Thứ Năm
22 Jun 2017
8:04 AM
ĐĂNG NHẬP


Dưới đây là "Danh Mục" thu gọn,
xin mời bấm vào "tam-giác" nhỏ để chọn bài xem:







PHÒNG TÁN DÓC TRỰC-TUYẾN
KHÁCH 4 PHƯƠNG:

LỊCH
Statistics
Search
CÁC BÀI VIẾT MỚI NHẤT
<>

[ BÀI VIẾT MỚI · Forum rules · TÌM KIẾM · RSS ]
Page 1 of 11
FORUM » THÀNH VIÊN » THÀNH VIÊN CHÀO HỎI GIAO-LƯU » CHUYỆN BÊN LY CÀ PHÊ (Relax)
CHUYỆN BÊN LY CÀ PHÊ
Tieuquanhquanh Date: Thứ Sáu, 28 Feb 2014, 3:56 AM | Message # 1
Lieutenant
Group: Users
Messages: 49
Status: Tạm vắng
Alain đã nói về hạnh-phúc như sau :

"Tôi chúc bạn có nhiều niềm vui. Đó mới đúng là thứ cần được trao đi và nhận lại. Đó mới đúng là phép lịch sự đích thực khiến tất cả mọi người đều phong lưu, trước tiên là cho chính người tặng. Đó mới đúng là kho báu mà càng được trao đổi bao nhiêu thì càng được nhân lên bấy nhiêu. Bạn có thể rải nó khắp phố phường, trên toa xe điện, hay trong các quầy báo, nó sẽ không vì thế mà suy suyển đến một nguyên tử. Bạn vứt nó ở đâu, nó sẽ mọc lên và trổ hoa ở đấy.”



Message edited by Tieuquanhquanh - Thứ Sáu, 28 Feb 2014, 6:02 AM
 
Tieuquanhquanh Date: Thứ Sáu, 28 Feb 2014, 4:05 AM | Message # 2
Lieutenant
Group: Users
Messages: 49
Status: Tạm vắng
Có câu chuyện ngụ ngôn :

" Có một người hành khất đến trước cửa nhà của một phú hộ để xin, nhưng tính tình ông phú hộ rất keo kiệt, ông giả vờ như không nghe thấy và ngoảnh mặt làm ngơ. Đến một lúc không còn chịu đựng được những lời van xin của người hành khất, thay vì bố thí, ông phú hộ lại ném một viên đá về phía người hành khất.

Người hành khất sững sờ giây lát trước hành động của ông phú hộ, rồi lặng lẽ nhặt lấy viên đá cất vào trong bị, lòng đầy hận thù và nhủ thầm rằng :
“ – Được, ta sẽ giữ viên đá nầy, chờ đến một ngày nhà ngươi sa cơ thất thế, ta sẽ dùng nó để ném trả lại cho ngươi…”

Năm tháng đi qua, lời chúc dữ của người hành khất trở thành sự thật. Vì biển lận, ông phú hộ bị tướt đoạt tài sản và bị tống giam vào ngục. Người hành khất chứng kiến cảnh người ta áp giãi ông phú hộ, bàn tay ông không rời viên đá trong bị mà ông phú hộ đã ném cho ông mười mấy năm về trước, ông muốn ném trả viên đá ấy cho ông phú hộ để rữa mối căm hờn chồng chất trong lòng ông bấy lâu nay. Nhưng khi cầm viên đá trong tay chuẩn bị ném về phía ông phú hộ, người hành khất thấy gương mặt tiều tụy, đáng thương của kẻ tù đày. Bỗng mối căm thù dai dẳng trong ông chựng lại, ông từ từ cầm lấy viên đá thả nhẹ xuống mặt đường rồi tự nhủ :
“ …Tại sao ta lại phải giữ mãi viên đá nầy từ bao nhiêu năm nay? Con người phú hộ kia và ta, ai đáng thương hơn ai? Ai cũng có trong lòng nỗi thống khổ của kiếp làm người. Tại sao ta lại phải mang nặng mối hận thù mà rốt cuộc cũng chỉ là hư ảo…?.

