- ATOANMT
Thứ Bảy
10 Dec 2016
6:13 PM
ĐĂNG NHẬP


Dưới đây là "Danh Mục" thu gọn,
xin mời bấm vào "tam-giác" nhỏ để chọn Bài xong bấm vào "CHỌN XEM":







PHÒNG TÁN DÓC TRỰC-TUYẾN
KHÁCH 4 PHƯƠNG:

LỊCH
Statistics
Search
CÁC BÀI VIẾT MỚI NHẤT
<>

[ BÀI VIẾT MỚI · Forum rules · TÌM KIẾM · RSS ]
Page 1 of 11
FORUM » TRANG THÔNG TIN » CẢNH GIÁC » Thẻ Tín Dụng (Chu Tất Tiến)
Thẻ Tín Dụng
thanhlongphapsu Date: Chủ Nhật, 30 Oct 2016, 3:35 PM | Message # 1
Generalissimo
Group: Moderators
Messages: 2568
Status: Hiện-diện
XÀI THẺ TÍN DỤNG: CẨN THẬN KẺO BỊ CHÔM TIỀN!

Chu Tất Tiến



– Một: Anh Nguyễn văn Lơ Đãng đi ăn nhà hàng với một nhóm bạn bè. Gặp nhau vui vẻ, nói chuyện ầm ào, nhất là với những người bạn lâu quá không gặp. Ăn uống no say xong, anh Lơ Đãng gọi người phục vụ tính tiền. Cô phục vụ xinh đẹp, nõn nường đi tới đưa tờ hoá đơn tính tiền. Anh Lơ Đãng cười mím chi với cô phục vụ, hùng dũng rút thẻ tín dụng ra kẹp vào cái bìa cáctông có kẹp tờ hóa đơn, rồi ký tên chớp nháng trên tờ tính tiền sau khi đã điền vài đô tiền típ. Người đẹp mỉm cười với anh, rồi cầm tờ hóa đơn và cái thẻ tín dụng của anh đi ra quầy tính tiền. Một lúc sau, người đẹp trở lại, trả anh cái thẻ tín dụng. Đưa tay cầm cái thẻ, anh nháy mắt với mấy người bạn:
-Hê! Người đẹp hết xẩy, há! Phải chi mình được cầm tay em một lần?
Lũ bạn cười phá lên, vui như Tết.

Cuộc họp mặt tan, ai về nhà nấy, trên môi còn đọng lại những nụ cười hoan hỉ. Anh Lơ Đãng trở về nhà, “một ngày như mọi ngày”. Vài tuần sau, anh nhận tờ “biu” của Công ty Tín Dụng. Vừa mở ra đọc, anh xỉu thẳng cẳng, vì trong ấy có vài con số làm anh chóng mặt: 14,000 đô! Sau một lúc choáng váng, anh gọi lại Công Ty Tín Dụng, hỏi han sự tình và được biết là có một kẻ đã xử dụng thẻ của anh.

Ngạc nhiên, anh cãi lại:
-Thẻ của tôi vẫn ở trong túi tôi mà?

Sau khi nói qua nói lại một hồi, anh mò vào ví và lôi ra … một cái thẻ của ai đó, hết hạn từ “đời tám hoánh” nào rồi! Sững sờ, anh mới nhớ lại cái vẻ khác thường của người đẹp mà anh thèm “nắm tay” hôm đó! Đúng rồi! Đúng y thị rồi! Nhưng, đã trễ, vì anh gọi báo quá trễ, nên công ty tín dụng chỉ cho anh bớt 50% mà thôi, còn lại phải trả một nửa. Năn nỉ, cãi cọ, hù dọa, xin xỏ… cả bao lâu mà vẫn chưa được kết quả, anh Lơ Đãng sụt ký lô thấy rõ…

