Thứ Bảy
24 Jun 2017
6:09 PM
ĐĂNG NHẬP


Dưới đây là "Danh Mục" thu gọn,
xin mời bấm vào "tam-giác" nhỏ để chọn bài xem:







PHÒNG TÁN DÓC TRỰC-TUYẾN
KHÁCH 4 PHƯƠNG:

LỊCH
Statistics
Search
CÁC BÀI VIẾT MỚI NHẤT
<>

[ BÀI VIẾT MỚI · Forum rules · TÌM KIẾM · RSS ]
Page 1 of 11
FORUM » THÀNH VIÊN » CHUYỆN XÃ HỘI » Tỷ Phú & Ăn mày - Hồng Trần Mấy Kiếp Rong Chơi (Ngọc Hằng)
Tỷ Phú & Ăn mày - Hồng Trần Mấy Kiếp Rong Chơi
saigoneses Date: Thứ Ba, 02 Jul 2013, 4:31 AM | Message # 1
Major general
Group: Disciples
Messages: 389
Status: Tạm vắng
Cái nắng tháng tư nhẹ rơi mang theo chút hơi ấm mùa hè tràn về. Khắp thành phố trở nên tươi xanh hòa mình trong những rừng cây bạt ngàn trải rộng. Cả người và vật cùng hòa nhau giữa nhịp điệu bình an đẩy đưa của cuộc đời.

Trưa nay, ở viện dưỡng lão cao cấp nơi con đang thực tập, bầu trời trở nên trong xanh hơn bao giờ. Vì có việc bận nên người hướng dẫn cho con được nghỉ giải lao một giờ. Nhân cơ hội này, con tranh thủ lén ra ngoài đi dạo. Dù đã ở đây thực tập hơn ba tháng nhưng con chưa lần nào có cơ hội được đi vòng vòng, chỉ biết đến giờ vào làm việc cho đến khi hết giờ rồi về.

Viện dưỡng lão nằm biệt lập trong cả một khu rừng bạt ngàn được canh gác bởi một hệ thống an ninh nghiêm ngặt. Vì thế người ngoài hay không có phận sự không thể vào đây nếu không được lực lượng cảnh sát kiểm tra. Ngoài ra, dù là sinh viên thực tập nhưng nếu không được phép và không có người đi cùng, con không được phép đi lung tung trong này.

Vì đây là viện dưỡng lão cao cấp nên những người ở đây phải giàu có hoặc những nhân vật nổi tiếng, lỗi lạc, thông minh, đa phần là có liên hệ với trường đại học Florida nơi con đang học vì một phần ở đây cũng do trường quản lý, nhất là về hệ thống sức khỏe.

Ở trường học, việc được gặp những nhân vật cấp cao, gặp giám đốc của trường hay là ngay cả gặp trưởng khoa cũng là điều hiếm thấy. Vậy mà trong viện dưỡng lão cao cấp này, những nhân vật nổi tiếng ấy lại vô tình trở thành bệnh nhân của con. Ngoài ra còn có cả những cựu thị trưởng hay cựu tổng giám đốc của các tập đoàn lớn.

Thật không thể nào tin được giờ những người ấy về hưu sống ở đây, bệnh tật triền miên, mất trí, trầm cảm cùng những loại bệnh khác của vô thường kéo đến làm cho họ trông thật thảm thương, tội nghiệp. Vì thế mỗi khi khám bệnh, trả lời, lấy máu hay chẩn đoán họ xong, con cũng hốt hoảng khi được giới thiệu về lịch sử của họ.

Những người nổi tiếng, sang trọng, quyền uy tột bực ngày xưa giờ lại là như thế này sao? Mấy mươi năm về trước có bao giờ họ nghĩ đến lúc mình như thế này không? Giờ họ ở đây dù giữa môt viện dưỡng lão hiện đại, sang trọng, nhưng vẫn sống một mình giữa những ngôi nhà lớn.

Họ đã ở độ tuổi thất thập cổ lai hy nhưng vẫn muốn cố gắng sống một mình, tự làm mọi việc, cần lắm họ mới thuê người và tự lo cho cuộc sống của bản thân mình. Tuy nhiên, một số người phải chuyển đến nơi cần có y bác sĩ chăm sóc nếu họ không thể tự mình làm hoặc nếu tâm trí của họ có vấn đề. Nhìn cảnh những người sống ở đây dù là tự lập hay có sự giúp đỡ đều thầy ảm đạm, thương cảm làm sao ấy.

Đi ngang qua phòng ăn trong giờ trưa, những cụ ông cụ bà thiểu não ráng nhai từng muỗng cơm rất tội nghiệp. Đôi khi họ vừa ăn vừa ngủ và chỉ tỉnh dậy ăn tiếp nếu ai nhắc nhở họ. Xunh quanh những chiếc ghế sang trọng là một số cụ già đang nằm thất thểu, một số mất trí cuồng loạn nói liên hồi và một số chẳng buồn cử động chẳng thấy một sức sống nào.

