- ATOANMT
Thứ Ba
17 Jan 2017
1:02 AM
ĐĂNG NHẬP


Dưới đây là "Danh Mục" thu gọn,
xin mời bấm vào "tam-giác" nhỏ để chọn Bài xong bấm vào "CHỌN XEM":







PHÒNG TÁN DÓC TRỰC-TUYẾN
KHÁCH 4 PHƯƠNG:

LỊCH
Statistics
Search
CÁC BÀI VIẾT MỚI NHẤT
<>

[ BÀI VIẾT MỚI · Forum rules · TÌM KIẾM · RSS ]
Page 1 of 11
FORUM » THÀNH VIÊN » CHUYỆN XÃ HỘI » Có ai biết Nguyễn Tuấn không? (Ngô Nhân Dụng)
Có ai biết Nguyễn Tuấn không?
thanhlongphapsu Date: Thứ Bảy, 22 Nov 2014, 12:01 PM | Message # 1
Generalissimo
Group: Moderators
Messages: 2626
Status: Tạm vắng
Có ai biết Nguyễn Tuấn không? “Who was Tuan Nguyen?”

Ngô Nhân Dụng



Chắc quý vị không ai biết Nguyễn Tuấn. Anh qua đời khi đang ngồi trong quán bánh ngọt tên là Jolly Donuts nằm ở góc Đại lộ Roscoe và Đường De Soto trong thành phố Los Angeles, nước Mỹ. Một chiếc xe hơi SUV cao và lớn đâm thẳng vào tiệm bánh lúc anh đang uống cà phê, khoảng 10 giờ đêm ngày 4 tháng Mười năm 2014.

Khi chết đi, trong túi Nguyễn Tuấn chỉ có mấy tấm vé sổ số cũ, 350 đô la tiền mặt, và một điện thoại di động. Thi hài anh được đưa vào nhà xác thành phố, tạm ghi tên là John Doe No. 278. John Doe là cái tên chung đặt cho những người không biết rõ họ, tên. Giống như lối người Việt gọi những người không rõ họ tên Nguyễn Văn Mỗ. Anh là tên Nguyễn Văn Mỗ thứ 278, trong số mấy trăm di hài vô thừa nhận trong nhà xác Los Angeles, một thành phố dân số gần 10 triệu.

Sở giảo nghiệm (Coroner) chắc đã nhờ cảnh sát hỏi nhân viên làm trong quán cà phê mà đêm nào anh cũng tới, biết người ta gọi anh là “Tuan,” họ “Nguyen.” Vậy chắc tên anh là Nguyễn Tuân hay Nguyễn Tuấn. Nhưng vì anh không mang giấy tờ nào, cũng không thấy thân nhân nào đến nhận diện, cho nên họ vẫn ghi cái tên John Doe No. 278. Dấu tay anh được đưa cho cảnh sát tìm thêm, nhưng họ tìm không thấy trong các hồ sơ lưu trữ. Cả đời anh chưa bao giờ bị bắt vì phạm tội. Có người cho biết tuổi anh, chắc sinh vào năm 1961. Sở Xe tự động (DMV) cho chạy tên Tuan Nguyen 1961 trong máy vi tính, hy vọng tìm ra các chi tiết khác.

Máy cho biết có 623 người họ, tên tương tự. Nếu tìm trong hồ sơ của Sở Di trú chính phủ Mỹ, chắc có thể thấy những dấu tay giống của anh; vì khi một di dân vào nước Mỹ thế nào cũng được lấy dấu tay. Nhưng trước đây gần 40 năm chưa có máy vi tính để chứa được nhiều dữ kiện trong hồ sơ các di dân như vậy. Cuối cùng, trước pháp luật, anh chỉ là John Doe No. 278, vô danh.

Thi hài Nguyễn Tuấn đang được giữ trong phòng lạnh của thành phố, với vài trăm người khác. Người ta sẽ lấy mẫu sinh học DNA từ người anh, lưu giữ để sau này cần sẽ dùng. Trong thời gian từ hai đến sáu tháng, nếu không ai đến nhận, anh sẽ được hỏa thiêu, rồi đưa về cất tại nghĩa trang của Quận Los Angeles.

