- ATOANMT
Chủ Nhật
26 Feb 2017
10:25 PM
ĐĂNG NHẬP


Dưới đây là "Danh Mục" thu gọn,
xin mời bấm vào "tam-giác" nhỏ để chọn Bài xong bấm vào "CHỌN XEM":







PHÒNG TÁN DÓC TRỰC-TUYẾN
KHÁCH 4 PHƯƠNG:

LỊCH
Statistics
Search
CÁC BÀI VIẾT MỚI NHẤT
<>

[ BÀI VIẾT MỚI · Forum rules · TÌM KIẾM · RSS ]
Page 1 of 11
FORUM » THÀNH VIÊN » TRUYỆN TRẺ EM » Cô Cò (Thúy)
Cô Cò
LongTracAn Date: Thứ Sáu, 27 Sep 2013, 10:10 PM | Message # 1
Generalissimo
Group: Moderators
Messages: 3243
Status: Tạm vắng
Cô Cò

TỦ SÁCH TUỔI HOA

Trích trong Bán Nguyệt San Tuổi Hoa




- Reng… reng… reng…

- Chị Thúy ơi! Có thư.

Tôi phóng từ nhà bếp ra, vội chụp lá thư trên tay đứa em vừa gọi. Chắc thư của nhỏ Hoa hay Xuân là cùng chứ gì! Nhưng, kìa, ở góc bì thư lại có hàng chữ “Tòa soạn báo Vì Dân”. Tôi ngạc nhiên ghê! Tòa báo nào lại gửi thư cho mình vậy ta? Chẳng cần nghĩ ngợi, tôi xé thư ra đọc.

“Nhân thấy cô đăng báo tìm việc, chúng tôi xin mời cô tới tòa soạn báo Vì Dân, số…. đường… để thảo luận hầu giúp cô một việc làm”.

À thì ra là thư kêu làm việc. Cách đây khoảng mười ngày, ngồi buồn tình buồn ý, tôi bỗng thấy mình vô dụng quá. Ăn rồi ngủ, dạy các em học, quanh quẩn nấu nướng, mấy tháng hè đối với tôi vô vị lạ lùng. Tôi chợt có ý nghĩ hay là mình đăng báo tìm việc gì làm để giết bớt thì giờ và để… có chút ít tiền còm cho các em mua quyển sách, cây viết, hoặc cho chính mình ăn ô mai, xí muội mỗi khi thèm, khỏi xin tiền má. Thế là tôi đăng vài dòng tự giới thiệu mình lên vài tờ báo nhà thường đọc. Tôi viết rằng tôi xin dạy trẻ em. Tôi quảng cáo mình rất yêu trẻ, có “khiếu” dạy trẻ em, rất hiền, rất ngoan v.v… Nghĩ cũng vui lắm vì thật ra ở nhà tôi “chằng” một cây, mỗi lúc tôi hét hay trợn mắt là các em tôi dù đang phá nghịch, vui đùa, cũng vội tìm mỗi đứa một góc ngồi, mặt mày tái ngắt. Và tôi chẳng yêu trẻ tí nào, lũ em quá đông của tôi làm tôi chán ghét con nít tợn.

Cái ông nhà báo này muốn giúp tôi việc gì đây? Chốc nữa Mỵ đi học về tôi phải khoe nó và rủ cô nàng chiều đi với mình mới được.

Con bé “linh” thật, mới nghĩ đến nó, nó đã lù lù về rồi.

- Này, Mỵ ạ, ta có thư kêu làm việc nè!

- Ở đâu kêu đó?

- Tòa báo.

- Tòa báo?

Mỵ hỏi lại bằng một giọng rất ngạc nhiên khiến tôi vênh mặt lên.

- Ừ, hách không?

Có thế mà câu chuyện tòa báo “mời” tôi đi làm được các “nhóc con” em tôi bàn tán ghê lắm. Mỗi đứa một câu, thôi thì chúng cãi nhau chí chóe.

- Ti ạ, chị Thúy làm ở báo, tụi mình có báo coi, đỡ phải mua.

- Sao kỳ vậy?

