- ATOANMT
Thứ Ba
06 Dec 2016
3:59 PM
ĐĂNG NHẬP


Dưới đây là "Danh Mục" thu gọn,
xin mời bấm vào "tam-giác" nhỏ để chọn Bài xong bấm vào "CHỌN XEM":







PHÒNG TÁN DÓC TRỰC-TUYẾN
KHÁCH 4 PHƯƠNG:

LỊCH
Statistics
Search
CÁC BÀI VIẾT MỚI NHẤT
<>

[ BÀI VIẾT MỚI · Forum rules · TÌM KIẾM · RSS ]
Page 1 of 11
FORUM » TRANG PHẬT GIÁO » PHẬT-SỰ MUÔN NƠI » Hào Quang Khi Niệm Phật (Lama Anagarika Govinda)
Hào Quang Khi Niệm Phật
thanhlongphapsu Date: Thứ Bảy, 16 Aug 2014, 3:17 AM | Message # 1
Generalissimo
Group: Moderators
Messages: 2567
Status: Tạm vắng
Hào Quang Tỏa Sáng Khi Niệm Phật



Có 2 vị Lạt-Ma là Ajo và Reto cùng theo học 1 thầy. Reto là 1 học giả tinh thông Kinh điển, có thể giảng giải, trích dẫn hầu như tất cả sách vở 1 cách dễ dàng, trong khi Ajo chỉ chuyên tâm Lễ Bái và Thiền Định.

Lạt Ma Reto ghi danh vào Đại Học Drepung, tốt nghiệp thủ khoa, trở nên 1 Pháp Sư nổi tiếng của Tây Tạng, trong khi Lạt Ma Ajo vẫn ẩn tu tại làng Chumbi.

Sau nhiều năm không gặp nhau, 1 hôm Pháp Sư Reto có dịp công du qua làng cũ. Nhớ đến người huynh đệ đồng môn, ông ghé lại ngôi chùa xưa thăm hỏi. Gặp nhau cả 2 đều mừng rỡ chuyện trò vui vẻ, Reto bèn hỏi Ajo đã tu học đến đâu. Lạt Ma Ajo thành thật thưa rằng: “Bao năm nay chỉ chuyên tụng 1 bộ Kinh A Di Đà mà thôi”. Pháp Sư Reto lắc đầu than cho chú em quê mùa hủ lậu, Kinh điển thiên kinh vạn quyển không đọc mà chỉ đọc tụng có 1 bộ Kinh tầm thường mà gần như ai cũng biết. Reto bèn giảng giải cho Ajo một hồi về những pháp môn cao siêu cho đến tận khuya mới đi ngủ.

Vừa chợp mắt ít lâu, ông đã giật mình tỉnh giấc vì thấy ánh sáng ở đâu chói loà cả 1 vùng. Ánh sáng này phát ra từ phía chánh điện ngôi chùa nên ông ngạc nhiên rời trú phòng bước ra xem thế nào.

Ông thấy Lạt Ma Ajo đang chắp tay đảnh lễ, trì tụng Hồng Danh Đức Phật A Di Đà nhưng quanh ông này hào quang sáng rực cả chánh điện. Ông thấy trong hào quang đó có 1 ao sen lớn bằng các thứ ngọc báu với những lâu đài, dinh thự toàn bằng vàng. Ngoài ra, còn có những giống chim lạ cất tấu lên những điệu nhạc hoà nhã, vi diệu nghe như tiếng giảng Kinh, rồi trời đổ mưa hoa, những bông Mạn Đà La rơi xuống ao báu toả ánh sáng khắp nơi.

Pháp sư Reto nín thở theo dõi cho đến khi Lạt Ma Ajo trì tụng xong bộ Kinh A Di Đà thì linh ảnh đó mới biến mất. Quá xúc động, Reto vội bước vào hỏi làm sao Ajo lại có được thần thông như vậy. Lạt Ma Ajo cho biết ông không hề có thần thông gì cả mà chỉ chuyên tâm trì tụng 6 chữ Hồng Danh mà thôi.

