- ATOANMT
Thứ Tư
07 Dec 2016
12:12 PM
ĐĂNG NHẬP


Dưới đây là "Danh Mục" thu gọn,
xin mời bấm vào "tam-giác" nhỏ để chọn Bài xong bấm vào "CHỌN XEM":







PHÒNG TÁN DÓC TRỰC-TUYẾN
KHÁCH 4 PHƯƠNG:

LỊCH
Statistics
Search
CÁC BÀI VIẾT MỚI NHẤT
<>

[ BÀI VIẾT MỚI · Forum rules · TÌM KIẾM · RSS ]
Page 1 of 11
FORUM » THÀNH VIÊN » CHUYỆN LẠ 4 PHƯƠNG » Đi tìm dị nhân 111 tuổi có chiếc ống kỳ lạ hút sạch bệnh tật
Đi tìm dị nhân 111 tuổi có chiếc ống kỳ lạ hút sạch bệnh tật
phongba Date: Thứ Năm, 17 Nov 2016, 6:31 AM | Message # 1
Major general
Group: Users
Messages: 272
Status: Tạm vắng
Kỳ 1: Những bệnh nhân tâm thần... khỏi bệnh
Đã có hàng trăm con người con ở khắp các vùng Đà Bắc (Hòa Bình), Phù Yên (Sơn La) và Thanh Sơn (Phú Thọ) coi lão như ân nhân cứu mạng. Với độc chiêu dùng ống hút bệnh, lão Phiêm đã cứu chữa cho hàng nghìn người thoát khỏi án tử. Nhiều người còn hồ nghi cách chữa bệnh rất thần bí của lão, nhưng tôi tin lão bởi lão đâu làm vì tiền, những gì lão làm là vì bà con dân bản.

Bản Cỏi, xã Xuân Sơn (Thanh Sơn, Phú Thọ) nằm tít trong rừng sâu. Nơi này gần như biệt lập với thế giới bên ngoài bởi rừng già của Vườn quốc gia Xuân Sơn. Trong chuyến công tác miền ngược vừa rồi, tôi có may mắn gặp lại ông Đặng Vĩnh Phúc, Trưởng bản Cỏi.

Vẫn nhận ra tôi, ông Phúc mừng lắm bảo: “Dạo này nhà báo đến bản tôi nhiều lắm. Họ viết về cái tục cạy cửa ngủ thăm bao đời nay của người Dao. Nghe con cháu trong bản đi học ở dưới xuôi bảo vậy, chứ tôi đã trực tiếp được đọc bài báo nào đâu”.

Nhớ lại chuyến công tác lần trước cách đây 4 năm, ông than với chúng tôi rằng, bản mình có 4 người bị mắc bệnh “dở hơi hâm hấp”. Suốt ngày họ cứ tha thẩn ngoài rừng. Lần này gặp lại ông, tôi có nhắc lại chuyện đó, nhưng ông lại thông báo 1 tin vui: “Họ khỏi bệnh nhờ một pháp sư đặc biệt cao tay ở tận bên bản Lài, xã Đồng Nghê (Đà Bắc, Hòa Bình) cơ đấy. Việc này quả là khó tin, nhưng mấy người bản tôi khỏi được bệnh tâm thần là nhờ lão già đó đấy…”.
Theo lời chỉ dẫn của Trưởng bản Phúc, chúng tôi tìm tới nhà anh Lý Văn Thắng, người vừa được chữa khỏi bệnh. Căn nhà gỗ thấp lè tè của anh Thắng nằm gần rừng. Anh và vợ con đang vui vầy bên mâm cơm chiều. Cứ nhìn cái cách vợ chồng anh cưng nựng đứa con gái nhỏ cũng đủ biết họ hạnh phúc đến nhường nào.

Đón khách vào nhà, anh liền lôi rượu ra mời chúng tôi. Khi đã uống đủ 2 chén cho “chân cứng đá mềm”, anh mới khề khà: “Đến giờ tôi vẫn không tin là mình có được ngày hôm nay. Nó như một giấc mơ ấy nhà báo à…”.