Hai: Chị Trần thị Cẩn Tó cũng đi ăn nhà hàng, cũng trả bằng thẻ tín dụng, nhưng khi nhận lại thẻ, vì chị không cần chiêm ngưỡng dung nhan hay bàn tay ai, nên chị phát giác thấy cái thẻ lạ. Lập tức, chị đến ngay quầy tính tiền, quẳng cái thẻ lạ xuống, bắt cô “tiếp điệu” trả lại cái thẻ thật. Cô “tiếp điệu” lẩy bẩy, xin lỗi vì nhầm lẫn, kéo cái ngăn kéo ra, tìm lục cái thẻ của chị Cẩn Tó. Vì tính “bà Tó”, nên chị không ngại ngần nghiêng mình nhìn theo ngón tay của cô và thấy trong đó, còn vài cái thẻ nữa, đủ mầu xanh, đỏ, trắng, tím, vàng… Chị Cẩn Tó văng ra một tràng tiếng Đức, làm cả nhà hàng nhìn theo. Với mục đích vạch mặt chỉ tên kẻ trộm xinh đẹp, chị cứ thế bắn “raphan” một tràng dài, rồi đủng đỉnh bước ra. Chắc cô “tiếp điệu” này sẽ phải khăn gói quả mướp đi sang tiệm khác xin việc…

Ba: Có mấy đứa cháu đến chơi bất ngờ mà không có đủ đồ ăn, Quách Tĩnh chạy ra tiệm Pidà đặt một hơi 5 cái bánh bự. Đợi một lúc thì bánh chín, Quách Tĩnh móc thẻ tín dụng ra trả tiền. Anh “cát xê” nhận cạc, tính tiền rồi bất ngờ nhấc “xeo phôn” lên gọi bạn. Quách Tĩnh, đang sốt ruột muốn về mau mà lại thấy anh “cát xê” kia gọi phôn chậm chạp thì bực lắm, nhìn theo từng động tác của hắn, chỉ muốn “chưởng” cho hắn một cái. Anh kia bấm nút phôn xong, thì để máy xuống mặt quầy, tiếp tục tính tiền. Nhưng, bất ngờ, vì đã luyện qua những môn võ tinh diệu, nên tai rất thính, Quách Tĩnh nghe thấy có một tiếng “xè” rồi “tách” một cái từ cái phôn để trên quầy kia. Giật mình, Quách Tĩnh chụp ngay lấy cái phôn. Anh “cát xê” tái mặt, giật lại. Hai bên dằng co, nhưng chàng kia vì không có công lực bằng Quách Tĩnh nên đã chịu thua. Quách Tĩnh hầm hầm chỉ cho chàng trộm kia một tấm hình vừa chụp xong: tấm hình cái thẻ tín dụng của Quách Tĩnh! Hắn đã làm bộ như gọi cho bạn, nhưng thật ra là chiếu cái “camêra” vào tấm thẻ, chụp mấy con số, tính làm chuyện chôm chĩa. Bị bắt quả tang, anh “cát xê” kia luống cuống, không biết trần tình ra sao. Quách Tĩnh nổi giận, la hét rùm trời, nhất định bắt tên kia phải ra đường, làm “hôm lét”, mất việc ngay.
May mà nhờ công lực cao, tai thính, nên Quách Tĩnh đã tránh được một lần mất trộm…

-Bốn: Trần văn Khỏe ngày nào cũng đi bơi như nhái. Cái câu lạc bộ “khỏe để phụng sự.. bà xã” gần nhà anh đã quen mặt anh rồi, đến nỗi anh bước vào cửa thì mấy cô tiếp khách chỉ tay cho anh vô luôn, khỏi trình thẻ. Anh Khỏe cứ thoải mái ra, vô, an toàn xa lộ. Nhưng hôm ấy, anh bực mình vô cùng vì có kẻ đã bẻ khóa ngăn tủ của anh. Vội vàng kiểm đồ, không thấy mất gì cả, ví cũng còn, thẻ tín dụng và bằng lái, tiền mặt còn đủ, chưa bị đụng chạm, anh thở ra. Chắc thằng trộm này tay mơ, làm chậm, chưa kịp chôm cái gì. Thôi, thì không cần thưa gủi gì cho mất công.

Vài tuần sau, nhận được “biu”, anh cũng muốn té ngửa. Cả chục ngàn bị thằng nào ăn trộm từ thẻ tín dụng của anh. Nhìn lại ví, thì hỡi ơi! Tên trộm không phải chậm, mà là nhanh như cắt, đã tráo cái thẻ tín dụng của anh từ hồi nào, anh nhìn loáng thoáng, không nhận ra đó là thẻ giả! Cú đau nhớ đời.

