- ATOANMT
Thứ Năm
19 Jan 2017
11:02 AM
ĐĂNG NHẬP


Dưới đây là "Danh Mục" thu gọn,
xin mời bấm vào "tam-giác" nhỏ để chọn Bài xong bấm vào "CHỌN XEM":







PHÒNG TÁN DÓC TRỰC-TUYẾN
KHÁCH 4 PHƯƠNG:

LỊCH
Statistics
Search
CÁC BÀI VIẾT MỚI NHẤT
<>

[ BÀI VIẾT MỚI · Forum rules · TÌM KIẾM · RSS ]
Page 1 of 11
FORUM » THÀNH VIÊN » THƯ 4 PHƯƠNG TRỜI » NGHIÊNG THÁNG 12 (LỜI TRI ÂN)
NGHIÊNG THÁNG 12
Kiencanghp Date: Thứ Tư, 14 Dec 2011, 9:41 AM | Message # 1
Lieutenant
Group: Users
Messages: 77
Status: Tạm vắng
Tháng 12 ...

Thưa Anh Toàn kính mến !
Cả một năm 12 tháng, loăng quăng khắp nẻo đường đời, hok hiểu sao ... tháng 12 nghiêng nghiêng ... làm cho bước chân và tâm trí quay về Trang-Nhà của Anh, chợt nhớ ... sắp đến Birthday Anh rồi, KC có mấy lời cùng Anh ...

Anh kính ! KC hok có may mắn được Anh nhận làm đệ-tử mặc dù KC đã năn nỉ rất nhiều năm rồi. Chẳng phải KC mong được học những phép trong huyền môn để làm vốn lận lưng hầu kiếm sống, mà chỉ vì mến mộ Anh là người học rộng, thơ hay, hiểu biết, và sống nghĩa tình... Tuy rằng KC hok có duyên đó nhưng KC vẫn được Anh quan tâm, điều này đã làm cho KC hôm nay từ tận sâu trong tâm muốn viết đôi lời bày tỏ, như một lời tri ân gởi tới Anh nhân ngày sinh nhật .


: Ân; Ơn


Chữ ƠN – Anh có nhớ ngày đầu mới quen Anh, KC đã từng huyên thuyên nói về chữ ƠN hok ? Chữ Hán thật là thâm thúy. Chữ ƠN gồm có bộ NHÂN đứng trong 4 bức tường, đặt trên chữ TÂM.

Đã trên 4 năm rồi, ngày đó Ông Cậu của KC mắc bệnh nan-y. Bối rối vô cùng chưa biết cách nào an ủi Cậu, cho Cậu thanh thản chấp nhận thực tế, KC đã hỏi Anh, rồi Anh gởi thuốc và tận tâm hướng dẫn chỉ bảo. “Thuốc có thể chữa được bệnh, hok thể chữa được mệnh”. Nhưng nhờ có thuốc của Anh mà Cậu của KC đã bình an trong 6 tháng, rồi khi Cậu ra đi cũng chỉ trong vài ngày đau.

Đã trên 4 năm rồi, Anh có 1 lần nói : “Nếu có thể thì khi nào về VN anh sẽ tặng em 1 bức tượng Dược-Sư, nhưng anh hok hứa chắc nhé”. 2 năm sau Anh về, Anh đã mang bức tượng đó về tặng, khi đi lễ chùa Yên-Tử Anh đã thỉnh thêm bức tượng Thiên Thủ Quán Âm. Về nhà Anh làm lễ an vị 2 bức Tượng Phật lên ban thờ cho gia đình KC.

Mỗi ngày, khi lên phòng thờ thắp nhang cúng Phật. Chắp tay thành kính trước tôn tượng Phật mà trong lòng KC luôn dâng lên niềm xúc cảm ...

Mới đây, Anh tặng KC cuốn kinh Pháp Cú, Anh viết lời đề tặng : “Thân tặng Em Y... để tinh tấn” , câu số 37 trang 51 của cuốn kinh có viết:
"Tâm phàm phu cứ lén lút đi một mình, đi rất xa, vô hình vô dạng, như ẩn náu hang sâu. Người nào điều phục được tâm, thì thoát vòng ma trói buộc"
Câu đó KC đã suy nghĩ rất nhiều, và thầm hứa sẽ “tinh tấn” để hok phụ lòng Anh.