Lạt Ma Reto lại hỏi: “Nhưng ta thấy hào quang sáng ngời trong chánh điện và những linh ảnh lạ lùng. Chắc chắn chú phải có những phương pháp tu luyện gì nữa chứ?”

Lạt Ma Ajo cho biết không hề áp dụng 1 phương pháp gì ngoài việc gìn giữ Thân-Khẩu-Ý cho thật thanh tịnh, trang nghiêm để trì tụng Hồng Danh Phật A Di Đà mà thôi.

- Làm sao có thể như vậy được? Như ta đây làu thông Kinh điển, tu tập bao năm nay mà đâu đã có kết quả gì? Lạt Ma Reto thắc mắc.

- Có lẽ huynh chỉ đọc văn giải nghĩa để thoả mãn trình độ trí thức giỏi biện luận như 1 nhà thông thái mà thiếu hành trì, không chí thành cung kính, đọc Kinh còn nghi ngờ, chỉ trọng về Lý Tánh mà không chuộng sự tu dưỡng Thân-Tâm chăng?

Như em đây thì chuyên tâm tin tưởng vào lời khuyên dạy của Chư Phật, tin rằng có cõi Tây Phương Cực Lạc, tin vào Đại Nguyện của Phật A Di Đà và tha lực tiếp dẫn của Ngài, rồi chí thành nguyện cầu sẽ được sinh sang cõi nước Cực Lạc (Tín-Nguyện-Hạnh).

Pháp Sư Reto bừng tỉnh vội vã chắp tay đảnh lễ người em đã khai ngộ cho mình. Ông trở về Lhassa trình bày sự việc cho Đức Đạt Lai Lạt Ma, rồi xin từ chức Pháp Sư về nhập thất tu Thiền trong dãy Tuyết Sơn.

Đức Đạt Lai Lạt Ma truyền lệnh cho xây 1 ngôi Chùa nguy nga rộng lớn để xứng đáng với công đức tu hành của 1 vị Cao Tăng và phong cho Lạt Ma Ajo chức Hoà Thượng (Rinpoche). Tuy nhiên, Hoà Thượng Ajo không thích việc có 1 ngôi chùa riêng như vậy, ông chỉ muốn tiếp tục sống trong ngôi chùa nhỏ bé nơi thung lũng Chumbi mà thôi. Vị quan trông coi việc xây cất lấy làm lạ bèn hỏi tại sao, thì Ngài cho biết dù chùa cao to đẹp đẽ, dù cung vàng điện ngọc cũng chỉ là hình thức bên ngoài, hữu sinh hữu hoại, nay còn mai mất, không thể so sánh với cảnh giới của cõi Cực Lạc được.

Sau cùng, người ta đành mời Ngài về trụ trì Chùa Tse Cholin, 1 ngôi chùa lớn trong vùng, vì vị trụ trì tại đây đã qua đời trước đó ít lâu. Hoà Thượng Ajo nhận lời quản trị ngôi chùa này nhưng vẫn tiếp tục sống tại ngôi chùa nhỏ bé cũ gần đó, vì ông biết rằng vị trụ trì Tse Cholin sẽ Hoá Thân trở lại đây trong 1 thời gian không lâu nữa.

Theo Hoà Thượng Ajo, thì Đức Phật đã chỉ dẫn rất nhiều Pháp môn khác nhau, các đệ tử tuỳ theo căn cơ trình độ lãnh hội mà tu hành được giải thoát. Tuy nhiên vì biết vào thời Mạt Pháp (Kali Yuga), chúng sanh nghiệp sâu, trí mỏng khó có thể trông cậy vào tự lực cá nhân mà giải thoát, nên Đức Phật đã truyền dạy riêng 1 phương pháp giản dị là Pháp môn Niệm Phật cầu Vãng Sanh. Pháp môn này giản dị mà công năng vô cùng mầu nhiệm, bất khả tư nghì, vì ngay như Đức Di Lặc chỉ còn 1 Kiếp nữa sẽ thành Phật mà Ngày Đêm 6 thời còn đảnh lễ, trì niệm Hồng Danh Chư Phật.

