Message # 1
Major
Group: Disciples
Messages: 91
Status: Tạm vắng
PHẬT TRÊN ĐƯỜNG PHỐ

Huỳnh Ngọc Chiến

Tôi đọc được trên mạng một truyện kể lại của tác giả Huệ Khải. Ngắn nhưng vô cùng thâm thúy, nội dung như sau:

Có thầy tu nọ rất mực thánh thiện. Sau nhiều năm dài tu hành tinh tấn, chuyên chú kinh kệ không một phút giây xao lãng, thầy thấy mình đã bước vào được cảnh giới tâm linh viên mãn.

Một đêm khuya nọ, sau khi xả thiền, thầy đi ngủ và nằm mơ thấy mình dự một buổi tiệc lớn gồm toàn những bậc đạo cao đức trọng. Tất cả mọi người đều sắp theo thứ tự ngôi thứ trên bàn tiệc. Thầy được vinh dự xếp ngồi gần chủ tiệc, nhưng ở vị trí thứ nhì. Vị trí thứ nhất dành cho người bán tạp hóa ở khu phố không xa nơi thầy cư trú.

Điều này khiến thầy băn khoăn không hiểu công phu đạo hạnh của người chủ tiệm đó cao đến mức nào. Sáng hôm sau, thầy liền tìm tới tiệm tạp hóa, tìm một chỗ khuất và kín đáo quan sát rất lâu. Thầy thấy tiệm không lớn lắm, nhưng không lúc nào ngớt khách. Chủ tiệm cũng chẳng có gì đặc biệt, luôn tay bán hàng, thu tiền, thối tiền, mà vẻ mặt lúc nào cũng tươi cười, nói năng hòa nhã.

Nhân một lúc ngớt khách, thầy bước tới chào chủ tiệm và kể lại giấc mơ kỳ lạ. Chủ tiệm ôn tồn nói:

-Tôi cần chiết dầu ăn từ cái thùng hai mươi lít ra hai mươi cái chai xếp sẵn ở góc kia. Xin thầy giúp một tay. Đừng để chai nào đầy quá hay vơi quá, cũng đừng làm sánh dầu ra ngoài chai nhớp nháp. Xong rồi, tôi sẽ tiếp tục câu chuyện của thầy.”

Thầy chăm chú chiết dầu vừa xong, thì đúng lúc của hàng ngớt khách. Chủ tiệm lúc này cũng nghỉ tay bán hàng, liền bước tới hỏi thầy:

-Nãy giờ lo chiết dầu ra chai, trong đầu thầy có giây phút nào nhớ nghĩ tới Trời tới Phật không?

Thầy bẽn lẽn:

-Tôi làm không quen, ráng tập trung rót dầu vào từng chai theo đúng yêu cầu của ông, mệt toát mồ hôi. Do đó chẳng được phút giây nào rảnh trí mà nhớ nghĩ tới Phật, Trời!”

Chủ tiệm cười hiền lành, bảo:

-Nếu thầy bận bịu buôn bán như tôi cả ngày, lu bu quanh năm suốt tháng, thì tâm thầy ắt xa Trời xa Phật mịt mù luôn! Tôi không có phước lớn để được rảnh rang chuyên lo tu hành như thầy. Tôi chỉ ráng tập thành thói quen cho tâm tôi lúc nào cũng nhớ Trời, nhớ Phật. Khi bán hàng cho khách tôi nguyện không để ai phải phiền lòng vì bị cân non, đong thiếu. Khi phục vụ khách hàng, tôi nguyện không để ai mích lòng vì thấy tôi thiên vị. Gặp khách hàng xấu tính, tôi nói cười nhã nhặn, thầm nhắc nhở: Thánh Thần giả dạng thường dân tới thử thách mình đây. Tôi tu như vậy đó, thưa thầy!”


Câu chuyện rất ngắn, nhưng ý nghĩa thật thâm thúy. Phật pháp không lìa thế gian pháp. Đâu cũng có thể là cảnh giới thị hiện của Bồ Tát, để tùy duyên hóa độ chúng sinh. Biết đâu trong số những người quanh ta, lại chẳng có chư Bồ Tát luôn giả dạng người phàm để thử thách hạnh nguyện của chúng ta?