Và còn rất nhiều, rất nhiều những việc khác nữa, KC hok thể liệt kê hết ra đây ...

Có thể, những việc Anh làm cho mọi người, đối với Anh là quá đỗi bình thường, nhưng với KC, KC luôn ghi khắc trong tâm.

Là người sống trong cõi Ta-bà chắc còn duyên nợ gì đó nên mới phải tái sinh nơi này. Trong đời người, ai cũng có thể mắc những sai lầm ...nhưng trên hết mọi điều là hãy mở rộng tấm lòng bao dung, độ lượng để nâng đỡ nhau, ân cần chỉ bảo, tận tình chia sẻ, xóa bỏ hết mọi buồn phiền để mang đến cho nhau những niềm vui ...

Trước tôn tượng Phật Dược-Sư và Đức Thiên Thủ Quán Âm, KC tự xét bản thân mình và suy nghĩ : Phật Dược-Sư tượng trưng cho sự chữa mọi bệnh khổ của chúng sinh. Phật Thiên Thủ Quán Âm luôn quán chiếu thế gian bằng lòng từ bi, bác ái . Ngài quan sát, xem xét, để tâm đến mọi âm thanh của Thế-gian, đặc biệt là âm thanh của những kẻ đau khổ. Ngài cứu giúp những kẻ đang kêu khóc cầu cứu trên trần thế...

Đức Phật dạy :
-"Không có một tấc đất nào trên thế gian này mà không có thân ta đã từng bỏ mạng ở đó. Không có một người nào, một loài vật nào ta gặp trên thế gian này mà chưa từng là cha mẹ, anh em, vợ chồng, bầu bạn của ta".

Trong VU LAN BỔN KINH TÂN SỚ có đoạn viết :

“...Nghĩ đến tất cả chúng sanh như là cha mẹ, ta đời đời không có kiếp nào là không thọ sanh từ cha mẹ. Khi quán tưởng như thế, tất cả kẻ oán người thân đều bình đẳng, lấy đó để điều phục sự sân hận, san tham và tật đố, cho đến chứng đắc Từ Tâm Tam-muội. Phàm người nào có duyên với ta, ta đều đem niềm vui đến cho họ, vớt cái khổ não của họ...
... Tất cả chúng sanh đều do Tứ đại (đất, nước, gió, lửa) hợp thành, cho nên không có sự khác nhau giữa ta và người, không có sự khác nhau giữa thọ mạng và kiếp số...”


Mỗi người trong chúng ta, hiểu rõ lời Phật dạy thì tự nhiên mọi người sẽ hiểu mình hiểu người một cách trọn vẹn, thế gian này sẽ bình yên và hạnh phúc biết bao nhiêu. Anh là người luôn luôn mủi lòng xót xa thương cho những hoàn cảnh kém may mắn, Anh luôn giúp đỡ tất cả những ai có “DUYÊN” gặp gỡ !

Mỗi người Anh giúp là Anh đã đang thực hiện hạnh Bồ-Tát, thực hành theo lời Phật dạy: “Phụng sự chúng sinh là cúng dường Chư Phật”. Anh thường nói vui :
-“Có 2 điều anh hok bao giờ từ chối đó là : có người nhờ chữa bệnh và có người mời đi ăn nhậu”
Mỗi khi cần phải giúp ai đó Anh đều nói :
-“Anh là Thầy mà !” ...
và KC hiểu : là Thầy thì hok phân biệt sang, hèn, giàu, nghèo, già, trẻ ... miễn người ta đang cần là Anh giúp.

Thật may mắn KC đã được biết Anh. KC được vào kho kiến thức của Anh ở trang nhà này để khai thác, lục lọi, tìm tòi những kiến thức mình còn thiếu. Mỗi khi “cơ thể có vấn đề”, KC thường vào “MẸO TRỊ BỆNH THÔNG THƯỜNG” trong mục “CÁC TRIỆU CHỨNG CẦN BIẾT” để đối chiếu xem cơ thể mình có gì giống triệu chứng bệnh trong đó hok.