Ông Trưởng bản cũng xác nhận, trong bản cũng chẳng ai tin cậu Thắng người rừng này, giờ trở thành người bình thường. Ấy là câu chuyện của 3 năm về trước. Thắng sinh ra và lớn lên không được khỏe mạnh như những trai bản khác. Cả ngày Thắng lẩn thẩn như người tâm thần cười nói một mình. Càng lớn căn bệnh đó càng phát triển mạnh. Thắng không thích ở nhà, suốt ngày đi vào rừng sâu trú ngụ. Có những lần anh đi cả tháng trời không về bản. Gia đình huy động mấy chục trai bản vào rừng tìm từng khe suối, hang động cả tuần trời không thấy Thắng đâu. Người trong gia đình tưởng Thắng đã mất tích hoặc bị thú rừng ăn thịt.

Một hôm có người vào rừng hái măng đã nhìn thấy Thắng sống trong hang động. Nhờ đó Thắng mới được đưa về bản. Từ đầu đến chân của Thắng đã mọc đầy lông lá. Về với thế giới văn minh nhưng Thắng cũng chẳng nói, chẳng rằng. Cả ngày ngồi thẫn thờ bên bậu cửa, ngắm trời, ngắm đất và lảm nhảm những câu vô nghĩa. Gia đình đã nhờ rất nhiều lang y nổi tiếng khắp vùng Thanh Sơn mà không ai chữa khỏi. Chữa không được họ mời thầy cúng, thầy mo về đuổi “con ma” ra khỏi người Thắng nhưng bệnh tình vẫn vậy.

Lão Phiêm đã cứu rất nhiều người bằng cách chữa bệnh kỳ quái
Một hôm, nghe bà con truyền tai ở bản Lìa có lão Phiêm chữa bệnh kì tài. Gia đình đã không ngần ngại lội bộ cả ngày đường xuyên qua Vườn quốc gia Xuân Sơn đến tiếp kiến lão Phiêm.

Quả nhiên gia đình của anh Thắng đã được đền đáp. Xem xét qua bệnh của Thắng, lão Phiêm phán 1 câu đến giờ bà mẹ của Thắng vẫn chưa thể quên: “Tuy đưa đến muộn nhưng còn chữa được”. Lạ hơn là lão Phiêm chỉ dùng 1 chiếc ống hút rồi đặt vào đầu Thắng mà hút lấy, hút để như thể trẻ con hút sữa vậy.

Bận ấy, Thắng ở lại nhà lão Phiêm điều trị gần 2 tháng trời. Sau một ngày là bệnh tình của Thắng tiến triển tốt hơn. Lão Phiêm bước đầu khống chế được căn bệnh hoang tưởng, điên dại của Thắng. Tựa như có một phép màu, đầu óc của Thắng không còn lơ mơ như trước nữa. Thắng đã không còn bỏ vào rừng ở và ăn nói rõ ràng, chứ không ú ớ. Từ nhà lão Phiêm về, Thắng đã trở thành người hoàn toàn bình thường.
Một trường hợp nữa của bản Cỏi được lão Phiêm cứu chữa là cô giáo mầm non Bàn Thị Hà. Khác với những sơn nữ trong bản thường nghỉ học sớm và ở nhà lấy chồng, sinh con. Họ chấp nhận cuộc sống mà các bà, các mẹ của họ đã từng lựa chọn. Riêng Hà lại nuôi chí lớn. Hà quyết tâm học được cái chữ để sau này về bản làm cô giáo dạy lớp trẻ của bản.
Và ước mơ của Hà trở thành hiện thực, khi cô theo ngành sư phạm. Sau 3 năm dùi mài kinh sử, Hà được nhận về bản làm cô giáo mầm non. Ngày đầu nhận công việc Hà vui bao nhiêu, gia đình cô lại buồn bấy nhiêu. Chỉ sau vài ngày về quê, tự nhiên Hà mắc chứng bệnh hoang tưởng rất khó hiểu. Cô la hét, đập phá… cứ như bị ma làm vậy. Con chó cắn con lợn, Hà cũng khóc sướt mướt.
Thương cô con gái, gia đình đã đưa Hà đi chạy chữa ở nhiều nơi, với hy vọng Hà khỏi bệnh trở lại. Mỗi chuyến đi bố mẹ chỉ chuốc thêm buồn phiền vì đến đâu họ cũng lắc đầu không tìm ra nguyên nhân cũng như cách chữa.
Lão Phiêm dùng chiếc ống "hút bệnh". Ảnh Dương Đình Tường
Chạy chữa không khỏi, gia đình đành đưa Hà về bản chấp nhận số phận hẩm hiu. Sau lần anh Thắng được chữa khỏi bệnh, gia đình Hà cũng thử dẫn cô đến nhà lão Phiêm. Không ngờ đến nhà lão Phiêm chỉ vài buổi, Hà đã tỉnh trở lại, tựa như uống phải thuốc tiên vậy. Giờ Hà còn nhận lão Phiêm là bố nuôi của mình nữa. Nhờ có lão Phiêm mà cô đã tiếp tục thực hiện được ước mơ của mình là mang con chữ đến con em trong bản.