-Năm: Chu Chỉ Nhược, sau khi thất tình thì đi tu.. tại gia, chỉ thích làm việc từ thiện. Biết được điểm yếu của Chu Chỉ Nhược, một Đạo Cô đến cơ quan từ thiện do Chu Chỉ Nhược thành lập mà đề nghị tặng thêm tiền cho cơ quan, giúp người nghèo, người neo đơn, trẻ em thất học. Đạo Cô này đi xe Lexus mới toanh, lại ăn nói ngọt ngào, hứa sẽ tặng cho cơ quan vài chục ngàn nếu mượn được một số tiền lớn. Sau khi được “lôn” này, Đạo cô sẽ tặng cho cơ quan từ thiện để được trừ thuế cuối năm. Nghe có người tặng tiền cho cơ quan, đang lúc thiếu quỹ, Chu Chỉ Nhược mừng lắm, hỏi tới. Đạo Cô lại cho biết rằng, để mượn được “lôn”, Đạo Cô cần người có “gút rê đít”, tức là có chỉ số tín dụng cao, và Chu Chỉ Nhược đúng là người đó. Thôi thì nhờ Chu Chỉ Nhược đứng tên xin “lôn” cho công ty của Đạo Cô xong thì Chu Chỉ Nhược sẽ xin từ chức, rồi Đạo Cô sẽ làm giấy với Chu Chỉ Nhược xác nhận là Đạo Cô hoàn toàn chịu trách nhiệm về việc “lôn” này. Thế là xong, tiền vào cơ quan từ thiện thoải mái! Nghe nói có lý có tình, Chu chỉ Nhược ký tên liền. Vì có “gút rê đít”, nên “lôn” được nhận ngay. Chu chỉ Nhược chờ đợi tiền về, thôi thì bao nhiêu người nghèo sẽ hân hoan. Nào ngờ, tiền thì chưa thấy, chỉ thấy “biu” đòi nợ tới tấp! Hoảng hồn, Chu Chỉ Nhược phóng tới mấy nơi đòi tiền thì mới vỡ lẽ ra là Đạo Cô đã chôm lý lịch của mình mà đi vay tá lả khắp nơi, khoảng 9 cái “lôn” và thẻ tín dụng khác.

Đạo Cô giả mạo chữ ký ngon lành… Chu Chỉ Nhược giận qúa, muốn “chưởng” cho Đạo Cô một quả, thì Đạo Cô đã xa chạy cao bay….
Ôi! Tín Dụng với chả Tín Dụng! Tốt thì có tốt, hữu dụng thì có hữu dụng, nhưng mà nếu không khôn ngoan thì có ngày khóc hận. Người xưa nói: “Thật Thà là Cha Quỷ Quái!” Người nay nói: “Lưu Manh là Cha Quỷ Quái, Quỷ Quái là Ông Nội của Thật Thà!” Bà con ơi! Nên bắt chước Trần thị Cẩn Tó hay Quách Tĩnh nhé! Đừng Lơ Đãng mà có ngày … lên máu đó!


Xem bài này xong thì mình nghĩ ở xã hội Việt Nam ngày nay người ta cũng đã biết xài thẻ tín dụng . Và những chiêu trò ăn cắp tiền của kẻ gian cũng sẽ phát sinh tại Việt Nam, thỉnh thoảng mình thấy người ta đăng số tài khoản trên internet , điều này thật là nguy hiễm và không nên làm .

Bản thân mình cách đây khá lâu, lúc đó chưa biết anh Toàn, nếu biết thì dĩ nhiên đở khổ và có cách hóa giải nhanh rồi
.

Số là họ ăn cắp được thông tin cá nhân của mình , ( số nhà, số điện thoại, số an sinh xả hội , số tài khoản nhà bank ) rồi họ thành lập một hồ sơ vay nợ để mua sắm với số tiền lên đến 90 . 000 euros và họ đưa qua văn phòng đòi nợ chuyên nghiệp .

Văn phòng này tính cách chuyên nghiệp của nó không thua gì băng nhóm xã hội đen, có điều nó không giết người hay cắt lổ tai, thiến, tạt acid, hay nằm vạ hoặc đập bàn, đập ghế .... Nhưng họ khủng bố nạn nhân cũng mệt mõi với họ . Có nhiều Người thấy phiền nên cũng nhắm mắt trả đại, nhưng với số tiền nho nhỏ vài trăm đến vài ngàn đồng .

