- ATOANMT
Thứ Năm
08 Dec 2016
8:08 AM
ĐĂNG NHẬP


Dưới đây là "Danh Mục" thu gọn,
xin mời bấm vào "tam-giác" nhỏ để chọn Bài xong bấm vào "CHỌN XEM":







PHÒNG TÁN DÓC TRỰC-TUYẾN
KHÁCH 4 PHƯƠNG:

LỊCH
Statistics
Search
CÁC BÀI VIẾT MỚI NHẤT
<>

[ BÀI VIẾT MỚI · Forum rules · TÌM KIẾM · RSS ]
Page 1 of 11
FORUM » NHÂN-TƯỚNG HỌC- PHONG THỦY & BÓI TOÁN » NHÂN TƯỚNG HỌC » Tướng Pháp Ngô Hùng Diễn (Trần Quang Quyến)
Tướng Pháp Ngô Hùng Diễn
thanhlongphapsu Date: Thứ Năm, 10 Dec 2015, 8:44 PM | Message # 1
Generalissimo
Group: Moderators
Messages: 2567
Status: Tạm vắng
Tướng Pháp Ngô Hùng Diễn


Trần Quang Quyến


GIỚI THIỆU
Để mở đầu thư, tôi xin phép được kể lại một vài mẩu chuyện khá kỳ lạ mà tôi thấy không sao giải thích được.

Hôm 29 tháng 7, 1981, tôi và nhà tôi làm một bữa tiệc nho nhỏ, mời bạn bè đến uống rượu chơi cho vui. Tình cờ hôm ấy lại đúng vào ngày diễn ra cuộc hôn lễ giữa công nương Diana và thái tử Charles của hoàng gia Anh. Đám cưới vương giả này được cử hành với đầy đủ nghi thức cổ truyền hết sức long trọng, và được hơn 750 triệu người trên khắp thế giới theo dõi qua các đài truyền hình quốc tế.
Chúng tôi cũng rủ bạn bè ra bật TV lên coi. Mọi người đều trầm trồ khen ngợi khi thấy đôi uyên ương Charles và Diana ngồi trên chiếc xe tứ mã lộng lẫy, với đoàn lính hầu cưỡi ngựa đi hộ vệ. Ai cũng háo hức muốn coi mặt vị vua và hoàng hậu tương lai của nước Anh, và người coi kỹ nhất là anh Trần Quang Quyến, một trong những khách mời của chúng tôi hôm ấy.

Coi xong, anh có vẻ đăm chiêu suy nghĩ, rồi nói một câu khiến cả bọn chúng tôi đều ngỡ ngàng, sửng sốt:
- Cô này không có tướng hoàng hậu cho nên sẽ không bao giờ lên ngôi hoàng hậu được đâu!

Tôi vốn không tin tướng số nên chỉ mỉm cười hoài nghi, nhưng nhà tôi thì hỏi lại ngay:
- Anh nói gì lạ thế? Nữ hoàng Elizabeth hiện giờ đã lớn tuổi, chỉ vài năm nữa là bà sẽ truyền ngôi lại cho thái tử Charles, thì đương nhiên Diana sẽ là hoàng hậu chứ còn ai vào đó nữa?

Nhưng anh Quyến vẫn trầm ngâm đáp lại:
- Tôi không thể đi vào chi tiết ngay bây giờ được, nhưng chị cứ để ý chiêm nghiệm xem tôi nói có đúng không.

Bây giờ thì cuộc tình “như chuyện thần tiên” của Charles-Diana đổ vỡ như thế nào, và cuộc đời huy hoàng nhưng ngắn ngủi của công nương Diana ra sao, mọi người đều đã biết rõ, nhưng tôi vẫn còn kinh ngạc về lời tiên đoán quả quyết hôm ấy của anh Trần Quang Quyến.

Những ai yêu nhạc Lê Uyên Phương chắc còn nhớ là sau ngày 30 tháng tư 1975, cặp vợ chồng nghệ sĩ này đã bị kẹt lại ở VN hơn 3 năm rồi mới xuống thuyền vượt biển sang được đến Mỹ. Chuyến vượt biển của họ đầy gian nguy khổ cực. Thuyền bị bão đánh tơi tả, hết gạo, hết nước, mọi người nằm thoi thóp chờ chết. Cuối cùng thì họ cũng được cứu thoát và đến được bến bờ tự do, nhưng với hai bàn tay trắng.

Được biết về hoàn cảnh khó khăn của họ lúc ấy, vợ chồng tôi đã mời họ sang chơi và tổ chức một buổi trình diễn gây quỹ cho đôi song ca này, ngay tại tư gia, với khoảng hơn 100 bạn bè tới dự. Buổi trình diễn đầu tiên ấy của Lê Uyên Phương ở vùng Hoa Thịnh Đốn đã hết sức thành công, cả về phương diện nghệ thuật lẫn tài chánh. Mọi người tới dự đều rất hân hoan, và riêng Lê Uyên Phương thì đặc biệt phấn khởi vì cảm tình nồng hậu mà khán thính giả dành cho họ. Cô Lê Uyên thấy trong số khách mời của chúng tôi có cả anh Trần Quang Quyến thì mừng lắm vì cô đã biết anh từ VN, và được nghe danh tiếng anh là một người coi tướng có biệt tài, đệ tử chân truyền của nhà tướng mệnh học số một VN, là cụ Diễn. Cô bèn nói nhỏ với anh, để nhờ anh coi hộ xem tương lai của vợ chồng cô trên đất Mỹ xa lạ này rồi đây sẽ ra sao.

Khi mọi người đã ra về hết và vợ chồng Lê Uyên Phương đã đi nghỉ, anh Quyến vẫn còn ngồi nán lại nói chuyện riêng với chúng tôi. Anh bảo:
- Tôi vừa coi tướng cho họ và vẫn còn cảm thấy xốn xang mãi trong lòng.

Nhà tôi thắc mắc hỏi:
- Sao vậy anh? Chắc anh thấy là sự nghiệp ca hát của họ ở bên này sẽ gặp nhiều khó khăn?
- Cái đó là chuyện nhỏ. Điều khiến cho tôi xốn xang là tôi thấy vợ chồng họ sắp bỏ nhau đến nơi rồi.

Nhà tôi mở tròn con mắt, không tin:
- Anh nói làm sao ấy chứ! Cặp Lê Uyên Phương này đã tha thiết yêu nhau từ hồi mới lớn. Đã có lúc Phương tưởng là mình bị ung thư, chẳng còn sống được bao lâu nữa, vậy mà Uyên vẫn nhất định lấy Phương, bỏ nhà đi theo Phương, cho nên Phương mới viết những lời ca: “Thương em khi yêu lần đầu, thương em lo âu tình sau, dù em không mong dài lâu, xin cất lấy ước mơ đầu…” Rồi cái chuyến vượt biển, trăm phần chết một phần sống, mà họ vừa cùng nhau trải qua, lại càng khiến cho họ gắn bó với nhau hơn. Làm gì có chuyện họ sắp bỏ nhau được?
- Tôi chỉ thấy tướng mệnh hiện ra như thế nào thì tôi nói thế ấy. Tuy nhiên, lúc nãy tôi chỉ nói với họ là họ sẽ vẫn tiếp tục được công chúng yêu mến, nhưng họ không có số giàu, đại khái là vừa đủ ăn thôi. Còn chuyện họ sắp tan rã, tôi chỉ nói riêng với anh chị, là chủ nhà, để chúng ta cùng chiêm nghiệm xem sao, chứ tôi không hề nói với họ, vì không muốn gieo vào đầu họ cái ý nghĩ ấy, khiến cho họ bị ám ảnh rồi đâm ra bỏ nhau thật. Tôi đâu có muốn cái trách nhiệm đó. Và cũng xin anh chị đừng nói với bất cứ ai, nhất là với họ.

Chúng tôi đã giữ kín chuyện này. Chỉ mấy năm sau đó, Lê Uyên Phương quả thật đã bỏ nhau như mọi người đều biết cả, và bây giờ thì Phương cũng đã qua đời, nên chúng tôi mới nhắc lại chuyện cũ để chứng nghiệm một lời tiên đoán của anh Quyến từ hơn 30 năm trước.

Từ hồi nhỏ, tôi vốn là người có đầu óc thực nghiệm, không tin vào khoa học huyền bí. Nhưng càng sống lâu, tôi càng cảm thấy là hình như con người có một số mệnh do đấng Tạo Hóa an bài cho họ. Và phải chăng phép coi tướng có thể cho người ta thấy trước được phần nào cái số mệnh đó, như những trường hợp vừa nêu trên?

Mới đây tôi được biết là anh Quyến vừa in xong một cuốn sách với nhan đề “Tướng Pháp Ngô Hùng Diễn”, thâu tóm tất cả những điều sở học mà anh đã tiếp thụ được từ vị danh sư này, cộng thêm với hơn 40 năm kinh nghiệm của chính anh khi đi coi tướng cho rất nhiều người, Việt Nam lẫn ngoại quốc, gồm nhiều nhân vật nổi tiếng ở trong và ngoài nước.