Khi stress KC hay nghe những bản nhạc để bớt căng thẳng, gần đây Anh đăng lên “MỘT NGÀN BẢN NHẠC HAY” KC tha thẩn vào đó nghe, thấy cũng đỡ mệt mỏi và thanh thản.
Cảm ơn anh là người luôn luôn mang những điều hữu ích đến cho tất cả mọi người !

Mỗi người có một lý tưởng, một lựa chọn sống. Mỗi người có một con đường để đi đến đích của cuộc đời mình. KC vì việc riêng hok vào trang nhà viết bài góp vui thường xuyên, nhưng KC vẫn luôn quan tâm tới Trang-Nhà của Anh và bài viết của mọi thành viên.

Gần đến ngày Birthday của Anh, KC có mấy lời bày tỏ tri ân Anh, và thành tâm gởi tới Anh muôn vạn lời chúc, lời nguyện cầu cho Anh luôn bình an, hạnh phúc.

Kính Anh.

Kiencanghp


Message edited by Kiencanghp - Thứ Năm, 15 Dec 2011, 11:25 PM
 
atoanmt Date: Thứ Năm, 15 Dec 2011, 11:10 AM | Message # 2
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5394
Status: Tạm vắng
Kiencanghp...

Đọc xong mới thấy tuy chủ đề là những lời chúc Birthday của Kiencanghp, nhưng Kiencanghp đã trình bày ý tưởng của mình 1 cách độc đáo và hay wá sá lun.
Không biết nói gì hơn là gởi đến Kiencanghp :



Nửa Lính, nửa Quan, nửa Thầy, nửa Thợ: Đầu đầy...Chí !, lang-thang trên 4 vùng đất Việt.
Ít Tiền, ít Bạc, ít Bạn, ít Bè: Bụng thiếu...Cơm !, trằn-trọc dưới 8 hướng trời Tây.
 
LSK Date: Thứ Sáu, 16 Dec 2011, 11:57 AM | Message # 3
Major general
Group: Disciples
Messages: 486
Status: Tạm vắng
Là bài viết chị ơn Thầy
thật lòng LSK xin cám ơn bài tâm tình này của chị Kiến.
Thứ nhất giúp LSK hiểu thêm và trân trọng Thầy hơn
Thứ nhì là một bài viết có nội dung rất văn học.

Chị Kiến "đốt" như thế này thấy "phê" quá lun.
Mong chị Kiến thường vào " đốt - cắn" loạn xạ cho trang nhà "tưng bừng khói lửa" nhé !!!



Chúc chị và chúc mừng chị đã có một cuộc sống giàu ý nghĩa.
Cám ơn.

LSK


Message edited by LSK - Thứ Sáu, 16 Dec 2011, 11:58 AM
 
Kiencanghp Date: Thứ Bảy, 31 Dec 2011, 2:54 AM | Message # 4
Lieutenant
Group: Users
Messages: 77
Status: Tạm vắng
Cảm ơn Anh Toàn đã có lời khen KC, cảm ơn bạn LSK đã hiểu ý KC viết bài này là tỏ lòng biết ơn đến Thầy Atoanmt smile

Bạn LSK bạn nói KC đốt như thế "phê" quá là có thật bụng hok vậy? hay là cho KC "thung thướng" một hồi bắt đầu bạn phản pháo là chít KC đó nghe bạn biggrin

Bạn biết hok ? Khi Thầy Toàn tặng KC cuốn kinh Pháp Cú, KC để cuốn kinh đó ngay bàn làm việc, mỗi ngày lúc rảnh, KC đọc từng chút và nghiền ngẫm để hiểu lời dạy trong đó ...

Ngay "Bài 1" đã nói về Tâm : Tâm là gốc mọi pháp đời ...

Chỉ một chữ Tâm đó thôi đã trải dài suốt đời người, một chữ Tâm đó thôi mà viên mãi chưa tròn...

Cho đến câu số 37 lại trải ra cả một trời đầy những điều làm cho KC đọc rồi mới thấy đúng thật là nhiều khi Tâm mình bị Ý dẫn dắt phiêu du đi xa thật là xa...

Như câu chuyện dưới đây, mời Thầy, mời bạn cùng các thành viên khác đọc vui vui, cũng như câu chuyện kể cuối năm, chúc cho Thầy Atoanmt cùng tất cả chúng ta một năm mới đầy hoan hỉ và an lạc !