Theo Hoà Thượng Ajo, thì cách trì tụng Hồng Danh phải đặt căn bản trên sự chí thành, khẩn thiết thì mới được Cảm Ứng. Dù làm đúng các Nghi thức nhưng tâm không thành thì khó có kết quả gì, tóm lại vấn đề trọng yếu vẫn là ở TÂM. Ngài chỉ phương pháp Quán Tưởng, là lúc nào cũng giữ trong Tâm hình ảnh của Đức Phật A Di Đà và cảnh giới cõi Cực Lạc mà trong đó bất cứ thứ gì cũng phát ra hào quang sáng chói, nơi mà tiếng gió thổi, chim hót, lá cây rụng cũng phát ra những Diệu Âm.

Ngài cho biết làm sao để lúc Đi-Đứng-Nằm-Ngồi cũng đều chú tâm vào hình ảnh Đức Phật A Di Đà cho đến lúc thật thuần thục, không thấy có mình là Người Niệm Phật và Phật là 1 Vị mà mình đang Niệm, chỉ có 1 ánh sáng vô tận, vô lượng chiếu soi. Niệm đến chỗ Vô Niệm, cho đến Nhất Tâm Bất Loạn, thì sẽ được cảnh giới bất khả tư nghì.

Hoà Thượng Ajo cho biết 6 chữ Hồng Danh A Di Đà Phật có 1 oai lực vô cùng rộng lớn với những Mật nghĩa sâu xa, mà chỉ có Phật với Phật mới hiểu rõ cùng tận mà thôi. Phật A Di Đà là Pháp giới tàng thân, bao nhiêu công đức của Chư Phật trong 10 phương pháp giới, nơi 1 Đức Phật A Di Đà đều đầy đủ cả. A Di Đà có nghĩa là nguồn sáng vô tận (Vô Lượng Quang), tuổi thọ vô lượng (Vô Lượng Thọ); hay nói theo nghĩa khác là bao gồm toàn thể không gian (ánh sáng) và thời gian (tuổi thọ) tượng trưng cho chân lý tuyệt đối bất khả tư nghì.


Trích Đường Mây Qua Xứ Tuyết
của Lama Anagarika Govinda
Việt văn của Nguyên Phong
 
ThiệnTâm Date: Thứ Bảy, 16 Aug 2014, 12:03 PM | Message # 2
Major general
Group: Moderators
Messages: 401
Status: Tạm vắng
"Niệm Phật, Phật chẳng bỏ đâu,
Niệm đâu Phật đó phải cầu chi xa.
Niệm Phật chắc Phật rước ta,
Tây phương đã sẵn một tòa bông sen.
Niệm Phật phải niệm cho chuyên,
Thì bông sen ấy liền liền tốt tươi."


Pháp Sư
 
atoanmt Date: Thứ Bảy, 16 Aug 2014, 1:42 PM | Message # 3
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5342
Status: Tạm vắng



Nửa Lính, nửa Quan, nửa Thầy, nửa Thợ: Đầu đầy...Chí !, lang-thang trên 4 vùng đất Việt.
Ít Tiền, ít Bạc, ít Bạn, ít Bè: Bụng thiếu...Cơm !, trằn-trọc dưới 8 hướng trời Tây.
 
LongTracAn Date: Chủ Nhật, 17 Aug 2014, 1:29 AM | Message # 4
Generalissimo
Group: Moderators
Messages: 3241
Status: Tạm vắng


Đại Bi Chú
 
atoanmt Date: Thứ Hai, 18 Aug 2014, 8:48 AM | Message # 5
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5342
Status: Tạm vắng

THẤY PHẬT HIỆN RA


Nhân chuyện "Hào quang khi niệm Phật", mình nhớ lại 1 lần "kinh nghiệm" lạ lùng mà mình đã trải qua, xin kể vắn tắt lại hầu chuyện với các Bạn...

"... Sau khi thấy Anh "Võ Long Sư Huynh" luyện thành phép "Thần Nhãn" tôi thích quá, nên xin Thầy cho luyện ! (Chuyện Anh khi luyện phép này cũng là 1 chuyện...dài và vui, tôi sẽ kể chi tiết thêm trong "Võ Long Sư Huynh" sau...)