Qua 2 trường hợp của cô giáo Hà và anh Thắng khỏi bệnh, quả là 1 điều thần kì. Ngay cả ông trưởng bản Cỏi đến giờ vẫn chưa tin đó là sự thực. “Hà vẫn giảng dạy, lên lớp bình thường. Thắng đã lấy vợ và sinh con… Đó là sự thực. Bài thuốc của lão Phiêm bí hiểm đến đâu, tôi chưa từng được tiếp kiến…”, ông Phúc cho biết.
Đến UBND xã Đồng Nghê (Đà Bắc, Hòa Bình) để tìm hiểu cũng như hỏi chuyện về lão Phiêm, các cán bộ xã nơi đây cũng luôn tỏ lòng kính trọng với lão. Bởi lẽ lão Phiêm là ân nhân cứu mạng của rất nhiều bà con nơi đây. Ngay cả những cán bộ xã cũng được lão chữa bệnh.
Ông Bùi Ngọc Thích, Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc xã cũng luôn coi lão Phiêm là người cha thứ 2 của mình. Ông Thích mắc bệnh đau bụng. Ông đi khám nhiều nơi, nhưng không nơi nào tìm ra bệnh gì và nguyên nhân vì sao. Ông còn cất công uống nhiều loại thuốc lá rừng của người Mường cũng không khỏi.
Phương tiện chữa bệnh của lão Phiêm
Khi mọi phương cách đã đóng lại trước cuộc đời mình, ông mới đánh liều lên nhà lão Phiêm. Mặc dù trước đó ông đã từng nghe nhiều về phương pháp chữa bệnh kì quái của lão Phiêm. Lần đầu lên nhà lão Phiêm, thấy lão làm những thủ tục cúng bái rất nghiêm ngặt, rồi dùng que hương soi quanh người, ông Thích cho đó là trò phù phiếm. Ông còn nghĩ rằng, có thể đây là cách mà lão Phiêm kiếm tiền của mọi người. Bụng nghĩ là vậy nhưng lão vẫn để cho lão Phiêm chữa thử.

Sau vài ngày ở nhà lão Phiêm, ông Thích cảm thấy trong người như có một luồng nội lực mới. Những ngày trước lão lên cơn đau dữ dội, giờ chúng đã giảm dần như được uống thuốc giảm đau vậy. Lạ hơn nữa là trong những lần hút ở bụng, lão Phiêm còn lấy ra được những hòn đá nhỏ như hạt vừng màu trắng.

Cũng chỉ sau 10 lần hút như thế, ông Thích đã khỏi bệnh. Hôm chúng tôi đến xã Đồng Nghê, ông Thích đang bận tổ chức đám cưới cho đứa con trai. Giờ ông đã béo tốt hơn xưa nhiều. Đến giờ ông Thích vẫn luôn coi lão Phiêm là ân nhân. Không có lão Phiêm chắc ông không có ngày hôm nay. Phương pháp chữa bệnh của lão ấy vô cùng kì quái, nhưng lại khỏi bệnh cũng là điều khó lý giải…
 
phongba Date: Thứ Năm, 17 Nov 2016, 6:37 AM | Message # 2
Major general
Group: Users
Messages: 272
Status: Tạm vắng
Kỳ 2 (Kỳ cuối): Diện kiến “thần y” xứ Mường

Lão Phiêm chậm rãi đưa que hương đến đâu là lão có thể cảm nhận rõ từng bộ phận trong cơ thể người bệnh mắc thứ bệnh gì. Lão tự cảm nhận và chẩn đoán rất rõ bệnh!? Bệnh nào chữa được, lão sẽ đồng ý làm. Nhiều bệnh lão không chữa được, lão khuyên mọi người nên tìm cách khác.