Sách dày gần 300 trang, chỉ dẫn những điều thiết yếu để chúng ta có thể căn cứ vào đó mà làm những quyết định quan trọng trong cuộc sống hằng ngày. Dĩ nhiên, không phải ai đọc xong cuốn sách cũng có thể đạt tới trình độ như anh Quyến, nhưng ít ra nó cũng giúp người đọc biết chọn bạn mà chơi, biết lựa người thích hợp để kết duyên, hay cộng tác làm ăn, và quan trọng hơn nữa là tránh người gian, thâm.

Nếu đây chỉ là một cuốn sách thông thường như phần đông các tác phẩm do bạn bè của tôi viết ra trong những năm qua, chắc tôi cũng sẽ chỉ gửi đến tác giả mấy lời khen tặng, rồi thôi. Nhưng khi được biết anh Quyến đã bỏ nhiều năm để hoàn thành cuốn sách, và nhất là anh sẽ dành cho Hội Bạn Người Mù (Friends of the Blind) và Hội Journey for Children tất cả số tiền thâu được, trừ ấn phí, để tài trợ nhiều chương trình từ thiện, tôi đã hăng hái viết lá thư giới thiệu này để tiếp tay với anh phần nào trong nghĩa cử đó.

Mong rằng các bạn cũng sẽ sẵn lòng bảo trợ cuốn sách, để phổ biến thêm Tướng Pháp Ngô Hùng Diễn, và để giúp cho các Hội từ thiện có uy tín này có thêm phương tiện tài chính hầu tiếp tục công việc làm nghĩa rất đáng ngợi khen của Hội.

Lê Văn​
Cựu Chủ Biên Chương Trình Việt Ngữ Đài VOA​

 
LongTracAn Date: Thứ Năm, 10 Dec 2015, 11:06 PM | Message # 2
Generalissimo
Group: Moderators
Messages: 3241
Status: Tạm vắng
Người tin vào tướng mệnh chắc chắn phải tin vào chuyện nhân-quả, nếu không sẽ là bỏ gốc theo ngọn. Thầy tướng mệnh nếu chỉ xem tướng dùm một người xong mà không khuyên được người mà họ coi tướng nên làm nhiều điều lành, lánh những điều dữ thì không phải là thầy xem tướng giỏi.



Đại Bi Chú
 
ThiệnTâm Date: Thứ Sáu, 11 Dec 2015, 9:11 AM | Message # 3
Major general
Group: Moderators
Messages: 401
Status: Tạm vắng
bác ThanhLong



LongTracAn , mình cũng nghĩ giống như bạn vậy
 
thanhlongphapsu Date: Thứ Sáu, 11 Dec 2015, 11:28 AM | Message # 4
Generalissimo
Group: Moderators
Messages: 2567
Status: Tạm vắng
DẪN NHẬP

Khi nói tới tướng của con người, ta thường đề cập những kinh nghiệm từ những nhận xét hàng ngày như: Trông mặt mà bắt hình dong, như : Nhất lé, nhì lùn hoặc: Người khôn con mắt đen xì, người dại con mắt nửa chì, nửa thau. Trong dân gian, người Việt đã dùng những kinh nghiệm quan sát con người từ đời này sang đời khác để tìm hiểu về người khác trong hầu hết các hoàn cảnh và sinh hoạt của đời sống hàng ngày. Như, chọn vợ, chọn chồng cho con cái, tìm bạn mà chơi, tìm người cộng tác để làm ăn, chọn đồng chí để cùng mưu sự, kiếm người ăn, kẻ ở trong nhà, chọn chúa mà thờ.

Một số người đã có công đem những quan sát như trên sắp xếp lại cho có hệ thống, bổ túc cho đầy đủ và xây dựng thành một bộ môn có tính cách khoa học. Đa số những sách đã viết đều tập trung nhận xét vào mặt. Do đó được gọi là Tướng Diện.

Trong quyển Tướng Pháp Ngô Hùng Diễn này tác giả ghi lại những cách xem tướng của Cụ, được gọi là tướng pháp, các tướng pháp luật, các bài tướng mẫu, các tài liệu về đời Cụ và chuyện của một số người đã được Cụ xem trải dài gần 50 năm. Những người quen biết Cụ đều có một nhận định chung về Cụ là Cụ sống cuộc đời giang hồ, nay đây, mai đó, dùng sự hiểu biết về khoa Nhân Tướng và Phong Thủy để giúp bạn bè và những người có duyên gặp Cụ.

Tác giả không nhằm viết một quyển sách toàn bộ về nhân tướng học mà chỉ biên soạn lại những tướng pháp căn bản đã được Cụ chỉ dạy cho. Đa số những điều học được là vào lúc Cụ xem tướng cho những người quen. Đôi khi từ những hình ảnh in trên các ấn phẩm. Cũng có khi học qua các nhân vật trên phim ảnh hoặc hát bội.

Những người này hoặc hình ảnh này được coi như các “tướng mẫu” để giúp người học tướng dễ nhập tâm với những điều được tận mắt nhìn thấy. Sách cũng ghi chép một số ý niệm căn bản đã dùng trong các tài liệu về tướng học, cổ cũng như kim và một số điều được lưu truyền trong dân gian. Mục đích của tác giả là để ai muốn nghiên cứu về khoa Nhân Tướng có thêm một tài liệu về tướng pháp của một nhà tướng học Việt Nam. Hy vọng là tài liệu này sẽ được dùng như viên gạch đầu tiên hầu xây dựng một bộ môn Nhân Tướng theo tướng pháp Ngô Hùng Diễn.

Để giúp người đọc dễ hiểu những điều trong sách, tác giả có những bức ảnh vẽ dùng thay cho tướng mẫu. Tuy nhiên từ những gì tác giả trình bầy trong sách đến việc áp dụng những điều này trên người đòi hỏi rất nhiều thận trọng. Ngoại trừ đối với những vị có năng khiếu bẩm sinh với khoa Nhân Tướng, tác giả ước mong những gì trình bày trong Tướng Pháp Ngô Hùng Diễn chỉ nên dùng để chiêm nghiệm mà không nên dùng để tiên đoán cho mình hoặc cho người.

Để khảo cứu nhân tướng, người khảo cứu cần hiểu rõ một số khoa học của Á Châu như dịch lý, âm dương, ngũ hành và nhất là cần có căn bản vững chắc về luận lý. Ta vẫn thường nói, Y thì có y lý và Tướng thì có tướng lý. Nghĩa là trước một việc nếu lý đã không vững thì kết luận chưa chắc đã có thể đứng vững.

Cụ Ngô Hùng Diễn chưa bao giờ nói với ai là Cụ đã học khoa Nhân Tướng với ai và vào thời gian nào. Nhiều bạn bè gạn hỏi Cụ thì Cụ chỉ cười rồi trả lời: “Có gì đâu mà học với ai. Tôi biết chút ít để có chuyện nói với bạn bè.” Cụ cho tác giả biết là Cụ đã xem tướng từ khi còn rất trẻ. Lúc đầu thì xem tay sau xem tướng. Theo nhiều người quen biết Cụ thì Cụ đã rất nổi tiếng từ thời còn rất trẻ với những lời tiên đoán “như thần” về tương lai của nhiều người. Trong đó có nhiều người tai to mặt lớn của thời đó. Một số chuyện Cụ xem được các thân hữu kể lại và được để trong phần cuối sách để làm tài liệu . Những điều Cụ tiên đoán cho người xem không hề mang tính cách hoang đường mà đã được lập luận qua các “tướng luật” áp dụng trên hình, sắc, thanh, thần khí của các bộ vị của người được xem.

Tài năng tướng pháp của Cụ có thể cũng giống như tài năng của các thiên tài về khoa học huyền bí như Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm, Nostradamus, thiên tài về âm nhạc như Mozart, Beethoven, thiên tài về hội họa như Picasso, Monet, thiên tài về thơ như Nguyễn Du, Lamartine, Lý Bạch, thiên tài về quân sự như Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn, Quang Trung Nguyễn Huệ, thiên tài về y khoa như Hoa Đà, Biển Thước, Hải Thượng Lãn Ông và còn nhiều nữa. Họ là những người mà tài năng của họ chỉ nên hiểu là do thiên bẩm. Nhờ những khả năng thiên bẩm những thiên tài này đã đem những điều mà họ say mê theo đuổi lên đến mức độ nghệ thuật mà người đời gọi là “nhập thần”. Tác giả không chủ ý xếp Cụ Ngô Hùng Diễn với các thiên tài tiền bối mà chỉ muốn đưa ra ý kiến là tài năng của Cụ cũng là do thiên phú.

Khi đặt tên các bộ vị, mô tả hình thể các bộ vị, nêu đặc tính của các nét tướng đặc thù trong tướng pháp của Cụ, đôi khi Cụ cũng dùng Hán Việt, nhưng khi có thể thì Cụ dùng tiếng Việt, đôi khi dùng chút tiếng Pháp cho bạn bè dễ hiểu. Để tránh phải định nghĩa lại và cũng để người đọc khi muốn đối chiếu tên các bộ vị, hình thể, đặc tính đã được dùng trong các sách, tài liệu về nhân tướng dịch từ các sách, tài liệu của Trung Hoa phần lớn sẽ được tác giả dùng như vậy trong tài liệu này. Độc giả xin lưu ý là tên gọi có thể giống nhau nhưng ý nghĩa có thể rất khác nhau

Tên tuổi, chức vụ, địa danh của các người được nêu trong các chuyện kể trong quyển sách này, có một số tác giả đã tự sửa đổi vì sự tế nhị của vấn đề, còn đa số vẫn được giữ lại nguyên như người cung cấp tài liệu đã dùng. Những chuyện này được ghi chép lại trong quyển sách chỉ nhằm ghi lại câu chuyện Cụ đã xem để thấy cái huyền diệu của tướng pháp Ngô Hùng Diễn. Nếu ai thấy điều gì không đúng xin làm ơn cho tác giả biết để thay đổi cho thích hợp.