Họ khủng bố mình bằng thư tay, bằng thư bảo đãm, bằng phone suốt ngày đêm . Giọng điệu của họ lạnh lùng như băng giá dù là phụ nữ . Có cả văn phòng luật sư về thương mại gửi thư cho mình yêu cầu hoàn trả số tiền đó qua công ty đòi nợ thuê , nếu không thì họ sẽ đến siết nhà và bán đấu giá tài sản .

Bí không biết giải quyết làm sao , bó tay không ai giúp đở để giải oan . Mình quyết định đi thưa cảnh sát .

Đến đồn cảnh sát , gặp thằng cảnh sát cà chớn nó nói với mình là thiếu nợ thì phải trả, nó không can thiệp được vụ này . Tức khí đứng cải nhau với nó cả 15 phút . Thì nó hết giờ làm nó đi về đứa khác thay ca . Mình được mời vào phòng kín , gặp một bà cảnh sát đâm bang cũng không chịu giải quyết, đơn giản là thiếu nợ phải trả . Đang cải nhau với mình thì bả được gọi đi làm chuyện khác vì lý do gì mình không rỏ, thay thế bằng một cảnh sát khác .

Sau khi nghe mình trình bày câu chuyện, ông ta nói mình yên trí để không ta giúp mình làm đơn tố cáo công ty đòi nợ này và công ty X .

Sau khi đơn tố cáo gửi đến công ty đòi nợ thì họ im hơi lặng tiếng luôn không làm phiền mình nữa

Nên mấy chuyện lặt vặt này các bạn cũng nên cảnh giác đề phòng khỏi phiền phức đến bản thân .
 
atoanmt Date: Thứ Hai, 31 Oct 2016, 8:41 AM | Message # 2
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5342
Status: Tạm vắng



Nửa Lính, nửa Quan, nửa Thầy, nửa Thợ: Đầu đầy...Chí !, lang-thang trên 4 vùng đất Việt.
Ít Tiền, ít Bạc, ít Bạn, ít Bè: Bụng thiếu...Cơm !, trằn-trọc dưới 8 hướng trời Tây.
 
kathy Date: Thứ Bảy, 12 Nov 2016, 6:41 PM | Message # 3
Colonel general
Group: Users
Messages: 1012
Status: Tạm vắng
 
thanhlongphapsu Date: Thứ Hai, 28 Nov 2016, 9:05 AM | Message # 4
Generalissimo
Group: Moderators
Messages: 2568
Status: Hiện-diện
Mình cũng bị một lần với trò lừa gạt này. Nhưng không bị gọi vô máy riêng mà gửi qua email. Logo của công ty cung cấp dịch vụ điện thoại giống hệt nhau. Nó yêu cầu mình phải trả gấp " số tiền chưa trả " hồi tháng rồi , nếu không nó sẽ cắt điện thoại và tăng lãi suất trên tổng số tiền mình còn thiếu. Nó hướng dẩn mình cách trả tiền qua thẻ nhà bank và nó cho mình thời hạn là 30 phút phải hoàn thành việc chi trả.

Trong khi mình vừa thanh toán xong một tuần, cho nên mình gọi về cty cung cấp điện thoại để hỏi. Thì họ cho biết là họ không có yêu cầu mình trả tiền và cũng không gởi email cho mình.

Hy vọng các bạn bên ViêtNam cẩn thận với trò ma mảnh này, và không cung cấp số thẻ cũng như tài khoản nhà bank cho bất lỳ ai, và đăng trên phương tiện công cộng internet




Mấy ngày trước đây, nếu không lanh trí, người viết bài này đã bị lừa gạt mất tiền. Khoảng 9 giờ sáng, khi người viết cầm Cell Phone (của T-Mobile) lên để bấm một số điện thoại của người quen, chợt một giọng nói (của máy, không phải giọng người), ngăn lại ngay và nói: “Phone của bạn đã bị tạm thời cúp (suspended), vì bạn không trả tiền bill đúng hẹn. Bạn phải trả ngay số tiền bạn đang thiếu, nếu không phone bạn sẽ bi đóng vĩnh viễn và bạn phải trả tiền khởi động lại (reactivation). Bạn có muốn trả số tiền hàng tháng bạn đang thiếu không? Nếu muốn thì trả lời “Yes”, nếu không, thì trả lời “No!”. Nghe giọng nói của máy giống hêt như giọng của T-Mobile trước đây, người viết vẫn thường nghe, nên ngần ngừ môt lúc rồi nói “No”, vì thắc mắc rằng hình như chưa tới hạn kỳ mà! Rồi tắt máy, nghĩ rằng cho dù tới hạn mà chưa trả, nhưng bao giờ hãng điện thoại cũng cho một thời gian ân huệ (grace period), và mình cứ tiếp tục được vài ngày nữa. Môt lúc sau, chợt muốn gọi lại người bạn vừa rồi mà mình chưa nối đường dây được, người viết lại bấm số lúc nãy.