Mặc dù đã được ông Ông Xa Văn Mạnh, Chủ tịch UBND xã Đồng Nghê (Đà Bắc, Hòa Bình) cảnh báo đường lên nhà nhà lão Phiêm khó đi vô cùng, chúng tôi cũng không ngờ đường lại nguy hiểm đến vậy. Con đường mòn như chuột chạy chỉ vừa đủ cho bánh xe đi. Một bên là vách núi, một bên là vực, chỉ cần sơ xảy là mất mạng như chơi.
Khi chúng tôi đến nhà lão Bàn Văn Phiêm thì ánh hoàng hôn đã vụt tắt. Nhà lão Phiêm nằm chênh vênh bên sườn núi. Căn nhà gỗ đã nhuộm màu khói bếp. Lão Phiêm ngồi bên bếp lửa, vững chãi và lầm lũi như một vị thần rừng đầy bí ẩn. Năm nay lão đã tròn 111 tuổi (SN 1905) nhưng nom lão còn khỏe lắm.

Khi đã yên vị, tôi mới có dịp nhìn kĩ dung nhan lão “thần y” của xứ Mường. Người lão gầy đét như những pho tượng La Hán ở chùa Tây Phương. Tuy nước da đã nhăn nheo nhưng còn ánh màu đồng hun. Vầng trán cao tựa như những nhà hiền triết của Hy Lạp. Mái tóc lão mới lốm đốm bạc, nhiều chỗ vần còn đen như gỗ mun. Trời phú cho lão sức khỏe phi thường nên lão mới thọ lâu đến vậy.
Tuy tuổi đã cao nhưng lão Phiêm còn minh mẫn lắm. Lão còn khoe đã vinh dự 2 lần được nhận quà chúc mừng thọ của Chủ tịch nước. Sống qua 2 thế kỉ, đời lão đã từng chứng kiến bao đổi thay đã diễn ra ở mảnh đất miền rừng này.

Khi chúng tôi hỏi lão về phương pháp chữa bệnh rất kì lạ mà lão đang sở hữu. Lão Phiêm không trả lời ngay mà lặng lẽ đứng dậy mở cái tủ gỗ đã cũ mèm rồi cẩn trọng lôi ra 1 chiếc ống nhỏ bằng ngón tay chỏ của người lớn, dài khoảng 30cm và hơn chục đồng bạc trắng cùng 1 thẻ hương. Lão chỉ tay vào vầng trán cao của lão đoạn dõng dạc nói: “Có đồ nghề mà không có cái đầu coi như vứt đi. Bài chữa bệnh này có tên là “sít tôm ông” (nghĩa là cúng ông - PV). Bài thuốc này phải tôn thờ mặt trời, mặt trăng”.

Trước khi chữa bệnh, lão Phiêm thường cúng khấn rất chu đáo
Uống rượu hết bát này đến bát khác mà lão vẫn tiếp tục rót. Trẻ tuổi và đi rừng nhiều như chúng tôi mà đã thấy chuếnh choáng vì hơi men, vậy mà lão Phiêm vẫn vững như bàn thạch.

Cho thêm mấy gộc củi vào bếp, lão Phiêm mới khề khà kể, cách chữa bệnh hết sức kỳ bí này lão học được từ năm 12 tuổi. Ai đến chữa bệnh là lão phải làm lễ, gồm nhiều thứ 6 bát cơm, 6 chén rượu, 1 đồng bạc trắng, giấy trắng, 1 con gà… Tất cả những thứ đó được lão đặt vào cái mâm rồi lão lẩm nhẩm khấn vái tạ ơn thần núi, thần rừng đã ban cho bài thuốc này.

Hoàn thành xong thủ tục bắt buộc này lão mới tiến hành khám cho bệnh nhân. Lão châm que hương lên rồi đưa ra trước mặt bệnh nhân gọi là “soi” bệnh. Lão đưa que hương này đến đâu là lão có thể cảm nhận rõ từng bộ phận trong cơ thể mắc thứ bệnh gì. Khi tôi hỏi vì sao lão có thể nhìn thấu được cấu tạo cơ thể người, lão cũng không giải thích được. Chỉ biết rằng lão nhìn đâu là tự cảm nhận và chẩn đoán rất rõ bệnh và đưa ra cách chữa cho phù hợp!? Bệnh nào lão chữa được, lão sẽ đồng ý làm. Nhiều bệnh không chữa được, lão khuyên mọi người nên tìm cách khác.
Phương tiện chữa bệnh là ống hút và những đồng xu để gieo quẻ
Khi đã “tóm” được bệnh, lão Phiêm dùng chiếc ống hút đặt vào chỗ đau. Sau những câu thần chú dài lê thê, lão mới tiến hành hút. Lạ nhất là mỗi loại bệnh lão hút ra một thứ trong người khác nhau. Có người lão hút ra những viên đá nhỏ, có người ra cả những con côn trùng bò lổm ngổm… Người nào bị nặng thì nằm lại ở nhà lão vài ngày. Người nào nhẹ chỉ sau 3-4 lần hút là bệnh tình sẽ đỡ.