Muốn luyện phép này phải luyện liên tục 100 đêm, và khi luyện phải nhìn vào cặp đèn cầy Trắng ! Nên sau khi Thầy cho phép, tôi cũng không biết bao giờ mình có thể bắt đầu luyện được ... tôi đã nói với Thầy là:
-"Em xin phép luyện, nhưng thấy phải luyện liên tục 100 đêm, nên nói thì nói vậy chứ không biết tới chừng nào mới luyện phép này được đó Thầy !"

Ông chỉ cười và nói:
-"Thì thủng-thẳng từ từ, coi bao giờ luyện được thì luyện chứ có sao đâu, còn rất nhiều phép khác luyện ngắn ngày hơn mà !"

Nhưng không bao lâu sau đó, tôi bắt đầu luyện ... và sau nhiều đêm luyện nhìn đèn cầy như vậy, 1 đêm trong lúc đang luyện, tôi bỗng thấy từ trong ngọn lửa của đèn cầy, hình bóng 1 vị Phật ngồi trên Tòa Sen từ từ bay ra thẳng trước mắt tôi !

Khoảng cách chỗ tôi đứng luyện đến cặp đèn cầy là 1m, thì từ trong ngọn lửa, hình 1 Vị Phật ngồi trên Tòa sen bắt đầu nhỏ bằng 1 đốt lóng tay, từ từ bay ra và lớn dần khi đến trước mặt tôi, từ phần tòa sen đến đỉnh đầu của ngài, cao khoảng chừng hơn 1 mét !

Tôi tuy nhìn được rõ mặt của Ngài, như vẫn không nhận ra đó là Vị Phật nào, nhưng hình ảnh mà làm tôi nhớ rõ cho đến bây giờ đó là cọng Chỉ !

Thật vậy ! tôi thấy rõ đường chỉ Vàng may trên nền vải Trắng ở chỗ nép viền Áo của Phật !, tôi thấy RẤT RÕ !

Tuy nhiên, cùng thời gian luyện phép đó, tôi đã luyện "Thiền" rất kỹ ! Từ lý thuyết, đến yếu lý của Thiền ...v...v...

Nên khi nhìn thấy hình ảnh Phật hiện ra như vậy, trước tiên, vì tò-mò, nên tôi chăm-chú quan sát.

Kế đến, vì "tánh Thiền" nên tôi đã nghĩ đại khái như sau:
-"Tâm sanh tất cả, Tâm tham cầu Phật, thì Phật hiện, tất cả là giả danh !

Có thể là trong lúc luyện "Thần Nhãn" mặc dù Tâm mình không nghĩ đến Phật, như biết đâu từ trước, tận cùng trong thâm tâm mình đã nghĩ đến Phật, nên 1 trong "Ngũ Ấm Ma" của chính mình đã tạo nên hình ảnh của Vị Phật này hiện ra từ ngọn lửa của đèn cầy !

Mà Phật là Phật, mình là mình, nên Phật có hiện ra, cũng chỉ là ảo ! Nếu mình phát tâm hoan hỷ, thì lầm theo "vọng" ! chi bằng ... cứ để tự nhiên ! ..."


Nghĩ vậy, nên tôi không chú Tâm vào hình ảnh Vị Phật đang ở trước mắt nữa, và vì hiện-tượng đã xảy ra liên tiếp 3 đêm, nên tôi chỉ nhớ là Ảnh Phật đó từ trong ngọn lửa phóng ra, rồi thu nhỏ lại vào ngọn lửa, rồi lại phóng ra, rồi lại thu nhỏ đến mấy lần ...

Có khi tôi đã nhìn rõ, rất rõ! được những hạt Châu tròn long lanh nhiều mầu sắc đính trên cái Áo Trắng ...cũng như đường chỉ bằng Vàng ròng may trên Áo !

Rồi tôi chú tâm vào việc luyện phép của mình, tôi nhìn đứng tròng vào ngọn lửa, óc thì thầm niệm chú, và quên đi hình ảnh của vị Phật đó !

