Chủ Nhật
22 Apr 2018
12:25 PM
ĐĂNG NHẬP


Dưới đây là "Danh Mục" thu gọn,
xin mời bấm vào "tam-giác" nhỏ để chọn bài xem:









PHÒNG TÁN DÓC TRỰC-TUYẾN
KHÁCH 4 PHƯƠNG:

LỊCH
Statistics
Search
CÁC BÀI VIẾT MỚI NHẤT
<>

[ BÀI VIẾT MỚI · Forum rules · TÌM KIẾM · RSS ]
  • Page 1 of 1
  • 1
FORUM » THÀNH VIÊN » TRUYỆN TRẺ EM » Nỗi lòng Biết Tỏ Cùng Ai (Lê Thị Thái Bình)
Nỗi lòng Biết Tỏ Cùng Ai
LongTracAn Date: Thứ Tư, 18 Sep 2013, 12:19 PM | Message # 1
Generalissimo
Group: admins
Messages: 3256
Status: Tạm vắng
Nỗi lòng Biết Tỏ Cùng Ai - Lê Thị Thái Bình

TỦ SÁCH TUỔI HOA

Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 230, ra ngày 1-1-1975


Mẹ thật kỳ. Em giận mẹ rồi. Ở trường về, em lẳng lặng rút vào phòng ngủ ngồi buồn xo nơi bàn học. Trước mặt em là cái gương nho nhỏ, em Hiền vẫn soi để chải đầu. Xem này, em cũng đẹp trai ra phết đấy chứ. Đôi mày khá rậm căng trên cặp mắt to và sáng, mắt này là mắt mẹ đây mà, khôn phải biết, chả thế em đã chẳng đứng thứ nhất thứ nhì như bỡn. Cái miệng em hơi rộng một tí, nhưng “đàn ông miệng rộng thì sang”, em vẫn nghe mẹ khen em hoài đó thôi. Phải cái tội tóc em sao nó cứ dựng ngược lên như bàn chải, em vuốt hoài nó không xẹp xuống. Lại còn thêm một “điểm xấu” nữa : chao ôi, hai má em nó cứ phính ra như cái bánh đúc, phì phị chẩy cả xuống cằm!

Khi trưa thằng Minh ghé qua nhà rủ em. Nó thấy mẹ liền hỏi:

- Thưa bác, Nghĩa có nhà không ạ?

- Nghĩa nào hả con? Anh hay em?

- Dạ… ơ… dạ Nghĩa học với cháu ở…

Em đã tính chạy ra rồi. Thằng Minh làm sao biết được ở nhà em ai cũng tên Nghĩa ráo trọi? Bố cũng Nghĩa, em cũng Nghĩa, mà thằng cu Tèo cũng là Nghĩa luôn mới kỳ. Vậy mà em chưa kịp ra đã nghe mẹ lên tiếng:

- À, Hiếu Nghĩa phải không con? Cu Heo đấy mà. Cu Heo ơi ra bạn gọi đây này.

Em sững người. Mẹ thế thì thôi. Cái gì lại Cu Heo với chả cu chó. Em tên Hiếu chứ bộ tên Heo sao? Thế nào thằng Minh cũng bép xép cái mồm, lên trường khoe lũ bạn ầm ĩ cái tên “Cu Heo” cho mà xem.

Em đoán không sai tí nào, vừa thấy em, nó đã cười cười nháy nháy. Em tức mình ôm cặp đi thẳng quên cả chào mẹ. Thằng Minh chạy theo:

- Ê mày… bộ mày tên cu Heo hả?

- ......

- Sao tao hỏi mày không nói? Má mày gọi tao nghe thấy rõ ràng.

- Tao là Heo thì mày là… chó!

- Ủa, tại sao mày chửi tao? Má tao đâu có gọi tao là Chó hồi nào? Tại má mày chứ bộ tại tao à?

Em biết mình nóng ẩu đành lặng im. Mà em tức, em khổ quá trời! Đã thôi cho đâu, thằng Minh còn cố đưa thêm thắc mắc:

- Mà kỳ há, phải mày tuổi con Heo không?

- Tao tuổi con cọp.

- Cọp mà lại thành Heo? Chắc tại mày mập nên má mày gọi con Heo chứ gì?

Em gật đầu, chua xót cho cái sự thừa mỡ của mình. Cũng tại mẹ nữa. Tối ngày mẹ bắt uống sữa, tối ngày mẹ bắt em ăn. Nào là “Cu Heo của mẹ ăn nhiều cho mau nhớn đi làm nuôi mẹ nhá!”. Nào là “Cu Heo giỏi uống hết cốc sữa cho em Tèo bắt chước nào!”. Mẹ cứ tưởng như em còn bé lắm ấy thôi. Em đã bẩy tuổi, học lớp hai rồi còn gì? Đến Tết là em chín tuổi ta. Em thích tuổi ta hơn tuổi tây vì được lời thêm một tuổi.