Tác giả minh định lại rằng quyển Tướng Pháp Ngô Hùng Diễn được biên soạn chỉ nhằm để lại một tài liệu về tướng pháp của Cụ Ngô Hùng Diễn mà tác giả may mắn đã học được trong những năm theo Cụ. Tác giả không chủ ý chép lại bất kỳ tướng pháp của trường phái nào. Nếu có sơ sót, xin sở hữu chủ những tướng pháp này cho biết để xin ghi chú cho đúng.

TÁC GIẢ VÀ CỤ NGÔ HÙNG DIỄN

Mùa Hè năm 1965 tôi được một người bạn dẫn tới nhà Cụ Ngô Hùng Diễn để xin Cụ xem tướng. Tôi đã nghe tiếng Cụ từ lâu nhưng không quen ai để nhờ giới thiệu. Cụ không nhận thù lao và chỉ xem cho những người quen biết nên không quen biết thì khó mà được Cụ xem.

Chúng tôi đến nhà Cụ ở đường Hiền Vương, Sài-gòn vào khoảng 3 giờ chiều. Trời nắng nhưng không khí không oi ả lắm. Người bạn tôi đã quen Cụ nhiều năm và vẫn thường thăm Cụ để xin ý kiến Cụ. Đã có hẹn trước nên khi chúng tôi đến được Cụ Bà đưa thẳng ngay vào phòng ngủ của Cụ Ông. Phòng ngủ của Cụ cũng là nơi Cụ tiếp những người thân của Cụ. Không quen thân thì phải đợi ở phòng khách.

Cụ vừa mới ngủ trưa dậy và còn đang tắm. Trên giường ngủ nhỏ có trải một tấm chiếu, góc giường có cái chăn vải mỏng và đầu giường có một cái gối bằng mây mang từ ngoài Bắc vào. Bên cạnh giường, sát vào tường đối diện với giường ngủ, có hai, ba cái ghế gỗ để bạn bè ngồi.

Cụ Bà bưng ra ba ly nước trà nóng. Một cái ghế được dùng làm bàn. Hai cái còn lại dành cho anh bạn tôi và tôi

Một lúc sau thì Cụ đi ra từ cánh cửa ở hông buồng. Vừa đi Cụ vừa chải đầu. Khi thấy chúng tôi đứng dậy chào Cụ thì Cụ nói luôn mấy lần: “Mời hai tiên sinh ngồi chơi. Xin lỗi, xin lỗi, trời nóng quá, phải tắm mới chịu được.” Cụ ngồi xuống một mép giường, cầm một ly nước rồi mời chúng tôi uống nước.

Anh bạn tôi giới thiệu tôi với Cụ. Mỗi câu của anh, Cụ chỉ vâng, vâng. Như nghe mà cũng như không nghe. Cụ không nhìn chúng tôi mà chỉ chăm chú vào điếu thuốc “rê” mà Cụ đang vê trên mấy đầu ngón tay. Sau khi anh bạn tôi nói xong thì Cụ bảo anh ấy có thể về, cứ để tôi lại với Cụ. Thấy Cụ nói vậy, anh bạn tôi bỡ ngỡ lắm, anh nói lí nhí mấy câu rồi đứng dậy ra về.
Cụ Diễn có thói quen là đối với người thân thì Cụ thường gọi “toi, moi”, theo lối thân thiện của người Pháp. Trong sách này được viết theo lối Việt Nam là “toa, moa”. Thời Cụ, cách xưng hô này rất thông dụng. Đối với người ngoài, dù thuộc bất cứ thành phần nào trong xã hội, ngay cả trẻ tuổi hơn Cụ nhiều, Cụ thường vẫn gọi là “Tiên Sinh”.
Tôi vì được người quen thân của Cụ giới thiệu và cũng có thể dưới mắt Cụ tôi có thể được liệt vào thành phần thân thuộc sau này nên Cụ đã xưng “toa, moa” với tôi ngay từ đầu. Thật là bất ngờ.

Cụ chậm rãi hút vài hơi thuốc, rồi Cụ hỏi lại tên tôi. Khi Cụ hỏi, tôi thấy mắt Cụ tỏa ra một luồng ánh sáng bao phủ tôi. Luồng ánh sáng này ấm áp và êm ái. Tôi thấy dễ chịu và tự nhiên hơn. Sau đó Cụ và tôi còn trao đổi nhau một vài câu nữa như trời ở ngoài có nóng không.

Trong lần đầu gặp gỡ, tôi được Cụ chỉ cho 5 điều.

Thứ nhất:
Nếu tôi lập gia đình trước 25 tuổi thì trước 28 tuổi vợ chồng không bỏ sống cũng bỏ chết. Sau này có lập lại gia đình thì vẫn rơi vào trường hợp có vợ thì không có con, mà có con thì không có vợ.

Thứ hai:
Sắp bị nạn chết bất đắc kỳ tử ở ngoài đường vào buổi sáng lúc trời còn nhá nhem tối, có thể do vật từ trên cao rơi xuống đầu.

Thứ ba
Sau này có thời gian phải xa con tới 10 năm. Trong suốt thời gian này không có cách gì gặp được con.

Thứ tư
Khoảng 35 tuổi sẽ làm cho cơ quan kinh tế tài chánh quốc tế. Khởi đầu sẽ báo hiệu bằng cách đổi nghề sang làm cho một cơ quan giống như một hội đồng.

Thứ năm
Nếu tránh được tai nạn chết ở ngoài đường vào buổi sáng sớm thì có thể sẽ thọ tới 80 tuổi. Cuộc đời phong lưu, không giàu mà cũng không nghèo, công danh chẳng cao mà cũng chăng thấp.

Những điều Cụ nói khiến tôi xúc động. Cho tới nay, sau 45 năm, năm điều Cụ dạy đã xẩy ra gần hết.

Thứ nhất:
Tôi lập gia đình đúng năm tôi 25 tuổi. Năm 26 tuổi vợ tôi sinh được một đứa con gái. Con bé sống được có 7 ngày thì chết. Vợ tôi bình yên. Năm tôi 27 tuổi, vợ tôi sinh được một đứa con trai. Vợ tôi băng huyết ngầm rồi qua đời sau gần 2 giờ đồng hồ làm băng tại dưỡng đường nổi tiếng ở Sài-gòn của Bác sĩ Giáo sư Thạc sĩ Trần đình Đệ. Con trai tôi được an lành. Sau này tôi lập lại gia đình. Đúng như Cụ dạy, có vợ thì không có con mà có con thì không có vợ.

Thứ hai:
Năm tôi gặp Cụ là 1965, lúc đó tôi 28 tuổi. Khi đó tôi đang làm nghề dạy học. Ngay sau khi vợ tôi chết thì gia đình vợ tôi gieo cho tôi rất nhiều oan ức. Nguyên nhân chỉ vì gia đình tôi rất nghèo, tôi lấy vợ giàu mà lại hơi cứng đầu. [Tôi và vợ tôi phân biệt tài sản]. Gia đình vợ tôi vu cáo cho tôi đủ thứ chuyện và dùng mọi cách hại tôi để bắt con trai tôi. Để khuây khỏa tôi đi đánh bài ở nhà bạn bè. Lúc đó ở Sài-gòn giới nghiêm từ 12 giờ đêm cho tới 5 giờ sáng. Những khi lỡ, tôi ngủ lại ở nhà bạn, đợi tới hết giới nghiêm mới về. Cây cối ở Sài-gòn thời bấy giờ không được trông nom nên nhiều người đã chết vì cành cây gẫy. Tôi có thể cũng ở trong số những người bất hạnh ấy nếu không có lời Cụ dạy.

Thứ ba:
Đây là chuyện tương lai, lúc đầu thì ưu tư, nhưng rồi tôi cũng không nghĩ tới nữa. Năm 1974, tôi được đi Mỹ tu nghiệp. Năm 1975, miền Nam thất thủ vào tay chính quyền Hà Nội. Các con tôi kẹt ở Sài-gòn cho tới năm 1983 mới được đoàn tụ sau bao nhiêu khó khăn. Hầu hết những người tôi biết ở trường hợp gia đình bị kẹt ở Saigòn như gia đình tôi đều được đoàn tụ sau hai, ba năm. Riêng tôi phải đợi đến chín năm.