Trong vài năm, nếu vẫn chưa ai tìm, tro của anh sẽ được đem chôn. Mỗi năm, vào tháng Mười Hai, thành phố sẽ làm một lễ cầu nguyện cho tất cả những người được chôn chung như anh. Tôi viết bài này để xin báo Người Việt đăng ngày 22 tháng 11 năm 2014, nhân dịp 49 ngày Nguyễn Tuấn. Để xin quý vị cùng cầu nguyện hương linh anh bước vào một cõi bình an vĩnh cửu.

Tôi biết đến Tuan Nguyen nhờ đọc ký giả David Montero, tác giả bài “Who was Tuan Nguyen?” Tuan Nguyen là ai? trên tờ Los Angeles Daily News, số ngày 25 tháng Mười. Anh Thiện Giao, chủ bút nhật báo Người Việt, đã gửi bài ký hay cho tòa soạn cùng học hỏi. Montero đã tìm thêm, biết Tuan Nguyen là một người Việt trong số những thuyền nhân, “boat people” chạy khỏi nước Việt Nam trước đây hơn 30 năm.

Những người đầu tiên Montero phỏng vấn chắc là các nhân viên tiệm bánh, ai cũng nhớ Tuan Nguyen. Họ cho biết mỗi buổi tối anh đều tới quán đúng 9 giờ, trả một đô la mua ly cà phê. Anh cho rất nhiều đường và chỉ quấy sữa bột, không bao giờ dùng sữa lỏng. Anh ngồi ở một cái bàn nhất định, nếu chỗ đó có ai ngồi thì anh chờ tới lúc bàn trống mới vào. Lý do vì cái bàn đó gần chỗ cắm điện để anh “chạc” máy điện thoại di động. Vì cái máy đó mà mỗi đêm anh đến quán cà phê “chạc” điện. Buổi tối anh qua đời, cái máy vẫn còn chạc chưa đầy. Chắc anh chỉ dùng cái cell phone để chơi “games,” các trò chơi điện tử. Trong máy không ghi lại một số điện thoại của người nào. Cũng không thấy số điện thoại nào gọi tới mà không gặp. Anh có rất nhiều bạn trong khu này; nhưng chắc anh không gọi cho ai bao giờ.

Tuan Nguyen sống không nhà, một người “homeless.” Mỗi ngày anh đi lượm lon, bán lấy tiền sống. Tối ngủ quanh quẩn trong công viên Canoga Park hay Winnetka Park. Ký giả Montero đã hỏi chuyện bà Lori Huynh, 77 tuổi. Bà biết Tuấn đã 20 năm nay; thân với nhau vì cùng trải qua cảnh vượt biển. Bà Huỳnh đi năm 1980 khi chồng bà còn nằm tù trong trại “cải tạo.” Chiếc thuyền chở 300 người chạy trốn chế độ cộng sản; tới được một hòn đảo ở Indonesia, bà đã sống ở đó sáu tháng. Bà Huỳnh kể lại nhiều cảnh hãi hùng. Năm 1986 bà mua lại một tiệm làm Nails. Thấy một anh da vàng hay đi qua lại, bà làm quen, mời anh ly cà phê. Hai năm sau Tuấn mới thổ lộ, kể rằng cha mẹ anh đã chết hết trên biển; anh là người duy nhất còn sống sót.

Không biết gia đình Nguyễn Tuấn vượt biển năm nào. Năm nay anh 53 tuổi thì chắc lúc đến nước Mỹ anh đã hơn 13 rồi. Tuấn kể với bà Huỳnh rằng cha mẹ anh từng làm việc tại “cơ quan điện nước” ở thành phố Sài Gòn. Gia đình sống trong khu chúng cư, một khu nhà đẹp đẽ thuộc lớp trung lưu, của sở. Anh đã học Trung học Petrus Ký lúc trường chưa bị đổi tên; vậy trước 1975 anh đã hơn 10 tuổi. Anh kể khi đi học anh giỏi toán. Nhiều người cũng nhớ lại trong túi đeo vai của anh lúc nào cũng có một cuốn sách, lâu lâu anh lại ngồi xuống vẽ các đồ biểu hay hình học.