Đang nghĩ ngợi lan man thì có tiếng bước chân mẹ lại gần:

- Cu Heo ra ăn cơm con.

Em mím môi, nhất định không trả lời.

- Ơ hay! Cu Heo có nghe mẹ nói gì không?

- ...

- Cái thằng này hay nhỉ! Bố ơi, vào mà xem này!

Tiếng bốt đờ xô của bố lộp cộp, bố bước đến bên em:

- Con sao vậy? Sao mẹ hỏi không trả lời?

Không biết tại sao em nổi giận nóng cả hai tai, em hét lên:

- Con không biết! Con không ăn! Con ghét mẹ!

Mẹ trợn mắt nhìn em, em hoảng hồn; nhưng may quá mẹ chỉ quay mình đi nhanh ra nhà ngoài. Bố cũng ngẩn người nhìn em rồi hấp tấp đi theo mẹ luôn. Em cố ngồi lì ở trong phòng, nhưng ruột gan cứ sôi lên sùng sục. Phần vì đói, phần vì… sợ. Không hiểu em sợ gì mà tự dưng tay em nó cứ run run. Lát sau, em nghe bố sai em Hiền:

- Con vào gọi anh ra ăn cơm.

Tiếng bố nghiêm nghị lạ lùng. Em không dám đợi mời vội len lén bước ra. Cả nhà đã chờ em bên bàn ăn. Em nhìn trộm mẹ. Mẹ vẫn ngồi ở chỗ mọi khi, nhưng mắt mẹ tránh chẳng nhìn em.

Em cúi mặt và cơm vào miệng. Đĩa thịt bò xào để trước mặt, em gắp là được liền, nhưng sao em thấy mình khó nhúc nhích cánh tay. Em ăn cơm không. Nhớ những lần mẹ âu yếm gắp thịt cá bỏ vào bát cho em. Nhớ cả ánh mắt êm dịu và nụ cười tươi của mẹ. Nhớ nhất khi mẹ vừa cười vừa nói:

- Cu Heo ăn nhiều cho mập nghe. Con giai gầy ốm nom yếu xìu.

Em lại liếc nhìn mẹ. Mẹ thản nhiên múc canh cho cu Tèo, gắp thịt cho em Hiền, mẹ thản nhiên ăn, nhưng mắt mẹ thật buồn. Tự dưng em hết thấy đói, buông bát xuống em “xin vô phép” rồi đứng dậy. Chạy lên giường em trùm chăn khóc. Em nhớ mẹ hay chế em Hiền mít ướt, chứ “Con giai cả của mẹ còn lâu mới khóc nhè như em Hiền nhỉ!”. Vậy mà em đang khóc nhè đây.

Ngoài nhà, có tiếng mẹ rửa bát lách cách, tiếng em Hiền ê a học bài. Cu Tèo chắc luẩn quẩn bên mẹ. Ai bỗng vỗ nhẹ lên người em, em giật mình tung chăn ra. Trong bóng tối mờ mờ em thấy bố đang cúi nhìn em. Em ngồi lên, bố lẳng lặng gồi xuống vòng tay kéo em sát vào ngực. Hai bố con ngồi thế thật lâu. Mãi rồi bố mới hỏi:

- Sao con làm mẹ buồn? Con không yêu mẹ ư?

Em lắc đầu… rồi em lại gật đầu. Bố ngơ ngác, em ấm ức nói nhỏ:

- Tại mẹ… mẹ gọi con là… Cu Heo. Thằng Minh nó chế con…

Bố bật cười dòn. Rồi bố lại ôm em thật chặt:

- Con chả mập như heo là gì?

Thấy em rầu rĩ, bố tiếp:

- Mà thôi… bố nói mẹ đừng gọi con là cu Heo nữa, chịu không? Lát nhớ sang xin lỗi mẹ, chịu không?

Em gật đầu lia lịa. Em chịu quá rồi còn gì nữa!

Lê thị Thái Bình


Đại Bi Chú
 
atoanmt Date: Thứ Năm, 19 Sep 2013, 6:46 AM | Message # 2
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5336
Status: Tạm vắng


AToanMT
 
kathy Date: Thứ Bảy, 21 Sep 2013, 1:27 PM | Message # 3
Colonel general
Group: Users
Messages: 1007
Status: Tạm vắng
 
FORUM » THÀNH VIÊN » TRUYỆN TRẺ EM » Nỗi lòng Biết Tỏ Cùng Ai (Lê Thị Thái Bình)
  • Page 1 of 1
  • 1
Search:


TỰ-ĐIỂN TRỰC-TUYẾN :

Từ Điển Online
Bấm vào dấu V để chọn loại Tự-Điển
Gõ Chữ muốn tìm vào khung trắng dưới đây:
Xong bấm GO


Click Here for Registration THWGLOBAL