Kiencanghp


SA DI GÕ ĐẦU CHÚ


Khi Phật ở nước Xá Vệ, có một thiện nam tử sau khi nghe ngài thuyết pháp, đã xin xuất gia theo Phật. Vị ấy tinh cần tu tập, chẳng bao lâu đắc quả A la hán. Các vị đồng tu đều gọi ngài là trưởng lão Tăng Hộ. Khi ngài xuất gia, em gái ngài vừa hạ sinh một bé trai và lấy tên ngài đặt cho hài nhi, gọi là Tăng Hộ cháu.

Lớn lên, Tăng Hộ cháu cũng theo cậu xuất gia và được hầu cận ngài. Sau khi thọ đại giới, Tăng Hộ cháu đến an cư tại một khu làng và được cúng dường hai bộ y tốt. Với ý định cúng dường cậu sau mùa an cư, Tăng Hộ cháu để dành lại một bộ y.


Khi mãn hạ, Tăng Hộ cháu trở về tịnh xá Cấp cô Độc đảnh lễ Phật và ra mắt cậu. Nhưng cậu đi an cư chưa về. Tăng Hộ cháu quét dọn am thất của cậu, múc sẵn nước rửa chân, sửa soạn nước uống và các thứ cần dùng cho tôn giả. Khi tôn giả trở về, Tăng Hộ cháu ra đảnh lễ cúng dường bộ y mới cho tôn giả, nhưng tôn giả từ chối: - Ta đã có đủ ba y. Con hãy giữ lấy.

Sau khi múc nước cho tôn giả rửa chân, ngồi nghỉ, Tăng Hộ cháu đứng hầu một bên lại thưa: - Bạch tôn giả, xin tôn giả nhận lấy bộ y con cúng dường để cho con được chút phước mọn.

- Thôi đi, con hãy giữ lấy. Ta đã có đủ y rồi.

Năn nỉ nhiều lần nhưng tôn giả vẫn từ chối. Đứng quạt sau lưng tôn giả, Tăng Hộ cháu trong lòng không vui, thầm nghĩ: "Tôn giả ở ngoài đời là cậu ruột của ta, ta là cháu ruột của ngài. Từ khi xa cha mẹ đi tu, ta được ở chung với ngài, hầu cận ngài, thọ giáo với ngài. Ta đối với tôn giả vừa có tình ruột thịt vừa tình thầy trò, thế mà tôn giả vẫn lạnh nhạt với ta, không thèm nhận đồ cúng dường của ta. Ngài đã không thương ta, thì ta còn đi tu làm chi nữa cho thêm phiền não. Chi bằng ta hoàn tục quách".

"....Nhưng ta xuất gia từ lúc hãy còn thơ bé. Bây giờ hoàn tục, không biết nghề ngỗng gì thì làm sao mà sống nhỉ? Thật khó khăn thay! Ồ, hay là ta đem bán bộ y đẹp này mà mua một con dê cái. Loài súc sinh ấy sinh đẻ rất mau. Vừa khi dê đẻ bầy con thứ thứ nhất, ta sẽ đem bán mà kiếm một số vốn. Cứ tuần tự như vậy, ta sẽ có một mớ tiền. Khi có tiền nhiều, ta sẽ cưới một cô vợ. Cô vợ ấy sẽ sinh ra một thằng con trai. Ta sẽ lấy tên tôn giả - cậu ta - mà đặt tên cho thằng con. Rồi ta sẽ để nó ngồi trong một chiếc xe, cùng với vợ đẩy xe đi đến tịnh xá thăm ông cậu. Khi đi giữa đường, trông thấy thằng bé kháu khỉnh ta muốn bồng nó lên nên bảo vợ: "Bây giờ bà đẩy xe đi, để tôi ẵm thằng bé". Cô vợ là kẻ cứng đầu, cãi lại: "Anh mà ẵm con cái gì, để tôi ẵm nó, anh đẩy xe đi", rồi nàng cúi xuống ẵm thằng bé. Đi được mấy bước, nàng làm thằng bé rớt xuống, trúng ngay giữa đường bánh xe lăn. Chiếc xe cán lên thằng bé. Ta giận quá, mắng cô vợ: " Mày không chịu để con cho tao bồng, không đủ sức ẵm mà cứ giành lấy nó, để cho nó rớt như vậy. Thật mày đã hại tao! Vừa nói, ta vừa lấy cái gậy đánh nàng một cú...!"