Nhà báo Montero cũng gặp Ben Massaband, chủ nhân một tiệm giặt khô trong 32 năm qua, nằm bên cạnh tiệm Nails của bà Huỳnh. Lâu lâu Tuan Nguyen vẫn giúp ông đem thùng rác ra cho xe đổ rác lấy. Ông nói, “Tôi gặp Tuan Nguyen nhiều hơn gặp vợ con.” Cô Kate Leone là chủ nhân một tiệm thẩm mỹ gần đó; cô kể có lần Tuan Nguyen đã giúp cô mà không cho cô biết. Một tối Chủ Nhật cô Kate đóng cửa tiệm mà không vặn khóa. Tiệm nghỉ ngày Thứ Hai, đến sáng Thứ Ba cô tới mới biết mình đã quên. Sau khi kiểm soát khắp chỗ, thấy không mất gì cả, cô vào coi lại trong máy truyền hình tự động. Trong cuộn phim cô nhìn thấy anh Tuan Nguyen đã đứng gác trước cửa tiệm giúp cô cả ngày Thứ Hai; có lúc anh đi khỏi, khi quay về lại kiểm soát xem có ai mở cửa vào tiệm hay không. Cô Maria Avila là thợ hớt tóc, biết Tuan Nguyên rất nhiều, mỗi năm cô cắt tóc cho anh hai lần. Cô kể mỗi lần lại bảo cô cắt cho anh không lấy tiền, nhưng lần nào anh cũng từ chối, nhất định trả đủ 10 đô la. Cô vừa nói vừa khóc: “Tuan Nguyên nghĩ chúng tôi săn sóc anh ấy, nhưng thực ra chính anh đã chăm sóc cho chúng tôi.”

Một người bạn “homeless” của Tuan Nguyên là bà Brooke Carrillo, 42 tuổi. Năm ngoái bà bị mất nhà, vì mất việc rồi không đủ tiền trả nợ ngân hàng. Mỗi Thứ Năm bà đến nấu nướng giúp nhà thờ, cung cấp bữa ăn cho những người vô gia cư khác. Tuan Nguyên tuần nào cũng tới, lần chót là hai ngày trước khi anh mất. Bà còn nhớ anh thích ăn mì spaghetti kiểu Ý và nước trái cây. Bà biết anh thường ngủ ở công viên Winnetka Park hoặc một chỗ kín đáo trên con đường đó. Bà Carrillo đang sống trong cái xe hơi cũ của mình, trên nóc xe chất đầy đồ, phủ mền kín. Hàng ngày bà cũng đi lượm lon. Bà cần tiền đổ xăng, vì phải di chuyển chiếc xe hơi trong những ngày đường cấm đậu xe. Bà nhớ lại có lần hết tiền mua xăng, Tuan Nguyên cho. Bà cũng khóc, “Anh ta là một người nhân từ, hào hiệp, không bao giờ làm phiền ai cả.”

Bà Huỳnh vượt biển đã bán tiệm Violet Nails từ năm 2007, sau khi quen Nguyễn Tuấn 20 năm. Bà đã giặn dò người chủ mới “phải trông nom cho Tuấn” như một điều kiện khi bán tiệm. Và những người chủ mới vẫn giữ lời; nghe tin anh chết, ai cũng khóc. Họ đem hoa tới đặt tại nơi xẩy ra tai nạn. Cách đây ít lâu, Tuan Nguyên trúng vé số, được 800 đô la. Anh đã đi mua hoa đến tặng tiệm Violet Nails và mua nước hoa tặng các cô nhân viên.

Ký giả David Montero, dưới tựa bài “Who was Tuan Nguyen?” đã viết thêm một dòng tự nhỏ: “Bạn bè kể lại niềm bí ẩn của người vô gia cư chết tai nạn xe hơi ở LA” (Friends unravel mystery of homeless man killed in LA accident).