Thứ tư
Tôi tuy làm nghề dạy học, nhưng ngay từ khi ra trường Đại Học Sư Phạm và Đại Học Khoa Học, tôi đã có ý định đổi nghề. Đây cũng là “định mệnh”. Thời đó, Giáo sư Toán ở Sài-gòn mở lớp luyện thi kiếm rất nhiều tiền. Tôi quyết định ngoài số giờ dạy ở trường công lập, tôi chỉ dạy rất ít giờ ở trường tư để kiếm đủ tiền nuôi bố mẹ và bốn đứa em. Thì giờ rảnh thì học tiếng Anh, tập võ, dạy khí công, sau đó ghi tên học thêm. Năm 1971 tôi đậu thủ khoa Cao Học Chính Trị Kinh Doanh và cũng nhờ đó tôi được nhận vào làm chuyên viên bán thời gian cho Hội Đồng Kinh Tế Xã Hội. Năm sau tôi sang làm chuyên viên tham vấn cho Quỹ Phát Triển Kinh Tế Quốc Gia. Năm 1974 tôi đi Hoa Kỳ tu nghiệp, năm 1975 tôi xong khóa Quản Trị Xí Nghiệp. Năm sau vào làm chuyên viên tài chánh cho Ngân Hàng Thế Giới và về hưu sau 25 năm làm việc cho cơ quan này.

Thứ năm
Cuộc đời tôi như lời Cụ dạy, suốt đời làm việc chuyên môn. Hơn bẩy năm trước tôi bị bệnh, nhưng đã khỏe lại rất nhanh. Bây giờ ngoài bẩy mươi, tôi vẫn theo lối sống của Cụ để thân, tâm an lạc, vẫn chuyên cần tập luyện các môn bồi dưỡng nhân khí và thư giãn gân cốt để giữ gìn sức khỏe, thêm vào đó, y khoa ngày nay rất tiến bộ; do đó, tôi hy vọng sống được đến tuổi như Cụ đã dạy.
Ước nguyện của tôi là quyển Tướng Pháp Ngô Hùng Diễn được hoàn tất để kiến thức hi hữu của Cụ Ngô Hùng Diễn được góp một phần nào vào công trình nghiên cứu về nhân tướng hầu giúp cho những người cần tìm sự thăng bằng trong cuộc sống có thể tìm thấy ít điều hữu ích trong tài liệu này.
Thời gian mà Cụ xem cho tôi khoảng nửa tiếng đồng hồ. Nét mặt Cụ vẫn bình thản như người ngồi thiền vậy. Tôi không dám hỏi gì Cụ sợ đứt quãng dòng cảm hứng của Cụ. Khi Cụ nói xong điều thứ năm thì Cụ ngừng lại, vê thuốc hút, hớp ngụm nước trà, chép chép miệng mấy cái, nhìn tôi, rồi nói sang chuyện khác như không có gì quan trọng cả.

Cụ hỏi tôi chiều nay có rảnh không. Khi biết tôi rảnh, Cụ rủ tôi đi xi-nê-ma. Cụ bảo tôi xi-nê Đa-kao ngay trước hẻm nhà Cụ đang chiếu hai phim hay lắm. Trong hai phim có một phim do danh hài của màn bạc Pháp là Fernandel đóng, tên phim là L’Homme A Deux Faces. Cụ và tôi sóng đôi đi bộ. Ra khỏi nhà được chừng năm, mười phút thì thình lình Cụ hỏi tôi: “Toa có muốn học tướng không?” Tôi thưa với Cụ là tôi rất thích nghiên cứu về tướng số. Nhưng hình ảnh và cách mô tả trong sách vở rất khó mà áp dụng sang người được.

Tuy nhiên, giác quan thứ sáu đã giúp tôi cảm nhận được rất nhiều điều hữu ích về người đối diện. Tôi hỏi Cụ vì sao Cụ hỏi tôi có muốn học tướng không. Cụ cười, rồi nói: “Toa có âm dương nhãn”. Cụ lại nói tiếp: “Toa dễ tin người lắm, biết một chút tướng cũng có ích.”
Khi xem phim, Cụ chỉ cho tôi cách quan sát trán, quan sát các thớ thịt trên má của Fernandel. Cụ bảo Fernandel có trán “écran”, nghĩa là trán vuông và phẳng như màn ảnh. Người có trán “écran” thì thông minh, tài giỏi, nổi tiếng. Nếu phần trên mà hơi nghiêng ra sau như “bức tường đổ” là tướng đàn anh thiên hạ. Cụ giảng cho tôi về những thớ thịt trên má, chạy từ đuôi mắt xuống tới má, trông uốn lượn như sóng, khỏe và đẹp, được gọi là “vân thủy”. Người có vân thủy thì thành công do tài năng chứ ít trông vào may mắn. Mỗi vai mới ra nếu thấy có gì đặc biệt Cụ đều nhắc tôi quan sát.

Từ hôm đó, mỗi khi rảnh tôi thường chạy xuống Cụ hoặc là chạy đến nơi Cụ đang xem cho người ta để có dịp Cụ chỉ bảo cho đôi điều. Những khi hai ông con cùng rảnh thì đi ăn phở, rồi tìm nơi mát mẻ ngồi uống bia, nói chuyện. Những dịp này tôi học được rất nhiều. Càng học tôi càng thấy tướng học thật vô cùng, vô tận và THƯỢNG ĐẾ toàn năng đã tạo ra con người với bao nhiêu kỳ bí và ưu việt. Tôi dành nhiều thì giờ vào việc học tướng, tìm hiểu và học lối sống vô vi của Cụ.

Chiều hôm đó, ở rạp xi-nê ra, Cụ và tôi ngồi ở một quán bên đường, mỗi người uống một chai bia. Saigòn nóng bức nên nhiều người có thói quen giải khát bằng bia ướp lạnh. Buổi tối tôi mời Cụ đi ăn cơm. Cu bảo ăn gì cũng được. Về sau tôi mới biết là Cụ rất dễ trong việc ăn uống. Ăn gì Cụ cũng khen ngon, uống thì một chai “bia 33”, khi ăn hoăc một lon “xá-xị”, một loại nước ngọt chai rẻ tiền, khi giải khát. Tôi đưa Cụ vào nhà hàng Chez Albert, một tiệm cơm tây bình dân nhưng đồ ăn khá ngon. Sau cơm tối, tôi đưa Cụ về nhà, dắt Cụ vào tận trong phòng. Ra về tôi thấy lòng biết ơn Cụ dào dạt. Cụ đã dành cho tôi một tình thương và sự cảm thông mà tôi rất cần. Cụ lại vẽ cho tôi một bức tranh về cuộc đời tôi với những nét chính, không vướng mắc với những chi tiết rườm rà. Tôi thấy người nhẹ nhõm. Những buồn phiền, oan ức đè nặng trên vai tôi từ ngày vợ tôi qua đời tự nhiên như có người lấy đi khỏi vai tôi. May mắn bắt đầu đến với tôi. Điều may mắn bất ngờ nhất đối với tôi là trong suốt ba năm gia đình vợ tôi không liên lạc gì với bố con tôi thì tự dưng tôi nhận được thư của bố vợ tôi gửi từ Pháp về. Bức thư dài bẩy trang. Cụ giải thích về nhiều điều đã xẩy ra, rồi kết thúc: Thôi bố con mình hãy coi chuyện cũ như không có. Một năm sau khi tới Mỹ, con trai tôi xong trung học, hai bố con sang Pháp thăm cô, cậu đằng mẹ cháu, mua nhang đèn ra viếng mộ hai Cụ.

Tôi hy vọng học được môn Nhân Tướng để sau này có thể nối gót Cụ góp một phần nào vào việc giúp cho những người cần một vài câu an ủi để lấy lại thăng bằng cho cuộc đời. Tôi đã một phần nào thực hiện được lời ước này từ ngày Cụ qua đời. Chúng tôi giúp người một cách vô vị lợi, không nhận tiền bạc, quà cáp và cũng không nhận ân huệ của những người chúng tôi giúp.

Cụ mất vào ngày mồng 5 tháng 4 năm 1974.

Trước đó đúng 30 ngày, mới sáng sớm tôi đã đến Cụ vì tối hôm trước Cụ ghé qua nhà tôi nhắn bố tôi là sáng mai Cụ muốn gặp tôi sớm. Khi tôi tới thì trong phòng khách đã có mấy người đợi. Cụ bảo tôi nói với cụ Bà ra xin lỗi khách hộ vì Cụ trót có hẹn phải đi gấp không tiếp ai được. Sau khi người khách cuối cùng ra về thì Cụ bảo tôi: “Thôi mình đi”.

Tôi đưa Cụ ra xe. Tôi rủ Cụ đi ăn Phở Gà Hiền Vương, Cụ gật đầu. Ăn phở xong tôi đưa Cụ xuống Chợ Lớn chơi. Hai bác cháu đậu xe rồi xuống tản bộ. Hai bên đường phố có nhiều quán bán đủ mọi loại mặt hàng, rất vui, rất đẹp mắt. Gần trưa hai bác cháu vào một nhà hàng Tầu ăn cơm trưa. Ăn cơm xong tôi đưa Cụ về nhà tôi để Cụ ngủ trưa. Cụ có thói quen là phải có giấc ngủ trưa mới được. Ngủ dậy, Cụ thích nhất là có ly nước chè xanh, thật nóng. Nếu lại có vài miếng kẹo lạc thì nhất. Hôm đó tôi có đủ những cái Cụ ưa thích. Hai bác cháu nằm trên giường nói chuyện cho tới chiều mát mới dậy đi ra một quán ngoài bờ sông Sài-gòn ngồi uống bia và hóng mát. Sau cơm tối, chúng tôi đi xi-nê và mãi hơn 10 giờ đêm mới ra về. Về tới Đa-kao, khi vừa đi qua rạp Xi-nê mà Cụ và tôi đã đi vào ngày đầu tiên gặp Cụ thì Cụ bảo tôi ghé quán nước bên đường “làm” chai bia. Đây cũng là quán nước mà 9 năm về trước hai bác cháu đã ngồi uống bia sau khi ở rạp xi-nê ra.