- Thì mỗi ngày “chỉ” “lấy” một tờ.

Tôi tức cười quá, bèn cười “khì” một cái.

- Còn em, em sẽ nói “chỉ” xin cho em mấy cái mẫu chữ để sắp tên em đóng dấu chơi.

- Ngon quá há, tao nữa chi?

- Còn lâu!

Nếu cứ để thế, có lẽ chúng nó làm ầm nhà lên luôn. Tôi phải thị oai:

- Im đi không?

Bọn em tôi nín thin thít, ngồi im lặng. Nhưng chẳng được lâu đâu, chúng lại ào ào lên tiếng – chừng như sợ đứa khác nói mất – khi nghe tiếng xe anh tôi về.

- Anh Tâm ơi!

- Im, tao nói, anh Tâm!...

- Chị Thúy đi làm ở tòa báo đấy anh Tâm!

- Hử?

Anh tôi vừa dựng xe, vừa ngả ngả người như sắp “xỉu” tới nơi. Tính “ông í” vẫn thế. Mỗi lần có chuyện gì là lạ, tức cười hay kỳ cục quá, anh tôi làm điệu bộ ấy để tỏ ra rằng “ta đây” ngạc nhiên hay thán phục. Một ngày nọ, nhằm ngày rằm, tôi nhức đầu ngồi ì ở nhà trên, má tôi ăn chay nên nấu canh mặn xong – phe ăn mặn gồm cả nhà, phe ăn chay chỉ có má và bà ngoại – má tôi gọi Mỵ xuống nêm canh. Tôi còn nhớ hoài bữa ấy, cô bé đã trả lời rằng:

- Thôi má kêu ai nêm đi!

- Sao vậy?

Mỵ làm thinh. Nó đợi má tôi hỏi đến lần thứ hai mới ngập ngừng:

- Con… con…

- Con sao?

Mỵ vẫn chưa chịu nói. Anh tôi, tôi và lũ em thấy lạ kéo nhau hết xuống bếp, chờ đợi câu trả lời.

Má tôi tính vốn nóng nảy, bà đã sẵn sàng la nếu Mỵ còn chần chờ.

- Nhà chỉ có con Thúy và mi là nêm được thức ăn, sao má sai không làm?

Hình như quýnh quá, cô nàng Mỵ đáp mau:

- Tại bữa nay con ăn… chay.

- Hử?

- Ồ!

Cả nhà đồng loạt tròn mắt nhìn Mỵ. Cô bé có tâm nguyện gì mà bắt đầu ăn chay đây? Một giọng cười nổi lên. Anh tôi đấy! Tức cười quá, tôi cười theo, rồi cả lũ em nối đuôi tôi cười tiếp. Cả mấy anh em cười quá chừng, cười sặc sụa. Má tôi bực bội hét bảo im, còn Mỵ đứng yên, thộn mặt ra đấy. Cười chán, anh tôi đến trước mặt Mỵ, làm bộ “xỉu” vì… thán phục:

- Kính chào nhà… tu hành.

Rồi anh chạy đến giường, ngồi đánh “rầm” một cái, và tiếp tục cười nữa.

Kể từ hôm ấy Mỵ cứ mỗi mồng một và ngày rằm là theo phe ăn chay, ngồi mâm riêng với má và bà ngoại. Chẳng biết nó nguyện gì, tôi theo hỏi hoài nó không nói, lần nào cũng chỉ một câu trả lời:

- Nói ra hết hay.

Tôi đành ôm mối thắc mắc và phục Mỵ ghê lắm. Bởi vì tôi cũng muốn ăn chay lắm mà ăn không nổi. Mấy lần thi đậu, tôi nguyện ăn chay chỉ có nửa tháng mà rồi mới có một ngày tôi lại bỏ cuộc. Má tôi la hoài:

- Tụi bay làm vậy, bị tội lút đầu.

Và từ hôm ấy, bà vui mừng vì đã có thêm một đứa con “gia nhập” phe ăn chay.

- Thế họ có bảo em làm việc gì không?

- Không anh ạ, họ nói tới gặp họ thôi. Anh Tâm thử đoán xem em sẽ làm gì?