Truyền thuyết Ấn Độ kể rằng khi đạo sư Narota lang thang khắp xứ sở Ấn Độ để cầu đạo vô thượng với đạo sư Tilopa, thì đạo sư Tilopa biến hiện thành vô vàn hình tướng với nhiều cảnh tượng nhằm thử thách môn đồ. Dù là một cao thủ huyễn thuật, nhưng Narota vẫn không sao lường được cảnh tượng biến ảo khôn lường do Tilopa bày ra. Vì biết rằng vị đạo sư kia có thể hóa thân thành mọi hình tướng, nên ông sẵn sàng quỳ phủ phục dưới chân của mọi khách qua đường để lễ bái. Đây là chi tiết cực kỳ sâu sắc trong câu chuyện nửa thực, nửa hư về hai vị đại chân sư Mật tông Ấn Độ. Cung kính hạ mình trước tất cả chúng sinh, vì biết rằng tất cả chúng sinh đều có thể là hóa thân của những bậc chân sư, là bước đầu để tiêu trừ bản ngã, cũng là cách thực hiện hạnh nguyện của Thường Bất Khinh Bồ Tát trong kinh Pháp Hoa.

Kinh Pháp Hoa ghi rằng có một vị Tỳ kheo chẳng chuyên đọc tụng kinh điển, chỉ đi lễ lạy, thấy bất kỳ ai cũng cố lễ lạy, ngợi khen mà nói rằng: "Tôi chẳng dám khinh quý Ngài, quý Ngài đều sẽ thành Phật". Khi nghe lời nói đó, nhiều người chưởi mắng, dùng gậy, cây để đánh, gạch đá để ném, nhưng ngài chẳng sanh lòng giận hờn, thường nói: "Ngài sẽ thành Phật". Bởi ngài thường nói lời đó, nên hàng tăng thượng mạn Tỳ kheo, Tỳ kheo ni, Ưu bà tắc, Ưu bà di gọi ngài là Thường Bất Khinh.

Có lần, tôi ngồi uống cà phê trên vỉa hè. Có một bà cụ đến mời mua vé số. Dáng người thấp nhỏ, hiền lành. Tôi không bao giờ mua vé số, nên cầm bàn tay bà cụ, đặt vào đó một ít tiền, rồi bảo: “Con xin gởi bác ăn trầu”. Bà cụ lắc đầu không nhận, Tôi nài nỉ thế nào bà cũng không chịu lấy. Bà dúi tiền trả lại cho tôi, rồi cười hiền lành, bảo:

-Thôi cám ơn cậu. Tui không dám nhận đâu. Không có công mà tự nhiên ngồi hưởng, kiếp sau trả nợ cực lắm!

Rồi bà chào tôi mà đi bán tiếp. Câu nói của bà cụ như đóng đinh tôi hè phố, khiến tôi sửng sốt, không còn nghĩ đến chuyện chạy theo bà để nói lời xin lỗi.

Câu nói dù đơn giản, nhưng nó không chỉ là cách biểu hiện lòng tự trọng đáng kính của người nghèo, mà còn thâm thúy như pháp thoại của một vị chân sư. "Không công mà ngồi hưởng, kiếp sau trả nợ!" Ai dám nghĩ rằng câu nói đó là của một bà lão vô danh nghèo khổ, đi bán vé số dạo trên đường phố Sài Gòn? Một bài học vỡ lòng của đạo Phật về luật nhân quả. Bà lão kia có khác gì một Bồ Tát hóa thân giữa cõi thế để cảnh tỉnh người đời? Tôi tưởng chừng như nghe được một bài thuyết pháp. Thuyết pháp đâu cần phải nói nhiều, và nói cho hùng hồn. Chỉ cần một câu nói cũng khiến cho ta tỉnh ngộ. Giống như một chuyển ngữ của Thiền tông. Bà lão đã dạy cho ta tập theo hạnh nguyện của Bồ Tát Thường Bất Khinh.

Câu nói của bà lão suốt đời tôi không quên được. Như một bài minh để tự nhắc nhở mình. Không công mà ngồi hưởng, kiếp sau trả nợ! Giữa những đổ nát của đạo lý hôm nay, giữa những băng hoại của tình người, giữa cảnh xô bồ đua danh trục lợi bằng mọi thủ đoạn, khi sự vô cảm đang sa mạc hóa dần cuộc sống, thì hình ảnh bà cụ nhỏ bé nghèo khổ trên đường phố, với xấp vé số trên tay, chợt sáng rực lên, như một đóa sen tỏa sáng giữa đầm lầy u tối.