Ngồi được một lúc thì Cụ nói: “Đến bây giờ toa đã chứng kiến rất nhiều những “mẫu” mà người học tướng cần phải biết. Ngoài ra những gì moa biết được moa cũng đã nói cho toa nghe rồi. Nếu còn điều gì khi toa xem mà thấy không có lời giải thì đừng mất bình tĩnh, cứ nghĩ thì sẽ ra.” Khi Cụ nói thì tôi nhìn Cụ. Tôi rùng mình vì mặt Cụ đã bao phủ tử khí. Hai bác cháu nhìn nhau. Không ai nói với ai câu nào trong một lúc khá lâu. Ngồi một lát nữa thì Cụ bảo đi về. Tôi đưa Cụ về, dắt Cụ vào phòng rồi đi về. Trên đường về nhà tôi rất buồn vì biết giờ chia tay với người Thày đáng mến đã đến.

Sáng hôm sau tôi xuống Cụ rất sớm. Cụ đang bị sốt do sưng gan. Cụ từ khước không đi nhà thương, không chữa trị thuốc men mặc dù trong số bạn hữu của Cụ có rất nhiều người trong giới Y khoa. Ngày nào tôi cũng xuống ngồi cạnh Cụ cho tới khuya mới về. Nét mặt Cụ rất bình thản, nói năng tự nhiên. Những lúc cơn đau hành, Cụ đành phải uống vài viên thuốc chống đau. Ngày thứ 30 thì Cụ bất tỉnh nhân sự. Anh em bàn nhau đưa Cụ vào bệnh viện để chích thuốc chống đau cho Cụ để Cụ đi được nhẹ nhàng. Chiều ngày hôm sau, mồng 5 tháng 4 năm 1974, Cụ đã ra đi bình yên. Tôi được gia đình Cụ chỉ định cúng Cụ bát cơm đầu tiên. Đám tang Cụ, rất đông người đã đến để tiễn biệt Cụ.

TRÍCH THƯ
Cụ Ngô Hùng Diễn Nhắn Tác Giả Đến Nhà Để Cùng Đi Xem Một Mẫu Tướng Hiếm Có

Chú Quyến,
27 – Thứ năm, nếu chú có rảnh thì sáng 8 giờ đến tôi, cùng đi đến ông bạn của tôi mà chú đã gặp 1 lần rồi. Nhưng tôi muốn chú gặp hắn, tôi sẽ chỉ từng chi tiết con người ông ta, một mẫu người gồm đủ tài, sắc, vân vân. . . nếu hôm ấy chú bận thật đáng tiếc vì nghìn năm một thủa không gặp thật rất uổng,
Thân, Diễn


Đình Giần, Con Gái và Con Rể Cụ Ngô Hùng Diễn Về Quyển “TƯỚNG PHÁP NGÔ HÙNG DIỄN”
Cậu Quyến thương mến,
“. . . Biết được từ tháng 7-2001 Cậu sẽ về hưu và sẽ dành trọn thời gian để viết cuốn sách về “Tướng Pháp Ngô Hùng Diễn”. Anh chị nghĩ rằng: “Chỉ có Cậu trong suốt thời gian từ 1965 Cậu luôn đi cùng Thày, được Thày chỉ dẫn cho các mẫu tướng đặc biệt mà Cậu đã nhập tâm . . . Thày Mợ đã yêu thương Cậu như con, anh chị coi Cậu như người em trong gia đình, vì vậy mong lắm thay cuốn sách này sớm hoàn thành.”

Thư Của Kỹ Sư Nguyễn Phước Bửu Hạp: Nhận Xét Của Cụ Ngô Hùng Diễn Về Ba Người Gần Gũi Cụ Nhiều và Rất Thích Học “TƯỚNG”

Chú Quyến thân:
“. . . Như tôi đã có nói với chú, có lần tôi hỏi Cụ về ba người gần Cụ nhiều và rất thích học về Tướng là ông V., ông H. và Chú. Cụ nói: Ông V. thì kín đáo, không biết hiểu được đến đâu, ông H. thì thiếu điềm tĩnh và không chịu đắn đo. Cụ nói về Chú như thế này: “Moa” nghĩ rằng Quyến có TÂM và có TRÍ, “lui (Quyến)” may ra có thể đi xa.”