Nhưng nhiều bí ẩn khác trong cuộc đời Nguyễn Tuấn sẽ không bao giờ được kể lại. Tại sao anh phải sống không nhà suốt mấy chục năm qua, trong khi nhiều thiếu niên cùng tuổi với anh đến tị nạn ở Mỹ một mình, các em đó vẫn sống được, nhiều người đã thành công? Anh đã chứng kiến những thảm cảnh nào trong chuyến vượt biển, lúc 14, 15 tuổi Nguyễn Tuấn chỉ kể chuyện đời mình với bà Huỳnh sau hai năm quen biết, và bà kể lại rất ít chi tiết. Có phải vì anh vẫn còn kinh hoàng khi nhớ lạ quá khứ hay không? Cái chết của cha mẹ anh, và bao nhiêu người khác trong chuyến đi đã ảnh hưởng tới tâm não anh thế nào? Anh đã trông thấy những gì, nghe những âm thanh nào trên mặt chập trùng gào thét? Nguyễn Tuấn mang theo những niềm bí ẩn đó xuống tuyền đài. Chắc hương hồn anh đã bay ngay lập tức về Biển Đông tìm gặp lại cha mẹ anh. Dân tộc Việt đã vác cây thánh giá trong bao nhiêu năm, hết cuộc chiến tranh lại đến chế độ độc tài tàn ác khiến mấy trăm ngàn người phải chết chìm trên biển cả khi chạy tị nạn. Nguyễn Tuấn vẫn một mình vác cây thánh giá đó bao nhiêu năm, cho đến ngày 4 tháng Mười năm 2014.

Nhưng có một điều rõ ràng, minh bạch, không bí ẩn trong cuộc đời Nguyễn Tuấn: Anh qua đời, tất cả những người quen biết anh đều thương tiếc – như David Montero kể. Không một ai nói một kỷ niệm xấu nào. Một người “không bao giờ làm phiền ai cả” như bà Carrillo nói về anh, đã khó kiếm. Nhưng Nguyễn Tuấn còn đáng ngợi khen hơn thế nữa. Anh nhân từ, hào hiệp, sẵn sàng giúp đỡ người chung quanh. Thấy có thể giúp được ai, là giúp, như một Hướng Đạo sinh tuân theo lời hứa thứ hai. Giúp một người chủ tiệm quên khóa cửa cho tới một người bạn homeless thiếu tiền đổ xăng; và chắc còn bao nhiêu người khác mà ký giả Montero không gặp. Nguyễn Tuấn sống một mình nhưng không cô đơn, vì lúc nào anh cũng nghĩ đến người khác. Anh sống vô gia cư nhưng có cả một gia đình lớn, là những người gặp gỡ hàng ngày, ai cũng quý mến anh. Anh tận tình giúp người mà không muốn nhờ vả ai, không chờ ai đền đáp. Anh giữ tư cách, không nhận người khác bố thí cho mình, dù chỉ là công cắt tóc trị giá 10 đồng. Khi có tiền, 800 đô la là một món tiền lớn đối với anh, anh không hưởng một mình mà đem chia sẻ niềm vui chung với những người tử tế quanh mình.

Nguyễn Tuấn đã theo một quy tắc cư xử mà loài người vẫn dậy nhau mấy ngàn năm nay: Sống đàng hoàng tử tế; người khác sẽ tử tế với mình. Cứ thế, chúng ta sẽ tạo nên một thế giới gồm những người tử tế.

Một thiếu niên bơ vơ nơi đất khách quê người, không thân thích, không nơi nương tựa; chắc anh đã trả qua những thất bại lớn trong đời nên sống vô gia cư mấy chục năm nay. Nhưng khi qua đời anh vẫn được người khác kính trọng. Anh sống ở Mỹ, nhưng nếu sau khi vượt biển anh có lưu lạc đến xứ Zambia hay Equator thì chắc tư cách đàng hoàng của anh vẫn không thay đổi. Cha mẹ anh đã dậy dỗ thế nào để đứa con giữ được tư cách như thế? Họ đã học hỏi từ đâu mà truyền lại cho anh các đức tính kể trên? Cha mẹ anh chỉ dậy anh theo truyền thống dân Việt. Nền luân lý mấy ngàn năm để lại, cùng nền nếp xã hội trước năm 1975 tạo môi trường đào luyện những con người như Nguyễn Tuấn.