Một thoáng, ông nhìn viên đá nằm bên vệ đường rồi tiếp tục bước đi với tấm lòng thanh thản lạ lùng…Ông ngộ ra rằng :” Tha thứ là điều khó khăn nhưng cũng là điều cao cả nhất” . Chỉ cần một niệm buông xả, người hành khất như hóa thân của một vị Bồ Tát. Vì đắm chìm trong sân hận và tham ái nên chúng ta tạo nghiệp và bị nghiệp lực “dẫn dắt” chúng ta lẫn quẩn triền miên trong sinh tử.

 
atoanmt Date: Thứ Sáu, 28 Feb 2014, 2:45 PM | Message # 3
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5545
Status: Tạm vắng



Nửa Lính, nửa Quan, nửa Thầy, nửa Thợ: Đầu đầy...Chí !, lang-thang trên 4 vùng đất Việt.
Ít Tiền, ít Bạc, ít Bạn, ít Bè: Bụng thiếu...Cơm !, trằn-trọc dưới 8 hướng trời Tây.
 
kathy Date: Thứ Bảy, 01 Mar 2014, 10:41 AM | Message # 4
Colonel general
Group: Users
Messages: 1140
Status: Tạm vắng
''-Được,ta sẽ giữ viên đá nầy,chờ đến một ngày nhà ngươi sa cơ thất thế,ta sẽ dùng nó để ném trả lại cho ngươi -''.....như dzậy là tâm ko tốt dzùi,những người mà mình ko thích, thì ko bao giờ để họ ở trong lòng mình,kể như mình chưa bao giờ quen biết họ chi cho nhức đầu phải hok???
 
Tieuquanhquanh Date: Thứ Bảy, 01 Mar 2014, 10:47 PM | Message # 5
Lieutenant
Group: Users
Messages: 49
Status: Tạm vắng
Bạn nói đúng , trái ngược với yêu không phải là ghét mà là...lãng quên.

Hành khất thường thường họ là người kém học thức nên mang mối hận thù rất lâu. Nhưng không phải là hoàn toàn , cũng có người hành khất như thế này thì chắc chúng phải học tập dài cũng chưa thể nào bằng họ được.



BÀI HỌC MBA TỪ NGƯỜI ĂN MÀY

Học từ cuộc sống là những gì chúng ta đã làm từ khi mới sinh ra, câu chuyện đối thoại sau giữa một người đã tốt nghiệp MBA và một kẻ ăn mày cho chúng ta những bài học thú vị, thế nào là marketing, định vị thương hiệu, lựa chọn khách hàng mục tiêu, quảng cáo sản phẩm…

Bạn không tin một kẻ ăn mày có thể biết thậm chí nghe nói đến những điều này đúng không, hãy đọc tiếp xem nhé.

“Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Gucci ra khỏi Diamond Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi. Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học MBA ở trường. Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.

- Xin anh… cho tôi ít tiền đi! – Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.

Ăn mày rất thích kể lể.

- Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Gucci ở Diamond chắc chắn nhiều tiền…

- Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! – Tôi ngạc nhiên.

- Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học. – Ông ta bắt đầu mở máy.

Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:

- Thế nào là ăn mày một cách khoa học?

Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ.

Ông ta giảng giải:

- Ai chẳng sợ và ghét ăn mày, nhưng tôi tin anh không ghét tôi, tôi đoan chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.

Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không ghét ông ta, nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.

- Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng…

- …???

- Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng. Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.

Ông ta lấy giọng nói tiếp:

- Ở khu Diamond Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, tôi chọn cách là bỏ qua họ, bởi tôi không có đủ thời gian đểtìm vận may của mình với họ, tức là xin tiền họ.

- Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? – Tôi căn vặn.

- Trước tiên, khách hàng mục tiêu nhé. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy, có thu nhập, nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi, họ không thể mất mặt trước bạn khác phái, vì thế đành phải ra tay hào phóng. Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo, chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, thì họ có thể đã có gia đình, tiền bạc bị vợ cầm hết rồi. Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ!

- Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền?

- Thứ hai đến thứ sáu, sẽ kém một chút, khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 4-500 nghìn.

- Hả? Nhiều vậy sao?


Thấy tôi nghi ngờ, ông ta tính cho tôi thấy:

- Tôi cũng khác gì anh, tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h, cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày một người tôi mất khoảng 5 giây, trừ đi thời gian tôi đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn, 8 tiếng tôi xin được 480 đồng một nghìn, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn.

Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu xin mà họ không cho, tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi, nếu họ cho vì bị đeo bám lâu, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh.


Trời, tay ăn mày này có đầu óc quá đi, phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy.

- Ông nói tiếp đi! – Tôi hào hứng.

- Có người bảo ăn mày có số may hay xui, tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nhé, nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop đồ lót mỹ phẩm, thì anh sẽ chọn ai để ăn mày?

Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, tôi không biết.

- Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp, anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp, cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh.

- Thôi cho anh một ví dụ nữa: Hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị, một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem, và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề, tay xách túi đựng máy tính xách tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền, cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu, nhưng ngạc nhiên hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta. Tôi trả lời rằng, cái đôi tình nhân kia đang ăn, họ không tiện rút ví ra cho tiền, anh kia trông có vẻ lắm tiền, trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra, cô tất còn ít tiền thừa, tiền lẻ.