Vài Đặc Điểm Về Cuộc Đời Cụ

Theo ông Trương đình Giần, con rể Cụ, thì trong suốt thời gian ông ở với Cụ, ông thấy Cụ lúc nào cũng sống rất giản dị. Trông Cụ có dáng vẻ một Nghệ sĩ hơn là một thày Tướng. Khi tiếp hay đến nhà những người quyền quí, cao sang, Cụ cũng vẫn chỉ mặc quần áo thường ngày mà thôi, ngay cả khi gặp các lãnh tụ như Hoàng đế Bảo Đại, Chủ tịch Hồ Chí Minh, Tổng thống Ngô Đình Diệm, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, Phó Tổng thống Nguyễn Cao Kỳ, Đại tướng Cao Văn Viên, Thủ tướng Trần Thiện Khiêm.
Theo Kỹ sư Nguyễn Phước Bửu Hạp thì Cụ ăn mặc rất giản dị. Ở nhà hay ra ngoài đường, đi chơi với bạn bè hay đi tiệc tùng, Cụ vẫn chỉ luôn luôn măc áo cụt tay, có ba túi, màu nâu nhạt, còn quần thì màu xám nhạt. Quần áo của Cụ thường do những thân hữu tặng Cụ. Chân thì cũng chỉ đi dép da, cũng màu nâu, không có quai sau. Cụ không bao giờ đi giầy, không bao giờ thắt cà-vạt. Cụ có một cái cặp, cũng màu nâu, không có quai xách. Lúc Cụ thức dậy cũng như khi Cụ ngủ, cái cặp này lúc nào cũng ở bên Cụ. Trong cặp chả có gì ngoài một cuốn sổ có lịch để ghi các buổi có hẹn, cái bút nguyên tử, bao thuốc lá, một hộp quẹt, vài cái tăm sỉa răng, cái lược nhỏ và vài thứ lặt vặt khác. Khi ra khỏi nhà thì Cụ kẹp cái cặp vào nách. Khi lớn tuổi thì Cụ cũng đeo kính lão, gọng cũng màu nâu, mắt kính cũng màu nâu. Cụ cao trên 1 ”mét” 75, trắng trẻo, dong dỏng người, mặt vuông, tóc thưa và mềm, lúc nào cũng lòe xòe xuống trán. Mỗi lần trước khi vào nhà ai Cụ đưa tay lên vuốt tóc năm bẩy lần để tóc nằm xuống cho ngay ngắn. Có khi cẩn thận thì móc lược trong cặp ra chải lại tóc. Tính Cụ giản dị nhưng tươm tất chứ không cẩu thả. Cũng như khi Cụ nói năng. Cụ nói năng rất ôn tồn, dè dặt và nhẹ nhàng. Chưa bao giờ thấy Cụ nổi nóng với ai. Đôi khi có thấy Cụ tức tới đỏ mặt nhưng Cụ vẫn giữ được bình tĩnh, rồi cười cười cho qua chuyện cũ đi. Cụ vẫn nói là chuyện gì bỏ qua được thì nên bỏ qua. Ăn thua để làm gì. Nhiều khi Cụ biết có chuyện muốn khuyên người xem, nhưng những chuyện này nói ra thì đụng chạm hoặc gây khó khăn cho người nọ, người kia thì Cụ chỉ nói qua loa, có phúc thì hiểu ra được, còn thiếu phúc thì thôi. Ở nhà cũng như đi ra ngoài, ai mời ăn gì Cụ ăn nấy. Lúc nào Cụ cũng khen ngon. Chưa bao giờ ai nghe Cụ chê món gì cả. Thích thì Cụ dùng nhiều, không thích thì Cụ dùng ít. Nhưng bao giờ Cụ cũng ăn rất ngon lành. Ăn uống xong, nếu có đem bánh kẹo ra thì thế nào Cụ cũng xin một ít mang về cho bà Cụ và đàn cháu ngoại ở nhà. Khi còn trẻ Cụ sống rất phóng túng. Cụ uống rượu trắng, một loại rượu của Việt Nam cất bằng gạo tẻ rất mạnh. Theo lời Cụ bà thì Cụ tự bỏ rượu và không bao giờ uống rượu mạnh nữa. Thường thì khi ăn, Cụ chỉ uống một ly vang hoặc một chai la-de. Uống cũng như ăn, ai mời gì Cụ uống đó, không bao giờ đòi hỏi gì cả. Có người mời Cụ rượu ngâm rắn, Cụ cũng uống, nhưng chỉ nhấm nháp thôi. Cụ rất thích uống trà tầu pha thật đậm. Cụ có thể uống liên tiếp hết ly này đến ly khác. Còn rót cho Cụ, thì Cụ còn uống. Cứ mỗi ngụm nước, Cụ lại chép chép miệng để thưởng thức hương vị của trà. Cụ hút thuốc lá rất nhiều. Nếu tự mình thì Cụ còn khi hút, khi ngừng. Nhưng nếu có ai mời thuốc thì thuốc gì Cụ cũng hút và hút liên tiếp chả bao giờ từ chối. Thuốc người ta biếu cụ là thuốc lá Craven “A” hay thuốc Camel. Nếu không có thuốc này thì Cụ dùng thuốc rê do Cụ pha trộn nhiều thứ thuốc khác nhau, căn bản là thuốc thơm. Có người nói là Cụ Diễn giống như một cái “máy điện toán”. Cụ nhìn ai cũng chỉ vài giây là Cụ đã thấy tất cả những chi tiết về tướng mà Cụ cần để tiên đoán hoặc trả lời những câu hỏi của người được Cụ xem cho. Mỗi câu Cụ khuyên bảo là tổng hợp của bao nhiêu chi tiết trên tướng người ta. Người được Cụ xem thấy hỏi câu nào Cụ trả lời ngay câu đó, rồi có khi còn nói thêm bao nhiêu câu khác thì giật mình không hiểu sao Cụ tính nhanh như thế. Đó là lý do nhiều người được Cụ xem đã xưng tụng Cụ là “Thần Tướng”. Có ai nói tới tai Cụ về chuyện này, Cụ đều bảo nói giùm với người nói đó là đừng nói như vậy, tổn thọ đấy. Cụ bảo: Chỉ có các vị ở trên “Trời” mới có phép thần thông mà thôi. Những vị như Khổng Minh Gia Cát Lượng hay Nguyễn Bỉnh Khiêm cũng chỉ mới là người tài hay theo cách dùng chữ thông thường thì người ta gọi là “Thiên Tài” thôi chứ không ai gọi là “Thần” cả. Cụ vẫn dặn bạn bè là khi tỉa lá, tỉa cành cây cối thì nên làm dần dần, không nên làm một lần trơ trụi cả cây. Một hôm Cụ đến nhà một người bạn. Cụ thấy người làm vườn chặt trụi lụi cây sứ ở sau vườn, mủ cây sứ chẩy ròng ròng xuống đất. Cụ bảo người bạn lấy vải buộc lại, đừng để nhựa chẩy như thế không tốt. Cụ bảo cây cối cũng như người, như các động vật khác, chớ nên chặt cành như vậy. Cây nó không khóc, không la được, nhưng có rớm máu là có đau đớn lắm đấy. Cụ lấy từ tâm để đối xử ngay cả với cây cỏ. Thật là đáng quí thay.
Một người bạn khác của Cụ, ông Trần Văn Hài, viết về cuộc đời Cụ như sau: Khi Cụ xem tướng cho ai, thường thì Cụ chỉ nói những điều chính yếu, chứ không nói nhiều. Khi Cụ nói, ai đang ngồi ở đấy thì cứ việc ngồi, cứ việc nghe nếu thích. Cụ không bao giờ bảo ai phải đi ra để Cụ xem tướng cho người khác cả. Một đặc điểm của Cụ Diễn là trong suốt đời của Cụ, cho tới khi chết, chơi với anh em, không hề nói xấu ai cả. Có ai không thích Cụ, có nổi nóng, . . , Cụ vẫn bình thản, không phản ứng lại. Cụ luôn luôn nhận lỗi về mình, cho là mình yếu kém, dốt nát. Không bao giờ Cụ muốn làm mất lòng ai, kể cả một đứa trẻ con. Với bạn bè thì xưng hô “toa, moa”, với người ngoài thì ai Cụ cũng xưng hô “Tiên Sinh” dù là ông Thủ tướng hay anh tài xế. Cụ luôn luôn chân thành, chí tình, nhân hậu, có tình, có nghĩa, lúc nào cũng muốn cho mọi người được sung sướng, hạnh phúc mà không bao giờ nghĩ tới cầu lợi, cầu danh cho mình. Thông minh, lỗi lạc, kinh nghiệm, hiểu đời, nhìn xa, trông rộng, thoáng đã thấy được lòng người, mới liếc mắt nhìn qua đã biết được ai chánh, ai tà, ai rộng rãi, ai nhỏ nhen, ai hiền, ai dữ, . . . Nhưng tuyệt đối không bao giờ khoe mình tài, mình hay, luôn luôn khen những người “thày” khác là đáng bậc thày, bậc sư của mình.
Cả một đời của Cụ, đi xa, đi gần, đi chơi với bạn bè trong túi không bao giờ có một đồng bạc. Bạn bè mời đi chơi thì đi, mời ăn uống thì ăn uống, không bao giờ đòi hỏi gì. Cả một đời người, xem tướng cho cả ngàn, ca vạn người, chưa bao giờ đòi hỏi một đồng “thù lao” hay xin “ân huệ” của người Cụ xem giúp


Message edited by thanhlongphapsu - Thứ Ba, 16 Aug 2016, 6:06 PM
 
thanhlongphapsu Date: Thứ Ba, 16 Aug 2016, 6:03 PM | Message # 5
Generalissimo
Group: Moderators
Messages: 2567
Status: Tạm vắng


CHUYỆN VỀ TƯỚNG

CHUYỆN CỦA MỘT SỐ NGƯỜI ĐÃ ĐƯỢC CỤ NGÔ HÙNG DIỄN XEM TƯỚNG

LỜI MỞ ĐẦU
Ông Trương Đình Giần và bà Ngô Thị Dẫn, con rể và con gái cụ Ngô Hùng Diễn, ông Trần Quang Duật, người đã được Cụ chỉ bảo để tránh được nhiều hoạn nạn, ông Trần Xuân Kính, người đã được Cụ chỉ cách để tránh họa chết, Kỹ sư Bửu Hạp, người quen Cụ trong gần 15 năm và đã được Cụ chỉ dẫn để cá nhân ông và gia đình được thành công, hạnh phúc và bình an, ông Trần Văn Hài, một người bạn thân của Cụ trong suốt mấy chục năm và nhiều thân hữu khác nữa đã cung cấp cho tác giả những câu chuyện về những người đã được Cụ Ngô Hùng Diễn xem trải qua một khoảng thời gian gần năm chục năm từ ngày Cụ còn trẻ.

Vì số trang sách có hạn, tác giả chỉ xin chọn một số ít chuyện rồi, nếu cần, trích hoặc thu ngắn các chuyện này để ghi nhận lại những chi tiết quan trọng. Tên nhân vật trong một số tài liệu đã được tác giả viết tắt vì vấn đề tế nhị của câu chuyện. Tuy nhiên, nếu suy diễn căn cứ trên nội dung câu chuyện mà thấy trùng với chuyện của người nào thì đó là ngoài ý muốn của tác giả. Xin làm ơn cho tác giả biết để thay đổi trong ấn bản sau cho thích hợp.

TÀI LIỆU CỦA ÔNG BÀ TRƯƠNG ĐÌNH GIẦN, NGÔ THỊ DẪN

Anh Chị gửi sang Cậu những câu chuyện về tướng số mà Thày đã xem lúc sinh thời. Anh Chị cầu hương hồn Thày lúc nào cũng ở bên Quyến để khuyến khích và an ủi người con trai tinh thần của Thày.
Thày xem tướng cho ai không bao giờ kể lại cho ai nghe. Những chuyện về địa lý và tướng gửi Cậu là do những người được Thày xem hoặc do người chứng kiến Thày xem kể lại. Thày nổi tiếng vì Thày thấy sao nói vậy, vì cách Thày giúp giải họa ít thấy ai dùng và khi giúp ai Thày không bao giờ lấy thù lao của họ

Trúng Số Không Xui

Về sở thích của Thày thì ngoài ciné, hát bội ra Thày còn thích mua vé xổ số. Vào thời Tổng thống Diệm, anh có một người bạn trúng số độc đắc một triệu đồng (tương đương với 300 lượng vàng). Anh này khi còn ở ngoài Bắc chưa di cư vào Nam là một địa chủ, có nghĩa là một người đã từng cầm tiền và biết tiêu tiền. Trúng số xong, anh ấy mua ba căn nhà, toàn nhà mặt tiền, một căn mở tiệm uốn tóc, một căn anh mở hàng vàng, căn thứ ba cho thuê. Nhưng chỉ có mấy năm anh ấy đã trắng tay và còn khổ hơn lúc chưa trúng số nữa. Anh mang chuyện này hỏi Thày: Có phải trúng số là xui không? Thày bảo: Trúng số là hên chứ, sao lại xui, nhưng tiền trúng số là tiền của bá tánh gom lại cho mình, thì mình chỉ hưởng một nửa, còn một nửa phải làm phúc thì mới giữ đươc.