Có ai biết Nguyễn Tuấn không? Chúng ta vẫn có hàng triệu, hàng chục triệu những Nguyễn Tuấn đang được cha mẹ người Việt Nam làm gương và dậy bảo. Để các em sẽ trở thành những con người nhân từ, hào hiệp, sống tư cách đường hoàng như Nguyễn Tuấn. Dù còn ở trong nước hay đang sống khắp bốn phương trời, những Nguyễn Tuấn vẫn mang theo truyền thống luân lý của tổ tiên làm hành trang cho cả cuộc đời.

Nguyễn Tuấn mang trong mình một di sản văn hóa anh đã nhận được từ cha mẹ, ông bà, từ những người cùng sống trong xã hội chung quanh từ lúc anh sinh ra đời. Anh đã sống di sản văn hóa đó suốt cuộc đời một người vô gia cư. Cuộc sống càng gian nan, các đức tính anh thể hiện càng sáng lên rực rỡ.

Đọc xong bài báo của David Montero, nhiều người không cầm được nước mắt. Nhưng không cần ai thương xót Nguyễn Tuấn. Chúng ta có thể còn hãnh diện về Nguyễn Tuấn. Vì mình là một người Việt Nam như anh. Tôi muốn dậy các con tôi tấm gương của anh: Dù gặp cảnh cùng quẫn đến đâu nữa cũng giữ vững vàng tư cách xứng đáng của một người Việt Nam.
 
thanhlongphapsu Date: Thứ Bảy, 22 Nov 2014, 12:06 PM | Message # 2
Generalissimo
Group: Moderators
Messages: 2626
Status: Tạm vắng


Security video from Oct. 4, 2014 shows a man, who is officially known to the Los Angeles County Coroner as John Doe, getting coffee at Jolly Donuts on Roscoe Boulevard at De Soto Avenue a half-hour before he was killed when a car plowed through the store. To local business owners, the man was known as 53-year-old Tuan Nguyen. Nguyen was homeless for three decades in Canoga Park. Courtesy Jolly Donuts

Number of unidentified bodies at the Los Angeles County Department of Coroner
2013
Jane Doe: 101
John Doe: 262
Undetermined Doe: 22