Chí lý, tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra.

- Cho nên tôi bảo rồi, tri thức quyết định tất cả!

Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này, nhưng đây là lần đầu tôi nghe một thằng ăn mày nói câu này.

- Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ, cầu thang lên đường vượt giao lộ, xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, ai ra đấy mà chơi bao giờ, ra đấy xin chỉ mệt người. Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới làm người ta thông minh lên, những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần nhân tài không?

Có lần, có một người cho tôi hẳn 50 nghìn, nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: “Hồng ơi, anh yêu em”, gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây, thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần, nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng, còn kém đi ăn mày, thế là tôi từ chối.

Ở đây, nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu, ăn mày độ chục anh, tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định, về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hình xin tiền của tôi vẫn ổn định, không biến động nhiều.


Trời, tôi phục tay ăn mày này quá!

- Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường vui vì xin được nhiều tiền. Tôi thường bảo chúng nó là, chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ.

Quá chuẩn!

- Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại. Lúc trời mưa ít người ra phố, những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm, nhà ba người nói cười vui vẻ, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình.

- Ối ông cũng có vợ con?

- Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ, con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng Vietinbank mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, trả nợ dần trong mười năm, vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết. Tôi phải nỗ lực kiếm tiền, con tôi còn phải học lên đại học, tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh, Marketing, để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó.


Tôi buột miệng:

- Ông ơi, ông có thu nhận tôi làm đệ tử không?


(Trang Hạ dịch, theo diễn đàn Shenzhen, TQ. Lời dẫn và Việt hóa bởi BlinkB)

 
LSK Date: Thứ Tư, 05 Mar 2014, 11:25 AM | Message # 6
Major general
Group: Disciples
Messages: 496
Status: Tạm vắng
 
Tieuquanhquanh Date: Thứ Năm, 06 Mar 2014, 10:10 AM | Message # 7
Lieutenant
Group: Users
Messages: 49
Status: Tạm vắng
Các nhà nhân chủng học theo thuyết tiến hóa Darwin sẽ thất vọng lắm khi nhìn thấy hắn, bằng chứng hùng hồn phủ nhận niềm tin và uy tín của họ, vì cứ theo hắn mà xét thì dứt khoát con người không phải có gốc gác từ vượn, mà là từ rắn. Đúng thế, mọi cái ở hắn đều khiến người ta liên tưởng tới loài bò sát chẳng được mấy ưa thích này, từ dáng người dài đuỗn uốn éo đến đôi mắt ti hí, lớp da bóng nhẫy, cái miệng nhọn nhô ra ươn ướt giống hệt miệng rắn, rắn độc chứ không phải loại bình thường. Hắn giống rắn cả về bản chất: nhanh nhẹn, xảo trá, độc ác và tính ăn cắp. Ở làng này rắn là thủ phạm chủ yếu làm nhiều ổ trứng gà vơi đi một cách bí ẩn khiến hàng xóm nghi kỵ lẫn nhau. Còn hắn thì từ lâu đã bị người ta nhẵn mặt dè chừng vì thói trộm gà vịt và nhiều thứ vặt vãnh khác, chủ yếu để có tiền thỏa mãn nhu cầu rượu. Hắn nghiện rượu nặng, đến mức nhiều khi đứng không nổi, khiến người ta nghĩ giá hắn nằm xuống mà bò như rắn chắc sẽ nhanh và dễ dàng hơn.

Một hôm, trong tình trạng say bí tỉ nửa đi nửa bò như thế, hắn vật vưỡng từ quán lão Chột ở chợ Mới về làng. Lúc ấy trời chưa khuya nhưng vì không trăng sao nên khá tối. Xung quanh không còn nhà nào thắp đèn, không cả tiếng chó sủa, là điều hơi lạ ở cái vùng nuôi nhiều chó này. Khát quá, hắn ghé vào một nhà, tu nước ừng ực từ chiếc vại lớn ngoài sân. Chắc con chó nhà này có biết nhưng không sủa, có thể vì cho rằng chẳng bõ công sủa một thằng như hắn. Cũng có thể vì nó sợ.