Còn có bao nhiêu bà lão bán vé số như thế trên những con phố Sài Gòn xô bồ tấp nập? Phải chăng vẫn còn vô số những Bồ Tát, những chân sư Tilopa đang thị hiện giữa cõi Ta Bà ô trọc bằng muôn ngàn hình tướng, để tùy duyên mà hóa độ chúng sinh?

Tôi nghiệm thêm được rằng những điều bình dị của cuộc đời luôn sâu thẳm. Vì nó giúp ta hiểu sâu sắc thêm những ý nghĩa thâm huyền trong kinh điển. Tôi đọc lại phẩm thứ hai mươi của kinh Pháp Hoa, và cảm nhận thêm nhiều điều từ hạnh nguyện của Thường Bất Khinh Bồ Tát. Chư Phật, chư Bồ Tát đâu có ngồi mãi trên tòa sen để thuyết pháp trong bối cảnh hoành tráng của kinh điển đại thừa, mà có thể các Ngài đang sống lẫn lộn giữa chúng ta dưới muôn ngàn hình tướng. Từ những nơi thâm u tịch mịch cho đến những phố xá huyên náo ồn ào, nếu ta biết lắng nghe thì đường phố cũng có thể là đạo tràng, và những câu nói thoáng qua cũng có thể là pháp thoại. Tất cả đều từ một chữ Duyên.

Và tôi làm bài thơ này để ghi lại những gì mình cảm nhận:

Ứng hóa tùy duyên chuyển pháp luân
Du hành quốc độ đẳng vi trần
Dục cùng hóa độ tam thiên giới
Nãi hiện Hằng sa vô lượng thân.

應 化 隨 緣 轉 法 輪

遊 行 國 土 等 微 塵

欲 窮 化 渡 三 千 界

乃 現 恒 沙 無 量 身

Message edited by cuti - Thứ Sáu, 24 Jul 2015, 3:55 PM
 
thanhlongphapsu Date: Thứ Sáu, 24 Jul 2015, 5:10 PM | Message # 2
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 2922
Status: Tạm vắng
 
LongTracAn Date: Thứ Sáu, 24 Jul 2015, 11:15 PM | Message # 3
Generalissimo
Group: Moderators
Messages: 3289
Status: Tạm vắng


Đại Bi Chú
 
kathy Date: Chủ Nhật, 02 Aug 2015, 7:01 AM | Message # 4
Colonel general
Group: Users
Messages: 1142
Status: Tạm vắng
 
atoanmt Date: Thứ Tư, 05 Aug 2015, 10:18 AM | Message # 5
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5665
Status: Tạm vắng



Đọc bài này, nhớ lại mình hồi còn thanh niên theo học Võ Thiếu-Lâm với Thầy Đoàn Tâm Ảnh, Thầy đã từng ở Chùa Thiếu Lâm bên Tàu, nên Thầy đã nói 1 câu khiến tôi nhớ mãi đến bây giờ luôn:

-"Người đi Tu ở Chùa, không phải bận bịu chuyện gia-đình, chuyện Công-danh, chuyện làm việc ở xã-hội ... Còn chuyện ăn, mặc, ở Chùa thì đã có bá-tánh lo cho hết.

Họ chĩ có mỗi một việc ở Chùa là lo TU, HỌC !

Những người Tu như vậy mà TU HỌC không xong, thì chỉ là đồ vứt đi của xã-hội, không đáng kính trọng !

Chưa kể, kiếp này mang nợ của bá-tánh, của biết bao nhiêu người thập phương cúng dường... Mà họ không lo TU !

Thì chắc chắn kiếp sau phải làm ĂN MÀY ! Mà không biết sẽ phải trải qua bao nhiêu kiếp ĂN MÀY mới trả xong nợ !"