2014 (year to date)
Jane Doe: 89
John Doe: 296
Undetermined Doe: 5
Source: Los Angeles County Department of Coroner
On the night John Doe No. 278 died, he had a pocket full of used Lottery tickets, $350 in cash and a small Samsung cellphone never once used to make a call.
Not that there would’ve been anyone for him to dial with the phone. There were no contacts, no voice mails, no recently called or missed calls. It had only been used for games.
He was a loner and a creature of habit. For the past year, he’d dutifully go into Jolly Donuts at 9 p.m., get a cup of coffee and charge the phone. He was particular about where he sat in the shop. If the table he preferred was occupied, he’d wait until it was empty before sitting down. There was also a slight streak of pragmatism there. It was one of only two tables close enough to an electrical outlet.
Heang Lei, who was working the night of Oct. 4, saw him come in and remove his baseball cap, just like he always did. He gave her a dollar bill for the coffee. Again, like always. He added sugar in a long pour that revealed a sweet tooth. He dumped in the powdered milk — never liquid — before getting a stirrer. There were six people scattered at the shop’s tables. But as fate would have it on this particular evening, the spot he always opted for was available.
The homeless man Lei knew by sight, but not by name, settled in to the seat and plugged in his phone.
Before it would finish charging, he’d be dead.
Officially, the Los Angeles County Department of Coroner doesn’t know who he is. Unofficially, they followed up on a tip that his name was Tuan Nguyen, a man who had been homeless for the better part of three decades in the Canoga Park area.
Craig Harvey, the county’s coroner investigations operations bureau chief, ran the name through the California Department of Motor Vehicles after learning he’d been born in 1961.
The computer spit out 623 possible matches.
“There’s part of the problem right there,” Harvey said.
Complicating matters was the crime-free life Nguyen lived. In more than three decades living homeless in the Canoga Park area, he’d never been arrested. No arrests meant no fingerprint hits in the system. To the computers, the existence of a body without a name wasn’t proof a life was lived.
In the three weeks since he was killed when a 42-year-old driver ran her SUV through the front doors of Jolly Donuts on the corner of Roscoe Boulevard and DeSoto Avenue, no family has come to identify or claim him. Los Angeles Police Department authorities have said the investigation is ongoing and don’t believe the driver, Kristin Chang, was impaired by drugs or alcohol.
That he was still unidentified bothered Lori Huynh because she knew he was more than a blue toe tag on a body and a green sheet filed in a box at the medical examiner’s office.
He had a life. She’d seen it unfold over 20 years almost every day at the corner of Roscoe Boulevard and Winnetka Avenue. She knew it because she’d taken time to get to know him. And his story of coming to the United States as a refugee from Vietnam after the fall of Saigon resonated with her because it was a version of her story, too.
She bought Violet Nails salon in 1986 after escaping from Vietnam in 1980. Shortly after getting the business running, she noticed a slight Asian man wandering the parking lot alone. She started small — offering him coffee — and over the course of two years and countless conversations pieced together parts of his life. It wasn’t until 1988 that he told her that both of his parents were among the so-called boat people who fled Vietnam and that they died at sea.
“His voice was a bit blurry,” said Huynh, 77. “He said he was all that was left of his family.”
Since she sold the business in 2007 she hadn’t seen him as often. But the new owners of the salon were given specific instructions as part of the sale: They had to look out for Nguyen.
They agreed. And when he died, they got together flowers and put them at the scene of the accident. Then they wept.
Nguyen came from an upper-middle-class family in Saigon. His parents worked for the water and power department in Saigon, and the three of them lived in a nice enclave near the city’s government center. He attended the highly regarded Petrus Ky High School, now known as Le Hong Phong High School.
He had an aptitude for math. Even after living decades on the street in Canoga Park, he’d sometimes sit and draw schematics. He usually always had a book in his backpack.
When he told Huynh and her son David his story and how his parents were among the estimated 200,000 Vietnamese refugees who died at sea in the ’70s and ’80s, she told him about her journey. How her family was forced to split up after her husband was forced into a Communist-run re-education camp. How after floating in a boat with 300 people packed on it, she lived for six months on an island of horrors near Indonesia.
“I once walked around and saw people lying there with flies covering them like a blanket,” she said. “I thought they were dead, but then they moved and the flies left. I told my cousin later that it was worse than dying.”
She wanted to help him, and the two forged a bond over their common background. Over the years, she’d bring meals to the shop and feed him. She remembered noodles were his favorite meal.
He developed a routine in the strip mall over the years. He’d gather recycled cans from the back. He offered to take the trash out for Ben Massaband, who ran his dry-cleaning shop next to the nail salon for 32 years.
“I saw him more than I saw my family,” he said.
Kate Leone, co-owner of Mane Affair Beauty Lounge just around the corner from the nail salon, said that earlier this year, she had forgotten to lock up the front door after leaving work on a Sunday night. The salon was closed Monday and when she came in Tuesday morning, she was startled when the door just pushed open.
After checking to make sure nothing had been taken, she went to her security camera system and saw why: Nguyen discovered she had mistakenly left the door unlocked and then spent the Monday when it was closed as a guard. The camera showed him like a sentry and even when he’d leave for a bit, he’d come back and test the door and make sure nobody had come in.
Maria Avila, who cut his hair twice a year, cried when she learned he died in the accident. Avila said she always tried to cut it for free. He always insisted on paying the $10.
“He thought we were looking out for him, but he was looking out for us,” Avila said.
Brooke Carrillo became homeless last year after losing her house to a short sale and now lives in her car with the rooftop packed with stuff covered by a blanket (“I call it my car’s hunchback”).
The 42-year-old has been volunteering at the pantry at Our Redeemer Lutheran Church, cooking and serving meals to the homeless in the area. The church offers meals every Thursday, and Nguyen came regularly.
She served Nguyen’s last meal at the church on Oct. 2, two days before his death. It was spaghetti noodles and a glass of cranberry juice.
Carrillo knew he’d been homeless a long time, but he kept to himself. He’d sleep in Winnetka Park or sometimes in a secluded spot off Winnetka Avenue.
“He was part of us for a long time and it’s hard to live a life that long on the street,” she said. “I’m a year on the street and people might not think that’s a long time, but when you’re out on the street, it’s a very long time.”
Her car is her last attachment to her old life, and she collects cans to buy gas to keep the car moving from spot to spot to avoid being bothered by the police.
Her eyes filled with tears when she learned Nguyen was dead.
“I was out of gas one time and he just came over and gave me money so I could keep my car going,” Carrillo said. “Just a kind, generous man who never bothered nobody.”
He had two vices: smoking and playing Lottery scratchers. He generally rolled his own cigarettes.
The latter habit paid off big once — an $800 payday not long ago. He used some of the winnings to buy perfume for the women who worked at Violet Nails. He bought flowers for the shop from the Jon’s Market that anchors the strip mall.
It’s unclear if the $350 he had on him was from that haul, but Harvey said unless it’s claimed by next of kin, it ultimately will be transferred to an unclaimed cash account run by the state.
For now, even in death, Nguyen is transient.
He’s currently housed in the county crypt with close to a couple hundred bodies. If nobody identifies and claims him, DNA samples will be collected and stored. Within two to four months, he would then be sent to a crematory in either Orange County or Whittier before being brought back and stored at the Los Angeles County Cemetery.
Those grounds are dotted with shade trees planted along a gently sloping patch of grass just a little ways removed from the white and blue building. Each December, the county conducts a small ceremony for those to be buried in a common grave.
Harvey said unless someone identifies him and gets a probate judge to issue an order to collect his remains, it will take a few years for him to eventually be buried in a simple site marked only by a plaque and the year he died: 2014.
Then the journey and transiency would likely end in December 2017. He’d be settled.
Nguyen would be home.
 