Đi tiếp quãng nữa, hắn thấy có ánh đèn. Chính ánh điện tù mù nằm sâu đâu đó sau bụi cây đã làm đầu óc đen tối của hắn sáng lên đôi chút, đến mức đủ để hiểu rằng đó là chùa Hạnh Hoa, hay chùa Làng, chùa Ông Bồm, tùy theo người gọi. Còn vì sao lại gọi thế cũng như chùa này thờ ai và có từ bao giờ thì quả ít người biết, kể cả ông sư trụ trì nghễnh ngãng. Ánh đèn cũng làm hắn lờ mờ nhớ rằng đã mấy hôm liền hắn không có đồng nào trả tiền rượu cho lão Chột, và hình như lão có gợi ý hắn vào chùa Ông Bồm xem có gì cuỗm được không. Đó là một ý tưởng nhảm nhí, thứ nhất vì trong chùa có gì đáng giá thì đã bị lấy cắp từ lâu, không đến lượt hắn; thứ hai vì hắn vốn mê tín, sợ ma, sợ thánh thần và các nhân vật linh thiêng khác mà hắn chỉ có thể hình dung lơ mơ trong đầu óc mông muội tội nghiệp của hắn. Chỉ vì lí do này thôi mà hắn chưa bao giờ động đến cái gì của nhà chùa, thậm chí cả mấy con gà của ông sư, một người hắn chẳng xem ra gì.

Hắn khật khưỡng bước đi, đi đâu không cần biết, vì thế nào cuối cùng cũng tới nơi hắn phải đến, là nhà hắn. Hắn cũng có nhà như ai. Một căn nhà gạch hai gian không kể bếp. Trước kia hắn từng có vợ và một đứa con trai mà hắn thường gọi là “con đĩ” và “thằng ăn hại”. Nhưng từ lâu rồi “con đĩ” đã đưa đứa con “ăn hại” ấy sang làng Hạ ở với bố mẹ đẻ, để hắn ở lại sống một mình bằng hai sào ruộng khoán, cộng khoản thu nhập từ nghề ăn cắp, ăn trộm, nếu có thể gọi đó là nghề.

Đến cổng chùa, không hiểu sao hắn đứng khựng lại. Lời gợi ý ăn trộm nhà chùa của lão Chột lần nữa lởn vởn trong đầu. “Có đ. gì mà lấy!” - hắn lẩm bẩm. Thế mà chỉ mấy phút sau hắn đã lọt vào sân chùa, khéo léo hệt như rắn và không gây một tiếng động nào. Có thể vì lần này say hơn bình thường, cũng có thể vì sợ lão Chột ngày mai không cho uống chịu, tự lúc nào hắn đã quyết định làm cái điều mà những lúc khác do mê tín chắc sẽ không làm. Hắn nghe người ta nói chùa này thiêng lắm, khối thằng ăn trộm hoặc văng lời báng bổ lăn đùng ra chết, sùi cả bọt mép. “Bốc phét! Sao những đứa lấy trộm tượng và sắc chỉ nhà chùa bán cho bọn buôn đồ cổ ở thành phố vẫn không hề gì? Chúng sống nhăn ra đấy. Sống sướng nữa là khác. Làm đếch gì có thần linh, ma quỷ!” Hắn nghĩ, hài lòng với sự táo bạo mới mẻ của mình. Đầu hắn còn nặng vì rượu, nhưng theo bản năng nghề nghiệp, tay chân và các động tác của hắn thì hết sức tỉnh táo và nhanh nhẹn. Hắn khéo léo gỡ một thanh cửa rồi chui hẳn vào trong chùa. Ông sư ngủ ở gian xép phía sau không hay biết gì.
Trong chùa tối nhờ nhờ với hai ngọn đèn điện hình quả nhót quét sơn đỏ và mấy que hương đang leo lét cháy, đủ sáng để hắn thấy trên bàn thờ có chiếc lư đồng loại nhỏ và đôi giá nến. “Vứt đi cũng được mấy chục nghìn! - hắn mừng thầm. - Đủ gán nợ cho lão Chột và đòi thêm vài xị.” Hắn dẫm bàn chân lấm bùn lên cuốn sách kinh để mở bên chiếc mõ gỗ trên bục, nhanh nhẹn túm lấy chiếc lư và đôi giá nến, giấu vào áo rồi tính bài chuồn. Hắn chẳng cần gì thêm, vả lại cũng chẳng còn gì đáng giá. Từ trên cao, một ông Phật lớn và mấy ông bà bé hơn thản nhiên nhìn hắn không nói gì. “Con cảm ơn các cụ. Đ. m. các cụ nhé. Chào!” hắn nói thành tiếng mà không sợ làm ông sư già tỉnh dậy. Các ông Phật vẫn điềm nhiên như không. Đúng là hiền như Phật.