AToanMT
 
thanhlongphapsu Date: Thứ Năm, 06 Aug 2015, 5:31 AM | Message # 6
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 2922
Status: Tạm vắng
Anh Toàn à, theo mình nghĩ thì Ăn Mày cũng là một dạng sống nhờ bố thí của bá tánh . Như vậy thì đâu thể nào gọi là " TRẢ NỢ KIẾP TRƯỚC "
Tui nhớ năm 2000 , tui gặp một bà già bán vé số . Không thể đoán được bả bao nhiêu tuổi , vì bả thuộc loại già hết cở rồi đó . Không có người nào già hơn .

Tháng 7, ở Việt Nam vào buổi chiều thường có những cơn mưa bong bóng , dai dẳng , cù cưa , lằng xằng như tánh tình con gái . Mình đang ngồi ở quán cà phê nhìn khói thuốc hòa quyện trong những hạt mưa rơi, để xem bong bóng nước vở tan trên nền gạch . Bà già ngồi co ro đụt mưa bên quán nước, chốc chốc lại buông tiếng thở dài não ruột như tiếng mưa rơi lụp bụp trên mái ngói . Trên tay bà cụ cầm một sấp vé số dày cộm được gói cẩn thận trong bịt Nylon .

Bà già nhìn sang mình mời mua vài tấm vé số Long An Và TP HCM chiều nay xổ . Bà còn 20 tấm mỗi tấm giá 5000 đồng . ( Nếu mình nhớ hong lầm ) . Nếu không có ai mua, nghĩa là bà ta phải ôm đống vé số đó , hoặc phải trả vé số về đại lý trước giờ sổ xố . Và như vậy đồng nghĩa với việc bà Cụ sẽ không có lãi trong ngày lang thang trên phố huyện .

Mình cầm trên tay những tờ vé số do bà ta đưa , rồi trao trả lại cho bà . Bà gật gật cám ơn rồi cẩn thận bỏ vào bịt nylon . Rồi ngồi co ro nhìn mưa rơi với ánh mắt buồn hoang dại .

Mình mới ân cần hỏi bà có muốn uống cà phê , hay sinh tố, nước ngọt vì không mình sẽ đãi bà Cụ . Bà cười lộ hai hàng nướu đã rụng răng gần hết lắc đầu . Nói chờ ngớt mưa chút bà đi bán vé số tiếp còn 20 tờ ráng bán cho xong để có tiền đong gạo chiều nay .

Mình mới ân cần nói với bà Cụ : Tuy cháu không mua vé số của bà, nhưng cháu biếu bà 100 000 đồng ( tương đương 20 tờ vé số ) xem như cái duyên đụt mưa của hai người .

Bà Cụ cười híp cả mắt lắc đầu quầy quậy : Thôi cậu ơi , không có công mà hưởng lộc thì kiếp sau trả mệt lắm . Tui hong dám nhận tiền của cậu đâu .

Mình hơi bất ngờ nhưng nói tiếp vậy Cụ gọi dùm cháu một chiếc taxi đi, cháu trả công cụ 100 000 coi như cụ làm việc có tiền mà không phải xin ai .

Bà Cụ nói gọi taxi cho cậu thì tui gọi giúp không cần trả công như vậy đâu . Tui mang tội chết .

Cuối cùng mình phải chịu thua, và mua hết 20 tờ vé số của bà Cụ .

Thời nay không riêng gì các tăng ni trong Chùa hưởng lộc của bá tánh , sống cuộc đời xa hoa phung phí , xây Chùa như cung điện để tự nâng dẳng cấp tu hành của mình lên, mà sư thầy ngày nay cũng rất ít gần gủi bá tánh . Con người ngày nay rất xấu rất tệ . Ở góc cạnh nào đó họ còn thiếu lòng tự trọng của Cụ bà bán vé số mà tui đã gặp năm 2000 . Vô Công Bất Thụ Lộc .

Cho nên, kiếp sau những người như vậy sẽ thành thứ gì và sẽ trả như thế nào cho hết công lao của bá tánh .

 
FORUM » TRANG PHẬT GIÁO » CHUYỆN PHẬT GIÁO » Phật Trên Đường Phố (Huỳnh Ngọc Chiến)
Page 1 of 11
Search:


TỰ-ĐIỂN TRỰC-TUYẾN :

Từ Điển Online
Bấm vào dấu V để chọn loại Tự-Điển
Gõ Chữ muốn tìm vào khung trắng dưới đây:
Xong bấm GO


Click Here for Registration THWGLOBAL