Chuyện hình ảnh Phật như vậy liên tiếp 3 đêm, sau đó không hiện ra nữa, và tôi thì hơi ... tự hào là mình đã không bị cám dỗ, bị "động Tâm" vào chuyện Phật hiện ra nữa ...

4 tháng sau, tôi có dịp đi lên thăm Thầy, mà mỗi lần nghe tôi đến thăm Thầy như vậy, các Sư Huynh Đệ ở gần đó thường gom lại tại nhà Thầy để sau khi cúng kiến, chúng tôi quây quần lại thành 1 vòng tròn kín cả sân để ... nhậu !

Chuyện tôi luyện "Thần Nhãn" và chuyện tôi thấy hình Phật hiện ra lúc trước, hôm đó, tôi vì bận trò chuyện với các Anh Em, nên đã quên bẵng mất tiêu ...
Không ngờ, khoảng nửa tiệc, bỗng Sư-Phụ chỉ vào mặt tôi và nói:
-"Ê Toàn ! Hôm trước em luyện "Thần Nhãn" thế nào ? sao không kể cho các Anh Em nghe chơi ?"

Tôi đã hơi ngạc nhiên vì khi luyện phép, tôi đã chưa có dịp cho Thầy biết, vậy mà hôm nay ông lại hỏi giữa đám đông... Đã vậy, có 1 số Sư Huynh còn trầm-trồ nói đại-khái như :
-"Chà, cái thằng này dữ he, nghe nói đã luyện Ấn Phép rất nhiều, bi giờ còn luyện thêm "Thần Nhãn" nữa ! Luyện có thành không ? kể cho nghe đi !"

Khiến tôi hơi ...méc cỡ May mà chợt nhớ đến chuyện Hình Phật hiện ra, Áo Trắng, đính hạt Châu và Chỉ may bằng Vàng ròng nữa ... nên tôi kể ra cho mọi người nghe !

Dĩ nhiên tôi cũng nhấn mạnh đến việc tôi không "mê lầm" để Tâm theo vọng tưởng ! Tôi cứ gạt bỏ hình ảnh Phật đó, để mà chú tâm luyện "Thần Nhãn" đêm đêm thắp đèn cầy và luyện cho đến tàn cả 2 cây đèn cầy đó !

Nhưng không ngờ, sau khi tôi kể chuyện, thì Sư-Phụ lại nói:
-"Chà chà tiếc quá ! hiện tượng này cả vài chục năm trước đã xảy ra với một Vị trong môn phái !

Hình Phật hiện ra từ ngọn lửa của cây đèn cầy, không phải là "huyễn" như chú mày nghĩ !
Mà đó là "Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật" !

Và nếu thấy liên tiếp 3 đêm như vậy thì đúng là Phật Dược Sư đó !
Ngài thị hiện để cho nhà ngươi phép trị bệnh !

Nếu biết, thì cây đèn cầy nào hiện ra Ảnh Phật, phải giữ cây đèn đó lại, cất để dành trên bàn thờ Phật, khi nào gặp ai bịnh gần chết, chỉ cần thắp cây đèn cầy đó lên, rồi vạch miệng người bệnh ra, nhỏ 1 giọt sáp đèn cầy vào miệng, thì người đó sẽ sống lại liền !
Nhà mi không biết, lại đốt tới hết, thiệt là tiếc vô cùng !!!"


Nghe vậy, ai ai cũng lấy làm tiếc, nhất là Tôi ...! Còn Anh Năm Sư Huynh, ảnh cứ tắc lưỡi hoài !

Phần mình, tôi tự an ủi là mình kém duyên, nhưng dù sao, lúc đó đã giữ được Tâm không "tham" không "loạn" !

Nói an ủi, nhưng bây giờ nhắc lại ... vẫn còn tiếc !

Lạ quá phải hông các Bạn ?