Vừa bước được mấy bước, chưa ra tới cửa, đầu hắn bỗng va phải cái gì rất cứng. Hắn ngước nhìn lên. Thì ra đó là một trong hai ông võ tướng của nhà chùa. Khuỷu tay đứng chống nạnh của ông làm hắn bươu trán. “Đ. m. cái thằng này. Mắt mày để đâu hả?” - hắn quát bức tượng khổng lồ, cáu tiết giơ chân đá mạnh một cái rồi suýt xoa ôm chân kêu lên vì đau, may chiếc lư đồng không rơi xuống đất. Hắn tức lắm, hầm hầm đứng dậy nhìn kẻ thù.

Trong ánh sáng vàng vọt của ngôi chùa, ông tướng trông càng giống thật và đáng sợ. Có lẽ ông phải cao gấp rưỡi hắn, còn bề ngang thì gấp nhiều lần vì hắn vốn nhỏ thó. Hai mắt ông trợn ngược, bôi sơn xanh, đôi môi dày màu đỏ mím chặt, tay phải cầm chiếc đao sáng ngời trong tư thế của người sẵn sàng giao chiến. Dẫu sờn rách đôi chỗ, nhưng bộ quần áo, đôi ủng, chiếc mũ và những lá cờ nheo ông giắt sau lưng chắc phải gây ấn tượng mạnh với người khác và cả với hắn lúc không say. Nhưng lúc này đang say, lại bị đau nên hắn không sợ mà còn thấy buồn cười.

Ông tướng hình như đang tức giận. Cứ nhìn nét mặt ông thì biết. Đôi mày rậm vốn đã xếch bây giờ càng xếch hơn vì ông cúi xuống nhìn hắn, tròng mắt trắng dã. “Đất thó chứ cái con b. gì mà cũng làm ra vẻ! - hắn rít qua kẽ răng, đầu và chân vẫn còn đau. - Tao đập vỡ mặt bây giờ!” Hắn giơ chiếc lư đồng lên định đập vào mặt ông thật, nhưng kịp dừng lại vì sợ hỏng vật mới ăn trộm được và cả vì sợ gây tiếng động ông sư sẽ dậy. Ông tướng vẫn đứng trơ thách thức, trông còn giận dữ hơn trước. Hắn vội vớ mấy que hương cháy dở bên cạnh, chọc vào hai mắt ông. “Cho mày hết nhìn đểu ông nhé! Hết nhìn đểu nhé! Đồ đất thó! Đồ cục cứt!” - hắn lảm nhảm như thằng điên rồi thích thú ngắm nhìn kết quả việc làm láo lếu của mình. Hai mắt ông tướng bây giờ đen nhẻm trông thật buồn cười. Và hắn phá lên cười. Hắn cười rất lâu, cười đến chảy cả nước mắt.

Bỗng nhiên hắn im bặt, hoảng sợ bước giật lùi, mắt nhìn như dán vào pho tượng khổng lồ. Hắn thấy đôi mắt ông khẽ chớp chớp, rồi cái tay chống nạnh làm hắn va đầu vào lúc nãy từ từ giơ lên dụi mắt. Hắn cũng đưa tay dụi mắt xem có phải mình say, nhìn nhầm không. Không. Bức tượng khẽ rùng mình, hơi ưỡn vai, vặn người, chắc vì mệt mỏi trong thế đứng bất động bao lâu nay. Rồi ông từ từ nhấc chân trái - hắn thấy rõ từng động tác một của ông, vì lúc ấy hắn sợ quá chỉ biết đứng há hốc mồm mà nhìn. Khi một chân ông rời khỏi bục chạm đất thì cánh tay phải bắt đầu giơ lên cùng chiếc đao to bản sáng loáng. Bản năng sinh tồn mách hắn bỏ chay, và hắn đã bỏ chạy. Chiếc lư đồng và đôi giá nến bị vứt xuống nền gạch men kêu đánh choang.

Như con rắn, hắn lách qua cửa chùa không mấy khó khăn rồi cắm cổ chạy thục mạng. Được một quãng khá xa, hắn dừng lại nghỉ lấy hơi thì bỗng nghe từ phía sau có tiếng chân nặng nề bước từng bước một đều đặn đang đến gần. Hắn lại chạy, cố chạy thật nhanh nhưng thật lạ, tiếng bước chân nặng nề có vẻ như rất chậm kia vẫn mỗi lúc một gần thêm. Đêm trời tối, nhưng hắn hình dung thấy rất rõ ông tướng khổng lồ đáng sợ ấy đang cầm đại đao đuổi theo. Hắn muốn gọi to kêu cứu mà không kêu nổi. Cổ hắn tắc nghẹn vì sợ và vì hụt hơi. Trong khi đó, tiếng bước chân nặng nề cứ tiến lại gần hơn, gần hơn nữa, mỗi lần dẫm xuống, đất lại vang lên một tiếng thịch làm hắn nghẹt thở như bị dẫm lên tim. Hắn cứ chạy, chạy mãi, không một lần dám ngoái cổ lại. Cuối cùng thì hắn cũng phải dừng lại vì trước mặt là sông Cấm nằm chắn ngang. Đang có thủy triều nên nước sông dâng cao, bàng bạc một màu rờn rợn trong đêm tối. Không hiểu sao hắn lại chạy về phía này chứ không về phía làng, nơi biết đâu người ta có thể cứu được hắn. Hắn ngồi phệt xuống bờ sông ẩm uớt. Chiếc quần cộc ướt đẫm do hắn sợ vãi đái từ lúc nào. Rồi từ xa hắn nhìn thấy một khối lớn lù lù tiến lại. Hắn khẽ kêu lên một tiếng rồi đưa hai tay ôm mặt...