Âm Dương Cách Biệt

Ông HPH kể: Một hôm Thày đến nhà ông vào bữa ăn, Thày thấy ông để trên bàn ăn một bát cơm, đôi đũa rồi thắp nhang và lẩm bẩm khấn: Con về ăn cơm. Thì ra con trai ông mới mất. Ông mời con ông về ăn cơm cùng với ông. Thấy vậy, Thày giảng giải cho ông là: Cháu đã mất rồi, âm dương cách biệt, không nên làm như thế. Cháu còn nhỏ nên đem cháu lên chùa để cháu nương cửa Phật. Từ đó Ông thôi không làm như thế nữa.

Sự Ai Oán Của Người Dân Bị Đuổi Nhà

Hồi Chính Phủ Ngô Đình Diệm cho thành lập Làng Đại Học Thủ Đức, lúc đó anh C. là Giáo sư Học Viện Quốc Gia Hành Chánh nên có tiêu chuẩn được chính phủ cấp cho đất và còn cho vay tiền làm nhà nữa. Như vậy bỗng nhiên trở thành sở hữu chủ một biệt thự. Khi làm xong bà B. (mẹ vợ anh C.) và anh C. mời Thày lên xem nhà hộ.

Thày nói: Nhà xây đẹp lắm, nhưng nhà này chỉ có một mình ông bà B. ở được mà thôi, còn vợ chồng anh C. chỉ có thể ngày thứ Bẩy, Chủ Nhật hay ngày lễ lên chơi từ sáng đến chiều, chứ tuyệt đối không được ngủ lại đêm. Gia đình này đã biết tài xem tướng của Thày nên nghe theo ngay. Sau mấy năm thấy có nhà mới mà không được ở, nên khi thấy có người muốn mua anh chị C. có ý muốn bán. Anh đem hỏi ý kiến Thày. Thày nói: Nên bán đi. Khu đất này chính phủ đã cưỡng ép dân chúng phải dời đi nơi khác để bán rẻ cho chính phủ nên đã gây ra nhiều chuyện ai oán vì bị mất nhà, phải dời mồ mả tổ tiên đi nơi khác vì vậy đất này ở không tốt. Anh C. nghe lời Thày đã bán căn biệt thự này. Bán xong, chỉ chừng một năm sau giá nhà tại Làng Đại Học tăng lên gấp hai ba lần. Vì thấy mình chỉ vì nghe lời Cụ Diễn mà để mất một số tiền lớn, nên Anh C. từ đó không đến Cụ nữa. Ông Bà B. thì vẫn đến thăm Thầy như xưa. Mấy năm sau lại thấy vợ chồng anh C. lên thăm Thày thường xuyên như ngày xưa. Bà B. kể: Khi chưa bán nhà mỗi lần Anh C. lên chơi, cứ mỗi lần Anh vào nhà tắm thì Anh lại nghe thấy tiếng đàn và tiếng hát rõ mồn một. Anh biết tiếng đàn, tiếng hát không thể từ nhà hàng xóm vọng sang được vì từ nhà nọ sang nhà kia cách nhau khá xa. Đó cũng là lý do khiến anh C. có ý định bán căn biệt thự. Bà B. kể tiếp: Sau năm năm từ khi bán ngôi biệt thự này thì hai người chủ sau của ngôi biệt thự này đều bị chết bất đắc kỳ tử. Hai người này đều tuổi Dần – anh C. cũng tuổi Dần. Thấy như vậy, anh C. không giận Thày nữa.

Đặt Tên Cho Con
Nói về chuyện đặt tên cho con, việc này Thày bảo cũng phải tùy tướng của đứa bé mà đặt tên cho nó. Tướng nó rắn rỏi mà đặt tên ẻo lả cũng không được. Con trai mà đặt tên là Hùng thì một là rất lanh lợi, khôn ngoan, hai là thật đần độn. Anh chị có một người Chị tên VTM. Chị này lấy chồng là ĐQH. Anh chị có hai con gái đặt tên là Yên Hà và Thu Huyền. Khi đặt tên anh chị H. không hỏi Cụ. Có lần Cụ bảo chị M. là: Chị có biết “Yên Hà” là gì không? Còn “Thu Huyền” là “Thù”. Sau khi sanh cháu Thu Huyền thì anh chị ấy xích mích. Chị ấy muốn bỏ chồng. Chị ấy đến hỏi Thày. Thày bảo: Chị không nên bỏ anh ấy. Ai đề xướng việc bỏ nhau trước thì người đó sẽ gánh hết mọi hậu quả, đằng nào thì anh ấy cũng sẽ bỏ nhà ra đi. Quả nhiên hai năm sau anh H. có “bạn mới” bỏ nhà đi thật. Hiện nay hai người trở nên thù hận nhau. Cháu Yên Hà lấy chồng sau
1975, về nhà chồng được gần sáu tháng thì bị bạn gái giết chết. Cháu Thu Huyền thì đang ở Canada.

Nghiệp Vợ Chồng

Ở Hải Phòng có một bến đò gọi là Bến Đò Bính, bờ bên này là tỉnh Hải Phòng, bờ bên kia là Thủy Nguyên. Thày thường qua lại bến đò này. Một hôm Thày thấy anh lái đò có tướng lạ, Thày bảo: Sau này anh sẽ ở một biệt thự, nhà có người hầu hạ, anh sẽ măc pi-ja-ma đi ra, đi vào. Sau khi nghe nói vậy, anh lái đò cười thầm và nghĩ rằng: Ông này chế diễu mình . . . Về sau, việc xẩy ra: Một hôm có hai vợ chồng người Pháp qua sông bằng đò do anh lái đò này chở. Bỗng dưng người chồng bị ngất, té xỉu thì anh lái đò nhanh tay đón được nên ông ta đã thoát được nguy hiểm. Để trả ơn anh lái đò đã cứu mình, hai vợ chồng người Pháp đem anh lái đò về nhà để lo công việc trong biệt thự của họ. Ít lâu sau người chồng chết, bà đầm Pháp đã lấy anh quản gia người Việt. Bà đầm chịu cấp dưỡng cho người vợ Việt của anh lái đò và hàng tháng vẫn cho anh về thăm vợ con. Câu chuyện này rất nhiều người ở Hải Phòng biết.

Bà Trần Lệ Xuân
Trước 1953 hồi Thày còn ở đường Cát Dài, Hải Phòng, nghe danh Thầy, Bà TVT có đến nhà. Gặp mẹ chị đương chẻ củi ở trước nhà, tưởng là người làm, bà hỏi: Cụ Diễn có nhà không chị. Mẹ chị không trả lời nhưng đưa tay chỉ lên gác. Bà lên thẳng gác. Thấy Thày đương ngồi hút thuốc lào, mặc áo “may-ô”, quần đùi. Bà, nghĩ đây cũng là một anh người làm, lên giọng hỏi: Cụ Diễn có nhà không bác? Thày đáp lại: Thưa bà, Cụ Diễn nhà cháu đi vắng ạ. Bà bảo: Thế bao giờ Cụ về, bác nhớ nói lại với Cụ là tôi, Tổng Đốc TVT đến nhé. Thày chỉ vâng, dạ. Sau đó ít hôm, Bà lại đến, lần này cũng như lần trước, Thày cũng đương ngồi hút thuốc lào. Bà bảo: Thế nào, Cụ về bác có nói lại với Cụ không? Thày nói: Bẩm bà, cháu quên ạ. Bà trách: Tôi đã dặn đi dặn lại mà bác vẫn quên, vậy lần này bác nhớ hộ nhé. Thầy lại vâng, dạ. Và không hiểu bà gặp ai và kể cho họ là Bà đã có đến nhà không gặp được Thày mà chỉ gặp được người hình dáng như thế, thì người kia bảo bà là: Người đó chính là ông Diễn đấy. Thì ra hồi đó, dù Thày còn ít tuổi nhưng đã nổi tiếng nên nhiều người tưởng tượng Thày phải là một ông Cụ râu tóc bạc phơ, đường vị như một tiên ông chứ đâu có thể là một người kỳ khôi như thế.

Rồi không nhớ Thày đã gặp bà Tổng Đốc ở đâu, chị chỉ nhớ là một hôm Thày về nhà khen Bà: Bà xử thế đúng là một vị mệnh phụ, phu nhân vô cùng khôn khéo, biết là lầm mà khi gặp Thày Bà cất tiếng chào Thày rất tự nhiên: Chúng tôi đã được nghe đại danh ông đã khá lâu, hôm nay được gặp ông thật là hân hạnh, và quí hóa cho chúng tôi quá. Và, lờ đi như chưa bao giờ gặp Thày cả. Đúng là một vị khôn ngoan rất mực vậy. Về sau gia đình này trở nên rất thân với gia đình chị. Các con bà: ông bà TVC thường vẫn đến thăm Thày. Ông Bà TVC có người con gái tên là Trần Lệ Xuân. Hồi Trần Lệ Xuân còn nhỏ, Thày bảo: Cô bé này có đôi mắt đẹp và uy nghiêm lắm, sau này chắc có chồng danh vọng và cao sang lắm, nhưng nhớ nhé, cô phải luôn luôn ở bên cạnh nhà chồng, nếu mà xa gia đình nhà chồng thì nhà chồng sẽ có đại họa. Trần Lệ Xuân sau lấy Ngô Đình Nhu, cố vấn của Tổng thống Ngô Đình Diệm và chuyện đã xẩy ra như lời Cụ tiên đoán.