Hôm chúng tôi ngồi tiếp chuyện lão Phiêm có cả già làng bản Lìa là ông Bàn Văn Khang sang chơi. Ông Khang cũng xác nhận lão Phiêm hút ra cả đá trắng thật. Ngay bản thân ông Khang cũng được chữa bệnh nhiều lần ở đây. Ngày trước, nơi này chưa có đường, muốn đi ra tới trạm xá phải cắt rừng mất mấy ngày trời. Do vậy, bọn trẻ trong bản có đau ốm gì, đều do bàn tay lão Phiêm chữa cả.

Giờ lão Phiêm đang ở cùng cô con dâu cả là bà Bàn Thị Tin, năm nay đã ngoài 70 tuổi và đứa chắt là anh Bàn Văn Thọ, hiện là Phó Trưởng công an xã Đồng Nghê. Theo bà Tin, mỗi bữa lão vẫn ăn đều 2 bát cơm và chỉ uống vài chén rượu.

Cuộc đời lão gắn liền với núi rừng của xứ Mường. Mấy đời nhà lão đã sống ở cái đất này nhưng không ai biết nghề bốc thuốc cứu người. Lão đến với nghề này cũng hết sức tình cờ và bí hiểm. Giống như bao trai bản người Dao khác, năm 12 tuổi lão được bố mẹ tổ chức cho Lễ Lập tịch (một tập tục của người Dao công nhận là đứa con trai đã trưởng thành).
Lão Phiêm bồi hồi nhớ lại, đêm đó ánh trăng rằm tỏa sáng lấp lánh xuống muôn nơi. Lão đang nằm ngủ bỗng bị đánh thức dậy bởi một giọng nói vang và ấm: “Con ơi! Hôm nay ta truyền bài thuốc cứu người cho con. Con dậy đi theo ta ra rừng ngay”. Lúc đó lão vẫn mơ màng cảm giác như ai đó dắt tay dẫn sâu vào trong rừng. Đêm đó, lão Phiêm ở lại trong rừng và được ông Tiên truyền thụ lại toàn bộ bí kíp chữa bệnh thần bí này. Tới khi “người trời” biến mất, lão Phiêm cũng không nhìn rõ mặt ra sao nữa. Chỉ biết rằng sáng hôm sau lão trở lại bản, bỗng thấy trong người có một nguồn năng lượng bí hiểm đang tuôn chảy trong huyết quản. Kể từ đó, lão tự nhận biết được nhiều cây thuốc quý trong rừng và toàn bộ quy trình chữa bệnh.

Lão Phiêm được "ông Tiên" truyền nghề chữa bệnh?
Những ngày đầu, lão Phiêm cho đó là giấc mơ nên chẳng tin. Lạ thay, cứ lúc đêm khuya vẫn cái giọng nói trầm bổng, ấm áp hôm nào lại vang bên tai: “Ta đã truyền lại cho con toàn bộ bí kíp chữa bệnh cứu người, con phải có giúp bà con dân bản”. Mỗi lần mơ như thế, lão Phiêm lại sực tỉnh thì ông Tiên kia cũng biến mất. Tình trạng đó kéo dài hàng tháng trời khiến lão đâm lo lắng nên mới thử hái vài cây thuốc xem sao. Mỗi thứ cây lão có thể chỉ mặt đặt tên và công dụng của từng loại một.

Các mế người Dao vốn nổi tiếng là những người bốc thuốc giỏi cũng phải công nhận lão Phiêm chữa bệnh trên họ một bậc. Rừng Đà Bắc ngày đó còn ngút ngàn nên ai có bệnh gì đến lão chữa rất hiệu nghiệm. Đặc biệt là công phu bí truyền dùng ống hút bệnh của lão thì khỏi phải chê. Tiếng lành đồn xa, ngày nào cũng có hàng chục người tìm đến chữa bệnh. Nhiều người ở nơi xa nghỉ lại. Vợ con lão lại căng mình ra nấu cơm phục vụ bệnh nhân hoàn toàn miễn phí.