*
Sáng hôm sau người ta thấy hắn nằm chết còng queo bên bờ sông Cấm, đầu bị đập nát bét, hai bên phình ra như má một con rắn khổng lồ. Có người bảo hắn bị bánh xe tải hạng nặng hoặc búa cần cẩu làm giập đầu. Đó chỉ là những giả thuyết nhảm nhí, vì các phương tiện to lớn ấy không thể đến đây được mà chẳng để lại tí dấu vết nào. Có người cho rằng hắn bị bọn cướp tra tấn bằng cách dùng chiếc kẹp lớn kẹp chặt đầu như dân Kẻ Vạn kẹp cá thửng khi nướng. Xem ra cách giải thích này cũng chẳng mấy thuyết phục vì hắn không thuộc đối tượng của bọn cướp dã man, vả lại chúng chẳng có lí do gì để hành hạ hắn cách ấy.

Khi đại diện nhà chức trách tới hiện trường vụ án (người ta cho đây là vụ án giết người), thì thật lạ lùng, chẳng ai thấy xác hắn đâu. Có thể xác hắn rơi xuống sông và đã bị nước cuốn đi.

Cả hai làng Thượng và Hạ sôi nổi hẳn lên suốt mấy ngày vì vụ này. Công an huyện cử người xuống điều tra rất kỹ nhưng cuối cùng đành lắc đầu ra về mà không đưa ra được một kết luận khả dĩ nào. Rồi chuyện cũng lắng xuống, và cái vùng nông thôn buồn tẻ này quay trở lại với cuộc sống hàng ngày buồn tẻ vốn có của mình. Các ngày mồng một và ngày rằm, dân làng Thượng vẫn đều đặn vào lễ ở chùa Làng. Mọi việc vẫn bình thường và không ai, kể cả ông sư trụ trì, phát hiện thấy chiếc lư đồng bị đặt chệch vị trí cũ mấy ly, còn trên đôi hài ông hộ pháp bên trái chính điện có mấy vết đỏ như vết máu khô. Cũng có thể là vết nước trầu, vì các bà già làng này chưa bỏ được thói quen nhai trầu bõm bẽm rồi bạ đâu nhổ đấy. Tóm lại, một thời gian sau chẳng còn ai nhớ đến thằng trộm có hình người giống rắn ấy. Đơn giản vì hắn không xứng đáng được nhớ lâu. Khối người còn mừng vì cuối cùng thoát được hắn. Hắn chết thế là đáng đời. Câu chuyện về hắn đến đây coi như chấm hết.

Vậy mà thực tế lại không như người ta tưởng. Số là khoảng một tháng sau đó, trong làng đã xảy ra một loạt những chuyện rất đáng ngờ. Trước hết là chuyện lão Chột bỗng dưng mất nốt con mắt còn lại. Theo lời lão kể, những lời được người ta cho là nhảm nhí của một lão già điên, thì một đêm nọ lão đang ngủ bỗng bị Thần Rắn (sau này lão cải chính lại là Người Rắn) đến dùng lưỡi, cái lưỡi dài và nhọn của rắn, mổ mù nốt mắt kia. Đúng là chuyện nhảm nhí. Hơn thế, lão còn thề là hình như lão thấy Người Rắn có vẻ quen quen, cái mùi cũng quen quen như mùi rượu lậu lão vẫn bán. “Tôi thấy hình như Ngài thích rượu, vì trước khi Ngài bước đi hay bò đi tôi không dám nói chắc vì tôi mù, tôi nghe tiếng ai đó lấy chai rượu ngon giấu dưới gầm bàn, mở nút lá chuối khô rồi tu ừng ực. Thề có trời đất, tôi nói thật đấy. Tôi mù nhưng mũi tôi thính lắm, đặc biệt những gì liên quan đến rượu...”