Nhưng cũng y như trường hợp vừa rồi, mới bấm số xong, thì máy nói liền: “Phone của bạn đã tạm thời bị cúp…” Người viết bực mình quá, vì vẫn thắc mắc là hình như chưa tới hạn trả tiền, nhưng chỉ vài giây sau, nghĩ lại “có thể mình quên trả tháng trước chăng? Hồi này hay quên quá!”, nên đành quyết định trả tiền cho xong, rồi khiếu nại sau. Thế là người viết trả lời “Yes!” sau câu hỏi của máy. Liền đó, máy nói: “Để chắc chắn rằng bạn là người đứng tên account này, xin bạn cho biết tên họ của bạn!” Người viết đành trả lời câu hỏi này. Máy lại hỏi tiếp đến địa chỉ, và năm sinh, và 4 số an sinh cưới, cũng theo thứ tự giống y hệt như Operator của T-Mobile vẫn thường áp dụng trước đây. Không hề nghi ngờ gì, người viết bèn móc Credit Card ra và đọc từng số Card cho máy nghe, và 3 số “secured” phía sau card. Máy lại hỏi: Bạn muốn trả balance này là $435.00 hay muốn trả bill đã quá hạn là $217.00?” Mới đầu nghe con số $217.30, người viết hơi giật mình? Tại sao lại tới số tiền này? Thường hàng tháng chỉ có hơn $100.00 thôi mà? Hay là mình quên cả hai tháng? Thôi, thì trả cho xong để có điện thoại xài, nếu không thì kẹt trong lúc mình đang cần điện thoại. Thế là nhắm mắt trả $217.30 với ý nghĩ là trả trước để cho có điện thoại đã rồi khiếu nại sau. Máy nhận và cho số Confirmation đàng hoàng: “Số confirmation của bạn là XXXX.

Máy của bạn sẽ được khởi động sau 2 tiếng đồng hồ nữa! Cám ơn bạn và chúc bạn một ngày tốt đẹp. Bạn có thể cúp máy hay muốn hỏi thêm điều gì nữa thì bấm số tổng đài là 0!” Đã trả xong rồi thì còn hỏi chi, người viết bèn cúp máy, thẫn thờ vì 2 tiếng đồng hồ chờ đợi.

Nhưng như một phép lạ, vừa lúc đó, một người bạn gọi tới tức thì. Chuông reo vang, và hai người nói chuyện đủ thứ, không có vẻ gì là mới “reactivate” cả! Đột nhiên, người viết tỉnh ngộ ra và than thầm: “Chết cha rồi! Bị lừa rồi! Nếu máy nói 2 giờ thì phải là 2 giờ, sao vừa mới mấy phút mà máy đã khởi động lại? Vội vàng nhấc máy, bấm số 611 là số tổng đài của T-Mobile. Tổng đài đang bận, hứa sẽ gọi lại.

Người viết chờ một lúc, lại bấm 611 một lần nữa. Lần này thì gặp người nhân viên đại diện T-Mobile, người viết hỏi ngay: “Vừa rồi, bạn có đòi tôi trả $214.30 không?” Người nhân viên xem lại hồ sơ và nói: “Không! Không thấy ghi Note ở đây! Ông còn 2 ngày nữa mới tới hạn!” Giật mình than thầm: “Thôi rồi! Bị lừa thật rồi! Thằng này đúng là ma quỷ, nó “set up” hệ thống “cóp dê” T-Mobile như thật!” Không chần chừ một phút, người viết gọi ngay Credit Card vừa mới sử dụng, kể chuyện bị lừa và xin hủy thẻ này, làm thẻ khác và tuyên bố không chịu trách nhiệm những “transaction” xẩy ra từ lúc 9 giờ sáng đển sau này! Hãng Credit vội vàng xóa ngay tấm thẻ trên hệ thống và báo người viết biết là đã hủy cái “credit card” này và sẽ gửi thẻ mới trong vòng 7 ngày làm việc (không kể cuối tuần!).