Vừa quạt cho tôn giả, Tăng Hộ cháu vừa để tư tưởng phiêu lưu như trên và đến đoạn kết thúc, y nện cái quạt vào đầu tôn giả một cái cóc. Đọc được dòng tư tưởng của cháu nhờ đã chứng tha tâm thông, tôn giả lên tiếng nói:

- Này, ngươi đánh không trúng mụ đàn bà, mà trúng ngay đầu ta.

Tăng Hộ cháu giật mình nghĩ: "Chết rồi! Tôn giả biết hết tâm niệm của ta, làm sao ta có thể sống đời xuất gia được nữa". Nghĩ xong, y liệng cái quạt, co giò chạy ra khỏi cổng tịnh xá. Những người bạn đồng lứa chạy theo bắt y lại, dẫn đến trước Phật:

- Tại sao các ngươi bắt Tăng Hộ cháu?

- Bạch Thế Tôn, y chạy trốn nên chúng con bắt lại.

Phật hỏi đương sự:

- Có phải vậy không?

- Bạch Thế Tôn, dạ phải.

- Tại sao con chạy trốn?

- Tại vì con bất mãn.

- Tại sao bất mãn?

Tăng Hộ cháu thuật lại đầu đuôi câu chuyện cho Phật nghe, đến đoạn y gõ cán quạt vào đầu tôn giả, rồi kết luận:

- Bạch Thế Tôn, chính vì sự việc xảy ra như vậy nên con phải chạy trốn.

Phật an ủi:

- Này thiện nam tử, con đừng sợ. Tâm con người ưa phiêu lưu như vậy. Con phải luyện cho nó thuần thục, định tĩnh mới thoát khỏi trói buộc. "Tâm phàm phu cứ lén lút đi một mình, đi rất xa, vô hình vô dạng, như ẩn náu hang sâu. Người nào điều phục được tâm, thì thoát vòng ma trói buộc".

Câu này trở thành Pháp Cú số 37, được lưu truyền đến ngày nay.


 
kathy Date: Chủ Nhật, 28 Jul 2013, 9:32 AM | Message # 5
Colonel general
Group: Users
Messages: 1060
Status: Tạm vắng
Gần đây mình mới đăng ký làm thành viên của Thầy Toàn, nhưng trước đó mình có nghe năm 2012 thầy Toàn về Việt Nam cùng Bà Xã của Thầy. Bà Xã của thầy chưa biết Hạ Long , Thầy đưa Bà Xã đi Hạ Long cho biết, và đã gặp được Kiencanghp, Bà Xã và Thầy Toàn có tặng cho Kiencanghp một Tượng Phật Dược Sư đem từ Canada về, khi đến viếng Chùa ở Núi Yên-Tử, Bà Xã và Thầy Toàn đã thỉnh 2 Tượng Phật Thiên Thủ Thiên Nhãn, một đem về Canada và 1 tặng cho Kiencanghp...

Theo như mình được biết cứ mỗi năm về Việt Nam Thầy Toàn thường hay ấn tống kinh, Bà Xã và Thầy đã tặng cho Kiencanghp và các đệ tử của Thầy cùng với các Chùa nếu cần....

Câu chuyện của Kiencanghp kể ở trên là cũng đúng như mình vừa kể đó các bạn...


Message edited by kathy - Chủ Nhật, 28 Jul 2013, 9:34 AM
 
FORUM » THÀNH VIÊN » THƯ 4 PHƯƠNG TRỜI » NGHIÊNG THÁNG 12 (LỜI TRI ÂN)
Page 1 of 11
Search:


TỰ-ĐIỂN TRỰC-TUYẾN :

Từ Điển Online
Bấm vào dấu V để chọn loại Tự-Điển
Gõ Chữ muốn tìm vào khung trắng dưới đây:
Xong bấm GO


Click Here for Registration THWGLOBAL