Không Có Nghiệp Vợ Chồng
Còn bà H., em gái của ông Tổng Đốc TVT, có một cô con gái, rất đẹp. Cô ấy đã có hôn phu nhưng anh này đi theo kháng chiến. Một hôm Thày dẫn chị đến chơi nhà bà H. ở Hà Nội. Bà H đưa ảnh của cậu con rể tương lai nhờ Thày xem. Thày bảo: Cậu này với cháu nhà không có duyên vợ chồng. Chuyện từ hôn là chuyện ít xẩy ra vào thời đó, nhất là gia đình này. Vậy mà không ngờ chỉ ít lâu sau, cậu ta viết thư về thành xin từ hôn và bảo cô này đi lấy chồng đi. Được tin này cô con gái bà H. phát điên, chữa chạy mãi mới khỏi. Ít lâu sau, có người làm mối cô cho một cậu tên C., đậu Bác sĩ Y khoa ở Pháp mới về. Thế là cô trở thành vợ của Bác Sĩ C.

Con Gái Gần 30 Tuổi Mà Chưa Chồng
Sau đây là nhân duyên của bà H., con dâu út của hai cụ TVT. Hồi ấy ở tỉnh Quảng Yên có gia đình cụ Hàn có cô con gái gần 30 tuổi mà chưa chồng. Hồi đó con gái mà trên 25 tuổi mà chưa có chồng thì coi như là ế. Gia đình cụ Hàn nhờ Thày xem, Thày bảo: Đám cưới của cô này lạ lắm, người ta đón rước cô như một vị Công Chúa vậy. Ông Bà Hàn đưa mắt nhìn nhau không nói gì, nhưng trong thâm tâm nghĩ rằng Thày chế diễu con gái mình nên tỏ vẻ khó chịu. Sau đó ít lâu. Có người manh mối, hai cụ TVT cho người đến xin cô này cho người con trai út là ông H. Đặc biệt hôm cưới thì để lấy lòng Quan Tổng Đốc TVT vợ của các quan dưới quyền, xum xoe săn sóc cho cô dâu, rồi tâng bốc lên, một điều: Mời Công Chúa đi, hai điều: Mời Công Chúa ngồi. Đó là bà H. đó.

Duyên Tiền Định

Đây là chuyện của một người bạn chị tên Đ.. Đám cưới chị cô ta là một trong bốn phù dâu của chị đấy. Cô ta là người đẹp nhất trong số các bạn của chị. Cô ấy có đôi mắt “mùa thu”, buồn rười rượi. Sau này mới biết mắt như vậy thì vất vả, nghèo nàn suốt đời. Sau đám cưới chị ít lâu thì cô Đ. lấy chồng. Chồng cô ta không ai khác mà chính là ĐHN, bút hiệu là Hoàng Ly, Thánh Sống. Sau này bạn chị mới thuật cho chị nghe anh chị ta gặp nhau thế nào mà thành vợ chồng. Bạn chị nói là anh Hoàng Ly kể cho vợ: Anh quen ông Diễn xem tướng hay lắm. Ông ấy bảo: Ngày đó, tháng đó, “toi” cứ đi về phía đường Tràng Tiền (Hà Nội) thì sẽ gặp một người con gái cao, gầy, thon người, có đôi mắt to, buồn. Nói xong Ông Diễn còn vẽ hình dáng người con gái ấy lên giấy cho anh, rồi ông bảo: Anh và người con gái đó có duyên nợ với nhau từ kiếp trước. Vì không có ý định lấy vợ nên anh nghe xong thì cũng chả để ý tới nữa. Cho nên, đến ngày mà Ông Diễn bảo phải đi để gặp người vợ có duyên nợ từ kiếp trước, anh cũng định nằm lì ở nhà. Thình lình có người bạn thân là anh Phương đến rủ đi chơi. Tình cờ anh Phương lại đưa anh đi về phía đường Tràng Tiền, vừa đi vừa nói chuyện. Anh Phương bảo: “Toi” đã lớn tuổi rồi, phải lấy vợ đi chứ. “Moi” biết một gia đình nề nếp, tử tế, có một cô con gái khá xinh. Để “moi” làm mối cho. Nghe anh Phương nói, anh cũng chẳng trả lời, cứ lẳng lăng đi theo anh ấy. Anh Phương đưa anh đến nhà một ông công chức (nhà này ở ngay tầng dưới phía sau Nhà Hát Lớn Hà Nội). Khi anh vào nhà thì em không có nhà, mãi sau em mới về. Khi em về, ba gọi em ra rót nước, trông thấy em, anh sực nhớ hình người con gái mà ông Diễn đã tả và còn vẽ cho anh. Em giống y như người đó. Thế là anh quyết định cưới em đấy. Bạn chị và chồng sống rất hạnh phúc, nhưng rất nghèo, có tất cả ba đứa con, một trai, hai gái. Anh Hoàng Ly chết vào năm 1987 còn Đ. thì vẫn đến chị chơi.

Đổi Tướng Vợ Chồng

Đây là một chuyện xảy ra ở Hải Phòng khi Thày xem cho ông Phúc Mập. Gia đình ông bà Phúc đi lại khá thân với gia đình chị. Bà Phúc có kể cho chị nghe về chuyện gia đình bà: Bác đã có một đời chồng, lấy nhau đã 8 năm mà không có con. Vợ chồng rất buồn. . . . Bố mẹ chồng lại thường nói ra nói vào và có ý lấy vợ lẽ cho chồng bác để có con nối dõi. Bác trai không chịu, còn bác thì buồn lắm. Sau có người giới thiệu hai bác với ba cháu hai bác mới đến xin ba cháu xem cho. Mục đích chính chỉ là xem có con với nhau không? Thày cháu bảo: Có chứ, ông bà sau này có con chứ. Có nhiều là đằng khác. Nhưng mà ông bà sẽ phải đổi “tướng”. Ông hiện đang cao, mảnh khảnh thì rồi sẽ thấp xuống, béo tròn và cổ rụt lại như con rùa. Còn bà hiện đang mập thì sẽ gầy đi. Sau khi đổi “tướng” rồi thì sẽ có con. Nghe vậy các bác càng buồn vì . . . cho là Thày cháu nói giỡn chơi. Chứ đang mập mà gầy, hoặc đang gầy mà mập thì còn có thể xẩy ra chứ đang cao mà trở thành lùn và cổ thì rụt như cổ rùa thì làm sao có được. Các bác lại càng thất vọng và buồn hơn. Sống với gia đình chồng, bị dày vò vì không có con, bác thường đi về bên bố mẹ bác ở bên Kiến An. Có một lần gặp trời mưa bất thình lình, bác tìm chỗ tránh mưa dưới hiên một nhà ở bên đường. Lúc đó có một người đàn ông cũng chạy vào núp dưới mái hiên mà bác đang núp. Mưa càng lúc càng lớn và kéo dài. Ông ta gợi chuyện. Có điều lạ là hai người nói chuyện với nhau dễ dàng. Tên ông ta là Phúc. Rồi chẳng hiểu vì sao mà bác lại đem hoàn cảnh gia đình bác ra kể cho ông ta nghe. Ông ta cũng kể hoàn cảnh gia đình của ông cho bác nghe. Ông đã có vợ và cũng đã 4-5 năm rồi mà không có con và bà vợ ông cũng buồn bực lắm. Bác nhìn ông Phúc thì thấy người béo tròn, cổ thì rụt lại giống hệt người mà Thày cháu tả. Bác giựt mình, nhưng không dám nói gì. Ông Phúc có vẻ đắn đo, suy nghĩ. Mãi lúc sau ông xin lỗi bác trước khi nói với bác: Tôi với bà chắc là có duyên tiền định. Thôi thì bà về xin ly dị chồng, còn tôi về tôi ly dị vợ. Sau đó mình chắp nối lại với nhau. Bác về bảo với bác trai là: Mình vẫn thương yêu nhau, nhưng không có con, gia đình anh dày vò em khổ lắm. . . Nay có người muốn lấy em, mà người đó lại giống người bác Diễn tả, thôi thì anh cho em lấy người đó. Âu đây cũng là số mệnh để em có con mà anh cũng có cơ hội lấy người khác để có con hầu báo hiếu các cụ. Mới đầu bác trai không chịu, sau vì gia đình eo sèo quá nên cũng đành để bác được ly dị. Ông Phúc về nhà nói chuyện ly dị với bà vợ thì bà ấy bằng lòng ngay. Thế là ít lâu sau là bác và ông Phúc lấy nhau. Hai bác có tất cả là mười anh chị. Bác trai, chồng trước của bác, lấy người vợ sau và cũng có được ba người con. Chuyện ông “Phúc Mập” này người ở Hải Phòng ai cũng biết.
 
FORUM » NHÂN-TƯỚNG HỌC- PHONG THỦY & BÓI TOÁN » NHÂN TƯỚNG HỌC » Tướng Pháp Ngô Hùng Diễn (Trần Quang Quyến)
Page 1 of 11
Search:


TỰ-ĐIỂN TRỰC-TUYẾN :

Từ Điển Online
Bấm vào dấu V để chọn loại Tự-Điển
Gõ Chữ muốn tìm vào khung trắng dưới đây:
Xong bấm GO


Click Here for Registration THWGLOBAL