Thế là bọn nhãi thêm một dịp bàn tán. Mỗi đứa chọn cho tôi một nghề. Phi nói:

- Chắc là chị ngồi tiếp người đăng quảng cáo.

Cu Ti “thực tế” hơn:

- Chị sẽ nhận thư, bóc ra xem rồi phân loại.

Ý kiến này được tụi tôi tán thưởng lắm. Mỵ thì “cay” hơn, nó “xỏ” tôi:

- Họ bắt chị nhận thư, rồi…

- Rồi sao?- Tôi chận lời.

- Rồi gỡ tem cho con ông chủ nhiệm chơi, hì hì.

Cả bọn cười ầm, tụi nó còn vỗ tay hoan hô Mỵ nữa mới tức cho tôi chứ.

Anh tôi nãy giờ ngồi im, đợi tụi tôi ngưng tiếng mới nói:

- Thúy sẽ được làm … Thầy Cò.

- Thầy Cò?

Mấy chị em tôi nhìn nhau, không hiểu.

- Thầy Cò là gì hở anh Tâm?

Anh tôi được “dịp” lên giọng “giáo sư” giảng bài:

- À thầy Cò là người chuyên sửa lỗi chính tả nơi mấy tờ báo in thử ấy mà! Thợ sắp chữ họ sắp hay sai lắm nên báo nào cũng phải có thầy Cò. Họ thấy Thúy có bằng Tú tài nên cho làm Thầy Cò đó!

- Mà tại sao lại kêu là Thầy Cò hở anh Tâm?

- Đó là họ kêu theo tiếng Pháp. Tiếng correcteur có nghĩa là người sửa bài, họ kêu tắt là “cò”. Còn Thúy thì sẽ là correctrice tức là…Cô Cò.

- Ngộ quá há!

- Hí hí!

Lũ nhỏ lại nổi lên cười. Bọn ranh thật, bất cứ chuyện gì cũng cười được hết.

- Tiếng “Cô Cò” hay chứ Mỵ? Chị thích làm Cô Cò hơn.

Rồi tôi lôi tuốt Mỵ lên gác, vẽ vời đủ thứ chuyện với nó, cứ làm như mình là Thầy Cò đến nơi, để rủ nó chiều đi với tôi tới tòa soạn. Tính tôi nhát quá, đi đâu cũng phải kéo… “nhà tu hành” đi theo mới yên dạ.

° ° °

Hai chị em đón xe lam từ cầu Kiệu đi thẳng ra chợ Bến Thành và vất vả lắm mới tìm ra con đường báo Vì Dân tọa lạc. Tòa soạn này rộng và đẹp ghê, hai chị em tôi tần ngần mãi mới dám vào.

Một cô, có lẽ là thư ký, bận áo xanh đẹp lắm, hếch mặt lên khinh khỉnh:

- Cô hỏi gì?

Tự dưng tôi nổi sùng, chắc cô ta đánh giá tôi qua chiếc áo dài trắng đây. Mỵ nói vào tai tôi:

- Cô ả này có bằng cấp gì mà sao hách quá chị nhỉ!

Tôi đáp vừa to cho cô ta nghe:

- Chắc Tiểu học.

Mỵ cười hì hì. Con bé thật lạ, lúc nào cũng cười. Cô thư ký nghe tôi nói, chẳng hiểu gì, cau mày:

- Cô nói gì?

Tôi vội cố lấy giọng lễ phép đáp:

- Dạ không ạ, thưa cô, em muốn gặp ông chủ nhiệm.

- Có việc gì?

- Dạ em mới nhận được bức thư…

Không đợi tôi nói hết câu, cô thư ký xô ghế đứng dậy, có vẻ cau có lắm:

- Thôi được rồi!

Cô ta vào trong một chốc thì trở ra.

- Ông chủ nhiệm mời cô vào bàn giấy ông ấy.

Tôi bỗng run run, nắm lấy tay Mỵ:

- Đợi chút nghen!