Cả một màu ủ rũ, ảm đạm bao phủ trên những con người một thời vĩ đại giữa bao nhiêu của cải vật chất, tiện nghi hiện đại thuộc quyền sở hữu của họ nhưng chẳng ai còn có thể biết mình đang tận hưởng và làm gì cả.

Nhìn cảnh tượng buồn thương ấy con chỉ biết niệm Phật rồi nhanh chóng mở cửa thoát ra ngoài. Thế giới bên ngoài giữa thiên nhiên cỏ cây mới là nơi con muốn đến. Bên ngoài là cả một cuộc sống tươi xanh nhiệm màu mởn mơn. Xunh quanh đâu đâu cũng thấy cây xanh, hoa nở. Mấy tháng rồi từ ngày phải vào học trở lại thói quen được đi dạo vào những buổi chiều của con đã bị đứt quảng. Hôm nay, giữa thiên nhiên tươi đẹp níu bước chân con đi khắp các con đường.

Đường rộng thênh thanh, gió thổi qua những rặng cây thêm âm thanh vi vu vui thích. Con ngồi xuống trên băng ghế kế bên vệ đường khuất tầm nhìn ngắm cây xanh và nghe chim hót. Không biết bao nhiêu tiếng chim hót, ve kêu tạo nên một bản hòa nhạc của núi rừng. “Tiếng chim hót trong bụi mận gai” Không, đây là tiếng chim hót giữa rừng cây ở viện dưỡng lão làm tăng thêm chút sinh khí buồn ảm ở đây. Cảnh quá đẹp và hữu tình nhưng chẳng ai dạo bước chỉ mỗi mình con. Thỉnh thoảng lắm mới có một hai người giúp việc hay một ông cụ nào đo đi xe đạp chạy qua cũng ngoái cổ ngước nhìn con một thân đi dạo khi đang mặc trên mình chiếc áo blouse trắng của thầy thuốc. Khung cảnh thật bình an làm tâm con không hề nổi sóng.

Lâu lắm rồi con mới thấy dễ chịu, sảng khoái và thích được ở mãi giữa thiên nhiên như vậy. Dưới chân là hoa nở, cỏ xanh trải thảm ngút ngàn còn trên đầu là cây xanh hòa điệu với biết bao nhiêu tiếng chim hót liên hồi. Chỉ cách nhau một vài con đường và một cánh rừng thì bên ngoài kia là cả một cuộc sống tấp nập, bon chen, ồn ào, mỏi mệt mà đôi khi con cũng dừng lại tự hỏi mình đang chạy đi đâu. Chỉ cách một cánh cửa nhưng bên trong là một sự ảm đạm của những con người một thời quyền uy lỗi lạc. Con ước ao ngày nào mình cũng được sống và đi dạo trong khung cảnh như thế này thì làm sao còn biết đến tham sân si.



Tự nhiên, con lại liên tưởng đến cảnh giới Tịnh Độ như trong kinh A Di Đà. Cõi Tịnh Độ với bảy hàng cây báu, ao thất bảo, đài sen, có chim khổng tước ca- lăng- tần-già lượn hót suốt ngày trao truyền lời pháp phật. Cõi tâm bình an của con trước mặt với biết bao hàng cây xanh, những hồ nước nhỏ có cá lội lăn tăn. Lẫn trong những tàn cây là những loài chim con chẳng biết tên thấy ảnh hót véo von. Không một âm thanh nào khác, không một tiếng người, không một cảm giác hối hả lo toan xâm chiếm ở đây.

Bước thêm một đoạn khá dài, con đến bãi đậu xe và trông thấy một số cụ già đang được xe lăn đẩy ra ngoài. Bãi đậu xe toàn những xe được cho là sang trọng mắc tiền nhất của giới thượng lưu còn người chủ của nó trông thật thê thảm. Tự nhiên, con lại thấy thương và buồn cười với sự ngược đời. Con người ta phải khổ đau lặn ngụp suốt ngày, hành hạ thân xác của mình để kiếm tìm cho được những thứ ngũ dục thế gian, những vật chất bên ngoài trang hoàng lên cho bản thân mình, để mua vui thoáng chốc với tâm hơn thua và để thỏa mãn chút ham muốn của tâm. Để rồi giờ đây ở những giờ phút cuối đời, bên những tiện nghi ấy cũng vẫn chẳng ham đua, sao mà lại khổ đến vậy.