Tiếp đến là chuyện xảy ra với chùa Làng, còn kì lạ và đáng ngạc nhiên hơn. Mấy đêm liền ông sư nghe có tiếng động lạ như trộm lẻn vào chùa (không hiểu sao vốn nghễnh ngãng nặng mà bây giờ ông già thính tai đến thế). Ông báo với dân quân làng. Họ đến và hết sức kinh ngạc khi thấy những đồ vật nhà chùa bị ăn cắp trước kia bỗng nhiên quay trở lại đúng vị trí cũ của chúng, gồm một bức tượng nhỏ bằng gỗ bị sứt ngón tay út, ba lọ sứ cổ không biết có từ đời nào, và cuối cùng là tấm sắc phong vua Gia Long ban cho nhà chùa đựng trong ống tre ngà. Vì sắc phong viết bằng chữ nho, thứ chữ trong làng không ai biết đọc, nên người ta chẳng hiểu nó nói gì.

Trong làng, người ta bắt đầu thì thầm về sự xuất hiện của một Người Rắn bí ẩn, na ná giống Người Rắn lão Chột kể và bị mọi người cười vào mũi. Ngài hay xuất hiện những đêm trời mưa phùn, trong cái dáng nửa đi nửa bò, trông thật buồn cười mà cũng thật đáng sợ. Người thấy thì bỏ chạy hoặc kêu rú lên. Chó thấy chỉ rên ư ử chứ chẳng dám sủa. Người ta những tưởng tai họa sắp sửa đổ xuống đầu dân làng, nhưng thấp thỏm chờ mãi mà chẳng thấy chuyện gì xảy ra. Mụ Lới, một người đàn bà nổi tiếng bạo mồm và chua ngoa, thề độc đã nhìn thấy Ngài lúc mụ ra vườn đi đái gần sáng hôm qua. Ngài rẽ vào sân nhà mụ uống nước rồi lặng lẽ đi ra, chẳng hề làm hại mụ một sợi tóc nhỏ. Biết tính mụ, không ai cãi lại hoặc tỏ ý nghi ngờ. Một số người khác cũng nói họ đã “tận mắt nhìn thấy Ngài” trong nhiều trường hợp khác nhau. Lạ một điều là trong làng không ai kêu bị mất trộm, cả những thứ nhỏ nhặt nhất.

Thế là người ta kết luận Người Rắn là thần Thiện chứ không phải thần ác, và do vậy, Ngài đáng có một chỗ riêng thờ cúng ở chùa Làng, nhỏ thôi, lại tít trong góc vườn, nhưng luôn được hương khói tử tế. Có người rụt rè nêu ý kiến phải chăng Người Rắn chính là gã ăn trộm nát rượu nọ. Ý kiến này ngay lập tức bị bác bỏ bởi tính phi lí của nó. Thằng kia chỉ biết có mỗi việc là ăn trộm của người khác, sao có thể ví với Ngài? Chả gì thì từ khi Ngài xuất hiện, việc trộm cắp trong làng giảm hẳn và cứ đà này chẳng bao lâu nữa tệ nạn ấy sẽ biến mất. Còn chuyện trộm chùa Làng thì khỏi lo, vì ở đó luôn có Người Rắn bảo vệ.

*
Câu chuyện này tôi được một người quen vốn gốc dân làng Thượng kể lại. Ông cho biết chính ông cũng nhìn thấy Người Rắn một lần, lại còn cam đoan như đinh đóng cột rằng nếu tôi rỗi về thăm quê ông thì chắc chắn sẽ được nhìn thấy Ngài. Tôi hứa sẽ có ngày sẽ về, nhưng không phải để gặp Người Rắn, vì đơn giản tôi cho đó là chuyện tầm phào. Cùng dân Diễn Châu với nhau nên tôi biết. ở quê tôi người ta phịa đủ chuyện kì cục mà mặt cứ thản nhiên như thật, khiến người nghe chẳng biết nên tin hay không. Tuy vậy tôi và ông bạn cùng quê cũng nhất trí được với nhau một điểm. Đó là, trong bất kì trường hợp nào, người ta cũng không nên và không được phép đùa với thần linh, ma quỷ.


Truyện của TB Tân (vì lí do tế nhị nên tôi viết tắt tên tác giả)
 
Tieuquanhquanh Date: Thứ Năm, 13 Mar 2014, 9:36 PM | Message # 8
Lieutenant
Group: Users
Messages: 49
Status: Tạm vắng
Trong bộ truyện tranh "Đồng hồ cát" của Nhật, có 1 người phụ nữ bị chồng bỏ rơi vì công ty của ông phá sản, để lại bà với đứa con gái nhỏ và món nợ khổng lồ.

Những người biết chuyện đều ái ngại và động viên bà: "Cố gắng lên!"