Rồi thu hết can đảm, tôi đi vào. Tới bàn ông chủ nhiệm ngồi tôi mới hết run vì ông có vẻ hiền và phúc hậu ghê lắm. Ông bảo tôi ngồi và hỏi:

- Cháu đã đi làm đâu chưa?

- Dạ, cháu chỉ có đi dạy kèm ạ!

- Cháu làm hai buổi được chứ?

- Dạ, cháu còn đi học, cháu muốn làm việc một buổi thôi.

- Thế thì hơi phiền. Nếu muốn làm một buổi, cháu phải đánh máy.

- Dạ cháu không biết đánh máy ạ!

Ông chủ nhiệm chống tay suy nghĩ vài giây rồi nhìn tôi… ái ngại. Hy vọng của tôi cơ hồ tiêu tan, tôi biết trước ông sẽ nói gì rồi.

- Để tôi suy nghĩ lại và viết thư gọi cháu sau.

Vậy là không được rồi chứ còn nghĩ gì nữa. Tôi chào ông và đem bộ mặt “đưa đám” ra “trình” với Mỵ. Tôi lôi tay nó đi tuốt, quên cả chào cô thư ký “dễ thương” kia.

- Thôi về Mỵ a, chị chả thích làm thầy Cò nữa đâu! Muốn làm việc ở tòa báo sao thấy khó quá!

Mỵ không dám nói gì, lảng qua chuyện khác:

- Chị Thúy có để ý cái cô thư ký đó nói câu gì cũng chỉ có ba tiếng không?

- Chị chả để ý.

Hai chị em đi một vòng chợ Sài Gòn, thôi thì ai cũng chào, cũng mời mua hàng. Hai đứa nhìn nhau cười trừ.

- Tìm việc làm khó thật, chị Thúy hỉ!

- Ừ, thôi đừng nhắc nữa, qua bên kia mua đồ chơi cho cu Tiến đi!

Việc gì tôi cũng tưởng tượng là dễ dàng lắm, hóa ra khó khăn quá mức. Xin được một chân gì trong tòa báo chắc là “gay go” lắm, huống hồ chi là nghề Thầy Cò như hồi sáng tôi mong ước.

° ° °

- A, chị Thúy về!

- Chị Thúy, chị Mỵ về!

Lũ em vây quanh hai đứa, giật những gói màu hồng, màu trắng trên tay tôi. Chẳng có gì đâu, những chiếc súng cao su, ống nhòm, và vài gói kẹo cũng làm cho chúng reo cười vui vẻ lắm.

- Chị Thúy giàu quá ta!

- Thầy Cò đó tụi bay ơi!

- Thầy Cò chưa có lương đã giàu rồi!

Tôi vui lây với niềm vui thơ dại của các em, quên bẵng đi rằng mình vừa bị từ chối khi mong muốn tập sự vào đời và có cảm tưởng như mình là… Thầy Cò thật.

Thúy


Đại Bi Chú
 
thanhlongphapsu Date: Thứ Bảy, 28 Sep 2013, 9:13 AM | Message # 2
Generalissimo
Group: Moderators
Messages: 2669
Status: Tạm vắng
 
kathy Date: Chủ Nhật, 29 Sep 2013, 8:30 AM | Message # 3
Colonel general
Group: Users
Messages: 1093
Status: Tạm vắng
 
atoanmt Date: Chủ Nhật, 29 Sep 2013, 8:03 PM | Message # 4
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5437
Status: Tạm vắng


Nửa Lính, nửa Quan, nửa Thầy, nửa Thợ: Đầu đầy...Chí !, lang-thang trên 4 vùng đất Việt.
Ít Tiền, ít Bạc, ít Bạn, ít Bè: Bụng thiếu...Cơm !, trằn-trọc dưới 8 hướng trời Tây.
 
FORUM » THÀNH VIÊN » TRUYỆN TRẺ EM » Cô Cò (Thúy)
Page 1 of 11
Search:


TỰ-ĐIỂN TRỰC-TUYẾN :

Từ Điển Online
Bấm vào dấu V để chọn loại Tự-Điển
Gõ Chữ muốn tìm vào khung trắng dưới đây:
Xong bấm GO


Click Here for Registration THWGLOBAL