Nhà lão vốn nghèo, lại đông con, lão lại là lao động chính mà suốt ngày ở nhà chữa bệnh cho mọi người khiến cuộc sống càng thêm khó khăn. Dù biết rằng, việc làm của lão là làm phúc cứu người nhưng vợ con cũng không nén nổi tiếng thở dài. Ai đời con cái chẳng có cái ăn, cái mặc mà vẫn phải nhường cơm cho những bệnh nhân ở tít tận đâu đến. Người nào tốt thì biếu lão chai rượu, con gà, chứ lão có bao giờ lấy tiền của ai.

Sau nhiều lần nghe vợ con cằn nhằn, lão đã quyết tâm đi nương và không ở nhà chữa bệnh nữa. Lạ thay, lão chỉ nghỉ vài ngày đã bị cái “ông Tiên” với giọng nói quen thuộc hiện về yêu cầu lão tiếp tục phải làm. Lần này lão “kháng lệnh” bề trên thật. Sau nhiều lần gặp lại “ông Tiên” kia, lão vẫn cương quyết từ chối. Một đêm, “ông Tiên” bảo: “Con là người có phúc trạch thâm hậu mới được truyền lại bài thuốc đó. Giờ con từ bỏ sứ mệnh sẽ nhận những hậu quả nặng nề đó…”.
Khi đó lão cũng chỉ nghĩ giấc mơ chập chờn đó chỉ là hão huyền. Ngay cả việc lão cứu chữa người suốt mấy chục năm qua cũng không thể giải thích nổi. Lão bỏ bẵng 2 năm không hành nghề, mặc dù có rất nhiều người đến cầu cứu. Và trong suốt thời gian “gác kiếm”, lão liên tục gánh chịu những tai ương. Hai đứa con của lão đang khỏe mạnh, chẳng mắc bệnh gì lại lăn đùng ra chết. Ngay cả lão là một thầy thuốc cao tay, cũng không thể biết được đâu là nguyên nhân. Khi mọi chuyện đã bình yên trở lại, lão Phiêm mới nhớ lại giấc mơ năm nào. Hóa ra lời cảnh báo đó đã ứng nghiệm. Đêm đó lão khóc hết cả nước mắt, chẳng nhẽ ông trời bắt tội lão khổ đến vậy.

Sáng hôm sau, lão sửa một cái lễ tạ ơn trời đất và cáo lỗi với “Tiên ông” đã truyền nghề và xin thề sẽ tiếp tục hành nghề. Từ đó cho đến nay đã mấy chục mùa rẫy trôi qua. Lão cũng không nhớ mình đã chữa bệnh cho bao nhiêu người nữa. Nay đã ở tuổi gần đất xa trời, lão vẫn phải gồng mình lên để làm phúc cứu người. Nhiều lần lão đã nghĩ đến việc truyền nghề lại cho con cháu, nhưng chẳng ai có thể học được bài hút bệnh này. Lão tin rằng, bài thuốc này của trời, ai có phúc lớn mới nhận được.

NGUỒN :http://www.msn.com/vi-vn/news/living/
 
atoanmt Date: Thứ Ba, 22 Nov 2016, 7:43 AM | Message # 3
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5342
Status: Hiện-diện



Nửa Lính, nửa Quan, nửa Thầy, nửa Thợ: Đầu đầy...Chí !, lang-thang trên 4 vùng đất Việt.
Ít Tiền, ít Bạc, ít Bạn, ít Bè: Bụng thiếu...Cơm !, trằn-trọc dưới 8 hướng trời Tây.
 
FORUM » THÀNH VIÊN » CHUYỆN LẠ 4 PHƯƠNG » Đi tìm dị nhân 111 tuổi có chiếc ống kỳ lạ hút sạch bệnh tật
Page 1 of 11
Search:


TỰ-ĐIỂN TRỰC-TUYẾN :

Từ Điển Online
Bấm vào dấu V để chọn loại Tự-Điển
Gõ Chữ muốn tìm vào khung trắng dưới đây:
Xong bấm GO


Click Here for Registration THWGLOBAL