Nửa Lính, nửa Quan, nửa Thầy, nửa Thợ: Đầu đầy...Chí !, lang-thang trên 4 vùng đất Việt.
Ít Tiền, ít Bạc, ít Bạn, ít Bè: Bụng thiếu...Cơm !, trằn-trọc dưới 8 hướng trời Tây.
 
saigoneses Date: Thứ Hai, 18 Aug 2014, 8:12 PM | Message # 6
Major general
Group: Disciples
Messages: 387
Status: Tạm vắng
Anh Toàn

Khoái nhất là khi các bạn trên trang nhà post bài rồi khi Anh Toàn đọc xong thì cảm khái hay có cảm hứng kể lại một trong vô số "chuyện vặt của tui" mà chuyện nào chuyện nấy đều quá... tuyệt vời
 
LongTracAn Date: Thứ Hai, 18 Aug 2014, 9:32 PM | Message # 7
Generalissimo
Group: Moderators
Messages: 3241
Status: Tạm vắng
Cám ơn atoanmt chia sẻ với mọi người về kinh nghiệm trong cách luyện phép cũng như sự nhắc nhở không nên động tâm, ham thích cảnh giới mà bản thân thấy được!

Đại Bi Chú
 
atoanmt Date: Thứ Ba, 19 Aug 2014, 7:02 AM | Message # 8
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5342
Status: Tạm vắng


Nửa Lính, nửa Quan, nửa Thầy, nửa Thợ: Đầu đầy...Chí !, lang-thang trên 4 vùng đất Việt.
Ít Tiền, ít Bạc, ít Bạn, ít Bè: Bụng thiếu...Cơm !, trằn-trọc dưới 8 hướng trời Tây.
 
Tieuquanhquanh Date: Thứ Tư, 20 Aug 2014, 11:00 AM | Message # 9
Lieutenant
Group: Users
Messages: 49
Status: Tạm vắng
Thanhlongphapsu và AToanmt

Chuyện của anh Toàn bao giờ cũng lạ và hấp dẫn. Khen chẳng lời nào diễn tả cho đủ, đành xem có bài gì trên mạng hay thì góp vào trang nhà để thay lời cảm ơn anh đã có những bài viết rất hay và hữu ích !

 
ThiệnTâm Date: Thứ Năm, 21 Aug 2014, 8:44 AM | Message # 10
Major general
Group: Moderators
Messages: 401
Status: Tạm vắng
Câu chuyện "Thần Nhãn" ThiệnTâm đã được nghe Thầy kể. Đợt đó Thầy kể chuyện này cùng với câu chuyện Thầy gặp một người ở trên núi nhìn giống như Tiên đi xuống , rồi đến câu chuyện Thầy gặp được Bạch Hổ , rất là nhiều chuyện hay luôn , ThiệnTâm cũng đang chờ phát hành trong "CHUYỆN LẶT VẶT CỦA TUI".ThiệnTâm vào Trang Nhà là cứ "rình" cái Chủ Đề này mãi .

Thầy


Message edited by ThiệnTâm - Thứ Sáu, 22 Aug 2014, 10:36 AM
 
Cường Date: Thứ Sáu, 29 May 2015, 2:03 AM | Message # 11
Major general
Group: Disciples
Messages: 455
Status: Tạm vắng
 
champiqn Date: Thứ Năm, 04 Jun 2015, 2:25 AM | Message # 12
Lieutenant
Group: Users
Messages: 61
Status: Tạm vắng
 
loclv88 Date: Chủ Nhật, 24 Jul 2016, 6:47 AM | Message # 13
Lieutenant colonel
Group: Users
Messages: 137
Status: Tạm vắng


Nam Mô A Di Đà Phật !
 
Tienthuat Date: Thứ Sáu, 02 Sep 2016, 6:50 PM | Message # 14
Private
Group: Users
Messages: 4
Status: Tạm vắng
Câu truyện của hai Bác rất hay,truyện nhỏ nhưng ý nghĩa thật lớn!
 
FORUM » TRANG PHẬT GIÁO » PHẬT-SỰ MUÔN NƠI » Hào Quang Khi Niệm Phật (Lama Anagarika Govinda)
Page 1 of 11
Search:


TỰ-ĐIỂN TRỰC-TUYẾN :

Từ Điển Online
Bấm vào dấu V để chọn loại Tự-Điển
Gõ Chữ muốn tìm vào khung trắng dưới đây:
Xong bấm GO


Click Here for Registration THWGLOBAL