Bà mẹ ruột của bà lúc nào cũng an ủi bà bằng câu: "Cố gắng lên!"

Những người hàng xóm xung quanh cũng dùng câu: "Cố gắng lên!" để chào bà mỗi khi chạm mặt.

Ngay cả đứa con gái nhỏ của bà cũng thủ thỉ suốt câu: "Mẹ phải cố gắng lên!"

Và 1 thời gian ngắn sau, Bà Tự Sát. Vì không chịu nổi áp lực mà mọi người vô tình đặt lên bà bằng câu "Cố gắng lên!"

Cô con gái nhỏ là người cuối cùng nói lời cổ vũ tinh thần "nguy hiểm" ấy. Và sau cái chết của mẹ, cô mang 1 nỗi hối hận dày vò. Từ đó về sau, cô không bao giờ dùng câu " Cố gắng lên!" để động viên ai nữa hết.

Chỉ 1 câu động viên đơn thuần, nhưng những người sử dụng lời khích lệ ấy không biết rằng họ đang tạo 1 áp lực khủng khiếp lên người đối diện. Người được động viên không dám nghỉ ngơi 1 phút nào, phải gồng mình chống lại sự yếu đuối chỉ chực chờ bung trào, phải cố gắng tỏ ra là "tôi vẫn ổn" để không làm thất vọng mọi người xung quanh. Và kết quả là, họ đã cố gắng đến độ kiệt sức và buông xuôi, tự giải thoát mình.

Một người bạn mà tôi yêu quý vừa chia tay người yêu. Lúc nào cô ấy cũng tỏ ra mạnh mẽ trước mặt người khác. Nếu như bình thường, slogan "Acha acha cố gắng lên" sẽ được gửi từ máy tôi đến máy cô ấy. Nhưng lần này thì khác. Tôi chỉ an ủi cô bạn ấy bằng câu: "Khóc đi!".

Và chắc có lẽ từ giờ về sau, thay vì cứ lặp lại mỗi điệp khúc "Cố gắng lên", tôi sẽ thay bằng "Relax đi, thư giãn đi, nghỉ ngơi đi, khóc đi, xem fim đi, đọc sách đi, măm măm đi..." để động viên những người xung quanh mình.
Vì suy cho cùng, trong hoàn cảnh khó khăn, người ta cần sự thoải mái về tinh thần hơn là nghĩ mãi về những vấn đề mình đang mắc phải và chết đuối trong đó. Và tôi tin rằng, sau khi được thư giãn, được bình tâm trờ lại, thì những nỗ lực của họ đạt hiệu suất cao hơn bình thường gấp nhiều lần.

Tôi cũng đã từng lâm vào tình trạng bế tắc, chỉ muốn buông xuôi. Và giữa rất nhiều những lời động viên theo kiểu "Ngôi nhà hạnh phúc", tôi nhận được 1 câu an ủi tôi xem là slogan để vượt qua mọi khó khăn sau này của mình: "Everything will be okie in the end. If it's not okie, it's not the end - Mọi chuyện rồi sẽ kết thúc tốt đẹp, nếu nó chưa tốt đẹp thì đó chưa phải là kết thúc."

Vì thế, ép mình đến kiệt sức, không dám tâm sự cùng ai, kìm nén nước mắt, tỏ ra mạnh mẽ đến cùng...chưa hẳn là 1 phương pháp hay để vượt qua khó khăn. Cứ cho mình yếu đuối 1 chút, cần dựa dẫm 1 chút, thư giãn 1 chút... vì mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi mà!


(St : Hoathuytinh.com)


Message edited by Tieuquanhquanh - Thứ Năm, 13 Mar 2014, 9:48 PM
 
atoanmt Date: Thứ Sáu, 14 Mar 2014, 6:37 AM | Message # 9
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5545
Status: Tạm vắng



Nửa Lính, nửa Quan, nửa Thầy, nửa Thợ: Đầu đầy...Chí !, lang-thang trên 4 vùng đất Việt.
Ít Tiền, ít Bạc, ít Bạn, ít Bè: Bụng thiếu...Cơm !, trằn-trọc dưới 8 hướng trời Tây.
 
FORUM » THÀNH VIÊN » THÀNH VIÊN CHÀO HỎI GIAO-LƯU » CHUYỆN BÊN LY CÀ PHÊ (Relax)
Page 1 of 11
Search:


TỰ-ĐIỂN TRỰC-TUYẾN :

Từ Điển Online
Bấm vào dấu V để chọn loại Tự-Điển
Gõ Chữ muốn tìm vào khung trắng dưới đây:
Xong bấm GO


Click Here for Registration THWGLOBAL