Cường Date: Thứ Bảy, 22 Nov 2014, 5:56 PM | Message # 3
Major general
Group: Disciples
Messages: 463
Status: Tạm vắng
Cầu mong hương hồn anh sớm siêu thân Tịnh Độ !!!
A Di Đà Phật ! .........
 
atoanmt Date: Thứ Bảy, 22 Nov 2014, 7:21 PM | Message # 4
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5394
Status: Tạm vắng


Anh đã có được 1 thời gian sống vô-tư không bị trói buộc, không âu-lo phải mất-mát gì, mong anh sớm siêu-thoát nơi cõi vĩnh-hằng.


Nửa Lính, nửa Quan, nửa Thầy, nửa Thợ: Đầu đầy...Chí !, lang-thang trên 4 vùng đất Việt.
Ít Tiền, ít Bạc, ít Bạn, ít Bè: Bụng thiếu...Cơm !, trằn-trọc dưới 8 hướng trời Tây.
 
cuti Date: Thứ Năm, 27 Nov 2014, 9:24 AM | Message # 5
Lieutenant
Group: Disciples
Messages: 57
Status: Tạm vắng
Cám ơn anh Thanh Long đã post tin cảm động này. Đọc xong tôi không cầm được nước mắt. Có lẽ vì cùng hoàn cảnh vượt biển mấy mươi năm trước cho nên tôi cảm thấy như vừa mất một người thân quen. Tội nghiệp anh Nguyễn Tuấn quá. Cầu xin anh sẽ sớm siêu thoát.

Message edited by cuti - Thứ Năm, 27 Nov 2014, 9:25 AM
 
FORUM » THÀNH VIÊN » CHUYỆN XÃ HỘI » Có ai biết Nguyễn Tuấn không? (Ngô Nhân Dụng)
Page 1 of 11
Search:


TỰ-ĐIỂN TRỰC-TUYẾN :

Từ Điển Online
Bấm vào dấu V để chọn loại Tự-Điển
Gõ Chữ muốn tìm vào khung trắng dưới đây:
Xong bấm GO


Click Here for Registration THWGLOBAL