Có lần giữa đêm khuya gọi điện về trò chuyện với thầy về thế sự thăng trầm, về những điều mà con cho là ngược đời như vậy. Thầy cười bảo con đời là vậy đó, cũng vô thường thoát chốc thôi có gì đâu mà lưu luyến. Sau đó thầy còn bảo người ta nói con là thần kinh, có vấn đề cũng phải vì những thứ được cho là lẽ sống của họ thì con lại cho là tầm thường, mệt mỏi, vướng chân. Những ngũ dục vật chất thế gian ấy mới là động lực tinh thần để họ tiếp tục sống mà tranh nhau cho đến lúc vô thường đến vẫn tiếp tục không buông bỏ. Con chẳng biết chỉ thấy quá ư mệt mỏi, đời sống con người mang ngũ dục để đổi lấy tình thâm với bao nhiêu tính toán mệt cả người. Mỗi buổi sáng thức dậy chỉ lo cuống cuồng bước ra khỏi nhà, ngủ còn không có thời gian nên làm gì có chuyện ngồi trước gương điểm tô chải chuốc cả giờ vẫn không hài lòng. Cuộc đời mình rồi chẳng lẽ lại làm tôi tớ suốt ngày vì cái thân, vì cái ăn cái mặc hay sao?

Những cụ ông cụ bà trong viện dưỡng lão này đã sắp đến ngày lần lượt về bên kia thế giới. Chỉ một làn gió làn suơng vô tình cũng có thể đưa thân trở về cát bụi. Kiếp người thật mong manh nhẹ thoảng bay ngang. Tất cả như một vở tuồng biến chuyển đủ thứ vai, hết vở lại xuống. Còn chăng là những hơi ấm tình thương lan tỏa trên khắp các nẽo đường và giữ tâm mình bất động giữa khổ đau của dòng đời. Một kiếp sống nhẹ tựa lông hồng sa chân biết đến chừng nào mới có thể mong trở lại làm người. Thiên nhiên đẹp như thế nhưng chẳng ai lo chăm giữ vui chơi. Tâm mình đẹp trong thuần khiết với bổn tâm thanh tịnh nhưng chẳng ai muốn giữ lấy chỉ mãi chạy theo ngã trần. Bình yên thanh tịnh sao khó giữa mình giữa chốn trần gian đầy cám dỗ này quá đi thôi.

Tiếng chuông từ đâu điểm canh kéo con về với thực tại. Đã đến giờ con phải trở vào tiếp tục vật lộn với bệnh tật, mang lại những gì có thể cho sức khỏe, bình an của bệnh nhân mình. Người sung sướng giàu sang hay nghèo khổ khi thân bệnh đến đều như nhau, đều đau khổ cả. Bao nhiêu năm con đã nhờ thân này bước đi trả nghiệp liệu còn được bao nhiêu lâu nữa thì sẽ được thoát ly lưới trần này. Nghiệp duyên bao phủ hằng sa chỉ mong tịnh tâm để bớt đi phiền muộn và không phải tạo thêm ác nghiệp. Mong cho tâm mình ngày nào cũng được thanh thản bình yên như cuộc dạo chơi giữa hồng trần nơi bên ngoài viện dưỡng lão hôm nay.

“Xin cho bốn mùa
Đất trời lặng gió
Đường trần con đi
Hoa vàng mấy độ.”


Ngọc Hằng
 
thanhlongphapsu Date: Thứ Ba, 02 Jul 2013, 7:48 AM | Message # 2
Generalissimo
Group: Moderators
Messages: 2759
Status: Hiện-diện
 
atoanmt Date: Thứ Tư, 03 Jul 2013, 6:25 AM | Message # 3
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5548
Status: Hiện-diện


Nửa Lính, nửa Quan, nửa Thầy, nửa Thợ: Đầu đầy...Chí !, lang-thang trên 4 vùng đất Việt.
Ít Tiền, ít Bạc, ít Bạn, ít Bè: Bụng thiếu...Cơm !, trằn-trọc dưới 8 hướng trời Tây.
 
kathy Date: Chủ Nhật, 14 Jul 2013, 10:48 AM | Message # 4
Colonel general
Group: Users
Messages: 1140
Status: Tạm vắng


Message edited by kathy - Chủ Nhật, 14 Jul 2013, 10:49 AM
 
tyty Date: Chủ Nhật, 21 Jul 2013, 9:35 PM | Message # 5
Major
Group: Users
Messages: 80
Status: Tạm vắng
 
FORUM » THÀNH VIÊN » CHUYỆN XÃ HỘI » Tỷ Phú & Ăn mày - Hồng Trần Mấy Kiếp Rong Chơi (Ngọc Hằng)
Page 1 of 11
Search:


TỰ-ĐIỂN TRỰC-TUYẾN :

Từ Điển Online
Bấm vào dấu V để chọn loại Tự-Điển
Gõ Chữ muốn tìm vào khung trắng dưới đây:
Xong bấm GO


Click Here for Registration THWGLOBAL