Nghĩ lại mình thấy may là có người bạn gọi ngay lúc vừa chuyển tiền trả nợ xong, nếu không có ai gọi lúc ấy để mà chờ thêm vài tiếng đồng hồ nữa là “tiêu táng đường”! Những tên “hacker” ma quỷ này, toàn là “superman” có thể chôm được 1 người 200-300 đô la, thì với khoảng 1 triệu trường hợp bị lừa, chúng sẽ ẵm được 200 triệu đồng! Kinh khủng thật. Mới hai ngày trước đây, báo đăng tin FBI đã điều tra và bắt được 17 tên lừa gạt như thế qua điện thoại, mỗi tên chỉ cần lừa $50.00 thôi, nhân với 1 triệu người là 50 triệu! Có thể những cú lừa này đã nhập tới số điện thoại nhà của người viết rồi nên khoảng 2 tháng trở lại đây, người viết thỉnh thoảng nhận được những cú gọi lạ bằng tiếng Anh, mở đầu bằng câu đại loại như: “FBI đang điều tra một số hãng bảo hiểm sức khỏe, nhân thọ, xe hơi, đã đưa giá quá luật ấn định. Nếu bạn muốn hỏi về bảo hiểm xe, thì nhấn số 1, bảo hiểm nhà: bấm số 2, bảo hiểm y tế: Bấm số 3! Chúng tôi sẽ có chuyên viên giúp bạn.” Người nào ham rẻ mà bấm số… thì máy sẽ cho người gọi biết là họ đã gọi được đúng số Trời cho và tiếp theo là “tiền đặt cọc cho dịch vụ này chỉ có 20 đô thôi. Vâng, chỉ có 20 đô thôi, nhưng nếu lừa được 1 triệu người, thì số tiền này sẽ lên đến 20 triệu!

Lại có trường hợp nữa, bọn xấu gọi bạn (hay là để message) cho biết là “bạn đã ngẫu nhiên trúng số may mắn nên được hưởng một chầu du lịch Á châu hoàn toàn miễn phí cho 2 vợ chồng.” Người nào tham tiền thì trả lời.. tới.. tới.. tới, xong rồi là “mất mẹ” nó một số tiền $49.00 giữ chỗ tại Singapore, Nhật, Đại Hàn, Đài loan. Số tiền giữ chỗ này được bồi hoàn lại cho bạn môt khi bạn tới Singapore.. vân vân…”

Đó là những cái máy lừa gạt tiền dân Mỹ. Do đó phải cẩn thận: Không bao giờ nghe quảng cáo qua phôn nhà hay phôn tay. Không bao giờ ham rẻ mà mua đồ theo quảng cáo qua điện thoại. Không bao giờ nghe lời nhắn trên phôn nhà hay phôn tay mà có số 800, 888, 867…Ngay cả có người xưng đúng tên hãng bảo hiểm y tế của mình nữa. Vì nước Mỹ văn minh có lệ muốn thông báo điều gì cũng gửi thư qua Bưu Điện!

Các cụ xưa nói: “Cẩn tắc vô áy náy!” Thật, các cụ khôn quá! Nên chẳng có ai bị lừa!

Chu Tất Tiến.
 
atoanmt Date: Thứ Ba, 29 Nov 2016, 7:33 AM | Message # 5
Generalissimo
Group: Administrators
Messages: 5342
Status: Tạm vắng



Nửa Lính, nửa Quan, nửa Thầy, nửa Thợ: Đầu đầy...Chí !, lang-thang trên 4 vùng đất Việt.
Ít Tiền, ít Bạc, ít Bạn, ít Bè: Bụng thiếu...Cơm !, trằn-trọc dưới 8 hướng trời Tây.
 
FORUM » TRANG THÔNG TIN » CẢNH GIÁC » Thẻ Tín Dụng (Chu Tất Tiến)
Page 1 of 11
Search:


TỰ-ĐIỂN TRỰC-TUYẾN :

Từ Điển Online
Bấm vào dấu V để chọn loại Tự-Điển
Gõ Chữ muốn tìm vào khung trắng dưới đây:
Xong bấm GO


Click Here for Registration THWGLOBAL